Chương 49: Trưởng Giả Học Làm Sang.

Chương 49:

Trưởng Giả Học Làm Sang.

Mọi người ổn định chỗ ngồi, ai có nhu cầu vệ sinh, rửa ráy chân tay thì tranh thủ xử lý.

mà mấy chỗ riêng tư thì mấy ngày nay ông Khánh đã cho người dọn sạch rồi.

Lại có vợ ở nhà giám s:

át, tuyệt đối không xảy ra sai sót gì.

Lãnh đạo có lời khen khiến hai vợ chồng nở mày nở mặt.

Trò chuyện một lúc, Giám đốc sở tranh thủ khoe hai loại rượu quý đã cất công chuẩn bị, rượu vang, cho những người trẻ muốn thử văn hóa hiện đại kiểu phương tây, hay rượu ngâm theo kiểu truyền thống cho mấy cán bộ cao niên trong ngành.

Tất nhiên mỗi người sẽ chỉ chọn một loại phù hợp, phụ nữ thì thích đồ nhẹ như rượu vang, còn đàn ông thì chơi rượu ngầm trong hũ.

Sau khi chọn xong, ông chủ Khánh xin phép được “dâng” món.

Cô Huệ là nữ, ăn mặc rõ đẹp để “bưng bê” nhưng lại đang kẹt ở chỗ thu ngân, thế là Hào và Quốc phải làm chuyện này.

Thằng Hào thấy mấy ông tai to mặt lớn thì run lắm.

“Má nó.

mày đi trước đi Quốc, toàn mấy ông quan, chẳng may mắc lỗi gì chắc người ta đuổi mình quá.

chẳng may làm đổ thì có bị tống vào tù không mày.

“Làm gì có chuyện đó, thong thả đi.

Làm tốt còn được tiền thưởng đấy.

Hào nghe thấy được thưởng thì vững tâm hơn hẳn, để Quốc mang đồ ăn đi trước còn mình thì lẽo đẽo theo sau.

Cố gắng làm theo bạn, Quốc lại bê khay đồ bằng một tay, tay chia để sau lưng, dáng người thẳng tắp.

bước đi nhẹ như đi trên mây.

Hào muốn làm theo nhưng do qué hồi hộp nên hơi run, phải dùng hai tay bê khay cho chắc.

Đầu tiên là món khai vị, có nem cuốn, nem rán, canh hầm bí đỏ.

Mỗi người một bát nước chấm riêng.

Vừa bê xong lại nghe lãnh đạo phân phó đi chắt rượu trong hũ cho vào va bốn cái chai nhỏ chia đều dọc theo bàn, nốc hết bốn chai này, mấy ông chắc cũng say khướt luôn.

Xong rượu ta thì đến rượu tây, đây là một vấn đề nan giải bởi trong bàn ăn chỉ phụ nữ là thưởng thức rượu vang, mà khốn nỗi đây không phải là rượu vang bình thường, không phải nắp nhựa mà là loại nút sáp, có đồ khui đi kèm.

Mấy ông sếp ga lăng muốn trổ tài trước cán!

phụ nữ nhưng khi phát hiện loại nắp chai rượu không dễ mở liền tỏ ra lúng túng.

Bởi chưa gặp bao giờ.

“Sao thế, hai chai rượu này hồi đi công tác ở trong nam có ông bạn cũ tặng, nói là quý lắm đấy”

“có cái nút gỗ bị kẹt bên trong, không lôi ra được.

“Không phải kẹt đâu, kiểu nó thế đấy.

phải dùng đồ chuyên dụng mới khui ra được.

Người kia cầm đổ hí hoáy một hồi vừa làm lại vừa sợ.

“Nhẹ tay thôi coi chừng cái nút rơi xuống làm hỏng hết chai rượu.

Loại rượu có nút đặc biệt kiểu này giá trị không nhỏ, ai cũng muốn thể hiện trước lãnh đạo nhưng cũng sợ lỡ tay làm cái nút rơi vào trong chai kết quả là đùn đẩy nhau người nay qua người kia, rượu trong chai đã sóng sánh hết cả.

Rồi chai rượu chuyền đến tay ông Khánh, Ông mở nhà hàng nên nhiều người nghĩ ông sành đồ ăn thức uống, giao chai rượu vang cho ông xử lý

Chưa kịp ăn mà đã toát mồ hôi, chai rượu này là Giám đốc sở mang tới, chứ ông Khánh nào có điều kiện mua rượu vang đắt tiền, cái chai này ông cũng không biết mở.

Chẳng nhẽ có cái chai rượu cũng không mở được, vậy thì mất mặt quá.

Ông Khánh được cái lâm nguy bất loạn Ông nhanh trí gọi hai đứa phục vụ bưng bê vào và nói.

“Em ơi, mở hộ anh chai rượu này.

Hai đứa còn nhỏ nếu chẳng may làm hỏng thì cùng lắm bị chửi thôi, Nói rằng nhân viên vụng về lỡ tay.

Ông Khánh có thể đỡ mất mặt một phen trước lãnh đạo.

Quốc và Hào đang chắt rượu trong bình thủy tinh, tự nhiên cũng nghe được thông tin cái chai rượu vang kia khó mở.

Người lớn còn không làm được, nói chi đến đám nhỏ.

Hào cứ huých vai Quốc.

thì thẩm.

“Đệch, phen này tiêu rồi, cái chai rượu kia có vấn để, không mở được.

phải làm sao đây.

Quốc phì cười.

“có chai rượu vang thôi mà, có gì khó đâu, để tao, mày mang chỗ rượu vừa chắt qua cho khách trước đi.

Nhớ là để ở bên phải, theo dãy ông chủ ngồi, đừng để bên trái.

từ trên xuống dưới”

Nói xong Quốc dùng khăn lau tay cho sạch sẽ rồi qua chỗ ông Khánh nhận chai rượu vang, ông chỉ trỏ gì đó nhìn như dặn dò thực chất chẳng nói câu nào với Quốc, rồi phủi tay bảo cậu đi ra.

Quốc nhìn cái nắp chai rượu bị cậy tới cậy lui, xù xì hết cả thì cảm thấy buồn cười.

Mấy người này học làm sang nhưng chưa biết cách làm sang.

Cậu cầm chai rượu di chuyển ra phía cuối bàn, gần chỗ mấy người phụ nữ, trong đó có một cô gái trẻ, tầm 30.

ở trong công sở thì độ tuổi này vẫn tính là trẻ so với mấy lão già hói đầu, ngoại trừ Quốc và hào thì có thể coi cô là ít tuổi nhất ở bàn tiệc.

Trước sự chú ý của đám đông, ai cũng tò mò xem cái chai này.

TỐt cuộc mở ra sao.

bọn họ không mở được thì một đứa phục phụ mặt mũi non choet có thể mở được ư, kiểu gì cũng làm hỏng chai rượu cho coi.

“Cẩn thận một chút, cái nắp rơi xuống là hỏng chai rượu đấy.

“Hay là mấy chị em dùng rượu ta đi, rượu tây không hợp với người mình đâu.

Để cho ông giám đốc sở về nhà nghiên cứu cái chai rượu này vậy.

Hào cũng vừa xếp mấy cái chai lên bàn, cứ cách hai người lại đặt một cái.

Khi tới chỗ của Quốc thì cậu ta cũng vừa dùng dụng cụ xoáy vài vòng quanh nắp chai rượu tổi lôi cái nút ra.

Một tiếc pặc vang lên thu hút sự chú ý.

“Ô.

mở được rồi kìa”

Quốc dùng khăn giấy lau qua mép chai rượu, rồi cầm vào đít chai, một tay rót rượu vào ly, rót từ chỗ cô Nhung rồi lại đi vòng ra sau lưng thay vì nhoài người rót ra phía bàn.

đối diện.

Hành động nhỏ nhưng vô cùng tỉnh tế.

khiến khu vực cuối bàn mang một không khí sang chảnh hơn hẳn.

Lúc nấy chai rượu rung lắc nhiều quá bên trong sóng sánh hết cả, nhưng dù sao loại rượu này mới sản xuất được vài năm, cũng không quý hiếm lắm.

mà mấy người này cũng chưa hiểu thưởng thức rượu sao cho “quý Tộcs” Nên cũng chẳng quan trọng hương vị lắm.

Thấy nhân viên phục vụ quá “chiên “ nghiệp nên mấy ông sếp cũng đòi thử rượu vang, thế là đi một vòng, mười mấy người, Quốc rót hết một chai rượu luôn.

Chai rượu đắt tiền nên ông giám đốc sở khen ngon, không ai dám chê dở, cả bàn hùa theo khen lấy khen để.

Rượu đã vào thì bữa ăn đằng sau kiểu gì cũng sẽ ngon, Mực nhồi, bò sốt tiêu, cá om dưa, thịi kho tàu Đông Pha lần lượt bày ra.

Mỗi người ăn nhẹ một bát cơm lót dạ, kết thúc bằng mấy miếng dưa hấu tráng miệng.

Bữa ăn lai rai đến hơn một giờ rưỡi, phụ nữ mặt mũi hồng hào, còn mấy người đàn ông cũng bắt đầu lè nhè đông tây kim cổ.

Chưa đủ say nhưng ai nấy đều lâng lâng cả rồi.

Buổi chiểu c đi đâu đó xả hơi một chút, mấy cái này Quốc cũng không có để ý, văn hóa công sở là vậy, người ta đến dùng bữa thì “chuyện công việc” coi như đã giải quyết xong.

Ông Khánh có đi hầu mấy sếp đến tối, còn bà Nhung thì ở nhà bảo người dọn dẹp rồi đi ngủ luôn.

Mấy người làm bếp cũng đã vất vả cả buổi sáng nên hôm đó nhà hàng đóng cửa sớm, cho mọi người nghỉ ngoi.

Đồ ăn cho mấy ông sếp vậy mà chỉ thừa lại mấy miếng xương xẩu, Hào không được đóp ké miếng nào luôn.

Trong lòng khá ấm ức.

Thế nhưng buổi trưa hôm sau, ông Khánh Nghe đâu được lên chức phó giám đốc nên có ghé qua nhà hàng thưởng nóng cho mỗi người 500 ngàn, thì mặt mũi Hào sáng lên thấy TÔ VÌ khoản này không tính vào tiền lương.

“Thằng Quốc, sao mày biết là có thưởng”

“Tao đoán mò thôi, toàn sếp lớn, mình làm tốt thì người ta thưởng thôi mà.

“Đậu phộng, đi làm chơi chơi lụm ngay năm trăm ngàn ngon lành.

Kểra không đi học làm ở đây cũng được phết nhỉ.

“Đừng nghĩ thế, không đi học thì đến cái chai rượu vang cũng không biết mở đâu.

^ phải rồi, mấy ông kia loay hoay không mở được, sao mày lại mở được thế?

Quốc cười đáp.

“Mày cũng thấy rồi đó, cái đó dễ mở mà, chẳng qua mấy ông sếp kia không muốn bẩn tay thôi.

“Thật á?

sao tao thấy họ không biết mở thì đúng hơn.

LÀm gì có chuyện ba bốn người có cái chai cũng không biết mỏ?

Quốc nhún vai.

“Chuyện người lớn, ai biết được.

Chuyện đón tiếp cán bộ vừa qua được một hôm thì lại có lịch vào trong xã làm đám cổ.

bà Phương là bếp chính, đã liên hệ với vài người quen, tuy nhiên lại thiếu mất một người nên Quốc và Hào, một trong hai sẽ phải cùng cô đi bê cỗ với dựng rạp.

Hào không muốn tách ra, làm gì cũng phải đi theo Quốc nên đã đổi với một người khác trong đoàn, để người kia ở nhà hàng phụ việc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập