Chương 57:
Rắc Rối của Hào.
Sáng thứ Năm, Hào đến trường với tâm trạng khác thường.
Từ trước đến nay, cậu ta chưa bao giờ tỏ ra hứng thú với việc học, thế nhưng hôm nay lại háo hức lạ.
Nguyên nhân không phải vì được học chung lớp với Quốc, mà bởi lớp G nằm gần khu nhà vệ sinh.
Nơi này là điểm giao giữa khu vệ sinh nam và nữ, chỉ cách nhau một vách tường mỏng.
Học sinh nào cc nhu cầu đều phải đi ngang qua lớp G, khiến nơi đây vô tình trở thành vị trí quan sát thuận lợi mà đám con trai trong lớp đặc biệt yêu thích.
Hào, cũng như nhiều cậu trai khác, nhanh chóng phát hiện ra điều thú vị này.
Chỉ sau vài ngày, cậu đã “tia” được mấy bạn nữ xinh xắn của lớp A, thậm chí còn để ý đến mấy chị lớp 11, lớp 12- lớn tuổi hơn, dáng đấp cũng nảy nở, đầy đặn hơn hẳn.
Cảnh tượng mỗi khi có ní sinh đi qua luôn khiến bọn con trai trong lớp G rạo rực.
Có đứa ngồi học cũng ngoái đầu nhìn, có đứa còn lén ra hành lang, giả vờ hóng gió nhưng thực chất là chờ xem các bạn nữ đi ngang qua.
Những nữ sinh xinh xắn thường không chỉ vào vệ sinh rồi ra ngay.
Họ còn rửa tay, chỉnh tóc, hoặc soi gương, khiến thời gian ở khu vực đó kéo dài hơn, càng khiến đám con trai thêm phần chú ý.
Mỗi lần đi vệ sinh, các bạn nữ thường đi theo nhóm hai hoặc ba người, trò chuyện ríu rít.
Sáng hôm ấy, bên ngoài hành lang.
bỗng ồn ào.
Hào tò mò thò đầu ra ngoài cửa lớp nhìn thử, và lập tức nhận ra một gương mặt quen thuộc.
Người đó là Phương – con gái bà Thanh, người buôn nông sản ở chợ huyện.
Hào từng gặp c ba, bốn lần trước đây, cảm giác như hai người có chút duyên gặp gõ.
Trong nhóm bạn đi cùng, Phương vẫn nổi bật hơn cả.
Cô có mái tóc ngắn gọn gàng, làn da trắng, phong thái tươ;
tắn.
Bộ đồ cô mặc cũng rất thời trang:
áo sơ mi caro màu hồng có thắt nơ, quần bò xanh ôm vừa phải, giày trắng sạch sẽ.
Trên người cô còn thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ khiến đán con trai lớp G không khỏi ngoái nhìn.
mấy đứa con trai phấn khích huýt sáo gọi lớn:
“Hú.
em ơi!
Cả hành lang lập tức hướng mắt về phía cậu.
Phương và mấy bạn nữ đi cùng thấy đám con trai trong lớp Gnhìn chằm chằm thì vội tránh xa cánh cửa, tỏ ra thờ ơ, coi như không nghe thấy.
Hào tỏ ra mạnh dạn là thường, chắc là do tiếng gọi của tình yêu, cậu ta bước ra ngoài cửa chắn ngang lối đi, tự giới thiệu bản thân.
Cậu nhắc đến chuyện “có duyên gặp gỡ” kể rằng từng phụ giúp mẹ con Phương bưng khay cà chua lúc trước, rồi còn nhắc đến đám cưới ở tháng trước như thể hai người đã quen thân lắm.
Phương thoạt đầu chẳng nhớ nổi.
Là con nhà buôn bán, cô gặp nhiều người mỗi ngày, chuyện có ai giúp chuyển hàng là chuyện bình thường.
Huống hồ lần đó đã cách đây vài tháng, thời gian tiếp xúc quá ngắn.
Nhưng khi Hào kể đến việc hôm đó có hai chị em khay c¿ chua lớn, Phương mới chọt nhớ ra.
Quả thật, hôm ấy mẹ cô từng khen một cậu trai tầm tuổi con gái mình tự trồng và tự bán mấy chục ký cà chua, vẫn nhớ có 2 đứa con trai phụ giúp việc chuyển cà chua, một người là bạn cùng lớp của chị gái.
Người còn lại chính là người đang đứng đối diện với cô.
Phương chỉ cười nhạt, đáp nhẹ:
“À.
hình như mình nhớ rồi.
Cậu học lớp này à.
Hào vội gật đầu, giọng đầy hứng khỏi:
⁄Ừ, mình học ở đây, cùng lớp với thằng bạn mình.
Phương học lớp A phải không?
Thằng bạt mình trước cũng học lớp A, mới chuyển qua đây nè.
Phương mim cười lịch sự:
“Vậy à, khi khác nói chuyện ha, mình đang bận rồi.
Hào gãi đầu, ngượng ngùng tránh đường.
Khi nhóm bạn nữ đi khuất sau dãy hành lang, cậu vẫn còn ngoái nhìn, ánh mắt không giấu nổi vẻ thích thú.
Sau đó, Hào chạy ngay vào lớp, mặt phấn khởi, kể với Quốc chuyện vừa rồi như thể vừa lập được chiến công lớn.
Lúc này, Quốc đang cắm cúi xem lại bài vỏ.
Những kiến thức lớp mười đã lâu không động tới, nhiều phần cậu không nhớ rõ.
Hơn nữa, phần kiến thức mà cậu từng học trước đây là ở trường Chuyên của thành phố, nên có sự khác biệt với chương trình ở trường huyện.
Quốc phải rà soát lại từng phần, đọc đến đâu thì ký ức cũ dần trở lại.
Cậu nhận ra rằng chỉ cần vài tuần là có thể nắm được toàn bộ kiến thức tổng quát, thay vì phải học cả học kỳ như trước.
Đang lúc chú tâm đọc sách, Hào bất ngờ chạy tới, tay đập vai Quốc, miệng thao thao kể lại chuyện vừa gặp Phương ở hành lang, phá tan luôn sự tập trung mà Quốc đang cố giữ.
Đối với Quốc, chuyện giữa Hào và cô bạn Kiều Phương kia hoàn toàn chẳng liên quan gì đết mình.
Nhưng nhìn vẻ háo hức của thằng bạn, cậu cũng chẳng nỡ đội gáo nước lạnh.
Hào thì cứ tấm tắc khen mãi, nào là “con gái người ta vừa xinh, vừa thom, lại còn giàu có” nào là “nói chuyện có duyên, dễ thương lắm”.
Cậu ta vừa mới trò chuyện được vài câu ngắn ngủi mà đã coi như thân thiết, thậm chí còn định đợi Phương đi vệ sinh xong để ra bắt chuyện tiếp.
Quốc thấy vậy liền ngăn lại, nói rõ đó là hành động thiếu tế nhị, khiến người ta cảm thấy không thoải mái.
“Mày bị điên à, giả sử mày vừa đi vệ sinh xong có một đứa con gái nhảy ra chặn đường.
cảm giác sẽ ra sao?
Hào đắc ý.
“Phấn khích chứ sao?
chứng tỏ người ta thích mình mới lao ra bắt chuyện chứ.
Tao sẽ tin là em đó mê mẩn tao nên mới làm vậy?
“Thế tức là mày thích đứa kia à?
Hào gãi đầu không đáp, nhưng cái bản mặt khoái chí đã nói lên tất cả.
Được gán ghép như vậy lại chẳng sướng ở trong lòng.
Quốc thúc mạnh một cái khiến cậu ta đau đớn mà tỉnh mộng.
“Mất giá quá đấy, nhìn có khác nào con chóa vẫy đuôi khi gặp chủ không.
Nghe tao, mày làm vậy là người ta sợ đấy.
không phải ai cũng thân thiết như cái Mây đâu.
Hào miễn cưỡng nghe theo, đành ngồi yên trong lớp, nhưng ánh mắt thì vẫn không ngừng liếc ra ngoài hành lang.
Mấy cô gái bên lớp A dường như cũng cảnh giác hơn, mỗi khi đi ngang qua lớp G là tránh xa, không dám nhìn vào trong nữa.
Sự việc tưởng chừng chỉ dừng lại ở đó, nào ngờ hành động lỗ mãng của Hào vô tình khiến lóp A dậy sóng.
Trong nhóm bạn của Phương bàn tán chuyện hồi nãy.
“Từ giờ chắc nhịn đi vệ sinh quá, mấy thằng con trai lớp G nhìn mình cứ như hổ đói ý“ “May là ở trong trường, chứ ở bên ngoài không biết bọn nó còn làm gì nữa.
“Có khi nào đang đi vệ sinh, có một đứa leo tường nhìn trộm không?
khiiếp quá đi.
Tin đồn lan nhanh.
Mấy bạn nữ lớp A kể lại rằng có đám con trai lớp G nhìn chằm chằm, còn buông lời trêu chọc.
Chỉ ít phút sau, máu anh hùng của vài nam sinh lớp A nổi lên.
Một đứa thích cái Phương, thấy bạn bị ghẹo liền rủ thêm mấy đứa khác, giờ ra chơi lập tức kéo qua lóp G, nói là “hỏi thăm” xem đứa nào gan lớn đến vậy.
Lúc ấy, trong lớp G có không ít đứa cũng đang hóng chuyện.
Nhiều người nhìn ra ngoài cửa, chưa rõ chuyện gì thì đám lớp A đã xông vào.
Thực tế, không chỉ học sinh lớp G mới nhìn, mà cả mấy đứa lớp E ở kế bên cũng có tham gia, Tuy nhiên, người duy nhất hành động lỗ mãng, huýt sáo và gọi tên con gái thì chỉ có Hào.
Thế là mọi ánh mắt lập tức dồn về phía cậu.
Một thằng con trai lớp A bước lên trước, chỉ mặt Hào, giọng gay gắt:
“Lúc nãy mày trèo tường nhìn trộm con gái trong nhà vệ sinh phải không?
“Làm gì có ch.
Hào còn chưa kịp đáp, cậu kia đã vung tay tát thẳng vào mặt.
Bị đánh bất ngờ, Hào nổi nóng bật lại ngay, xô mạnh đối phương.
Chỉ trong chớp mắt, mấy đứa lớp A nhào vào, định hội đồng đánh Hào.
Không khí hỗn loạn.
Thấy bạn bị điánh, Quốc cùng mấy đứa trong tổ lập tức xông ra kéo Hào ra khỏi vòng vây.
Dù bị giữ lại, Hào vẫn còn hung hăng, miệng chửi vọng theo.
Lúc này lớp trưởng lớp G là Bình cũng đứng dậy.
Bình vốn là người cứng rắn, không dễ b:
ị b'ắt nạt, hon nữa đây lại là “địa bàn” của lớp mình, chuyện lớp khác dám gây sự ngay tại chỗ khiến cậu không thể bỏ qua.
Bình và vài người khác nhanh chóng đứng chắn trước cửa lớp, khiến tình hình trở nên căng thẳng.
Đám lớp A thấy lực lượng bên này đông hơn thì chững lại, không dám manh động nữa.
Một thằng trong nhóm vẫn buông lời đe dọa, nói rằng “ra cổng trường rổi tính tiếp”.
Rõ ràng chúng không muốn bỏ qua.
Trước khi rút lui, chúng còn ném lại mấy câu hạ thấp, hẹn gặp sau giờ học để “giải quyết cho xong”.
“Mẹ cái bọn lớp G vô giáo dục này, cứ chờ đấy chuyện này chưa xong đâu.
Tưởng đâu mọi chuyện đã yên, nào ngờ Quốc bất ngờ bước lên, chặn ngang lối ra, giọng dứt khoát:
“Khoan đã, chuyện này chưa xong sao lại định bỏ đi thế.
Mấy người chưa rõ đầu đuôi sự việc đã kéo tới đanh đánh người vô cớ, cứ như vậy mà đi, con lớp G bọn tôi là bao cát muốn đấm thì đấm à?
Lời nói của Quốc khiến cả lớp im bặt.
Mấy đứa lớp A hơi khựng lại, rồi lập tức phản ứng:
“Cái thứ vô học bọn mày, nhìn trộm con gái đi vệ sinh.
Loại người như nó đáng đánh” Quốcnhìn thẳng, giọng bình tĩnh mà cứng rắn:
“Ai nói nhìn trộm người ta đi vệ sinh, gọi người đó ra đối chất.
Nếu Hào có làm sai thật, không chỉ xin lỗi mà còn bị lôi ra trước giáo viên và toàn trường.
Nhưng nếu các cậu chỉ muốn lấy le với con gái, kiếm cớ đánh người cho oai thì đừng mong bọn tôi im lặng.
Chuyện này không làm rỡ, mang tiếng thằng bạn của tôi.
Bên kia có vẻ lúng túng, không ngờ Quốc lại phản ứng mạnh như vậy.
Cậu nói dứt khoát, thái độ rõ ràng khiến mấy người lớp A do dự.
Lớp trưởng Bình thấy tình huống diễn ra quá kịch tính, không ngại làm căng sự việc, cùng với mấy đứa bạn thân, chia nhau chặn cửa không cho ai ra ngoài.
“Không làm rõ thì không ai được đi.
Đây là lớp bọn tao, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à/ “Mẹ mày, biết bố mày là ai không?
Có tin lát nữa không đi ra khỏi cổng trường được không?
Bình bước lên, ưỡn ngực thách thức.
“Mày tưởng tao sợ à?
Ngon thì đánh đi.
Quốc thấy tình hình căng quá lên xen vào giữa.
“Đánh nhau có thắng có thua, nhưng đánh thắng mà không có lý do chính đáng thì không ai phục đâu.
Chuyện này cứ làm rõ trước đã.
Ai bị nhìn trộm gọi người đó ra đây làm chứng đi
Mấy đứa lóp Abắt đầu xuống nước.
Có đứa bực dọc bảo đi gọi mấy bạn nữ lớp A tới xác nhận.
Một lát sau, nhóm con gái được gọi đến.
Trong số đó có Phương, người trực tiếp nói chuyện với Hào lúc sáng.
Mấy bạn nữ có thêm mắm dặm muối đưa câu chuyện đi quá xa, lại khiến cho con trai trong lớp đi tìm lớp G để gây chuyện, âu cũng là muốn an toàn cho bạn bè “Hôm nay chưa nhìn nhưng biết đâu đấy, sau này sẽ không?
C hẳng lẽ phải chờ bị nhìn trộm mới được nói à?
“Đúng thế, cái bọn vô học lớp G tụi bay, ai biết chúng mày sẽ làm gì?
“Hôm nay bọn tao chỉ đến cảnh cáo thôi.
Phía lớp G phản biện.
“Như vậy chỉ là suy đoán chuyện đó chưa xảy ra.
Mới nghi ngờ mà đã đánh người, nếu thấy lo ngại sao không bảo giáo viên.
“Đúng thế bọn mày ia đái có gì hay ho mà nhìn trộm.
“Chuyện chưa rõ ràng mà bọn mày đã đánh người, lớp A bọn mày mới là vô học ấy”
Khi được mấy bạn nam trong lớp hỏi lại đầu đuôi sự việc, Kiều Phương nói rõ ràng:
“Mọi người hiểu lầm rồi, Không có chuyện nhìn trộm gì đó đâu.
Còn cậu bạn kia, có gặp mình trước đó vài lần, đi ra chào hỏi thôi mà.
Nào có trêu ghẹo hay s-àm s:
ỡ gì.
Chuyện này kết thúc ở đây đi, đừng làm kinh động đến thầy cô giáo.
Lời Phương khiến đám con trai lớp A im lặng hẳn.
Một vài đứa biết mình sai, chỉ còn cố vớt vát mấy câu rồi kéo nhau bỏ đi.
Hào dù bị ăn một cái tát oan vẫn cố giữ sĩ diện, không phản ứng thêm, phần vì trước mặt có mấy bạn nữ, không thể phơi bày thái độ lỗ mãng được.
“Hiểu lầm thôi, chuyện này bỏ qua đi.
Câu chuyện tạm khép lại, nhưng ánh mắt thù địch của mấy cậu lớp A vẫn còn nặng nề.
Khi đi khỏi, một thằng còn ngoái lại, ánh nhìn hằn học như ngụ ý “chuyện này chưa kết thúc”.
QQua màn náo loạn này, mấy đứa con trai lớp G được dịp đứng về một phía.
Cảm giác được sự đoàn kết của tập thể.
Lớp trưởng Bình cảm thấy rất khoái vì làm bọn lớp A bẽ mặt, mà “danh tiếng” cũng nhờ đó mà tăng lên.
Kiểu gì suốt tuần sau mọi người sẽ còn nhắc lại cái chuyện này, thậm chí là mỗi lần đi vệ sinh, đều sẽ dè chừng lớp G một chút.
Thằng Hào vẫn còn cay cú, nhưng thấy PHương và lớp E đứng về phe mình nên bót tủi thân phần nào.
Quốc vỗ vai bạn mà nhắc nhở.
“PHụ nữ là chúa rắc rối, mày mới ra nói chuyện, người ta đã đồn mày đi nhìn trộm với xàm sỡ con gái rồi.
May là giải quyết xong, chứ không bị gán mác dê xồm biến thái đấy.
“Ai biết đâu, tao chỉ đi nói chuyện một chút, lại bị người ta đồn như thế.
Thật không thể hiểu nổi.
Quốc chậm rãi phân tích.
“Mày nghĩ vì sao trong trường có nhiều người đi vệ sinh mà chỉ có lớp A là tới gây rối.
Điểu này là do đối tượng mà mày tiếp xúc.
Con gái bà chủ buôn nông sản phải không?
Nhìn qua là biết xinh nhất nhì trong khối lớp 10, người để ý bạn ấy không chỉ có mỗi mày.
Trong nội bí lớp A, cái thằng tát mày hẳn là một trong số đó.
Thử tưởng tượng xem nếu người trong mộng của mày bị một thằng biến thái gây rối, mày có xông ra bảo vệ không?
Hào chép miệng.
“Nếu cái Phương bị qruấy rối, thì tao cũng Đấm cho thằng kia sưng mỏ luôn ấy chứ?
“Thi đó, mày và đám học sinh lớp A cùng một dạng người thôi.
Và nếu có người tới gây sự với mày vì lý do liên quan tới con gái bà chủ buôn nông sản.
Thì mày nên hiểu đó là một kiểt đránh grhen.
Mày không dính đến gái thì rắc rối cũng tự nhiên ít đi.
Còn nếu muốn tiến tới t phải chấp nhận ganh đua.
Cái này gọi là thử thách.
Hào bĩu môi, đưa tay xoa mặt.
“Má nó, mày nói như đúng rồi ấy, yêu ai bao giờ chưa mà nói hay thế.
Tao cũng biết là mình khó với tới, nhưng chỉ là gặp nhau nói vài câu mà cũng không được sao”
Quốc điểm nhiên đáp.
“Được nhưng vẫn sẽ có rủi ro như ngày hôm nay.
Nói trước để mày chuẩn bị tâm lý thôi.
Ở trong trường không dám làm căng, nhưng ra ngoài đường, lúc đi về thì không.
chắc đâu.
“Sợ cái chóa gì.
hôm nay không có người cản thì tạo đấm thằng kia rồi.
Nếu tao bị đánh mày phải vào hộ tao đấy nhá.
Nghe vậy Quốc toát mồ hôi lạnh, đôi khi rắc rối không phải do mình tạo ra mà là nó tự tìm đến.
Chỉ mong mấy xích mích tuổi học sinh này không nghiêm trọng và kéo dài suốt học kỳ.
Và Quốc sẽ không để điều đó xảy ra.
Quốc dẫn Hào chủ động đi gặp em họ của mình là mình là Minh Nhật, năm nay lên lớp 12, năm cuối cấp không còn thoải mái lộng hành do sắp thi tốt nghiệp.
Nhưng có người khóa trên bảo kê thì khả năng bị gây hấn sẽ giảm đi nhiều.
Em họ của Quốc hay chơi bời dữ lắm, nên quan hệ trong lớp khá rộng.
Riêng ở Xã An Bình, mấy khu vực quanh trường đều có người quen.
Dù không phải là “đại ca“ nhưng Minh Nhậ có quen và chơi thân với nhóm người có máu mặt trong trường.
Mà cái đứa học sinh lớp A vậy mà lại quen biết với nhóm người này, sóm đã mách lẻo cho đàn anh đi dạy dỗ.
Lúc chuẩn bị kéo nhau đi thì Quốc và Hào tìm tới trước cửa lớp.
Quanh đi quẩn lại đều có liên hệ với nhau.
Tay đại ca trong trường rơi vào thế khó, toàn là anh em đấu đá nhau nên cậu ta mặc kệ không quan tâm đến chuyện khóa dưới.
Đánh đấm gây lộn gì cũng sẽ không nhúng tay can dự vào.
Như vậy Hào và cậu bạn lớp A kia hai bên phải tự móc nối, xây dựng phe cánh riêng của mình.
Trước mắt có thể bình yên nhưng kiểu gì trong 3 năm tới cũng sẽ có một trận ẩu đả.
Thằng Hào thì không sợ đâu.
Đối phương đến là đón, đụng là đập.
MÀ đối phương ở lớp A bị ràng buộc không tiện ra mặt, phải đi sang lớp B mượn tay người khác.
Nhưng muốn đấm nhau cũng phải có lý do.
Thằng Hào nghe lời của Quốc cũng đã tém tém lại, suy nghĩ trước khi hành động.
Tình huống này giống như một cuộc vận động tranh cử, Hào phải tạo ra được sức ảnh hưởng thì người ta mới ngại đụng vào.
Phải xuất hiện nhiều hơn trước đám đông, đi cùng Minh Nhật mấy hôm tạo một sự liên kết nhất định với khóa trên.
Có mấy buổi chiều, tan học là đi cùng đàn anh ra chợ biên giới, làm quen với vài người bạn của Minh Nhật, dĩ nhiên là có vào Quán Bi-a để đàm đạo.
Trước khi lên cấp 3, Quốc là một thứ gì đó mới mẻ khiến Hào thấy hứng thú và muốn tiếp cận.
Sau khi lên cấp 3 thì có nhiều thứ mới lạ hơn.
LÀ một người năng động hoạt bát, dần dà Hào cũng có bạn riêng chứ không suốt ngày kè kè đi cùng với Quốc.
Mỗi người có một con đường của riêng mình, Quốc không thể bắt Hào phải làm thế này phải làm thế kia, ngồi một chỗ và hành xử như một ông già được.
trong suy nghĩ của Quốc vẫn là một ông già, không thể hòa nhập hoàn toàn với lớp trẻ đáng tuổi cháu của mình được.
Có những thứ người còn tò mò thì cậu đã nhìn thấu từ lâu, chủ động tránh xa trước khi tự mình vướng vào rắc rối.
Ngoài giờ thay vì kéo nhau đi la cà quán xá.
thì Quốc chỉ ra sân đá cầu, Loại cầu thủ công làm bằng lông gà.
đây là một hình thức hoạt động thú vị và có tính gắn kết cộng đồng rất cao.
Thấy có chỗ trống liền có người xen vào rất nhanh thành một nhóm nhỏ 5 -6 người.
Vừa chơi vừa trò chuyện.
Đồ ăn vặt, đồ uống ở cổng trường rất phổ biến, giờ ra chơi đều có vài đứa chạy đi mua kẹo, bim bim, nước ngọt.
Có đứa không muốn vào lớp mà cắm chốt ngoài quán nước luôn.
Ăn uống rồi nói chuyện cho đến khi có tiết kiểm tra mới vào lớp.
Chuyện này rất phổ biến, nhất là trong các lớp xếp ở cuối như C, D, E.
Lớp G cũng không ngoại lệ, nhưng do hoàn cảnh nên rất ít đứa mua đồ ăn vặt.
Có chăng thì chỉ có cái Duyên lớp phó Văn thể, mỗi ngày đi học đều ăn mặc đẹp cho người ta ngắm, đến giờ ra chơi thì phải ra ngoài.
con gái thích buôn chuyện nên cứ túm năm tụm ba, cái Duyên còn quen biết mấy đứa ở lớp kế bên.
nói chuyện mà cứ cười hố hố.
cứ thấy lớp nào có trai đẹp thì làng vảng ở lớp đó.
Có khi còn tự đồn rằng mình đang cặp kè với một anh ở lớp 11, do chưa có điện thoại nên thời ấy có trào lưu viết thư tình đút ngăn bàn, có mấy đứa cứ rình rồi đọc trộm của nhau, rồi lại đỏ mặt mà rượt nhau ngoài sân.
So với thời gian học cấp 3 trước đây, tất cả thời gian đều tập trung vào việc học.
Thì ở ngôi trường địa phương mọi người thoải mái hơn trong việc bày tỏ cảm xúc.
cười nhiều và ít nhăt nhó.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập