Chương 60: Mùa gặt 2

Chương 60:

Mùa gặt 2

Nhà thằng Hào có mỗi đám ruộng, nhà nó gặt sớm nhất trong xóm luôn, gặt xong thì đem thóc đi phơi, Mẹ của Hào thì mang cào ra cào cái thửa ruộng rổi lại thả thêm mấy gốc rau cải xoong, rau cần, sớm có thêm thức ăn trong nhà.

Đây là nguồn thu nhập chính của mẹ hào, còn mấy cây mướp cây bí con trai trồng thì bà không có đụng đến.

Mọi năm gặt xong phần nhà mình, Thằng Hào đều qua nhà cái Mây phụ một tay, nhưng năn nay có lẽ do học khác lớp nên giữa hai người nảy sinh khoảng cách nhất định.

vẫn đi học cùng nhau nhưng nhiều hôm tan trường, cậu ta không về nhà mà đi qua An Bình, chơi ở chợ biên giới luôn.

Làm gì ở đó thì không ai biết.

Mây là con gái nên cảm nhận rõ sự thay đổi trong mối quan hệ của mình với Hào, mà đâu chỉ với cô, Hào cũng không thấy quá thân với Quốc như hồi hè.

Có hôm cô thấy Quốc đi câu cá còn Hào lại đạp xe đi chơi.

Hôm nay đi học cùng nhau hỏi thăm mới biết là nhà Quốc đang trong mùa gặt, thằng Hào muốn qua giúp nhưng Quốc từ chối luôn, nhà cậu ít ruộng ba người làm là vừa đủ, thêm người lại thừa thãi, kẻ đứng người ngồi không tiện.

Với lại cũng chẳng gấp gáp thì, cứ thong thả gặt vài bữa là xong.

Đến lớp học cái Vân ở cùng tổ thông báo với Quốc và Hào rằng.

“Ông bác mình bảo là vịt giống đã ấp xong, có thể qua đó lấy được rồi đó.

Cái chuồng vịt nhà Hào để trống một tháng nay suýt chút nữa Hào quên cái vụ hợp tác với Quốc để nuôi vịt.

Cậu quay sang hỏi Quốc.

“Tính sao?

lát tan học đi luôn chứ hả?

Quốc lắc đầu đáp ngay.

“Tao không mang theo tiền, để vài hôm nữa đi.

“Tao có nè, to bỏ tiền ra trước, lúc về mày trả tao sau cũng được.

Quốc vẫn lắc đầu.

“Tao đang bận gặt, chưa có đi được.

mày rảnh thì đi trước đi.

Hào nghe vậy thì tỏ ra ái ngại, cậu ta muốn đi luôn, nhưng đi một mình qua An Nghĩa thì hơi lười, đành chờ Quốc gặt xong rồi mới đi.

Quốc quay ra hẹn với Vân, nhờ cô bạn nói khéo với ông bác giữ vịt thêm hai hôm, hiện giờ đang bận gặt nên chưa có thời gian.

Vân đối với vấn đề này cũng không tỏ ra khó chịu.

“Không sao đâu, mình báo trước cho hai cậu chuẩn bị đó thôi.

Nhưng đừng lâu quá nhé, vịt mà lớn hơn là ông bác giữ lại luôn, lúc đấy muốn mua phải thêm tiền đó.

“Yên tâm đi, gặt xong là mình với thằng Hào qua liền.

Trong suy nghĩ của Quốc, ông bác chăn vịt là kiểu người mà nếu khéo kết giao, cậu có thể học được rất nhiều điểu.

Bởi vậy, Quốc không định chỉ sang mua vịt rồi về ngay.

Cậu muốn tranh thủ hỏi thêm chuyện chăn nuôi, thậm chí nếu được thì ở lại quan sát thêm một buổi.

Buổi chiểu hôm ấy, Quốc lại ra đồng gặt cùng ba mẹ.

Cả nhà xử lý xong một đám, rồi chuyển đồ sang đám thứ hai.

Việc dọn dẹp, khuân vác, dựng thùng, giăng bạt.

chiếm gần hết buổi, nên hôm đó ba người nghỉ sớm.

Nhờ có thêm Quốc, tiến độ thu hoạch nhanh hơn hắn.

Không biết những mùa gặt trước đó r‹ sao nhưng mùa gặt năm nay có lẽ là kỷ niệm đáng nhớ nhất của Quốc.

Cậu thấy được nụ cười của ba mẹ khi cả nhà làm việc cùng nhau, những giọt mồ hôi và những hạt thóc được làm ra đều đáng trân quý.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm tưởng mỗi khi nhìn vào bát cơm trắng hằng ngày, bên trong ẩn chứa cả một quá trình lao động, không chỉ sức lực mà còn chứa đựng cả cảm xúc bên trong.

Một cơn gió nhẹ thổi qua đồng lúa khiến mái tóc mẹ đung đưa trong gió, giữa một cánh đồng vàng óng, khung ảnh hiện lên trong mắt Quốc yên bình đến lạ.

Đến sáng ngày thứ tư thì xong xuôi cả ba đám ruộng.

Cả nhà dọn dẹp đồ đạc trở về nhà, trong xóm người ta đã gặt hết rồi, nhà Quốc là một trong số ít người hoàn thành sau cùng.

Mùa vụ năm nay, Tính ra được mười bốn bao thóc, dự tính đủ lương thực cho cả nhà trong một năm.

Tiếp theo sẽ tới công đoạn phơi thóc, mà sân nhà của Quốc thì nhỏ, nên phải mang thêm bạt ra ruộng phơi.

Sáng lôi ra phơi, chiều lại thu, ngày nào cũng tất bật.

15 bao, mỗi ngày chỉ phơi được bốn bao, mỗi bao phơi ba-4 ngày là đem đi quạt là có thể đem đi xát gạo rồi.

Mùa gặt đến đây là kết thúc, ba mẹ Quốc có thể nghỉ ngơi sau mấy ngày vất vả.

Để hai ngườ có không gian riêng tư, Buổi tối sau khi ăn cơm xong thì Quốc lại qua nhà thằng Hào ngủ lấy cớ là hôm sau đi học xong sẽ đi mua vịt.

Ba của Quốc nghe tin con trai nuôi vịt thì thoáng ngạc nhiên nhưng không có ý ngăn cản.

Thằng nhỏ đi khỏi nhà thì càng tốt.

MÀ ông để ý cứ đợt nào ông về nhà là thằng nhỏ lại đi ra ngoài ngủ nhà bạn.

Cái lý do ham chơi nghe cứ lấn cấn, nhưng, miễn cưỡng chấp nhận được.

Trước khi đi, Quốc hái thêm chút mướp đắng và mang theo một hai quả trứng, một phần qu:

nấu ăn cho nhà thằng Hảo nếm thử món mướp xào trứng, phần khác, Quốc muốn mang đi biếu cho ông bác chăn vịt.

Hào nghe vậy thì ngạc nhiên.

“Mua vịt thì mang tiền đi được rồi, sao còn mang mướp đắng tặng người ta làm gì?

“Có sao đâu, nhà tao có nhiều mà, đem ra chợ bán cũng không hết.

mà mày cũng thấy là nó kén người ăn rồi đấy.

Mang ra nhà ông bác, còn có lý do để hỏi chuyện nữa.

Nếu sau này nuôi vịt mà ra tiền, còn qua nhà ông ấy mua giống dài dài.

Tặng chút quà thì có sao, cả cái Vân nữa, giúp mình như thế cũng phải trả công cho người ta một chút.

Hào tròn mắt.

“Trời đất, mua có con vịt mà bày trò biếu quà nữa à?

“Cái này gọi là chia sẻ đi, toàn của nhà trồng được mà, chứ nếu bảo tao ra chợ mua con gà đi biếu người ta thì tao không có làm đâu.

Mà dạo này mày hay đi đâu thế, hôm trước qua rủ đ câu cá mà bác nói mày đi chơi rồi.

Hào gãy đầu gãi tai.

“Tao qua An Bình chơi, theo anh Nhật làm vài ván bi-a.

Giờ quen tay rồi, thấy trò này hay phết.

Bữa nào qua đó chơi đi.

Quốc nghi hoặc, chất vấn cậu bạn.

“Mày đạp xe mấy chục cây chỉ để chơi bi-a thôi đó hả.

có đáng không?

Hỏi ra mới biết cậu bạn này vậy mà láu cá, ngoài việc đi chơi còn có mục đích khác.

Hóa ra l lén qua nhà của Kiểu Phương, nhiệt tình giúp đỡ người ta chuyển đổ.

Nói là giúp không công, nhưng cô Thanh, mẹ của Kiểu Phương có trả tiền công cho Hào hẳn hoi, qua đó cũng.

rạch rõ ranh rới người thuê và người làm.

Hào lại tưởng người ta quý nên cho tiền, tự nhiên lại được mấy chục.

Nhưng có vẻ mẹ Kiểu PHương không thích cậu ta lắm, còn nhờ con gái nhắn lại với Hào, đợi sau này học xong.

muốn có việc làm thì tới tìm cô, còn trước mắt cô không muốn bị người ta đồn là bóc lột sức lao động trẻ vị thành niên.

Quốc nghe xong thì cười khì.

“Tóm lại là mày mê gái nên qua đó lân la với người ta chứ gì?

Tao không ngờ mày mất giá đến thế”

Hào bị nói trúng tim đen thì giấy nảy lên.

“Qua đó tạo mối quan hệ, biết đâu sau này có khăn còn kiếm được việc làm ở chỗ đó.

“Cho dù mày kiếm được việc làm thì sao?

cũng là người làm công thôi.

Nó là chủ, mày làm công, sao có thể tương xứng được chứ.

Con nhà buôn á, thực tế lắm.

Mày đừng có mơ mộng nữa, cho dù cái Phương có bồ kết mày đi nữa, thì ba mẹ nó cũng không đồng ý đâu.

“Không thử sao biết”

“Muốn thử à, tùy mày thôi.

Chứ tao thì thấy tốn thời gian và công sức rồi đó.

Mày phải giàu hơn hoặc ngang bằng với người ta.

may ra có cửa theo đuổi.

Hào phủi tay không bàn chuyện trai gái nữa.

Kiếm cớ đi ngủ sớm, nhưng cả tối nó cứ xoay.

qua xoay lại không ngủ được, sáng dậy hai mắt đờ đẫn.

Quốc nói muốn lấy vài nắm ngô để làm bắp rang, trộn thêm ít đường rồi cho vào túi nilon.

Cái này mang đến lớp làm quà cho cái Vân.

gọi là trả công cho nó.

“Chà.

cảm on nha.

nhưng mà cái bỏng ngô này nhìn lạ thế?

“À mình với thằng Hào tự làm đấy, thấy ăn cũng được.

Vân ăn thử thấy không ngon bằng bim bịm ngoài cổng trường nhưng, có một xíu vị ngọt.

cô chia cho mấy người cùng bàn, mỗi người một ít.

Hỏi ra cách làm thì cũng rất đơn giản.

Thằng Hào từng có đọt làm suốt, kinh nghiệm còn nhiều hơn cả Quốc nữa.

Mà nó nói thì dông dài, nghe phát đi phát lại mà ai nấy thuộc lòng luôn.

Tan học, Quốc và Hào theo cái Vân qua nhà ông bác của cô bạn như đã hứa.

Ông bác chờ đợi mấy ngày có hơi chút lo lắng, sợ hai đứa bỏ việc mua vịt, nếu như thế thật thì ông đành giữ lại nuôi thêm một đàn, cũng chẳng thiệt thòi gì, chẳng qua là đàn vịt nhà ông đã quá đông rồi.

Thêm mấy chục con thì hơi chật.

May quá đến hẹn thì Hào và Quốc đến thật, lại còn biếu chút quà là mấy quả mướp đắng.

Nhà ông bác có nhiều trứng vịt nên không lạ các loại thức ăn có liên quan.

đến trứng.

Mướp đắng thì nhà ông cũng trồng, thậm chí còn sớm hơn nhà Quốc.

Nay đã cuối vụ nên cho ít trái.

Quốc trồng sau nên quả của cậu to và dài.

Ông bác vui vẻ nhận lấy.

“Nghe cái Vân nói khất mấy ngày, tưởng hai đứa mày không tới mua vịt ấy chứ.

“Bên xã tụi cháu mới gặt xong, giờ mới có thời gian qua lấy vịt”

Ba bác cháu nói thêm một chút chuyện đồng áng, Rồi ông Bác dẫn hai đưa vào nhà, vịt con khá yếu nên cho vào lồng, lót rơm và thắp một cái đèn sợi đốt để giữ ấm.

Mấy con vịt chân ngắn kêu pip pip, vàng óng trông rất đáng yêu.

Ông bác có nói qua cách chăm sóc cho vịt, mấy ngày đầu yếu cần phải để ý kỹ, cho ăn thức ăn dạng bột lớn hơn một chút thì có thể pha thêm rau cỏ.

Sau đó có thể thả rông được rồi.

Loại này chủ yếu ăn cỏ, không tốn kém lắm.

Nhưng vẫn nên chăn thường xuyên, để chúng hình thành thói quen.

Quốc cũng muốn xem trực tiếp mô hình chăn vịt của ông bác, từ cách làm chuồng trại, chăm nuôi và thu hoạch.

Ông chỉ gõ cái nắp nổi một cái là một đàn vịt lúc nhúc chạy tới vây lấy Ông.

kêu quạc quạc trông rất đông vui.

Trước khi về, ông bác tặng luôn cho hai đứa một cái lồng nhỏ để đựng vịt con.

“Coi như khuyến mãi.

Hai đứa chăm tốt, vài tháng nữa có vịt lớn là tha hồ mà ăn, ”

Quốc và Hào thanh toán nốt số tiền còn lại cho ông Bác, tổng chỉ phí tốn 500 ngàn.

Sau đó ha đứa chào tạm biệt ông bác rồi hẹn, sau này có cơ hội sẽ lại qua mua tiếp.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập