Chương 45: Mùa Hè Trồng Cây Gì?

Chương 45:

Mùa Hè Trồng Cây Gì?

Buổi đầu tiên tới tập trung, sân trường nhộn nhịp hơn thường ngày.

Học sinh từ ba xã An Bình, An Lĩnh và An Khê đổ về đông như trẩy hội.

Dù cùng độ tuổi, nhưng mỗi nhóm lại dễ dàng nhận ra nhau qua giọng nói, dáng vẻ, hay đon giản là cách họ đứng tụ lại.

Học sinh trường nào cũng có xu hướng bám lấy nhau, tạo thành ba nhóm riêng biệt, vừa nói cười vừa liếc mắt nhìn sang nhóm khác như thể dò xét.

Trường THPT An Bình là nơi tổ chức ôn thi và cũng là nơi học sinh ba xã sẽ học chung khi lên cấp ba.

Khuôn viên rộng rãi, có hai dãy nhà ba tầng lợp mái tôn đỏ, giữa sân là cột cờ cao dựng trên bục bê tông lớn.

Buổi sáng nắng sớm chiếu lên mái ngói, ánh đỏ phản chiếu khiến ngôi trường trông khang trang và mới mẻ hơn hẳn.

Trong đám đông học sinh, ánh mắt ai cũng dừng lại ở vài gương mặt nổi bật:

một bạn nam cao ráo, da trắng, tóc cắt gọn theo kiểu thành phố;

hay nhóm con trai tụm năm tụm ba ngoài góc tường, hút thuốc phì phèo ra dáng anh chị.

Ở tuổi này, vừa thoát khỏi thời ngây ngô, lại muốn thể hiện bản thân nên những va c.

hạm, ánh nhìn thách thức là chuyện khó tránh.

Lên cấp ba tổi, ai nấy cũng đã bắt đầu ý thức hơn về ngoại hình, về giới tính.

Mấy bạn nữ chải chuốt hơn, tóc cột gọn gàng, áo trắng tinh, .

Bạn nữ trong lớp mình thì vẫn là những gương mặt quen thuộc, nhưng trong mắt học sinh trường khác lại trở nên khác lạ và cuốn hút.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà thằng Hào rủ Quốc và Mây ra cổng trường ngồi ăn vặt.

Ngoài kia, một nhóm con gái trường An Bình đang ngồi bên quán nước, vừa cười nói vừa nhâm nh kem ống.

Mấy cô gái ấy nổi bật hẳn:

da trắng, tóc nhuộm hạt dẻ, buộc dây nơ hồng, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, trông hiện đại hơn hẳn đám học sinh quê mùa trong sân.

Ngồi một lúc, Hào hích vai Quốc, giọng đầy hứng khỏi:

“Ê, Quốc, người quen kìa!

Quốc ngẩng đầu nhìn ra, nheo mắt.

“Ai cơ, tao có thấy quen ai đâu.

Hào cười khì, khoác vai bạn:

“Nhớ cái hôm đi bán cà chua không?

Kia chẳng phải con gái bà mua cà chua hôm đó à?

Nghe đến đây Quốc mới chợt nhó.

Đúng là hôm ấy, cậu có ghé nhà cô Thanh, gom đồ nông sản.

có hai cô con gái, một người học cùng em họ Minh Nhật, người còn lại nhỏ hơn hai khóa.

Hôm đó Quốc không để ý kỹ.

“Ghê quá ha, mày nói tao mới biết đấy.

Rồi sao?

“Nhà nó giàu lắm, mày học giỏi mà, qua làm quen đi.

Quốc suýt sặc nước.

Dù hiện giờ chỉ là một cậu học sinh lớp 9, nhưng trong tâm trí vẫn là một người từng trải qua cả đời người.

Những chuyện trai gái tuổi học trò này, với cậu, có khác nào trâu già gặm cỏ non.

“Mày thích thì đi mà làm quen, ” Quốc đáp tỉnh queo, “lôi tao vào làm gì.

Đúng lúc đó, Mây đứng bên xen vào, giọng nửa chọc ghẹo nửa bực mình:

“Ối giời.

chưa lên lớp 10 mà đã bày đặt trai gái rồi à?

Lo mà học đi, không lại trượt thi đấy Hào ạ”

Hào cười toe:

“Tao chỉ muốn tốt cho thằng Quốc thôi mà.

“Tốt cái khi!

Tao thấy mày mê gái thì có.

Quốc nó đứng đắn đàng hoàng, đâu có như mày.

“Thì kệ tao, mày mê trai thì tao có nói gì đâu.

Mây trừng mắt:

“Tao mê trai hồi nào?

Đừng có bụng ta suy bụng người!

Hai đứa chí chóe, lời qua tiếng lại chẳng ai chịu nhường ai.

Quốc chỉ đứng bên cạnh, khoanh tay nhìn cảnh ấy mà bật cười.

Ở cái tuổi vừa non nót vừa hiếu động này, chuyện tình yêu thuở học trò bắt đầu được thể hiện rõ hơn, hai đứa khác giới chơi thân với nhau kiểu gì cũng bị gán ghép.

Gạt chuyện tình cảm sang một bên, Kỳ thi chuyển cấp này, Quốc không đặt nặng chuyện thành tích.

Cậu có mục tiêu riêng, không phải đạt điểm cao, mà là cố gắng giữ điểm ở mức vừa phải để được xếp vào mấy lớp phía sau.

Ở ngôi trường cấp ba này, những lớp đầu là lớp chọn, còn lớp sau thường bị gọi là “lớp cá biệt”.

Với đa số học sinh, đó là điều đáng lo, nhưng với Quốc thì lại là lựa chọn tốt nhất.

Lớp cá biệt ít bị quản, đều là trò hư mà, thầy cô càng quản càng mệt, thôi thì mắt nhắm mắt mở cho qua, có thể nghỉ học mà không cần xin phép, chỉ cần không gây chuyện là được.

Quốc không chê bai học sinh lớp chọn, chỉ đơn giản là cậu không muốn bị gò bó trong một tập thể “ngoan” nơi mọi sai lệch nhỏ đều bị soi.

Cậu cần sự tự do, đôi khi có việc riêng hoặc nghỉ đột xuất, không muốn chuyện đó ảnh hưởng đến thi đua của lớp.

Sau khi ghi chép lại thời khóa biểu ôn thi, Quốc bắt đầu tính toán lại thời gian của mình.

Một tuần cậu chỉ phải đi học hai buổi, phần lớn thời gian còn lại là rảnh.

Mùa cấy đã xong, ruộng lúa phủ kín, hai mảnh vườn gần nhà đều trồng rau ngắn ngày, rau cải, hành lá, mồng tơi, rau muống.

Diện tích vườn nhỏ, không đủ để xoay vòng sang cây trồng khác.

Chăn nuôi thì tạm gác lại, bởi chuồng trại vẫn còn dang dở, ba cậu mới chỉ đào móng trước khi đi công trình.

Ngoài ra, còn mảnh vườn nhỏ ở chân núi, nơi mẹ trồng đủ loại:

gừng, nghệ, khoai lang, lá lốt.

Cây trồng có rồi, nhưng vẫn còn nhiều khoảng đất trống, chưa được tận dụng hết.

Làm nông mà thiếu đất, đó là bài toán khó muôn thuở.

Quốc nghĩ mãi, rồi chợt nhớ đến nhà Hào, bạn thân của mình.

Hào cũng ít đất nhưng lại khéo xoay xở, trồng mướp hương dọc hàng rào.

Chỉ cần một hốc đất, vài cây tre làm giàn là có thể trồng được cả chục dây.

Nghĩ thế, Quốc quyết định sẽ trồng thêm hai loại cây thân leo:

bí đao và mướp đắng.

Bí đao quả to, có thể bảo quản lâu, dễ bán.

Hạt giống lại rẻ, dân trong vùng thường để giống sẵn sau mỗi vụ.

Mướp đắng thì Quốc mua loại giống F1 trong bao bì, năng suất cao hon nhưng đòi hỏi chăm sóc kỹ và môi trường phù hợp, giống tốt mà không chăm sóc thì không năng suất, chăm sóc kĩ mà giống không tốt thì chỉ phí công, vậy nên giống phải tốt và có sức người mùa màng mới bội thu.

Người quê ít ăn mướp đắng, trừ khi có thịt hoặc trứng xào cùng, mà đâu phải nhà nào cũng.

có tiền mua thịt mua trứng, không có hai thứ kia thì khó chế biến, Quốc chỉ trồng vài dây để phục vụ gia đình chứ không có ý định đem bán.

Cậu vốn thích món mướp đắng xào trứng, nghĩ đến thôi đã thấy ngon.

Một buổi sáng, Quốc đem mấy gói hạt giống mới mua về khoe với mẹ.

Bà nhìn qua, cau mày “Trời đất, trồng chỉ lắm thế con, nhà có hai mẹ con ăn sao hết?

Quốc cười:

“Rảnh thì mình trồng cây thôi, Ăn không hết thì mình đem bán mẹ à.

Mẹ Quốc nghe con nói vậy thì chỉ biết lắc đầu.

Bà nghĩ trong bụng, nhà giờ ruộng vườn đâu cũng xong .

Sáng dậy muộn một chút, quét sân, đi coi nước ruộng, chiều lên núi, gom bó củi là xong ngày.

Ngoại trừ hôm nào phiên chợ còn bận rộn, thì cuộc sống thường ngày của hai mẹ con có thể gọi là ung dung nhàn nhã.

thế mà thằng con lại bày thêm chuyện trồng trọt.

Nhưng thôi, đằng nào cũng ở không, kiếm thêm việc mà làm, nếu dư thừa đem ra ngoài chợ bán kiếm thêm vài đồng cũng rất tốt.

Việc làm giàn cho bí không thể qua loa.

vì loại bí khi đậu trái sẽ rất to và nặng.

Hai mẹ con bàn nhau ra bìa tre chặt vài gốc tre già.

Không cần nguyên cây, chỉ chọn những đoạn bị gãy đổ, dài tầm một mét rưỡi.

Tre được chẻ, vót sơ cho trơn, tồi buộc lại bằng lạt.

Quốc làm cẩn thận, tính toán sao cho giàn vững chãi, có thể dùng được một hai năm, làm một lần trồng được vài vụ.

Hạt giống được ươm trước trong mấy chậu nhỏ, đợi ba ngày thì bắt đầu nhú mầm.

Trong lúc chờ cây con, hai mẹ con thong thả dựng giàn.

Địa hình khu vườn hơi dốc, giàn trông không ngay ngắn, nhưng chắc chắn.

Giàn lớn dành cho bí đao, còn mướp đắng thì tận dụng.

mấy cọc tre nhỏ chống nghiêng bên cạnh.

Một tuần trôi qua, giàn bí đã hoàn thành.

Nhìn công trình đơn sơ ấy, mẹ Quốc bật cười:

“Cuối cùng cũng xong, giờ chắc là con không vẽ thêm chuyện gì để làm nữa nhỉ.

muốn trồng thêm gì cũng không có đất để trồng đâu.

“Hết đất thì mình chuẩn bị cho vụ tới, khi nào gặt xong, thời tiết mát mẻ, con định trồng bắp cải ngoài ruộng, trồng nhiều để bán, mẹ thấy sao?

“Trời.

Nữa hả.

Cái đó để sau hãng bàn đi, làm nhiều thế làm gì, cũng phải nghỉ ngơi chứ.

Vội vội vàng vàng cứ như đánh trận ấy”

Quốc lẩm nhẩm rồi tự cười chính mình.

Đúng là cậu đã quá hấp tấp trong việc làm nông rồi.

mới cấy lúa xong chưa gì đã tính tới chuyện gặt xong trồng bắp cải.

Chuyện này ba tháng sat mới tiến hành.

Chẳng qua cậu đã quen với việc lên kế hoạch lâu dài, thực ra việc làm nông nên chill thì cứ chill.

không nên ép bản thân phải luôn bận rộn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập