Chương 51:
Dẫn Gái Đi Chơi.
Chuyện Quốc đi làm thuê ngoài thị trấn, bà Dung, mẹ Quốc không hề ngăn cản.
Trong suy nghĩ của bà Quốc không còn là một đứa trẻ, cách suy nghĩ của nó ngang, thậm chí còn tính xa hơn bà nữa.
Nó muốn làm thuê hắn có nguyên nhân sâu xa.
Mà nhà hàng Nhung Khánh ở thị trấn, mẹ Quốc biết rõ và đã từng vào đó rửa bát thuê mấy bữa.
không lạ gì, chỉ hơi lo con làm việc hơi quá sức thôi.
Xong thấy con về nhà béo tốt hẳn lên thì nỗi lo ấy tan biến.
Ở nhà một mình nên bà ăn uống qua loa lắm, vườn rau trồng nhiều, ăn không hết phải cắt vài hàng rau muống ra chợ bán, từ ngày bán chuối chiên, bánh giò thì người ta đã quen mặt, thấy vài bó rau tươi tốt thì ủng hộ mỗi người một bó, kiếm được thêm một hai chục mỗi phiên chọ.
Rau mồng tơi, rau diếp và cải thìa đang ở thời kỳ thu hoạch, Mẹ Quốc vẫn chưa “động thủ” đem bán thì Quốc đã về.
Cậu về có mua thêm thịt, mỳ tôm, vài gói gia vị.
cũng giống như Hào, ăn ngon quen rổi nê:
về nhà cũng phải nấu cầu kỳ hơn.
Đem mấy món học ở nhà hàng để nấu cho mẹ một bữa, rau cải thìa xào, canh mồng tơi, thịt xào hành tây với cà rốt.
“chà, con học mấy món này ngoài nhà hàng đó hả.
ngon ghê ta.
Trong bữa cơm Quốc có kể lại mấy chuyện ở ngoài nhà hàng, vụ đón tiếp mấy ông sếp và đi bê cỗ đám cưới nữa.
Mẹ Quốc nghe xong thì cứ ổ, à.
ui.
Một thoáng kinh ngạc thôi vì bà đã quen và biết con trai mình luôn biết cách xử lý mọi chuyện ổn thỏa.
“chuyện bên ngoài mẹ không quản được con nữa, xem lo cái vườn nhà mình đi, rau mọc đầy ra đấy ăn không kịp.
còn cái vườn ở chân núi, mướp và bí đã mọc kín dàn rồi đấy.
Sắp tới đậu trái, có khi phải bản bót thôi.
“Vâng, đến phiên chợ thì mẹ cứ bán vài bó đi, lát con lấy bó rau qua nhà chú thím một chút.
mẹ Quốc ngạc nhiên hỏi.
“Sao tự dưng qua đó làm gì?
^ đợi cấy có hứa đưa em Nguyệt đi thành.
phố chơi, cũng.
sắp vào năm học mới nên rủ em đ sắm sửa đổ dùng học tập một chút.
“Chà, được không đó, mua ngoài thị trấn được rồi, ra thành phố làm gì cho mệt người.
Quốc chép miệng.
“Lỡ hứa rồi thì phải làm chứ, cho em ra ngoài mở mang đầu óc, còn có động lực phấn đấu học tập.
Mẹ Quốc chột dạ, lại thấy thằng con trai mình già đời thêm một tẹo, lo xong chuyện nhà còn để ý đến em họ nữa.
Tự nhiên thấy hãnh diện về cục vàng của mình ghê.
Quốc vào vườn hái bó cải thìa với rau muống rồi qua nhà chú thím.
Chú đi chăn trâu, thím thì loanh quanh gần nhà, Nhật thì đi chơi rồi, có mỗi cái Nguyệt ở lại trông nhà.
Thấy Quốc ghé thăm, con nhỏ cứ nhìn chằm chằm, có tâm sự nhưng không dám nói thẳng.
“Anh Quốc đi đâu cả tháng nay vậy.
“Thì đi làm kiếm tiền đưa em ra thành phố chơi một chuyến chứ sao?
Nguyệt chép miệng thở dài.
“Hầy người ta nói chơi vậy thôi, anh Quốc tưởng thật làm chi, anh mới tí tuổi đầu đã đi kiến tiền rồi, người ta áy náy lắm a”
Hào hắng giọng.
“Ấy náy cái gì?
Cầm lấy bó rau vào bếp đi, thím ở đâu, anh qua nói chuyện xin phép cho.
Con bé lè lưỡi lém linh ra mặt, chạy vào bếp treo bó rau lên rồi tung tăng dẫn Quốc ra bờ rào Thím đang rào lại vườn vì hiện giờ thủng nhiều chỗ quá.
NGuyệt chạy tới nói với mẹ vài câu bộ dạng năn nỉ ỉ ôi không giấu được.
thím nghe xong thì cả kinh.
“Ra thành phố, ra thành phố làm gì?
“ anh Quốc nói ra đó sắm đồ dùng học tập.
Tài liệu tham khảo các thứ.
Đứa em họ này tính ra khôn và lanh lợi phết, nói đi chơi thì kiểu gì mẹ cũng cấm, nói đi mua đồ dùng học tập, tài liệu tham khảo các thứ thì lập tức đắn đo suy nghĩ.
“Thôi, ra thành phố đường xa, tốn kém lắm, ra đó có quen ai đâu.
đường đi thế nào, bị lạc th sao?
Quốc đứng ra nói chuyện hẳn hoi với thím.
“Thím đừng lo, con ra thành phố vài lần rồi, không có bị lạc đâu.
Em Nguyệt ham học như thế, mình nên ủng hộ em nó.
Vài cuốn sách tham khảo không đáng bao nhiêu đâu, con mua giúp em được mà.
Hai đấu một không chột cũng què, con gái năn nỉ dữ lắm, thím khó.
lòng từ chối.
Bụng thì ưng rồi nhưng vẫn nói là muốn hỏi thêm ý kiến của chú.
Quốc chốt ngay một câu.
“Ngày 15 tựu trường rồi, cuối tuần này, mùng mười, mình đi là vừa đẹp đấy ạ?
Hôm đấy dậy sớm rồi qua nhà anh nha, giờ anh qua nhà thằng Hào rủ thêm nó nữa.
có hai anh bảo vệ, em cứ yên tâm.
Nghe có thêm thằng Hào đi cùng, thím càng yên tâm hơn.
Coi như chuyện này đã quyết xong rồi.
Quốc không hề bịa thêm lý do mà thực sự đi rủ thằng Hào ra thành phố chơi thật.
Lúc này Hào đang buồn chán vì vừa nghỉ việc ở nhà hàng.
Nghe Quốc rủ đi chơi thì đồng ý ngay.
Cậu ta không quên qua rủ cái Mây.
Hai cái đứa này ở gần nhau thì hay lời qua tiếng lại, nhưng sau khi Hào đi làm thuê một tháng, tự nhiên hai đứa lại nảy sinh khoảng cách, hoặc đơn giản là tuổi dậy thì, tâm sinh lý thay đổi, ăn nói nhỏ nhẹ hơn chứ không bỗ bã như trước.
Trước có thể khoác vai đâm chọt lung tung, nhưng giờ cơ thể con gái phát triển nảy nở, có vài chỗ không muốn con trai động vào.
Mây có muốn đi chơi, nhưng không có tiền, số tiền bán măng từ dạo trước vẫn còn dư mấy chục, hoàn toàn không động tới.
Nhưng nó quá ít để đi chơi, Hào đi làm thêm cộng với tiền túi giờ trong tay có hơn3 triệu bước đi và cách ăn nói tự tin lắm.
Chủ động “Bao” cô bạn đi chơi chuyến này.
“Ui có mấy đồng thôi, hết thì kiếm lại được mà.
lo cái gì.
Thằng Quốc còn dẫn em họ đi mua sách vở các thứ nữa kìa.
Đi chung cho vui chứ nghỉ hè cứ lủi thủi mãi.
“Tiền này coi như tao vay mày nha hào, sau này có tao trả lại sau.
“Góm nữa, sao cũng được.
thế thống nhất vậy nhá, cuối tuần này đi luôn.
Trước ngày khởi hành, em họ còn chạy qua nhà Quốc ngủ với mẹ của cậu.
nói rằng sợ buổi sáng ngủ quên.
Nó còn mang theo quần áo, giày dép các thứ.
Tính nó điệu đà, sửa soạn chải chuốt các kiểu hơi tốn thời gian.
mà cái kiểu hồi hộp bồn chồn thì đi xe khách dễ say lắm.
Sáng sớm con nhỏ nôn nao không ăn được cơm, mà bụng đói và thiếu ngủ, đi xe dễ bị đuối lắm.
bảo nó ăn tạm gói mỳ để có tý sức.
Sau đó chờ Hào và Mây tới là cả bọn cùng đi.
Đi chuyến xe đầu tiên luôn.
Quả nhiên đúng như dự đoán, em họ của Quốc chưa đi xe đường dài lần nào, được chục cây là bắt đầu chóng mặt nôn mrửa, sau hai lần thì đuối sức, phải gục đầu vào người Quốc rồi ngủ thiếp đi.
Thằng Hào lần này đi xe không say cả cái Mây cũng thế:
Suốt dọc đường cười nói, nhìn ngang liếc dọc không vấn để.
tới nơi thì đầu óc vẫn tỉnh táo lắm.
Quốc tìm một quán nước, cách xa mặt đường, tạt vào đó gọi chút đồ uống, mua thêm hộp sửa để em họ, nốc cho lại sức.
Sau khi vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi, sắc mặt đỡ phờ phạc hor nhiều.
“Trời ơi, lần đầu đi xe, không ngờ mệt vậy luôn á.
Hic, giờ nghĩ cảnh đi xe về là sợ lắm luôn.
Mây ngồi cạnh con bé trấn an.
“Không sao đâu, cái ông này lần trước cũng bị say, lúc về thì đỡ rồi.
hôm nay thì khỏe re luôn.
Hào đắc ý nói.
“Đương nhiên, lần đầu chưa quen thôi, một hai lần là tỉnh như sáo, sau này tao cũng mua xe ô tô, đi đi về về suốt ngày luôn.
Mà giờ tới thành phố rồi, lịch trình thế nào đây Quốc, có chỗ nào mới lạ không?
Quốc nói
“Thời gian có hạn nên không đi xa được, giờ nghỉ ngơi cho lại sức rồi đi ăn uống, chiều mua sắm rồi về”
Sau khi uống nước giải khát xong, cho em họ ăn cái bánh mỳ lót dạ rồi cả bọn đi ra quảng trường rộng lớn.
ngắm mấy tòa nhà, mấy lần trước bận đi bán hàng chỉ kịp lướt qua, lần này tha hổ xem kỹ.
Sau đó lại tạt vào trong bảo tàng của tỉnh, đây là lần đầu Hào và Mây tới đây, đối với văn hóa lịch sử cũng chỉ xem trong sách, chưa được nhìn thấy trực tiếp mấy cổ vật từ thời cổ đại cho tới đồ vật thời kỳ kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ.
Xem cho biết chứ không mặn mà với những thứ liên quan đến học tập lắm.
Em họ của Quốc lần đầu đi bảo tàng thì có ấn tượng tốt hơn nhiều.
Cảm giác kiến thức mình học không bị sáo rỗng, biết bảo tàng là như thế nào.
Sau đó lại kéo ra công viên, mua đồ ăn vặt, ngồi ghế đá xem dòng người qua lại.
Chủ yếu xem xe ô tô, với mấy loại đồ chơi bày bán ở trong công viên.
Hình như quá tuổi con nít nên chỉ xem cho biết chứ không mua gì.
Đi bộ mệt lả thì đi ăn trưa, không phải quán bình dân m¡ là nhà hàng hẳn hoi.
Gọi một mâm hơn hai trăm ngàn, đầy đủ thịt cá, trông thì đắt nhưng chia ra thì mỗi người có hơn năm chục ngàn, có thêm đồ uống miễn phí.
Mây nghe một bữa ăn tốn cả trăm ngàn thì xót ruột, nhưng Quốc chủ chi thằng Hào lại hùa theo, nó bắt đầu thích ăn ngon thay vì ăn no rồi.
đồ ăn bày ra thì ăn uống cật, lực ăn một bữa no đến chiều luôn.
Có bát cơm vào bụng, mặt mũi cái Nguyệt đã hoàn toàn khôi phục, không còn ỉu xìu như lúc xuống xe nữa.
Ngồi nghỉ thêm một lúc đến chiểu lại đi mua sắm, sách giáo khoa thì nhà trường phát, vỏ thì phải mua.
Mây chưa mua, bởi cô không có tiền, với lại mua ở cổng trường là được không cầy mua ngoài này rồi tha về cho mệt người.
Nguyệt nói đối mẹ đi mua đồ học tập, nhưng cô chẳng có ý định mua sách vở tham khảo.
Vì là học sinh giỏi nên được thưởng kha khá quyển vở, mua thêm ở cổng trường trong quê là được.
SÁch tham khảo thì chưa vào năm học mới, chẳng biết mua quyển nào.
Chuyến đi này chủ yếu là đi choi.
Quốc mua cho em họ một cái Balo mới màu hồng, mua thêm bộ quần áo, đôi giày.
Em họ được cái không biết ngại, anh bỏ tiền ra thì chẳng nỡ từ chối, trong quầy quần áo thử tới thử lui, thấy cái nào ưng thì mua.
Gu thẩm mỹ của em nó khá tốt, tự biết phối đổ theo mấy ai đồ trên phim ảnh.
Chốt xong một set từ quần áo, giày dép cho tới phụ kiện như cặp, và dây buộc tóc.
thêm cái hộp bút xinh xắn nữa là đủ bộ.
Đồ đạc mua xong thì cho vào ba lô nhỏ gọn, cứ thế ra về luôn.
Thằng Hào muốn mua cho Mây một cái ba lô cho năm học mới, nhưng cô nàng biết ngại nên không đồng ý, đi chơi ké chứ không thoải mái tiêu sài tiền của Hào.
Cô với Hào là bạn bè, còn Quốc và Nguyệt là anh em họ, là người trong nhà, quan hệ gần gũi hơn.
Chuyến này đi chơi ăn uống là chính, mua sắm là phụ, có mỗi NGuyệt lúc đi tay không, lúc về đeo ba lô.
Lúc về cô được khuyên nên ngồi ghế cạnh lái xe, nhưng có vẻ con nhỏ thích ngể cạnh Quốc hơn, lên xe là nằm gục đầu vào người anh Họ, mặc kệ xung quanh xảy ra chuyện gì, cứ nhắm tịt mắt.
Lúc mở mắt thì đã về tới thị trấn, đầu hơi choáng váng nhưng không bị say xe như lúc mới đi.
Quốc mua thêm một hai cân xoài, ít bánh trái mang về, trừ tới trừ lui thì chuyến này tiêu hết hơn một triệu.
Còn mấy trăm thủ trong người cho năm học mới.
Thằng Hào góp nửa tiền bữa ăn trưa, cũng bắt chước mua quà về nhà.
Quốc mua gì nó mua y hệt như thế.
Trên đường về Quốc rẽ vào nhà chú thím, hộ tống em họ về tận cửa, cho em túi bánh kẹo với hoa quả.
“Trời anh Quốc lắm trò thế mua cho người ta một đống đồ còn bày đặt quà cáp nữa.
Em không nhận đâu”
“Đồ mua ngoài thành phố là của em, còn túi quà này là cho chú thím với anh Minh Nhật của em mà.
Cầm lấy và mang vào nhà đi.
Cái Nguyệt xị mặt ra chứ trong lòng vui lắm, lúc cầm túi quà còn tranh thủ hôn vào má Quốt một cái.
khiển một ông lão như cậu cũng phải giật mình.
Con nhỏ nhìn thấy thì cười khúc khích.
“Cảm ơn anh Quốc nha, hôm nay đi chơi vui lắm.
“Con Quỷ này, sang năm lớp 9 rồi, cố học cho tốt.
Sau này còn đưa anh đi du lịch đây đó nữa.
“Ô kê luôn anh oi!
Con nhỏ vẫy tay chào rồi chạy vào nhà, khoe đống đồ đạc mới sắm.
Thím ra ngoài nói chuyện với Quốc vài câu, toàn mấy lời khách sáo thôi.
Có gọi cậu nán lại dùng bữa cơm, nhưng Quốc hẹn dịp khác, lấy lý do phải về nhà.
Đưa em họ về an toàn, cậu cũng bót lăn tăn chuyện đưa em nó đi chơi như đã hứa hồi trước.
Hi vọng đứa em này, sau chuyến đi thành phố thấy thế giới rộng lớn sẽ tự mình phấn đấu nhiều hơn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập