Chương 58: Mướp đắng.

Chương 58:

Mướp đắng.

Vào học được vài tuần, mảnh vườn dưới chân núi của hai mẹ con Quốc đã trở nên tươi tốt khác thường.

Mướp đắng và bí xanh leo kín giàn, lá to bản, xanh mướt và dày bóng.

Nhờ khi hậu nơi đây ẩm ướt, sáng đón nắng nhẹ, chiều lại râm mát, rau củ phát triển nhanh hơn hắn so với mảnh vườn gần nhà.

Cây cối phát triển chậm, nhưng mỗi buổi chiều Quốc đều ra thăm vườn, từ lúc ra hoa cho đến khi đậu trái, mấy con ong bay vòng vòng bên giàn bí kiếm ăn, đồng thời thụ phấn cho cây trồng một cách tự nhiên.

Đối với một ông già như Quốc cảm thấy khu vườn nhỏ này yên bình và đẹp đẽ không khác gì một danh lam thắng cảnh.

Ngồi trên hàng rào đá ngắm mây trôi hồi đầu thu, cảm giác rất là chill

Khi mướp đắng bắt đầu kết trái, những quả đầu tiên xanh non, da sần sùi, treo lủng lắng trê:

giàn.

Quốc cắt tỉa bót lá, ngắt vài ngọn non để cây tập trung nuôi quả.

Vài ngày sau, quả to lên thấy rõ.

Quốc hái chừng ba quả, mang về nhà, nấu vài món đầu mùa để cho hai mẹ con đổi vị.

Quốc đập mấy quả trứng vào bát, đánh tan rồi cho thêm chút muối.

Dưới tay cậu, dao lướt qua lớp vỏ mướp đắng, để lộ phần ruột trắng ngà Cậu cắt thành lát mỏng, rửa qua nước muối rồi để ráo.

Khi chảo đã nóng, Quốc phi nhẹ ít tỏi, đổ mướp vào đảo đều, hương thơm thoang thoảng lan ra khắp gian bếp.

Tiếng xèo xèo vang lên, rồi lớp trứng vàng ươm được trút vào, quyện lấy mướp đắng thành từng mảng mềm mịn.

Mướp đắng ở quê Quốc không phải là thực phẩm được ưa chuộng, Mẹ Quốc vốn quen với món mướp xào thịt, đôi khi sang hơn thì làm mướp nhồi thịt trong mấy dịp đám cỗ, chứ mướp đắng xào trứng thì hiếm khi thử.

Bà nhìn đĩa mướp trứng vàng tươi, hơi ngạc nhiên, nhưng mùi thom hấp dẫn khiến bà không nỡ chần chừ.

Gắp một miếng, vị đắng nhẹ lan nơi đầu lưỡi, dịu lại bởi vị béo ngậy của trứng.

Bà khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua sự thích thú.

“Ngon nha.

không thấy đắng chút nào.

Quốc nhìn mẹ, cười tươi:

“Con thấy món này dễ ăn lắm, mẹ.

Hôm nào mình thử mướp nhồi thịt đi.

Dùng nhân làm bánh giò, cho thêm quả trứng nữa là ngon tuyệt.

Mẹ Quốc mỉm cười.

“Được tồi, để hôm nào tới phiên chợ mẹ làm cho.

Món này chỉ dịp đi ăn cưới mới có đấy.

Gi có nhiều mướp đắng vậy, chắc chợ nào cũng làm một ít, cho con ăn ngán mới thôi.

Hôm sau, khi ra chợ phiên, mẹ nhớ lời con nói nên mua thêm ít thịt nạc và trứng gà.

Buổi trưa, bà làm món mướp đắng nhồi thịt.

Cách làm cũng rất dễ, cắt hai đầu bỏ ruột mướp đắng rồi cho nhân vào, đem đi nấu.

Mỗi người được hai quả, bưng bát canh nóng lên mà hương thơm lan tỏa khắp gian nhà.

Miếng mướp mềm, nhân thịt thom đậm, vị đắng xen lẫn vị ngọi khiến cả hai ăn đến no căng.

Bà vừa ăn vừa nhìn con.

Rồi nói.

“Đọt rồi con trồng nhiều quá, giờ cho ra trái liên tục ăn không hết luôn, mỗi bữa mẹ con hai quả là đủ cho hai người ăn.

Chỗ còn lại mẹ đem ra chợ bán rồi lấy tiển mua trứng, chứ món này mà không có chứng hay thịt thì khó ăn lắm đấy”

Thỉnh thoảng, mẹ Quốc hái thêm vài quả đem sang biếu hàng xóm.

Chú thím bên cạnh cũng được tặng, nhưng món này hơi kén người ăn.

Nếu chỉ luộc hoặc xào không thì vị đắng át hết phải có thêm trứng hay thịt mới dậy mùi và dễ ăn.

Vì thế, người nhận cũng chỉ cảm ơn cho phải, ít khi xin thêm.

Thấy vậy, mẹ Quốc quyết định mỗi phiên chợ lại hái thêm ít mướp đem bán.

Giá rất rẻ, chỉ năm ngàn được ba bốn quả, nhưng bán đều đều, chẳng bao giờ ế.

Cạnh đó, rau muống, rau cải trong vườn cũng được bó gọn, mỗi mớ ba bốn ngàn, đổi được thêm một ít tiền cho sinh hoạt.

Ngoài chợ, Gian hàng của mẹ Quốc lúc nào cũng có mấy món quen thuộc:

bánh giò nóng, chuối chiên vàng, thêm rổ mướp đắng và ít rau xanh.

Lúc trước chỉ để hàng hóa trong một cái thúng, giờ có nhiều đồ nên kê thêm một cái giỏ chứa rau củ nữa.

Tiển chuối với bánh giò thì bà tích cóp lại, còn tiền bán rau.

mẹ lại dành riêng để mua trứng gà.

Trứng là thứ thực phẩm giàu dinh dưỡng, dễ chế biến, Dù trong nhà còn Trứng chưa dùng hết, nhưng cứ đến chợ là lại mua thêm.

Nhờ vậy, trong bữa cơm hàng ngày, dù giản dị đến đâu, vẫn luôn có ít nhất một món mặn, có khi là trứng chiên, lúc lại là trứng kho hay mướp xào trứng.

Đã lâu rồi không ăn cá, nên mấy ngày gần đây Quốc lại xách cần đi câu.

Con đường ra đồng bờ ruộng quanh co, hai bên là lúa đã trổ bông, hạt nặng trĩu cúi đầu.

Có những thửa ruộng cấy sớm đã bắt đầu ngả vàng, nắng chiểu rọi xuống khiến cả cánh đồng lấp lánh như dát mậi Ởxa xa, vài nhà đã rục rịch gặt lúa, tiếng nói cười rộn ràng.

Quốc đứng nhìn một lúc.

Nhà nông mùa này ai cũng bận, người thiếu gạo thường đi gặt sớm, rơm rạ gom về làm thức ăn cho trâu bò.

Mùi lúa mới thoang thoảng trong gió, báo hiệu mùa gặt đang đến rất gần.

Chiều ấy, Quốc rủ thằng Hào đi câu, nhưng nó đi vắng không có nhà, nên Quốc đành đi một mình, cậu chọn một khúc sông yên tĩnh, nước trong và có đám rong xanh lấp ló dưới đáy.

Cậu thả mổi rồi ngồi chờ, nhìn mặt nước gọn sóng lăn tăn.

Hôm nay khá may mắn, một buổi chiều mà câu được dăm ba con cá rô, cá điếc.

Cậu cho vào xô rồi vui vẻ xách về nhà.

Quốc câu nhiều cá mang về làm ruốc.

Đầu tiên làm sạch cá, luộc chín rồi gỡ thịt, giã tơi, cho lên chảo rang cùng hành phi, muối và một ít nước mắm.

Hương thom bốc lên, béo ngậy và mằn mặn.

Mẹ Quốc thấy cách chế biến này thì lấy làm lạ

Quốc vừa làm vừa giải thích món ăn mình đang làm:

“Món này có tên là ruốc cá, có thể bảo quản được cả tuần luôn, Làm nhiều để dành ăn dần, sáng ăn với cơm nguội cũng ngon.

Hoặc có thể ăn kèm với mướp đắng sống nữa.

Bà Dung ngạc nhiên.

“Mướp đắng ăn sống à?

Quốc khẳng định.

“Đúng vậy, mướp có thể ăn sống, nhưng phải ăn kèm thứ này mới được.

Nhìn vậy chứ ngon lắm đó mẹ.

Mướp đắng trong nhà có dư, Quốc lấy một quả Mướp đắng rửa sạch, thái lát mỏng, ngâm.

qua nước muối cho dịu vị, sau đó vớt ra để ráo.

Khi chấm cùng ruốc cá, vị đắng nhẹ của mướp hòa với vị mặn béo của ruốc cá vừa làm xong, tạo thành cảm giác rấtlạ miệng.

Cái món này cậu và mẹ tự ăn trong nhà chứ không phổ biến ra ngoài.

Ban đầu, mẹ Quốc còn ngần ngại.

Bà vốn nghĩ mướp đắng sống thì chỉ người sành ăn mới chịu được, chứ bản thân bà chưa từng thử bao giờ.

Nhưng khi thấy con vừa ăn vừa khen, bà cũng cắt thử một miếng nhỏ, chấm nhẹ vào đĩa ruốc rồi nếm.

Ngay lập tức, vị đắng thoáng qua đầu lưỡi, sau đó là hương thơm của cá rang và hành phi lan tỏa, mặn mà mà dễ chịu.

Bà khẽ bật cười, nói nhỏ:

“Không ngờ mướp sống lại ngon thế này.

Ăn hoài mà không ngán.

Món này có thể ăn chung trong bữa cơm, hoặc ăn chơi chơi cũng được, không phải chế biến cầu kì thái nhỏ và trộn với ruốc là xong.

Từ đó, món mướp đắng chấm ruốc cá trở thành món ăn riêng của hai mẹ con,

Buổi tối, sau bữa cơm, hai mẹ con dọn dẹp rồi ngồi trước chiếc tivi cũ.

Trên màn hình, bộ Phim cảnh sát hình sự vẫn chiếu đều đặn, tiếng nhạc nền dồn dập.

Trên bàn, đĩa mướp sống và hũ ruốc cá đặt cạnh nhau.

Thỉnh thoảng, trong lúc xem phim, mẹ lại gắp một lát mướp, chấm ruốc rồi khen ngon.

“Món này ba của con chắc sẽ thích lắm đây.

Sắp vào mùa gặt chắc ông ấy cũng sắp về rồi đấy”

“Làn trước ba về là cả nhà đi cấy, lần này ông ấy về là đã gặt lúa rồi.

Thời gian trôi nhanh thật đấy, cảm giác mới chỉ như hôm qua mà thôi.

Lại nói, sắp vào mùa gặt, thấy người ta rục rịch ra đồng, mẹ Quốc nóng ruột lắm, bắt đầu lôi mấy cái bao tải cũ ra rửa sạch, phơi trên hàng rào cho ráo nước.

Tấm bạt lớn cũng được giặt lại, gấp gọn để lát nữa trải ra giữa sân làm chỗ phơi thóc.

Cái sân trước nhà mấy hôm nay được dọn dẹp kỹ lưỡng:

cỏ dại bị nhổ sạch, Chỗ nào nhô cao thì san phẳng, chỗ nào lõm thì bù vào.

Có một việc khiến bà phải suy nghĩ nhiều nhất, đó là đàn gà.

Nuôi đã mấy tháng, con nào con nấy lông mượt, chân vàng, dáng khỏe mạnh.

Bình thường chúng được thả rông quanh vườn, sáng sớm chạy ra bới đất, chiều lại lên cây ngủ.

Thế mà giờ phải nhốt hết vào chuồng để tránh bói thóc, bới rơm, con nào con nấy kêu la, quậy phá khiến chuồng rung lắc ghê lắm.

Cái Nhà kho cạnh nhà giờ biến thành nhà của chúng luôn, Mùi phân gà bốc lên nồng nặc, rơ vãi khắp nơi khiến bà phải quét dọn suốt buổi.

Dù vậy, bà vẫn kiên nhẫn.

Bà nghĩ, chỉ cần chịu cực một tháng thôi, đợi phơi xong thóc rồi sẽ thả chúng ra.

Dự tính của bà là vậy, nhưng việc nhốt gà cũng phải đợi đến khi ba Quốc về.

Mùa gặt năm nào cũng có ông phụ giúp mới đỡ vất vả.

Ba Quốc đi làm xa đã mấy tháng nay, công trình ở tận huyện khác.

Dạo này lúa quanh nơi ông làm cũng.

bắt đầu ngả vàng, gió đồng mang theo mùi lúa mới.

Nghe mấy anh em đồng nghiệp bàn nhau xin nghỉ vài hôm về nhà gặt, lòng ông cũng bồn chồn không yên.

Suốt ba tháng qua, ông vẫn âm thầm tích trữ ngày nghỉ, mong đến vụ mùa có thể về một chuyến dài.

Vừa muốn giúp vợ con gặt hái, vừa muốn triển khai cái chuồng lợn.

Công trình vẫn phải thi công liên tục, nên ông và những người công nhân đành chờ đến lượt mình được phép nghỉ.

Rồi một buổi trưa, khi Quốc đi học về, cậu ngạc nhiên thấy trong sân có người đàn ông đang lúi húi.

Do lâu ngày không gặp nên mất một lúc Quốc mới nhận ra đó là ba mình, ông đang cầm chổi quét bụi trên chiếc thùng gỗ cũ vừa được mang ra từ nhà kho.

Ánh nắng chiếu lên gương mặt rám nắng của ông.

Quốc dắt xe đạp, đứng khựng lại giây lát, rồi mim cười chào đón

“Ba về rồi ạ!

sao không nghỉ ngơi, chiểu làm cũng được mà.

Ông ngẩng lên, nở nụ cười hiển, giọng khàn nhưng ấm áp:

“Ừ ba đang lau chùi một chút rồi chiểu đi gặt luôn, thấy người ta gặt ầm ầm mà ba nóng ruộ quá.

Ở trường học hành thế nào rồi con.

Quốc thản nhiên đáp.

“Vẫn bình thường ba ạ

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập