Chương 56: Mua vịt con.

Chương 56:

Mua vịt con.

Nhà của Trang nằm ở xã An Nghĩa, cùng hướng về đó còn có Trung và Ninh.

Cả ba từng học chung trường cũ nên khá thân thiết với nhau.

Trung có gương mặt vuông vức, thân hình cao lớn, dáng đi chắc nịch.

Vân thì thấp hơn hẳn, nước da đen sạm vì nắng đồng, tính tình nhan!

nhảu, miệng nói không ngừng.

Còn Ninh lại khác hẳn hai người kia:

vóc dáng cân đối, nước da trắng trẻo, ăn mặc gọn gàng, tóc được tỉa gọn và để mái lệch sang một bên như ca sĩ, thỉn!

thoảng còn hất nhẹ mái tóc để chỉnh lại.

Cậu ta ít nói, vẻ mặt lúc nào cũng điểm tĩnh, chỉ gật đầu khi ai đó hỏi chuyện.

Đi được một đoạn, Ninh rẽ vào con đường mòn.

dẫn về nhà trước, chỉ còn lại nhóm của Vân, Trang và Trung đi chung.

Đường đến xã An Nghĩa khá bằng phẳng, hai bên là những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp.

Khu này không bao giờ thiếu nước, có cả nước suối từ trên đổi chảy xuống và nước sông từ hạ lưu dẫn vào.

Nhờ vậy, ruộng lúc nào cũng ẩm, cây lúa phát triển đều, và cũng chính vì thế mà nơi đây có nhiều nhà nuôi vịt.

Dọc đường đi, tiếng vịt kêu vang khắp nơi, lúc gần lúc xa, xen lẫn mùi bùn non và cỏ ướt.

Cái Vân vốn tính cởi mở, chẳng ngại nói chuyện với người lạ.

Cô kể đủ thứ chuyện, từ học hành trong lớp đến sinh hoạt ở các xã khác, thỉnh thoảng lại buông vài câu đùa khiến cả nhóm cười vang.

Cô là kiểu người không thể ngồi yên một chỗ, thích đi đây đó để “hóng” chuyện, rồi gom góp kể lại cho người khác nghe.

Đạp xe được chừng hai mươi phút thì tới xóm của Vân.

Cô ghé qua nhà cất đồ, Quốc và Hào vẫn thong thả đạp xe theo sau.

Trung thì tách ra từ trước, vì nhà ở xóm kế bên, theo lời Vân k thì nhà Trung xa nhất nhóm, phải đạp thêm mười mấy phút mới đến noi.

Vân nhiệt tình mời hai người bạn vào nhà uống nước.

Nhà cô là căn nhà cấp bốn rộng rãi, sau nhà là chuồng trâu, chuồng lợn, gà, và một cái nhà kho chất đầy củi .

Gia đình Vân có nấu rượu, thi thoảng lại có vài ông chú, ông bác ngồi chè chén trước hiên, lè nhè mấy câu chuyện đồng áng.

Trong nhà còn có một chị gái và cậu em trai nhỏ.

Không phải bận rộn việc nhà, nên cứ để hở ra là Vân chạy đi chơi, nên dù là con gái da dẻ cô nàng cứ ngăm ngăm do phơi mặt ngoài đường nhiều.

Sau khi cất đồ, cô dẫn Quốc và Hào qua nhà ông bác, nói là chỗ đó có nuôi vịt giống.

Nhà Ông bác cách đó không xa, đi bộ được, nhưng tiện có xe nên Vân ngồi lên đuôi xe của Quốc rồi chỉ đường.

Khỏi phải nói, con gái luôn có thiện cảm với những bạn nam học giỏi a.

Quốc là lớp phó học tập kiêm tổ trưởng nên Vân mới nhiệt tình như thế.

Nhà ông bác của Vân nổi bật trong xóm, xây kiên cố với khoảng sân rộng rãi.

Phía sau là khu chuồng riêng dành cho đàn vịt, quy mô chẳng kém gì một gian nhà dành cho người ở, nhà tranh vách nứa.

Tiếng vịt kêu inh ỏi, mùi cám và rơm phả ra nồng nặc.

Nghe nói ông bác nuôi đến cả trăm con, vừa lấy trứng vừa bán thịt, kinh nghiệm tích lũy nhiều năm nên trong vùng ai cũng biết tiếng.

Ba người đến nơi lúc gần giờ cơm trưa.

Ông bác đang rửa chân tay ở cái mương nước gần nhà chuẩn bị vào ăn cơm trưa.

Cái Vân từ xa chục bước chân đã kêu lớn tên ông Bác.

“Bác Tùng ơi, ăn cơm chưa bác?

“Chuẩn bị ăn rồi đây, trưa rồi mày còn chạy đi đâu chơi đấy.

“Cháu qua nhà bác có tí việc, việc này quan trọng.

lắm nha.

Nhờ có Vân làm cầu nối, việc chào hỏi và giới thiệu diễn ra nhanh gọn.

Quốc và Hào được làm quen với Bác Tùng, ông bác của Vân có vóc người thấp nhưng tròn chịa, dấu hiệu của một người được ăn uống no đủ, không gầy guộc và hốc hác như đại đa số đàn ông ở vùng quê.

Chỉ vài câu trao đổi, Quốc và Hào đã nói ra mục đích đến đây là muốn mua vịt giống nhà ông bác.

Ông bác nghe xong thì lộ rõ sự nghi ngờ, vì hai đứa kia đang tuổi học sinh vẫn còn quánon nót để bàn chuyện làm ăn.

Đầu tiên ông hỏi về nhà cửa con nhà ai, nghe giới thiệu ở Xã An Nghĩa qua tận đây, cho thấy thái độ nghiêm túc với việc nuôi vịt.

Ông bác nói sơ qua về tình hình, đầu tháng trước thì ôn;

có bán vịt giống, Nhưng chỉ bán một hai phiên thôi, thấy không nhiều người mua nên ông ngừng bán, không cho vịt ấp trứng nữa.

Quốc nói cậu và Hào nuôi vài chục con, nhờ ông bác thu xếp xem có thể ấp thêm một lứa hay không?

Ông bác nghe đến vài chục thì cảm thấy đáng bỏ công ra, Mỗi con giá 15 nghìn nếu đồng ý thì cọc trước thì ông mới cho vịt ấp trứng, tránh trường hợp ấp xong lại không mua nữa thì tốn công sức và thời gian của ông bác.

Quốc thảo luận với Hào số lượng vịt giống sẽ nuôi, Dự tính là nuôi hơn 35 còn đề phòng ốm yếu bệnh tật thì vẫn còn một cơ số vịt còn sống khỏe.

Chi phí vào khoảng 500 ngàn.

Thằng Hào có đem theo hơn trăm ngàn dắt theo người nên đem ra cọc trước, lẽ ra cọc một nửa nhưng nể tình có quen biết với cái Vân nên ông Bác đồng ý.

Rồi hẹn 1 tháng sau qua lấy, khi nào được thì bác sẽ nhờ cái Vân c huyển lời.

Tận một tháng sau, thời gian lâu hơn dự tính.

nhưng hai người đành chấp nhận, dù sao ông bác có kinh nghiệm nuôi vịt nhiều năm, ông ấy có thể cung cấp giống với số lượng lớn trong thời điểm trái mùa như hiện tại.

Sau khi bàn bạc và thảo luận xong, Quốc và Hào không làm tốn thời gian dùng bữa của người ta.

Hai đứa chào từ biệt ông bác và Vân rồi đạp xe ra về.

Trên đường về, Hào vẫn không ngừng nói về đàn vịt của ông bác, giọng đầy ngưỡng mộ.

Cậu kể đi kể lại cảnh chuồng trại của ông bác.

Máng ăn, máng nước được làm riêng từng dãy, còn trong bếp thì có nguyên một rổ trứng vịt to, chắc nịch.

Nhà cửa khang trang, đổ đạc tiện nghi, chứng tỏ việc nuôi vịt đem lại lợi nhuận đáng kể.

Mới đó thôi Hào đã tưởng tượng ra viễn cảnh tương lai sắp tới của mình.

rồi lại nghĩ cái lều của nhà mình so với người ta thì tạm bợ quá.

Nếu vụ này thành công, sau này cậu cũng sẽ làm một cái nhà cho vịt đàng hoàng và tử tế, giống ông bác thậm chí còn phải tốt hơn.

Thấy bạn có động lực như vậy, Quốc cũng mừng trong lòng.

Nay đã có chỗ cung cấp vịt giống, Cậu dự định về sẽ nói lại với mẹ để bà khỏi phải mất công tìm giống ở ngoài chợ nữa.

Khi nghe con trai kể chuyện sang tận xã An Nghĩa mua vịt giống, mẹ Quốc ngạc nhiên lắm, bà cũng đang tính nói lại với con đã qua mấy phiên chợ người ta bán vịt rồi, bà đang tính sang bên đó để hỏi thăm, không ngờ con trai lại đi trước một bước.

Bên xã An Nghĩa nước n đầy đủ, người dân bên đó làm ăn dễ dàng, đời sống khẩm khá hơn An Yên.

Nhà Quốc cũng có họ hàng ở bên đó, nói đâu xa chủ nợ của gia đình Quốc là người bên xã An Nghĩa, mẹ Quốc khá ngại sang bên đó vì ngại bắt gặp người quen lại hỏi thăm này nọ.

Việc gia đình đang nợ thì mẹ Quốc không kể với con trai, bà chỉ nói với con là là có họ hàng bên đó.

Đó là một ông cậu, mối quan hệ ở đằng ngoại.

Dựa theo mô tả thì không phải xóm của ông bác nuôi vịt, mà là xóm khác.

Sau này có ma chay cưới hỏi gì thì mẹ sẽ dẫn Quốc đi cho biết.

Vịt phải một tháng sau mới có, thời gian đó hẳn là sẽ trùng với mùa gặt.

Sau một thời gian nuôi nhốt, vịt có thể thả rông ngoài đồng không lo chúng ăn thóc lúa nhà người ta.

Tính toán thời gian, từ giờ cho đến lúc đó thì Quốc khá rảnh rỗi.

Hai tuần đầu sau khai giảng, Quốc đi học đầy đủ.

Học sinh nào cũng vậy, sau một kỳ nghỉ hị đều háo hức trở lại trường, tò mò với lớp mới, bạn mới.

Ở lớp Gnhững điểu hấp dẫn không phải là bài vỏ mà là chuyện thường ngày.

Những câu chuyện ấy đủ mảng màu đời sống nông thôn:

có bạn than thở sáng sớm phải đi lấy củi, có bạn thức khuya đi bốc hàng ở chợ biên giới kiếm tiền mua thuốc lá, học đòi đi uống rượu và giao du theo kiểu người lớn.

Kể chuyện này qua chuyện khác, một mái tóc lạ, một ánh nhìn lạ cũng có thể châm ngòi bàn tán.

Trong trường xuất hiện nhiều hành vi khiêu khích, thậm chí có đàn anh khóa trên rủ đàr em khóa dưới “dạy dỗ” một nhóm khác khiến b-ạo lực học đường xảy ra thường xuyên.

Các vụ gây hấn xảy ra nhiều nhất khi các học sinh mới lên lớp mười xuất hiện.

Những anh lớp mười một không ưa là có thể kéo cả dàn mấy chục người tới hỏi thăm.

Lớp mười hai nhìn chung ngoan hơn vì họ sắp thi tốt nghiệp, nhưng sau khi thi xong thì nhiều chuyện sẽ vỡ ra.

Gây hấn ảnh hưởng trực tiếp đến hạnh kiểm và chất lượng đầu ra, nhưng trong thực t các hành vi b-ạo lực thường bị nén cho đến khi áp lực thi cử qua đi, rồi bung ra thành những trận đánh thực sự.

Tầm tuổi này nghe chuyện đánh nhau thì khoái lắm, đang ở tuổi muốn thể hiện.

Mà muốn chứng tỏ mình vượt trội thì phải đánh người hơn mình, nên người ta để ý đến lớp A nhiều hơn, bởi vì lớp đó có nhiều gái xinh.

Con đực thể hiện bản lĩnh cho con cái xem mà.

Xong đối với lớp đặc biệt đối tượng được giáo viên ưu ái thì tất cả hành động của những bạr nam chỉ dừng ở mức khiêu khích mà thôi, con trai lớp A cũng không vừa nha, học lực có thể yếu nhưng bố mẹ giàu nên xin cho con vào đó, những đứa này nghịch nhưng lại tiền nữa mối quan hệ cũng rất rộng, thành thử muốn đánh nhau thì quy mô không nhỏ, có thể náo loạn và đánh đồng đến giáo viên.

Lớp G nghịch ngọm nhưng không có mối quan hệ rộng rãi, nên khi bị gây hấn họ hiếm khi chỉ dừng lại ở lời qua tiếng lại.

Những xô xát thường diễn biến thành trận đấm ở cổng trường.

Trong mười ngày đầu đi học, Quốc đã chứng kiến hai vụ ẩtu đ-ả;

cổng trường trở nêi hỗn loạn, xe đạp không thể đi qua, giáo viên chạy ra can thì đám đông lại dạt ra khỏi phạm vi sân trường để tránh bị xử lý.

Việc chấm dứt hoàn toàn các vụ bạo Lực rất khó vì ngoài trường, b-ạo lực vẫn tồn tại dưới nhiều hình thức tỉnh thần hoặc thể xác.

Người ta có thể ghét người chuyên đi bắt nạt người khác, nhưng chẳng ai ngờ được là người ấy sau hai năm lại thành lính biên phòng bảo vệ biên cương, có vợ đẹp con ngoan.

Còn ngưò từng là n-ạn nhân, sau này lại có một cuộc sống mưu sinh chật vật hơn, giống như cuộc đời người đó luôn bị số mệnh đày đọa.

Đây không phải là bất công mà là sự đối lập về tính cách, người thích thể hiện, có tính cách mạnh mẽ, thích chinh phục thường sẽ có được cuộc sống tốt hơn, còn người cam chịu thì sẽ luôn cảm thấy cả thế giới đang chèn ép mình.

Tất nhiên không phải những kẻ gây hấn đều có kết cục tốt.

Nếu để cảm xúc lất át lý trí, họ sẽ tự hủy hoại chính mình.

Và đứng trước một đám đông, mọi thứ diễn ra vô cùng hỗn loạn, ch vì nhất thời, lỡ tay.

có thể mang vết nhơ cả đời, bị xã hội quay lưng.

Giai đoạn nổi loạn là tất yếu, và trong một môi trường học đường, Quốc sẽ không tránh khỏi bị dòm ngó.

Nhưng khác với số đông, cậu cảm thấy có đủ sự điểm tĩnh để nhận thức việc gì đang diễn ra.

Còn thằng Hào thì không may mắn như vậy.

Nó là người hoạt bát năng động, ra sân trường ngắm gái, huýt sáo vài nhịp là rơi vào tầm ngắm liền.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập