Chương 44: Lại đến trường.

Chương 44:

Lại đến trường.

Chương 44:

Lại đến trường.

Dân lao động không có thói quen nghỉ ngơi lâu dài, sau hai ngày ngồi chơi xơi nước thăm thú đây đó.

ba của Quốc còn hai ba ngày ở nhà trước khi đi công trình.

ông thấy bản thân mình thời gian qua chỉ làm việc để trả nợ, một khoản nợ mang tính cá nhân nhiều hơn.

Chứ Ông chưa thực sự chăm lo được gì cho gia đình này.

Ông cũng muốn làm điều gì đó.

cả ngày cứ nhìn ngó căn nhà xem chỗ nào dột nát, chỗ nào đổ vỡ thì sửa sang lại.

Nhưng căn nhà ngăn nắp hơn ông tưởng tượng, việc sửa sang bên ngoài thì chưa cần thiết lắm, với lại thời gian ở lại không lâu.

Vẫn nên chờ đến khi công trình hoàn thành.

nghỉ ngơi vài tháng rồi tính.

Ở nhà thì ông không phải lo cái ăn rồi, đồ ăn trong nhà không thiếu, thậm chí còn dư thừa.

Ông cũng được ăn bánh giò và chuối chiên, hai món ăn mà vợ Ông đang bán ngoài cho.

Việc làm ăn tốt đến bất ngờ, chưa tan chợ đã rảnh rang về nhà rồi.

MÀ mỗi lần làm bánh giò thì phần xương được hầm với đỗ tương.

Thực sự là việc sinh hoạt ăn uống ở nhà, tốt hơn nhiều những bữa cơm ngoài công trình.

Ba Quốc vừa mừng đồng thời cảm thấy tủi thân.

Hai mẹ con không cần mình mà vẫn sống tốt, vậy thì sự tồn tại của mình trong căn nhà này, ngoài việc đi cày thì có ý nghĩa gì.

Thấy ba mình cứ đi đi lại lại, lôi cái này cái kia ra sửa.

MẶc dù chúng không cần thiết lắm, kiểu này là tâm lý nhàn rôi sinh nông nổi, vẽ chuyện để làm đây mà.

Tại sao càng lớn người ta lại ít khi làm biếng, ngủ nướng đến trưa mới dậy?

không muốn nhàn hạ, lại cứ thích kiếm việc làm.

Đối với người đã quen với làm việc quanh năm thì lao động như là một lẽ sống.

còn lao động tức là còn giá trị.

người cao tuổi làm việc để thấy mình chưa già, còn khỏe mạnh, còn có ích.

Họ muốn làm nhiểu thứ khi sức khỏe còn cho phép.

Quỹ thời gian càng hạn hẹp, người ta càng muốn làm nhiều việc hơn.

Lâu dần hình thành một thói quen, ở không lại nhàm chán tạo việc để làm.

Ba của Quốc là như vậy, đi làm công trình cày cấy nặng nhọc là thế, nhưng nghỉ một hai hôm, phục hồi thì lại ngứa ngáy trong người.

Quốc nói với ba mình, mẹ muốn nuôi gà nuôi heo, nhưng phải xây thêm chuồng.

Việc này lớn nên xem ba tính xây ở đâu và xây thếnào.

Xây chuồng thì tốn thời gian, đợi ba về rồi ba sẽ làm.

Nói thế nhưng ba Quốc cũng ra ngoài xem tình hình đất cát thế nào.

Một bên là vườn rau không đụng vào được, bên kia là cái nhà kho.

nếu muốn xây chuồng lợn thì sẽ mở rộng sang bên cạnh.

Như vậy là phải phá hàng rào, đặt móng chỗ nào lối đi ra sao.

Ba Quốc loay hoay ngoài đó dùng chân đo rồi dùng tay ước chừng.

Bắt đầu lên kếhoạch xây dựng.

Học vấn của Ông không cao, làm việc dựa vào sức lực và kinh nghiệm.

Việc xây dựng đem ra hỏi vợ xem dự tính nuôi khoảng bao nhiêu con, từ đó xác định diện tích cụ thể.

Công trình của ba mẹ, họ không hỏi thì Quốc cũng không xen vào, cậu không muốn áp đặt tư duy của mình lên người khác, chuồng xây xong có tốt hay xấu cũng là thành của của hai vợ chồng.

Dù sao là con nhà nông, thiết kế có thể chưa tối ưu nhưng chắc chắn hoạt động được, vậy là được rồi.

Vì thời gian ở nhà có hạn nên ba Quốc chỉ đào móng đánh dấu trước, ông sẽ lại đi hai tháng, giành dụm mấy ngày nghỉ để dồn vào kỳ nghỉ dài.

từ giờ đến cuối năm về hai lần, rồi ra tết là hoàn thành cái chuồng để vợ nuôi heo.

Trong đầu đã có mục tiêu phấn đấu, tâm trạng của ba Quốc hào hứng hơn hẳn, rất nhanh lại phải đi xa, chuyến đi này ông lại có chút lưu luyến không rỡ rời đi vì công việc ở nhà còn đang dang dở.

Nhưng ông phải đi, để giải quyết số nợ trước đã.

Cố gắng hết năm sau thanh toán sòng phẳng với người ta, rồi mới có thể toàn tâm toàn ý bù đắp cho gia đình.

Mẹ của Quốc cũng buồn lắm, lần nào cũng thế, về được một thời gian rồi lại đi.

lần này nhìn thấy cái phần móng ông chồng đang làm đở dang.

bà cảm thấy vững tin hơn, những ngày sống xa nhau sắp kết thúc rồi.

“Đừng buồn nha Quốc, ba con sắp về rồi.

Quốc tỉnh bơ

“Con có buồn đâu, ba đi làm việc thôi mà.

Chỉ có mẹ là không nỡ xa ông ấy thôi.

“Thằng nhỏ này, biết trêu mẹ rồi cơ đấy.

Quốc cười ha hả, cậu đương nhiêu hiểu tâm trạng của mẹ mình.

Thực ra ba của cậu đi làm x:

lại có cái hay.

Thử tưởng tượng nếu không đi làm công trình mà ở nhà thì việc làm ăn sẽ ra sao?

Chắc chắn là rơi vào tình trạng ít việc nhưng thừa người.

Thấy đứa con trai làm việc đât ra đấy thì ông chẳng lẽ lại ngồi chơi.

Tự nhiên khó tránh việc phát sinh ra vài mâu thuẫn nhé nhặt không đáng có.

Đàn ông là trụ cột của gia đình, nếu như họ không còn cảm thấy bản thân có giá trị, tự nhiên sẽ tìm cách khác để gây sức ảnh hưởng, và đa phần là giải pháp tiêu cực rượu chè, cờ bạc.

Đánh đập vợ con để thị uy, để khẳng định sự tồn tại của họ.

Nếu một ngày cha Quốc có về thật, thì cậu cũng sẽ không quản việc đồng áng của hai người.

Cậu phải tự kiếm cho mình một vùng đất để phát triển những kế hoạch cá nhân của mình.

tạo nguồn thu nhập ổn định, và phòng khi hạn h-án mất mùa còn có thể xoay sở.

Ba Quốc đi làm công trình thì đến lượt Quốc đến trường ôn thi.

Việc ôn thì ở đâu không quan trọng, nhưng nộp hồ sơ trường nào thì sẽ thi ở trường đó.

Quốc học trường địa phương nên đến đó trước coi như làm quen.

Cuộc đời cậu chính thức rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

Hôm nay, Quốc hẹn thằng Hào và cái Mây cùng nhau đi ôn thi.

Cái Mây đeo chiếc cặp to, gọn gàng như một học sinh chăm chỉ.

Ngược lại, Quốc và Hào thì mỗi đứa chỉ cầm một quyển vỏ.

Cái thói quen ấy vốn do Hào “đào tạo” từ hồi cấp hai:

đi học chẳng bao giờ mang đủ sách, chỉ nhờ Mây mang hộ.

Nó lấy một cuốn vở duy nhất, ghi chép lộn xộn đủ các môn.

Cả năm học chỉ hết hai quyển, vậy mà vẫn leo lên được lớp mười, quả thật “tài tình”.

Địa điểm ôn thi là trường cấp 3 ở xã bên.

Từ nhà đạp xe sang đó mất khoảng ba mươi phút.

Ngôi trường này lón hơn hẳn trường cấp hai quê nhà:

có hai dãy phòng học ba tầng, mái tôn đỏ nổi bật;

dãy nhà ban giám hiệu xây riêng, khang trang;

giữa sân trường là cột cờ đặt trên một bục bê tông cao.

Trường này vốn là điểm tập trung học sinh trong vùng, tính ra còn gần biên giới hơn.

Trước cổng trường có mấy quán nước, quán tạp hóa nhỏ, vừa bán bánh kẹo vừa bán nước giải khát cho học trò.

Kỳ ôn thi lần này đặc biệt ở chỗ học sinh các trường cấp hai trong xã có thể cùng ôn chung.

Kỳ thi chuyển cấp chỉ có ba môn:

Toán, Văn, Ngoại ngữ.

Trường mở nhiều lớp, chia nhiều buổi khác nhau.

Trong xã có ba trường cấp hai, cộng lại số lượng học sinh lớp 9 khá đông.

Nếu ở trường cấp hai chỉ có ba lớp từ A đến C, thì giờ ôn thi phải xếp đến tận lớp G.

Giáo viên phân lớp ôn theo thứ tự chữ cái, giống như cách sắp xếp phòng thi thật sự.

Điều này có nghĩa là:

học sinh ôn ở lớp nào thì khi đi thi, gần như cũng sẽ ngồi đúng phòng đó, trừ trường hợp đặc biệt thay đổi phút cuối.

Khi xem danh sách dán trên bảng thông báo, Quốc thấy mình nằm ở gần cuối lớp D, may mắn được cùng lớp với cái Mây.

Còn Hào lại rơi vào lớp C, tức thì tỏ ra “cay cú” vì không được học cùng bạn.

Dù vậy, chuyện ôn thi cũng không quá gò bó.

Nếu hôm nay học ở lớp này không hiểu, hôm sau vẫn có thể sang lớp khác học, miễn là nắm được thời khóa biểu.

Phần đông học sinh chọn cách ngoan ngoãn theo sự sắp xếp:

lớp A, B, C học vào các ngày thứ Hai-Tư -8áu;

còn lớp D, E, G thì học vào thứ Ba- Năm -Bảy.

Như vậy, nhóm của Quốc bắt đầu muộn hơn một buổi.

Ngày đầu tiên đến trường cấp ba nhận lớp và nghe quy chế ôn thi, không khí vừa lạ vừa quen.

Giáo viên phụ trách đều là thầy cô của ba trường cấp hai trong xã, vì vậy chẳng khó đề học sinh bắt gặp gương mặt quen thuộc.

Họ sẽ đồng hành cùng lũ học trò trong suốt ba tuần cuối cùng trước kỳ thi chuyển cấp.

Mỗi học sinh phải đóng một khoản phí ôn thi, tổng cộng 540 nghìn cho cả ba môn, chia đều mỗi môn 180 nghìn.

Đó lại là một khoản chỉ phí đáng kể với nhiều gia đình.

Học trò thì vô tư, có ai mấy khi nghĩ đến chuyện tiền bạc, chỉ cần về báo một tiếng là phụ huynh sẵn sàng k ngay.

Chuyển cấp là kỳ thi quan trọng, cha mẹ chẳng tiếc gì, bán vài bao ngô hay thóc là đủ.

Riêng Quốc thì đắn đo.

Ngoại ngữ đối với cậu không thành vấn để, văn chương lại càng.

không, kiến thức xã hội và cách hành văn của cậu thừa sức xử lý một để thi lớp 9.

Chỉ có môi Toán khiến Quốc hơi lấn cấn.

Cậu tính không đăng ký ôn, định hỏi ké bạn bè xem học gì rồi tự nghiên cứu.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, không thể mãi sống nhờ người khác, Quốc quyết định đóng tiền ôn duy nhất môn Toán.

Như vậy chỉ mất 180 nghìn.

Việc thu tiền cũng chẳng dễ dàng, vì không phải ai cũng mang sẵn theo.

Nhà trường hẹn trong vòng một tuần phải nộp đủ.

Trong lúc nộp tiền ở phòng văn thư, Hào nằng nặc xin chuyển sang lớp D để học chung với bạn bè.

Yêu cầu được chấp thuận khá nhanh.

Nhưng khi háo hức tìm đến Quốc, nó mới ngã ngửa:

thằng bạn chỉ ôn duy nhất môn Toán, tức là một tuần lên lớp đúng một buổi.

Hào tức tối than thở,

“Mày học có một buổi một tuần thôi à?

sao không nói sớm, làm tao đóng tiển cả ba môn.

Mây liền trấn an:

“ Quốc học giỏi lắm, ôn chút xíu là qua rồi, có phải ngu như bọn mình đâu.

Bỏ tiền ra cả đống mà còn lo không biết có đậu không đây này.

Quốc cười đáp:

“Yên tâm đi, đã đóng tiền rồi thì trừ khi bỏ thi mới không qua thôi.

Hào gật gù, rồi lại liếc quanh sân trường rộng lớn, hứng khởi nói:

“Hy vọng như mày nói.

Mà trường cấp ba này to thật, nhà ba tầng luôn.

Ngoài cổng cũng nhiều quán xá quá.

Lát nữa ra ăn gì đi.

Mây bực mình quát nhỏ:

“Vừa than tiếc tiền xong giờ lại đòi ăn.

Không biết tiết kiệm à?

Về nhà ăn bắp rang là được rồi.

Hào cười cười chống chế

“Không đi thì thôi, ai rủ bà đâu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập