Chương 6: Câu cá

Chương 6:

Câu cá

Hôm đấy Quốc về nhà, vì đã quen giờ mẹ về nên cậu chủ động nấu ăn sẵn.

mẹ cậu không có đòi hỏi gì khắt khe chuyện ăn uống, dường như trong tâm trí chỉ cần ăn no là được.

Hôm na về, rửa chân tay là được ăn cơm luôn.

Thấy gần đây con có biểu hiện lạ, còn biết đi kiếm củi hái rau dại, Trong bữa cơm tối hôm đó mẹ Quốc bất chợt hỏi:

“Quốc này, mấy hôm nay con không qua học nhóm với bạn bè nữa à?

Suốt ngày chỉ thấy về nhà dọn dẹp, còn đi lấy củi hái rau nữa.

Con còn sắp thi chuyển cấp rồi, phải chú tâm học hành hơn chứ.

Quốc gắp cho mẹ miếng rau, mỉm cười đáp:

“Mẹ yên tâmi.

Con trai mẹ vừa thông minh vừa học giỏi, chuyện thi chuyển cấp không có gì khó cả.

Bà nghe vậy thì cũng xuôi lòng.

Thực ra, thành tích của Quốc ở trường vốn thuộc hàng ưu tú nên bà chẳng mấy khi lo lắng.

Thấy con biết tự giác phụ giúp việc nhà, cơm nước dọn sẵn, nhà cửa gọn gàng, trong lòng bà còn có chút vui.

có đứa con ngoan hiếu thảo, bà còn mong g hơn.

Trên lớp, sự thay đổi của Quốc cũng không qua khỏi mắt bạn bè.

Thằng Dũng là đứa thân nhất với Quốc nhận ra điều đó đầu tiên.

Trước kia tan học lúc nào Quốc cũng theo nó về nhà vừa học vừa vọc cái máy tính để bàn cũ kỹ của nhà Dũng.

Cái máy chạy hệ điều hành Win XP, khởi động ì ạch như rùa bò, nhưng với bọn thiếu niên lúc ấy, nó là cả một thế giới mới.

Chỉ cần được chơi trò xếp bài hay vài game offline là đã thấy khoái chí.

Dũng khoe giọng hãnh diện:

“ Nhà tao sắp sắm thêm cái máy tính mới, màn hình to hơn, chạy nhanh lắm.

Có nhiều trò hay, mày mà không qua thì phí cả tuổi tho.

Ở cái thời điểm ấy, có máy tính đồng nghĩa với “nhà có điều kiện”.

Bố Dũng làm quân nhân ở đồn biên phòng, mẹ mở cửa hàng tạp hóa, cuộc sống dư dả hơn hắn so với nhiều gia đình trong làng.

Con đường sau này của Dũng đã được vạch sẵn đi theo con đường gruân điội.

Trước lời mời gọi của Dũng, Quốc chỉ ậm ừ cho qua.

Trong lòng cậu rõ ràng:

cái máy tính cũ kỹ kia, ngoài vài trò chơi ra thì chẳng đem lại giá trị gì.

Kiếp trước, Quốc từng lãng phí không ít thời gian ở đó, để rồi chẳng thu hoạch được gì.

Nay sống lại, cậu không còn hứng thú nữa.

Thấy bạn hững hờ, Dũng nhíu mày, hỏi thẳng:

“Này, dạo này mày có chuyện gì vậy?

Không đi tụ tập, cũng chẳng thấy học thêm.

Hay mày có trò gì vui mà giấu bạn bè?

Quốc cố tình làm ra vẻ thần bí:

“Muốn biết à, Khi nào tan học tao nói cho nghe.

Đến khi chuông trường vang lên, Dũng háo hức chạy theo, hỏi tới hỏi lui, chỉ để nhìn thấy Quốc.

lom khom nhặt từng vỏ chai nhựa, từng mẩu giấy vụn nhét vào cái bao tải.

Vẻ mặt Dũng đang tò mò bỗng hóa thất vọng, buột miệng:

“Trời ạ, hóa ra mày làm cái này à?

Tưởng gì bí mật lắm.

Quốc vẫn bình thản, không chút ngượng ngùng.

Với cậu, việc này có gì đáng xấu hổ, nhặt ve chai đổi được tiền, tiền ấy sẽ dùng cho những việc cần thiết hơn.

Nhưng trong mắt một cậu nhóc như Dũng, chuyện ấy lại quá khó hiểu.

Cuối cùng, Dũng thở dài, hạ giọng hỏi:

“ Có phải nhà mày gặp khó khăn gì không?

Nên mới không đi học thêm?

Nếu cần, tao cho vay tiền.

Mỗi tháng mẹ tao cho tao năm trăm ngàn tiêu vặt, tao chẳng dùng hếtbao giờ”

Lời ấy khiến Quốc hơi sững lại.

Cậu không ngờ Dũng lại nghĩ đến mình tốt như như thế.

Nhưng đồng thời, trong lòng Quốc cũng chua xót.

Những năm trước, cậu chẳng khác nào sống nhờ vào sự hào phóng của thằng bạn này, hết ăn uống lại sang vọc máy tính, nhiều khi chẳng nghĩ ngợi gì.

Giờ đây, Quốc đã khác, cậu không thể tiếp tục sống như một con ký sinh trùng.

Quốc nhìn Dũng, chậm rãi nói:

⁄Ừ, nhà tao khó khăn thật.

Nhưng chuyện của nhà tao, tao sẽ tự lo liệu.

Dũng vẫn chưa chịu buông:

“Thế còn chuyện học thêm?

Mày bỏ thật à?

Quốc thành thật:

“Thực ra trong lớp, ngoài tao ra, trong khóa này chẳng ai có thể đỗ trường chuyên đâu.

Nhưng tao không định đi học trường chuyên, nên lớp bồi dưỡng nâng cao chẳng có ý nghĩa gà”

Câu nói ấy khiến Dũng trọn mắt:

“Xạo à?

mày đề cao bản thân quá đấy.

Mấy đề toán cô Linh cho, khó gấp mấy lần trong sách, tao học có mấy hôm mà thấy mình tiến bộ rõ.

Rồi có ngày tao vượt qua mày cho xem.

Quốc cười nhạt, gật đầu:

“Nếu được như thế thì tốt quá.

Thái độ điểm tĩnh, bình thản của Quốc khiến Dũng bỗng thấy hụt hằng.

Cái dáng vẻ ấy không giống cậu bạn hiếu thắng, luôn ganh đua ngày nào nữa.

Nói chuyện thêm một lát, Dũng cũng chẳng còn hứng thú theo dõi Quốc nhặt ve chai làm gì.

Trong một lần dọn dẹp góc nhà, Quốc phát hiện một chiếc cần câu cũ.

Trước đây, Mỗi khi rảnh rỗi, ba của thường ra bờ sông thả mồi, câu được con cá nào đem về cải thiện bữa ăn ch‹ cả nhà.

Nhưng từ sau khi ông nội mất ba cậu thường đi làm công trình ở xa, chiếc cần bị bỏ xó, cán trúc mục ruỗng, gãy ngang, chỉ còn dây câu và mấy lưỡi nhỏ còn dùng được.

Quốc ngắm ngía hồi lâu, rồi chọn một đoạn thân cây gỗ làm cán mới, buộc lại sợi dây và lưỡi câu.

Xong việc, cậu ra vườn đào vài con giun làm mồi, thử vận may bên dòng sông quê.

Con sông ấy không rộng lắm, nước chảy lững lờ, mặt sông thấp hơn cả đồng ruộng hai bên.

Vì thế, dù ở gần sông nhưng người trong vùng chẳng tận dụng được nguồn nước để tưới tiêu, phải dẫn nước từ suối trên cao về.

Nghĩ đến đó, Quốc thầm cảm thấy tiếc, bao nhiêu Tước trôi đi mà chẳng mấy ích lợi cho mùa màng.

Dọc bờ sông, Quốc tìm chỗ ngồi tránh nắng dưới một rặng tre rồi thong thả thả mồi.

Thế nhưng vận may chẳng mỉm cười, ngồi mãi chỉ câu được một con cá nhỏ bằng ngón tay.

Nếu kiên trì cả buổi, cũng chỉ gom đủ một đĩa.

Quốc có hơi thất vọng khi con sông dài và rộng như thế lại keo kiệt cho cậu vài con cá nhỏ.

Gần chiều, có vài người khác cũng ra sông câu.

Họ mang theo những cần câu trúc dài, cong v-út, vừa nhìn đã biết là dân sành nghề.

So với chiếc cần tự chế thô kệch của mình, Quốc bỗng thấy có phần ngượng, chỉ muốn thu dây cất đi cho xong.

Trong đó, có một thiếu niên tầm tuổi Quốc tiến lại gần.

Cậu ta tên Hào, cùng trường nhưng khác lớp, thường ngày ít khi qua lại, hầu như chẳng có mấy chuyện để nói với nhau.

Thấy Quốc ngồi đó, Hào thoáng sững sờ, học trò ưu tú, hay được thầy cô đưa ra làm gương, nay lại lom khom bên bờ sông câu cá, thật khó tin.

Hào vốn tính phóng khoáng, trên lớp học hành chẳng giỏi giang gì nhưng ngoài đời lại rành rẽ nhiều chuyện, đi đâu cũng huýt sáo vi vu, nom yêu đời lắm.

Cậu ta đi tới cười khẽ, ngồi xổm xuống bên Quốc, liếc qua cái xô cá chỉ lác đác vài con bé tí, ánh mắt không giấu nổi chúi khinh thường.

Rồi lại nhìn sang cần câu bằng gỗ của Quốc, bật cười:

“ cái cần câu ghẻ này mà vẫn bắt được cá.

lạ thật đấy”

Quốc gượng cười:

“Cái cần cũ của nhà tôi hỏng mất rồi, tôi chế lại cho có mà dùng.

Còn cần của ông trông xịn thế, trúc gì mà đẹp vậy?

Hào hón hở giải thích:

“ Trúc mọc trên núi cao đấy.

Nhỏ, dẹt mà đẻo, chịu lực tốt lắm.

Con cá bảy, tám cân còn kéo được.

Àmà ông ngồi câu lâu chưa?

“Ngồi từ chiều rồi, chẳng được bao nhiêu”

Hào cười xòa:

“Chỗ này thì câu được gì đâu.

Toàn cá con bằng đầu đũa, chỉ đủ cho mèo ăn.

Đi, tôi dẫn ông ra chỗ khác.

Nói rồi, Hào rảo bước đọc bờ, dẫn Quốc tới một khúc sông nước sâu hơn, dòng chảy mạnh.

Chẳng chẩn chừ, cậu ta cởi áo, nhảy ùm xuống, bơi ra một mỏm đá giữa sông.

Nhìn cảnh ấy, Quốc thoáng rùng mình.

Chỗ nước xiết thế này, lỡ mà bị dòng cuốn thì có kêu cứu cũng chẳng ai nghe thấy.

Hào ngồi trên mỏm đá, thả mồi chưa bao lâu đã giật lên một con cá dài bằng mấy ngón tay, tươi rói, vảy ánh bạc.

Cậu ta huơ huơ con cá, giọng đầy đắc ý:

“Thấy chưa?

Cá ở đây mới đáng câu!

Rồi Hào rủ Quốc bơi ra đó cùng mình.

Quốc lắc đầu.

Hào đành chỉ sang một mỏm đá khác, sát bờ hơn, có bậc đá tự nhiên dẫn xuống, an toàn hơn nhiều.

Hai người ngồi câu đến khi mặt trời xuống núi.

Hào lại mang thêm mấy chiếc cần trúc, giăng đọc bờ sông.

Cần chưa kịp yên chỗ, cá đã cắn mồi liên tiếp, hiệu quả khác hắn.

Quốc chỉ có một cần, đành kiên nhẫn chờ, cuối cùng cũng câu được một con cá khá lớn.

Vừa thấy con cá ấy, cậu liền đổ xô, thả mấy con bé nhỏ ra, coi như chuyến thử nghiệm hôm nay coi như thàn!

công.

Hào ghé mắt nhìn, tấm tắc khen:

“Chà, con đó Cũng được một bữa đấy”

Quốc cười, đáp:

“Ha ha may mắn thôi, Cái này có là gì, ông một buổi được cả xô, ăn mấy ngày cũng chẳng hết”

Hào vung tay:

“Ăn cá mãi chán tồi.

Ngày mai có chợ, tôi câu thêm ít cá để bà già đem đi bán.

Nghe vậy, Quốc mới nhớ ra cá không chỉ để ăn, mà còn có thể đổi lấy tiền.

Trong lòng tự nhủ sau này có thời gian sẽ ra đây câu cá thử vận may.

nghĩ vậy, Quốc Cậu liền hỏi Hào chỗ lấy loại trúc kia để làm cần câu.

Vì đi câu cũng phải có đồ nghề tử tế một chút, cái cần câu gỗ hiện tại mang theo bên mình quả thực có chút bất tiện.

Hào cười hề hề:

“Loại trúc ấy không dễ tìm đâu.

Nhưng lần trước tôi đi có chặt thừa ra vài cây, nếu ông muốn, lát qua nhà tôi lấy, đỡ mất công đi xa.

Quốc theo Hào về nhà.

Nhà cậu ta nằm ven sông, hơi tách biệt với những hộ khác trong làng chỉ có hai mẹ con sống nương tựa vào nhau.

Nghe đâu vốn là người từ vùng khác chuyển đến, nên ít giao du với xóm làng.

Hào lọ mọ tìm ở hiên nhà, rồi lấy ra một đoạn trúc dài đã ngả màu vàng, đưa cho Quốc.

Cái này mỗi khi kéo cần lại nghe âm thanh xé gió nghe rất vui tai.

Quốc nhận lấy rồi hẹn hôm sau cùng ra sông câu tiếp.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập