Chương 46:
Ôn Thi.
Việc nhà cửa đã tạm thời ổn thỏa, Quốc quay lại trường học, tận hưởng cái không khí ôn thi ở trên lớp.
Thời gian ôn thi chuyển cấp kéo dài ba tuần.
Trong khi ấy, hai mẹ con cậu vừa làm xong cái giàn ở vườn, mất trọn hơn một tuần.
Tính ra, đã qua được một phần ba thời gian ôn tập, mà Quốc mới chỉ đến lớp có một buổi.
Thực ra, nội dung ôn thi cũng chẳng có gì mới mẻ.
Chủ yếu là nhắc lại toàn bộ kiến thức lớp 9:
nhân chia đa thức, giải phương trình, hệ phương trình.
Làm qua vài ví dụ, Quốc liền nhớ lại hết.
Khi làm để thi thử, cậu xem qua cấu trúc của để, tự đánh giá mình có thể hoàn thành đễ dàng hai phần để thi, điểm số chắc chắn trên mức trung bình.
Muốn cao hơn cũng được, nhưng cậu không có ý định đó.
Quốc đi học ít nhưng vẫn tỏ ra ung dung.
Lâu lâu mới thấy bạn đi học, Hào vội vã chuyển xuống ngồi cạnh Quốc.
Nó mang mấy bài toán ra hỏi, không phải vì ham học, mà muốn thử xem cái danh “học sinh giỏi” mà người ta đồn đại rốt cuộc có gì ghê góm.
Biết là bạn chỉ thử mình thôi, nhưng Quốc cũng không từ chối.
Cậu giảng qua một lần, Hào học được đến đâu thì học.
Trong mắt Quốc, Hào đầu óc nhanh nhẹn, chỉ là lười học nên hổng kiến thức cơ bản.
Đơn thức, đa thức còn chưa nắm rỡ, nhân chia thì chậm chạp;
thế nhưng cú động đến chuyện tính tiền là nhạy bén lạ thường.
Quốc bèn ra cho nó một bài toán:
“Giả sử một hôm tao với mày đi bán cà chua và măng.
Cà chua 50 nghìn một ký, măng 80 nghìn.
Hôm đó bán hết 50 ký thu về 340 nghìn.
Vậy bán được bao nhiêu cà, bao nhiêu măng?
Hào chau mày, gãi đầu:
“Hỏi thế cũng hỏi.
Thế lúc bán mày không cân à?
Cà là cà, măng là măng chứ, không cân sao biết thu được 340 ngàn.
“Đừng lái bài toán sang hướng khác, tập trung vào câu hỏi đi.
Bao nhiêu cà, bao nhiêu măng?
“Ai biết, mày giải đi, Quốc.
“Tao giải thì mày học được gì?
Phải tự động não chứ.
“Tao biết thì hỏi làm gì.
Mày làm thử đi, để tao xem rồi hiểu.
Cái vụ x với y tao nhức đầu lắm.
Quốc thở dài, đành hạ mình giảng lại từng bước.
“Đầu tiên, gọi x là số ký cà.
Vậy số ký măng là 50 trừ x.
Hiểu chưa?
“Rồi”
“Tiếp theo, tổng tiển là 340.
Tiền cà là 50 nhân x, tiền măng là 80 nhân (50 – x)
Bây giờ chỉ còn việc tìm x thôi.
Đừng nói là bài toán tìm x mà mày cũng chịu đấy nhé.
“Cái này thì tao làm được!
Nói xong, Hào hí hoáy một lúc, rồi lôi máy tính bấm bấm, cuối cùng cũng ra kết quả đúng.
Thực ra, hệ phương trình hai ẩn không quá khó.
Điều quan trọng là phải hiểu mối quan hệ giữa các đại lượng ví dụ mối quan hệ giữa thời gian, quãng đường, vận tốc.
Đề thi sẽ không cho các biến đơn giản như ví dụ tính toán vừa rồi.
Thấy Hào có vẻ hiểu ra, Quốc đưa thêm vài bài tương tự trong tập đề, làm mẫu một bài, còn lại để Hào tự giải.
Chừng vài lần, cậu ta đã nắm được cách lập và giải hệ.
Cái Mây ngồi bàn trên thấy thế cũng xuống hóng, mang theo cả vở ghi chép.
Một vài bạn khác trong lớp cũng nhấp nhổm thò đầu sang xem.
Ai đã biết thì lướt qua, ai yếu thì tranh thủ học ké.
Chỉ một buổi, cả nhóm đã thông suốt dạng bài lập và giải hệ phương trình.
Học sinh ở quê vốn ngại hỏi giáo viên, hỏi bạn bè cùng lứa thì thoải mái hơn, mà ví dụ Quốc đưa ra rất gần gũi dễ hiểu toàn tiền nong, lúa gạo.
Còn mấy dạng bài chứng minh bất đẳng thức, hằng đẳng thức hay hình học không gian thì Quốc không giảng.
Cậu bảo:
“mấy cái đó hỏi cô cho chắc.
Tao gặp đề kiểu đó cũng bỏ qua luôn.
Riêng phần thể tích hình học, cậu chỉ dặn:
“Còn mấy công thức tính thể tích hình học, Cứ nhớ công thức trong sách giáo khoa.
Không nhớ thì dùng phao.
Những lời dạy vừa nghiêm túc vừa thẳng thắn, và chỉ cần chừng ấy thôi, trong lớp đã có người thì thẩm:
“ông này chắc là học sinh khá giỏi, khi nào thi giúp mọi người với nhé.
Hai tuần đầu, học sinh còn chăm chỉ ôn tập, lớp học lúc nào cũng rì rầm tiếng đọc bài, trao đổi công thức.
Nhưng sang tuần cuối, ai nấy đều buông xuôi, kiến thức đã nạp hết, đầu óc chẳng thể nhồi thêm.
Giờ chủ yếu là làm để, giải để, đoán xem kỳ này sẽ ra dạng nào.
Giáo viên cũng bớt nghiêm, để học sinh tự làm rồi cuối buổi gọi vài em lên bảng, vừa sửa bài vừa nhắc lại những chỗ quan trọng.
Môn Ngữ văn thì phần lớn đã có “phao” chuẩn bị sẵn, đặc biệt là phần nghị luận văn học chỉ cần học thuộc mấy đoạn phân tích là ổn.
Nghị luận xã hội thì còn tùy vào để tài, nếu gặp chủ để gần gũi thì đễ, chứ nói đến triết lý sống là đành viết bừa.
Môn còn lại là.
Ngoại ngữ thì.
phó mặc cho số phận, bởi đa số học sinh nông thôn còn mù tịt, cũng may là trắc nghiệm, làm đại thếnào cũng được vài điểm.
Nói là ôn ba môn, thực ra ai cũng hiểu:
ôn Toán là chính.
Sau ba tuần, ít nhất cả lớp đều tự tin rằng mình sẽ không nộp bài trắng.
Sau đợt ôn, học sinh được nghỉ một tuần để chuẩn bị trước khi bước vào kỳ thi chính thức.
Kỳ thi diễn ra trong hai ngày liên tiếp.
Ngày đầu, buổi sáng tập trung nghe phổ biến quy chê danh sách phòng thi, hội đồng coi thi.
Hiệu trưởng và ban giám hiệu lần lượt lên phát biểu, mấy thủ lục này khiến nhiều đứa cảm thấy buồn ngủ.
NGổi tập trung giữa sân trường mà cú nhìn trái ngỏ phải, ngáp lên ngáp xuống.
Bên cạnh bài diễn văn dài lê thê, còn một phần khá quan trọng là đi xem danh sách thi, ở phòng nào, những người thi cùng có những ai.
Ôn thi có thể ngồi lộn lớp, nhưng thi thì phải đúng nới quy định.
Lần này, Hào phải quay về lớp C vì danh sách sắp theo thứ tự chữ cái, không còn ngồi cạnh Quốc nữa.
muốn giúp cũng khó.
Cái Mây cùng phòng thi với Quốc nhưng cô bạn này đầu danh sách, còn Quốc nằm ở cuối, vị trí ngồi cách nhau quá xa.
Không có khả năng hỗ trọ khi mà giám thị trông coi nghiêm ngặt.
Buổi chiểu hôm đó thi Toán.
Sáng ngày hôm sau, sáng thi Văn, chiểu thi Ngoại ngữ.
Đối với hai môn Toán và Văn, thời lượng làm bài kéo dài 120 phút.
Mỗi phòng thi có hai giáo viên coi, thủ tục đầu giờ nghiêm ngặt đến mức khiến ai cũng run.
Khi phát để, một giáo viên đi đi lại lại giữa các dãy bàn, người còn lại ngồi trên bục quan sát toàn phòng.
Ba mươi phút đầu, cả phòng im phăng phắc, chỉ nghe tiếng bút sột soạt.
Không ai dám quay ngang liếc dọc.
Sang nửa sau, không khí bớt căng.
Một giáo viên ra ngoài hành lang đứng nói chuyện với đồng nghiệp, học sinh bắt đầu có cơ hội ngó nghiêng, ra ám hiệu cho nhau.
Trên mặt bàn đã xuất hiện những tờ giấy nhỏ với dòng chữ nguệch ngoạc, đáp án truyền tay nhau.
Ba mươi phút cuối cùng, giáo viên trong phòng đứng hẳn ra cửa, tiện thể cho không khí bớt ngột ngạt.
Không cần nói ra, ai cũng hiểu đó là “khoảng thời gian vàng” để phát huy tỉnh thần tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách.
Làm giáo viên coi thi cũng chẳng dễ.
Trong lòng họ, đấu tranh tư tưởng dữ đội lắm.
Làm đúng quy định thì phải nghiêm, nhưng nếu làm căng quá, lỡ học sinh trượt, nhiều em sẽ bỏ học luôn.
Ở vùng quê này, chuyện đó chẳng hiếm, người thi rớt rồi đi làm thuê, đi phụ hồ, cc như chấm dứt con đường học hành, tương lai mờ mịt.
Mà có khi, giáo viên với học sinh còn Ï hàng xóm, họ hàng, ai nỡ làm đến cùng.
Thôi thì mắt nhắm mắt mở, coi như giúp một tay.
Bài thi Toán, Quốc làm chắc hai phần ba, cẩn thận rà lại vài lần cho đúng đáp án rồi mới gác bút.
Thấy mấy đứa ngồi gần cứ liếc sang, cậu nhẹ tay xoay tờ giấy, để họ nhìn thấy phần lời giải.
Ai hiểu thì chép, ai không kịp thì cậu khẽ gõ bàn báo hiệu, chỉ sang dòng cần viết.
Chừng gần hết giờ, Quốc đã “cứu” được kha khá người.
Khi còn vài phút cuối, giáo viên quay lại phòng nhắc học sinh điền thông tin, mã để, ký tên vào biên bản.
Tiếng xào xạc giấy bút vang lên, rồi chuông báo hết giờ.
Cả phòng thở phào.
Một môn khó nhất đã xong, mọi người ra về nhẹ nhõm thấy rõ.
Buổi chiểu, sân trường râm ran tiếng bàn tán.
Ai cũng tự nhủ mình làm được, nhưng chẳng ai chắc chắn lắm.
Một số đứa học khá nán lại so đáp án, vừa đối chiếu vừa tranh luận.
Không phải tất cả học sinh giỏi đều lên thị trấn hay thành phố học, ở quê vẫn còn vài người nổi bật.
Trước kia họ chỉ xếp hạng năm, hạng sáu, nhưng khi những người giỏi hơn đã rời đi, họ nghiễm nhiên thành top đầu.
Trên đường đạp xe về, Hào có hỏi đề hai người Quốc và Mây, hiển nhiên là xem tình hình bà thi thế nào, Quốc và Hào chung mã để, cậu ta không phải ham học, tự làm được hai câu, chép của người khác được hai câu.
Trong đó có câu giải hệ phương trình muốn so xem kết quả đúng không.
Vậy mà lại ra chung đáp án, chứng tỏ là cách làm đúng rồi.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Hào cảm thấy mình tài giỏi không kém.
đi xe đạp cứ lạng lách đánh võng hú hét liên hồi.
Mây thì làm được hết, chỉ là không biết đúng được bao nhiêu câu.
mà giờ biết đáp án thì cũng muộn rồi, bài thi đã kết thúc.
Ngày hôm sau học sinh thi môn Ngữ Văn, đề bài có hai câu, câu đầu tiên là đọc hiểu liên quan đến kiến thức trong sách vở.
Quốc đã quá chủ quan khi không ôn kiến thức, kết quả là bốc trúng để có bài thơ “Sang Thu” của Hữu Thỉnh.
Mà cậu thì không thuộc bài thơ này chỉ nhớ có một câu là “vắt nửa mình sang thu“.
Nhưng may quá, gần đó có bạn nữ, tuy khác để nhưng có mang phao, trong phao có chép bài thơ này.
Cô bạn hứa lát nữa tìm cơ hội đưa phao cho Quốc.
Hôm Qua Quốc đã ra tay giúp vài người ở môn toán, giờ người ta giúp lại.
Nhưng phải đợi cuối giờ giám thị ra ngoài mới đưa cho cậu.
Vậy nên Quốc sẽ xử lý câu thứ 2, 6 điểm, đó là một câu Nghị Luận văn học về truyện kiểu, trích đoạn ở Lầu Ngưng Bích.
Đây là một đề khó đối với đại đa số học sinh, do trải nghiệm sống chưa nhiều.
Nhưng Quốc đã sống qua một đời, bao nhiêu xúc cảm con người đều đã kinh qua một lần.
Đem sự tự do của người phụ nữ bị giam cầm viết thành hai trang giấy, không chỉ phân tích nhân vật trong.
bối cảnh câu chuyện mà còn liên hệ với thời hiện đại, sự tự do trong thời đại đề cao vật chất, tự do trong các ràng buộc về chuẩn mực xã hội.
Hai trang giấy dường như vẫn còn quá ít.
Chỉ cần không lạc để, viết văn càng dài y kiểu gì cũng được điểm cao, đó là kinh nghiệm thi môn văn.
30 Phút cuối, giám thị nới lỏng công tác coi thi.
Quốc nhận được mảnh phao kia từ cô bạn ngồi gần đó, và ngoáy thêm một bài cho tới khi hết giờ.
Môn văn thì không ai kêu ca hay so bài cả, ai làm bài của người nấy, nếu bài làm giống nhau thì đó mới là vấn để.
Hai môn nặng nhất là Toán và Ngữ Văn đã qua một cách chóng vánh, buổi chiều thi may rủi với môn ngoại ngữ nữa là kết thúc kỳ thi rồi Bao nhiêu lo lắng của học trò cứ như vậy mà qua đi nhanh chóng.
Ngoại ngữ đối với người khác là may rủi, nhưng nó không áp dụng với Quốc.
Bài thi năm nay có tận 4 mã đề khiến nhiều bạn hoang mang, nhanh chóng hỏi thăm bạn học xem những người cùng mã đề ngổi ở đâu.
có gì còn giúp nhau.
Quốc xử lý bài thi khá nhanh, đọc đến câu nào là làm câu đấy.
đọc hết đề cũng là làm xong bài luôn.
Tốc độ này so với mấy bạn khác còn kém một chút, người ta còn chẳng thèm đọc đề mà cứ thế tô đáp án luôn, nào là zích zắc, chẵn lẻ.
Nào làâm dương bát quái.
Nửa full A, nửa full B.
Tô xong thì nhìn nhau cười.
Nhưng họ quá nóng vội rồi, bởi vì khi thời gian qua 20 phút, một mảnh giấy được tuồn vào từ ngoài cửa sổ, bên trong là đáp án của một mã để.
Có được nó thì việc tô đáp án chỉ mất 1- phút mà thôi.
Những đề khác phải đối chiếu với đề này.
tốn một chút thời gian.
Nhưng chí ít một phần tư học sinh trong phòng đã được cứu.
Nhiều đứa nhộn nhạo và cảm thấy xui khi khác mã để, thời gian lại hạn chế, chẳng biết khi nào mới tới lượt.
Quốc thấy bạn nữ đưa phao cho mình hồi sáng đang nhấp nhổm không yên, liền ra hiệu lén đưa đề cho mình, sau đó là cậu đọc đáp án cho luôn.
Cô bạn này để ý thấy Quốc học được nên tin tưởng mà làm theo.
Quốc cố tình đọc sai mấy câu để bạn tránh điểm tối đa, sợ nghi ngờ grian Lận.
Bên trong phòng thi có người biết làm bài, lại có thêm đáp án từ ngoài vào.
Nội Công Ngoại Kích, kiểu gì phòng thi này điểm ngoại ngữ sẽ cao một cách bất thường.
Làm xong bài còn dư 15 phút, mặt mũi ai cũng hớn hở mong hết giờ thật sớm.
Lạ thật đấy, môn không biết gì thì làm xong sớm, trong khi mấy môn khác biết một chút thì chỉ mong có thêm thời gian để làm bài.
Tình huống oái oăm này chỉ phổ biến ở quê mới có, chứ như trước đây học trường Chuyên, bài thi chuyển cấp vô cùng căng thẳng, phải đạt điểm cao mới đủ điều kiện nhập học.
và phải cạnh tranh lẫn nhau vì sẽ lấy điểm từ trên xuống.
Không có chuyện người này giúp người kia làm bài.
Ở quê có cái vui của quê, việc grian lận là không đúng nguyên tắc, nhưng con người hành xt theo tình cảm, giám thị biết rõ là đằng khác, nhưng giả bộ không biết mà thôi.
Khi ra khỏi phòng thi, nghe Hào kể chuyện phòng thi của nó, Quốc mới biết không chỉ phòng mình mà các phòng khác cũng nhận được sự trợ giúp từ bên ngoài.
Đây chính là thấy cô bật đèn xanh, đẩy mông học sinh lên lớp.
Môn thi cuối cùng kết thúc một cách êm đẹp.
rất nhanh thôi, khi công bố điểm thi người ta còn chẳng nhớ mình đã làm bài như thế nào.
Và dự kiến là cuối tháng 7 mới có điểm.
Sau đó học sinh được thông báo rồi còn chuẩn bị hồ sơ nhập học vào đầu tháng 8.
Đối với học sinh lớp 10, thời điểm tựu trường sẽ nhanh hơn một chút để nhà trường còn phân lớp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập