Chương 55:
Ai làm lớp trưởng?
Cả lớp im lặng nhìn nhau, Không ai lên tiếng.
Ở trường quê, làm ban cán sự không có lợi gì, ngược lại còn thêm việc.
Lớp trưởng phải quản lý nề nếp, điểm danh, nhắc nhở, bị giáo viên goi lên kiếm tra thường xuyên.
Khi trong lớp có ai vi phạm, lớp trưởng cũng bị liên đói.
Trong một tập thể mà hầu hết học sinh đều chán học, chẳng ai muốn ôm thêm trách nhiệm.
Làm lớp trưởng ở lớp G chẳng khác nào cầm một cục than nóng, ai cũng muốn né tránh.
Không thấy ai xung phong, cô Giang gật đầu như thể đã đoán trước kết quả.
Giọng cô vẫn đều, không chút cảm xúc:
“Trong lớp chúng ta có một bạn học sinh đặc biệt, bạn ấy chủ động chuyển từ lớp A sang lớp G.
Nếu em đã muốn vào lớp này, vậy thì em làm lớp trưởng đi.
Về phương diện học tập, không ai xứng đáng hơn em cả.
Không khí trong lóp lập tức xôn xao.
Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía Quốc.
Sự tò mò dấy lên mạnh mẽ.
Một học sinh khá giỏi lại chủ động xin chuyển xuống lớp G, chuyện này trước nay chưa từng có.
Không ai tỏ thái độ đè bỉu, ngược lại, phần lớn đều thấy hiếu kỳ.
Việc cô Giang chỉ định mình làm lớp trưởng không.
nằm ngoài dự tính của Quốc.
Cậu đã phần nào đoán trước tình huống này ngay từ khi đồng ý chuyển sang lớp G.
Tuy nhiên, Quốc không định để mọi việc diễn ra theo ý của giáo viên.
“Thưa cô, em từ chối chức vụ lóp trưởng ạ.
Cả lớp lập tức xôn xao.
Không ai ngờ cậu học sinh mới, vừa được cô chủ nhiệm đích thân chi định, lại thẳng thừng từ chối ngay trước mặt.
Cô Giang hơi ngẩng đầu, đưa tay chỉnh lại gong kính, khóe miệng khẽ cong lên, nụ cười hiện rõ vẻ đắc ý
“Em đã vào lớp này, tức là em là một phần của tập thể.
Nếu như đây là ý kiến chung, mọi người đều muốn em làm lớp trưởng thì sao?
Ai đồng ý cho bạn Quốc làm lớp trưởng giơ tay lên.
Cô vừa nói vừa quay sang phía học sinh, giọng nói trầm xuống, mang theo chút thách thức.
Cả lớp nhìn nhau, rồi một vài cánh tay bắt đầu giơ lên.
Phần lớn học sinh đồng ý, không phải vì họ thật sự quan tâm đến việc chọn lớp trưởng, mà đơn giản là không muốn kéo dài buổi học.
Một số người vẫn ngồi im, thái độ thờ ơ, nhưng cô Giang không bỏ qua.
“Em kia, sao không giơ tay?
Có phải em muốn làm lớp trưởng không?
Người bị gọi giật mình, sợ bị chú ý nên vội vã giơ tay cho xong chuyện.
Cả lớp bật cười khe khẽ.
Riêng Hào, ngồi cạnh Quốc, không những giơ tay mà còn đưa cả hai tay lên cao, vẻ mặt hớn hở như thể muốn đổ thêm đầu vào lửa.
Quốc nhìn bạn, cảm giác như bị chính đồng đội bán đứng.
Cô Giang quan sát phản ứng ấy, trong lòng càng thêm hài lòng.
Cái “học sinh đặc biệt” mà c( Hà từng nói tới, hóa ra cũng chẳng khác mấy so với những người khác.
Trước sự đồng thuận gần như tuyệt đối của cả lớp, cô dõng dạc nói:
“Vậy là mọi người đều đồng ý.
Em không muốn làm cũng phải làm, đây là quyết định của tập thể, ”
Quốc không ngồi nữa, cậu đứng lên, giọng nói bình tĩnh nhưng cứng rắn.
“Cô nói vậy không đúng.
Mọi người đâu phải tin tưởng em, họ chỉ bầu ra một người để hứng chịu thay thôi.
Nếu là người khác, em tin họ cũng sẽ được giơ tay như vậy.
Danh xưng.
lớp trưởng chẳng khác nào hòn than nóng bỏng tay không ai dám nhận.
Em cảm thấy bất công và có quyền được chống đối không tuân theo.
Bên dưới lập tức vang lên tiếng xì xào, vài giọng nói lẫn trong tiếng cười:
“Thôi, ông kia làm lớp trưởng đi cho xong chuyện.
“Đúng đấy, đừng cãi cô nữa.
Làm đi rồi còn về.
Không khí trở nên ồn ào, còn cô Giang thì càng tỏ ra cứng rắn.
“Cô cần một bạn thay cô quản lý lớp, và em là người phù hợp nhất.
Cứ quyết định vậy đi, không bàn nữa.
Quốc giơ hai tay lên cao, ra hiệu cho mọi người im lặng.
Giọng cậu vang lên rõ ràng giữa lớp “Em không đồng ý với cách cô quyết định qua loa như vậy.
Làm lớp trưởng ở lớp G không.
giống những lớp khác.
Áp lực và khó khăn nhiều hơn.
Nếu muốn em nhận chức, phải có mộ!
số đãi ngộ đặc biệt đi kèm, không chỉ từ cô chủ nhiệm mà cả từ các thầy cô bộ môn.
Cả lớp lập tức nhao nhao.
Những tiếng bàn tán lại nổi lên.
Cô Giang nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh sau cặp kính.
“Em có yêu cầu gì?
Nếu không quá đáng, cô có thể xem xét.
Quốc đáp gọn, giọng không hề chùn bước:
“Đó là, dù không làm bài kiểm tra, điểm của em vẫn phải được tính theo tiêu chuẩn học sinh khá.
Tất cả các bài kiểm tra, mặc định là bảy điểm, bất kể bài kiểm tra có nộp giấy trắng đi nữa.
Không khí trong lớp đột ngột lặng xuống vài giây.
Ai nấy đều tròn mắt, rồi lại bật cười ồ lên.
Một yêu cầu quá phi lý, thậm chí nghe qua đã thấy không thể chấp nhận.
Cô Giang thoáng sững lại, biểu cảm trên gương mặt cứng đờ.
“Em đang nói đùa với cô sao?
Đây là một yêu sách không thể chấp nhận được.
Quốcnhìn thẳng lên bục giảng, giọng vẫn bình tĩnh.
“Đây là yêu cầu của em.
Nếu cô không đồng ý, em có lý do chính đáng để từ chối chức vụ lớp trưởng.
Nếu phải làm nhiều việc hơn người khác, em cần có quyền lợi xứng đáng.
Chẳng ai tự nguyện chịu thiệt cả.
Cô và mọi người thấy em nói có đúng không?
Lời của Quốc khiến cả lớp lại rộ lên.
Nhiều học sinh bàn sau hứng thú ra mặt.
Có người cười khẽ, có người gật gù tán thưởng.
Trước nay đều có tâm lý sợ giáo viên, không dám cãi, nay thấy màn kỳ kèo giữa hai người, kịch tính chẳng khác nào một bộ phim.
Dù biết yêu cầu đó là vô lý nhưng ý tưởng về việc “không cần học mà vẫn có điểm cao” lại khiến họ cảm thấy hấp dẫn lạ thường.
Một vài đứa còn nói nhỏ với nhau rằng, nếu chức lớp trưởng có đặc quyền ấy, thì họ cũng không ngại mà thử sức một phen.
Cô Giang thoáng lâm vào thế khó trước chiêu trò của Quốc.
Cậu học sinh này rõ ràng không.
phải kiểu dễ bị điều khiển, mà còn dẫn dắt để khiến cả lớp bị cuốn theo.
Nếu xử lý không khéo, e rằng từ nay đám học sinh khác cũng sẽ noi gương cậu, biến buổi học thành chợ mặc cả.
Tuy nhiên, giữa những lời qua lại ấy, cô cũng phải thừa nhận rằng ý kiến của Quốc không hề vô lý.
Làm lớp trưởng mà không có quyền lợi gì thì ai lại muốn gánh vác?
Học sinh bình thường.
hết giờ là về, nghỉ học cũng chẳng ai truy cứu, còn lớp trưởng thì phải có mặt đầy đủ, dự họ| với đoàn trường, tham gia các chương trình thi đua, đứng ra nhận trách nhiệm khi lớp vi phạm.
Đó là công việc vừa mệt vừa phiền, lại phải thường xuyên bị soi xét trước toàn trường trong các buổi chào cờ.
Với nhiều học sinh, đây là một nỗi sợ vô hình với rất nhiều học sinh.
Sau một thoáng suy nghĩ, cô Giang lên tiếng, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát:
“Chuyện nâng điểm là có thể.
Lớp trưởng có thể được cộng thêm 0.
5 điểm vào tổng điểm trung bình cuối học kỳ.
Riêng điểm môn Hóa, tôi có thể cho cao hơn các bạn khác một đến hai điểm, cho mỗi bài kiểm tra.
Cả lớp im lặng trong giây lát, rồi Quốc bình thản đáp lại, giọng nói dứt khoát:
“0.
5 quá ít, phải công 5 điểm vào điểm tổng cuối học kỳ, 5-6 điểm môn Hóa cho các bài kiểm tra.
Nếu vậy thì em đồng ý làm lớp trưởng.
Một tràng cười rộ lên phía sau.
Giọng một học sinh khác vang lên to rõ, như muốn chen vào cuộc mặc cả:
Một bạn khác hùa theo.
“Nhiều quá, nâng 4 điểm vào điểm tổng, 3-4 điểm môn Hóa cho các bài kiểm tra.
Em sẽ làm lóp trưởng.
Cả lớp lập tức trở nên ồn ào như một phiên chợ.
Tiếng bàn tán, tiếng cười pha lẫn tiếng trêu đùa vang khắp căn phòng.
Có người đề nghị điểm, có người đua đòi “đặc quyền tiền mặt”.
Chỉ cần có chút lợi ích, quan điểm về chức vụ này lập tức thay đổi.
Ai nấy đều hăng hái than gia đấu giá chức vụ.
Cô Giang nhìn cảnh ấy mà dở khóc dở cười.
Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp giảng dạy, cô thấy học sinh tranh nhau làm lớp trưởng như giành phần thưởng.
Không thể để tình hình kéo dài thêm, cô đành giơ tay ra hiệu cho cả lớp im lặng r Ồi nói dứt khoát:
“Cộng thêm 0.
8 điểm tổng vào cuối kỳ, điểm kiểm tra môn Hóa mặc định 7 điểm.
Đây là mức tôi có thể chấp nhận.
Ai đồng ý thì giơ tay, ai không đồng ý thì khỏi bầu lớp trưởng nữa.
Lời nói của cô khiến cả lớp đồng loạt quay sang nhìn nhau.
Không khí yên lặng vài giây, rồi vài cánh tay rụt rè giơ lên.
Dường như có chút đặc quyền đã đủ khiến nhiều người lung lay.
Sau một hồi lộn xộn, kết quả cuối cùng được xác định:
Quốc rút khỏi danh sách ứng cử, và chức lớp trưởng thuộc về một nam sinh tên Bình, người vốn có “thế lực” riêng trong lớp, thường đi cùng một nhóm 4-5 người.
“Được tồi, vậy Bình sẽ làm lớp trưởng của lớp chúng ta.
Cô Giang tiếp tục chỉ định các chức vụ còn lại.
Vị trí lớp phó học tập đương nhiên giao cho người có học lực cao nhất lớp, nên Quốc không thể tránh khỏi.
Lớp phó văn – thể được trao cho một nữ sinh tên Duyên, cô gái nổi bật nhất trong lớp với vẻ ngoài sặc sỡ một cách bất thường, biết son phấn, nhuộm tóc và không ngại khoe hình thể qua lớp áo thun bó sát.
Mới lên lớp 10 nhưng chỗ to chỗ nhỏ rất rõ ràng.
Hai chức vụ này cũng được cộng thêm không phẩy năm điểm tổng và điểm kiểm tra môn Hóa mặc định năm điểm, một sự ưu đãi vừa đủ để cái Duyên vui vẻ chấp nhận làm phó văn thể.
Lớp G có tổng cộng hai mươi lăm học sinh, gồm bảy nữ và mười tám nam, chia thành ba tổ.
Ba tổ trưởng được chọn từ lớp trưởng và hai lớp phó, tạo thành thế chân vạc giống như thời Tam Quốc luôn.
Các bạn nữ được phân bố đều, mỗi tổ có hai người, riêng tổ của Duyên có bí người.
Hào chủ động xin vào tổ của Quốc.
Cả hai cùng nhóm với sáu người khác là Trung, Trang, Hải, Ninh, Hiệp và Vân.
Họ ngồi cùng nhau ở hai bàn liền kể, mỗi bàn bốn người, bạn nữ ngồi xen giữa để giữ trật tự.
Quốc ngồi đầu bàn, Hào ngồi kế bên, sau đó là Trang, cô bạn có gì đó quê mùa, từ tóc tai tới cách ăn mặc đều vô cùng đơn giản.
Được cái cao ráo, không kém gì còn trai.
Cái Vân thì thấp, mặt lấm tấm tàn nhang, da ngăm đen, nói nhiều hơn cái Trang.
trước lạ sau quen, hai đứa con gái người trên người dưới tự làm quen với nhau.
Tổ của Quốc nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý.
Một phần vì có cậu là học sinh khá giỏi nên mấy học sinh khác đều tỏ ra ngưỡng mộ và tò mò.
Họ không hiểu vì sao một người có thành tích như vậy lại tình nguyện.
chuyển sang lớp G.
Thằng Trung có cái mặt vuông, môi dày nhìn hơi cù.
lần một chút, nhưng là người thật thà.
Nó ngồi ngay bàn dưới của Quốc lên tiếng hỏi.
“Hai bọn mày tự nhiên chuyển vào lớp G làm gì?
Hào vừa cười vừa đáp, giọng nhẹ bằng như chuyện chẳng có gì to tát:
“Bọn tao qua đây trốn học cho dễ.
Cả nhóm phá lên cười, không ai biết câu nói ấy là thật hay đùa.
Nhưng ít nhất, nhờ nó mà không khí trong tổ trở nên gần gũi hơn.
Còn Quốc cũng vào hùa xác nhận.
“Thằng Hào nói đúng đấy.
Nhưng mà cũng không phải nghỉ học vô tội vạ đâu, chỉ khi nào c‹ việc đột xuất mới nghỉ thôi.
Ở đây đều là dân làm nông hết nhi?
Có nhà nào nuôi vịt không?
Một giọng nam đáp lại ngay lập tức:
“Có, nhà tôi nuôi nè.
Một người khác cũng lên tiếng, giọng hồ hởi:
“Nhà tôi cũng có vài con, mà hỏi chỉ vậy?
Quốc gật đầu, nói với vẻ nghiêm túc hiếm thấy:
“Tôi với thằng Hào đang định nuôi vịt, nhưng hai phiên chợ rồi vẫn chưa tìm được chỗ mua vịt giống.
Ông nào biết chỗ bán chỉ cho bọn tôi với.
Cả nhóm cười ồ lên lần nữa, có vẻ như không ai ngờ Quốc lại hỏi chuyện thật như thế.
Một bạn nam ngồi phía sau đáp lại bằng giọng nửa đùa nửa thật:
“Vịt giống thì tôi chịu, nhà tôi nuôi mấy con chơi thôi.
Cái này phải ra chợ hỏi người lớn hoặt mấy nhà chuyên nuôi mới biết.
Ngay lúc ấy, cái Vân – cô bạn nữ ngồi ở cuối bàn, tính tình nhanh nhẹn – liền lên tiếng:
“Nhà tôi không nuôi, nhưng có ông bác nuôi nguyên một đàn lớn lắm.
Tháng trước ống có mang vịt con ra chợ bán, hình như vẫn còn sót lại một ít.
Giờ qua vụ rồi nên người ta ít cho vịt ấp trứng nữa.
Nghe đến đây, Quốc khẽ nháy mắt với Hào, ánh mắt như trao đổi ngầm một ý tưởng.
Cậu nói ngay:
“Thế tan học dẫn bọn tôi qua chỗ ông bác ấy nhé.
Biết đâu còn ít vịt giống thì mua luôn.
Vân gật đầu, không tỏ vẻ gì là ngần ngại.
Quốc vốn chỉ định dùng chuyện làm nông để mở đầu câu chuyện, xem như cách làm quen với mọi người trong lớp.
Đề tài này vừa gần gũi, vừa dễ tạo thiện cảm hơn là nói chuyện học hành.
Không ngờ chỉ một câu nói bâng quơ lại giúp cậu biết được thông tin thật sự hữu ích.
Dù chưa rõ tình hình cụ thể ra sao, nhưng Quốc đã ngầm quyết định:
tan học hôm nay sẽ cùng Hào đi một chuyến, xem thử đàn vịt giống mà Vân vừa nhắc đến.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập