Chương 59: Mùa Gặt

Chương 59:

Mùa Gặt

Ba Quốc là mẫu người làm việc suốt ngày, hầu như không có khái niệm nghỉ ngơi ngoài giờ.

Ông đã quen với việc thức dậy sớm, làm việc đến chiều muộn, có khi ăn qua loa rồi lại ra công trường.

Trên đường về quê, ngồi xe khách có hai tiếng thôi, ông không thấy mệt.

Vừa đặt chân tới nhà, uống miếng nước rồi nghỉ ngơi.

xong bắt đầu chuẩn bị đồ đạc cho mùa gặt.

Ở quê, việc gặt hái vẫn theo lối thủ công.

Người ta cắtlúa ngay ngoài đồng, gom thành từng.

bó nhỏ rồi đập vào một cái thang.

gỗ nhỏ cho hạt thóc rơi ra.

Thóc được mang:

về, còn rơm thì tùy từng nhà:

ai có trâu bò thì chất lên xe mang về làm thức ăn, còn không thì phơi cho khô rồi đốt ngay tại ruộng.

Trong xóm, vài nhà đã gặt xong một hai đám, chỉ còn nhà Quốc là chưa động tay động chân gà.

Nhà cậu có ba thửa ruộng, dự tính phải mất ba đến bốn ngày mới xong.

Mấy năm trước, chỉ có hai vợ chồng Ông bà Dung đi gặt, còn Quốc thì được ưu tiên đi học, chẳng phải đụng tay vào việc gì.

Nhưng năm nay khác, cậu sẽ cùng tham gia.

Nói ra thì hơi buồn cười nhưng sống hai kiếp người rồi mà đây lại là mùa gặt đầu tiên của Quốc.

Trong lòng cậu vừa háo hức vừa hồi hộp.

Bữa cơm trưa mừng ba trở về, mẹ Quốc nấu nhiều món hơn thường ngày.

Ngoài mấy lạng thịt lợn ba mua dọc đường, còn có trứng, rau luộc và đặc biệt là món mướp đắng nhồi thịt món tủ của hai mẹ con.

Trên mâm cơm, sắc xanh của rau, vàng của trứng và hương thơm củz thịt hòa quyện, khiến căn bếp nhỏ trở nên ấm cúng hơn mọi ngày.

Trong lúc ăn, như thói quen, mẹ Quốc kể cho chồng nghe những chuyện trong thời gian ông vắng nhà:

từ vườn rau đến đàn gà, và đặc biệt là việc con trai nay đã biết nấu ăn, còn phụ giúp bán hàng ngoài chợ.

Nhìn rổ trứng đầy trong góc bếp, cùng vườn rau ngoài sân tươi tốt ba Quốc thấy lòng yên tâm.

Ông mỉm cười, nghĩ thầm:

“không có mình ở nhà nhưng cuộc sống hai mẹ con vẫn rất đầy đủ”

Nhưng khi nghe đến chuyện Quốc đi làm thêm ngoài thị trấn, ông khựng lại.

Ánh mắt nghiêm hơn, giọng ông chậm rãi có chút không vui:

“Thằng Quốc còn trẻ, lo học đi.

Học có mấy năm thôi, sau này đi làm cả đời.

Không phải vội vàng làm gì cả.

Thiếu cái gì thì bảo ba mẹ, đừng lo chuyện kiếm tiền sớm.

Không khí trong bữa cơm hơi lắng xuống một chút.

Mẹ Quốc khẽ liếc con, định nói đỡ, nhưng Quốc đã nhanh miệng giải thích:

“Con đâu có đi làm kiếm tiền thật đâu ba.

Con học người ta nấu ăn, học cách bán hàng.

Cũng là học, chỉ khác là không ở trường thôi.

Ở trường con vẫn học tốt, còn được bầu làm lớp phó học tập nữa.

Nghe đến đó, mẹ cười tủm tỉm, gật đầu ra ý tán thành.

Ba Quốc chậm rãi gắp một miếng thịt trầm ngâm giây lát rồi chỉ khẽ ừ một tiếng, không nói gì thêm.

Quốc nói thật, cậu đúng là lớp phó học tập.

Chỉ có điều, cậu không nói ra rằng mình thuộc lớp G, lớp dành cho học sinh cá biệt.

Nhưng.

đối với ba mẹ, chuyện đó chẳng quan trọng.

Trong mắt họ, lớp nào cũng là lớp, con đạt thành tích khá giỏi là đã đủ để tự hào.

Đến chiều, cả nhà Quốc kéo nhau ra đồng.

Con đường làng nhỏ hẹp, hai bên là bờ ruộng uốt lượn, mùi lúa chín thoang thoảng trong gió.

Ba Quốc đi trước, vai vác một chiếc thùng gỗ ló cùng năm tấm ván để ghép lại làm máng đập lúa.

Mẹ Quốc đội nón lá đi sau, tay ôm cuộn vải bạt và mấy thanh gỗ dùng để giăng che thóc khi đập.

Còn Quốc, lần đầu đi gặt, dắt chiếc xe đạp cũ theo sau, trên giỏ xe có chai nước, cái liềm sáng loáng và vài chiếc bao tải.

Ra tới ruộng, ba Quốc dựng thùng, đóng lại mấy miếng ván cho chắc.

Mẹ thì chẳng chờ đợi gì, cầm liềm cúi xuống gặt ngay những hàng lúa đầu tiên.

Mỗi lần bà cắt được năm sáu gốc, ba lần như thế thì gom lại thành một bó.

Nhìn mẹ làm thoăn thoắt, Quốc bắt chước theo.

Nhưng lúa cứa vào tay rát buốt, nhựa lúa dính lại khiến da ngứa ngáy.

Bàn tay cậu nhỏ nên mỗi lần nắm bó lúa đều phải cố, gân tay căng ra, vài phút là mỏi rã rời.

Cúi người liên tục cũng khiến lưng và bắp chân đau nhức, mồ hôi túa ra khắp người.

Thế nhưng nhờ thời gian ở nhà làm việc chân tay, Quốc không mất quá lâu để bắt nhịp.

Gặt được chừng nửa buổi, cậu đã quen tay hơn, liềm lia đều, lúa ngã rạp theo hàng.

Mẹ Quốc vừa gặt vừa hướng dẫn con từng chút một, thỉnh thoảng lại cười bảo:

“Chậm thôi, đừng ham nhanh mà đứt tay.

Khi lúa đã gặt được kha khá, mẹ quay sang giúp ba đập lúa.

Công việc này còn nặng nhọc hơn, vì phải cầm bó lúa đập mạnh vào thành thùng gỗ cho hạt rơi ra.

Ba Quốc là người đập chính, hai mẹ con thay nhau phụ.

Từng hạt thóc vàng rực bay tứ tung, TỔIi rơi xuống thùng nghe rào rào vui tai.

Khi thùng đầy, mẹ lấy bao tải xúc đi, còn ba tranh thủ nghỉ vài phút, xắn quần lội quanh ruộng bắt châu chấu, muồm muốỗm đang tháo chạy.

Ông nhanh tay xâu chúng lại bằng sợi rơm, làm thành một chuỗi dài làm thức ăn cho bữa tối.

Món châu chấu rang, với Quốc, không còn xa lạ.

Cậu từng ăn vài lần, vị béo ngậy, mẫn mặn, giòn tan, tùy người mà thích hay không.

Ở quê, món này chỉ có mỗi mùa gặt, nên dù đơn.

giản, nó lại trở thành món ăn đặc biệt, gợi nhớ cả hương đồng gió nội.

Làm việc liên tục đến chiều muộn, cả nhà thu được hai bao rưỡi thóc, mới xong chừng hai phần ba thửa ruộng.

Đồ nghề để nguyên ngoài đồng, phủ lớp rơm lên cho khỏi ướt, chẳng 1o ai lấy.

Hai bao thóc được chất lên xe đạp, ba dắt xe còn hai mẹ con đẩy phía sau.

Trên đường về, gặp nhà nào cũng đang chở thóc về nhà sau buổi gặt, tiếng cười nói rộn ràng khắp xóm.

Vài ông chú ông bác thấy ba Quốc mới về, liền rủ buổi tối qua nhà uống nước nói chuyện vài câu.

Về đến nhà, mẹ nhóm bếp nấu cơm, còn ba Quốc rửa sạch mớ châu chấu vừa bắt, cắt bỏ cán!

và chân, rồi tranh thủ tắm rửa cho bớt mùi nắng gió.

Quốc chạy ra vườn hái ít lá lốt, đem vàc thái nhỏ.

Dầu sôi, cậu cho châu chấu vào đảo đều, thêm tỏi, ớt, lá lốt, mùi thơm lập tức lan khắp bếp.

Chi một lát sau, món ăn đã chín vàng, giòn rụm.

Ba Quốc không kìm được, bốc một con ăn thử rồi bật cười:

“Quá ngon luôn, Ăn đi con.

Ăn nóng mới ngon.

Quốc cũng thử theo, thấy vị béo đậm lan trong miệng, hơi cay nơi đầu lưỡi, vừa dân dã vừa hấp dẫn.

Ăncom xong, ba Quốc sang nhà mấy chú mấy bác trong xóm, vừa chào hỏi vừa uống vài chén rượu.

Tới chín, mười giờ mới về nghỉ, dáng người tuy mệt nhưng gương mặt rạng rỡ.

Buổi tối, Quốc trằn trọc mãi không biết nên đi học hay ở nhà phụ gặt.

Cậu biết nếu nghỉ, ba mẹ sẽ không vui, mà nếu đi học, lòng lại nặng vì thương hai người phải làm việc nặng nhọc.

Nghĩ mãi, cuối cùng Quốc vẫn chọn đến trường.

Không phải vì lười, mà vì cậu hiểu, mỗi người đều có trách nhiệm riêng.

Hơn nữa, cũng nên để ba mẹ có chút thời gian cùng làm việc, nói chuyện và bù đắp những ngày vắng mặt.

Cậu ở đó khác nào làm kỳ đà cản mũi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập