Chương 61: Họp Gia Đình.

Chương 61:

Họp Gia Đình.

Vịt con rất dễ bị ốm, nên trong thời gian đầu thường phải dùng đèn sợi đốt để vừa thắp sáng vừa giữ ấm.

Tuy nhiên, nhà Hào hiện chưa có điện nên không thể đáp ứng được yêu cầu này Nếu để vịt trong bếp, gần ngọn lửa thì tiện sinh hoạt nhưng lại mất vệ sinh.

Vì vậy, Quốc và Hào thống nhất sẽ để vịt ở nhà Quốc trong một hai tuần đầu, khi vịt lớn hơn rồi mới chuyển qua nhà Hào.

Trên đường về, Quốc ghé tiệm tạp hóa ở chợ để mua bóng đèn và dây điện.

Chủ cửa hàng không ai khác chính là mẹ của Dũng bạn cũ hồi lớp 9.

Thấy bà, Quốc hỏi thăm tình hình của Dũng, không quên hỏi chuyện thi cử ra sao.

Mẹ Dũng hớn hở đáp:

“Đỗ tồi cháu ạ!

Trường mình có hai đứa thi vào trường chuyên, cả hai đều đỗ cả.

Thằng Dũng nhà cô thì vừa đủ điểm sàn thôi, nằm gần cuối danh sách.

Còn con Lan thì điểm cao hơn một chút.

Đúng là có công mài sắt có ngày nên kim.

Mày dại quá, Quốc ạ!

Ngày đó mà đi thi thì giờ ba đứa đã học cùng nhau rồi.

Ra đó, hai đứa mày còn có thể giúp nhau học nữa.

Quốc thoáng ngạc nhiên.

Kim Lan đỗ thì cậu có thể hình dung được, nhưng Dũng cũng đỗ thì quả thật hơi bất ngờ.

Có lẽ vì cậu không tham gia kỳ thi nên mọi chuyện đã rẽ sang hướng khác, nhiều sự việc đang thay đổi so với kiếp trước.

Quốc chỉ chúc mừng mẹ Dũng vài câu rồi mua dây điện, bóng đèn, thêm cả phích căm và công tắc, sau đó trở về nhà.

Hào qua phụ Quốc đấu dây điện.

Với học sinh lớp 9, việc này vẫn còn khá mới mẻ, không phải ai cũng biết, mà biết rồi cũng không dám làm, vì điện vốn là thứ nguy hiểm nếu thiếu kiến thức.

Nhìn Quốc đấu dây điện, Hào tròn mắt ngạc nhiên hỏi bạn.

“Trời, mày biết đấu bóng đèn luôn hả Quốc?

Học ở đâu vậy?

Quốc cười đáp:

“Kiến thức vật lý cơ bản cấp hai đó.

Chắc mày không để ý thôi.

“Nhưng mà mày làm đúng chứ?

Nhỡ cháy nổ thì sao?

“Cháy đâu mà cháy”

Quốc cẩn thận nối dây điện với bóng đèn, rồi gắn phích cắm và công tắc cho tiện.

Làm xong, cậu cắm thử vào ổ điện, bật công tắc.

Bóng đèn lập tức sáng lên, xua tan mọi nghỉ ngờ của Hào.

“Chà, mày giỏi ghê!

Bữa nào chỉ tao với.

“Được thôi.

Khi nào nhà mày kéo đây điện, tao sẽ chỉ cách đấu dây.

Để mày là người đầu tiêu tự thắp sáng căn nhà mình.

“Nhớ nha!

Nếu thuận lợi, chắc tao kéo dây điện sớm thôi, chứ chờ có tivi lâu quá.

Hai đứa cùng luồn dây từ nhà chính qua nhà kho của Quốc.

Bên trong là “giang sơn” của đàn gà, mùi hôi khá nồng.

May mà chúng đã bị nhốt trong lồng nên không quẫy phá được.

Quốc sắp xếp lại đồ đạc, dọn một khoảng trống để đặt lũ vịt vào, rồi treo bóng đèn lên.

Cậu bật đèn, đưa tay ước chừng nhiệt độ, điều chỉnh độ cao sao cho vừa đủ ấm mà không làm vị!

bị nóng.

Đồ ăn cho vịt được chuẩn bị khá đơn giản, gồm bột gạo và bột ngô đã nấu sơ qua cho mềm, dễ tiêu hóa.

Quốc đổ phần thức ăn ấy vào một cái bát nhỏ, rồi thử cho lũ vịt con ăn bằng các đặt vào lòng bàn tay.

Những chiếc mỏ bé xíu, vàng nhạt của chúng mổ liên tục, chạm nhẹ vàc da khiến cậu thấy nhột nhạt đến buồn cười.

Lũ vịt ăn hăng say, phát ra những tiếng “chíp chíp” khe khẽ, khiến không khí trong căn kho nhỏ trở nên sinh động hẳn.

Hào đứng cạnh nhìn mà không khỏi ngạc nhiên.

“Trời, phải chăm sóc lũ vịt kỹ vậy luôn hả?

Quốc vừa đổ thêm chút bột ngô vào bát vừa đáp:

“Đương nhiên rồi.

Thời gian đầu phải chăm như trẻ con ấy.

Ăn phải đồ mềm, uống nước sôi để nguội.

Nếu bị tiêu c:

hảy hay phân lỏng thì phải cho thêm thuốc vào nước uống.

Không.

cẩn thận là c.

hết hàng loạt ngay.

Hào bật cười:

“Con vịt còn được ăn ngô với gạo, nhà tao người còn thiếu ăn đây này.

Thôi, khi nào chúng.

lớn tự kiếm ăn được thì đỡ, chứ nhỏ xíu thế này ở nhà mày là hợp lý rồi.

Nghe bạn nói, Quốc cũng chỉ cười.

Từ khi nuôi đàn vịt con, cậu cứ được một lúc lại chạy qua xem chúng có ổn không, có con nào bị lạnh hay bỏ ăn không.

Cậu quan sát kỹ từng con, thấy chúng chen chúc dưới ánh đèn vàng ấm áp, thi thoảng lại ngẩng đầu kêu lên mấy tiếng, liền yên tâm phần nào.

Hào thì nán lại tới cuối buổi, chẳng giúp được gì nhiều ngoài việc đứng nhìn và hỏi han.

Khi Quốc bắt đầu thu thóc vào nhà, nó mới phụ một tay, rồi cáo lui về.

Cả ngày hôm đó, ba của Quốc có ở nhà.

Thấy con trai và bạn hăng hái, ông cũng chẳng can thiệp mà để chúng tự làm.

Ông cùng vợ lo việc chuồng trại phía sau, tiếp tục đào móng, rồi mượn thêm một chiếc xe thồ của hàng xóm để lên núi chở đá về.

Hai vợ chồng bảo nhau, tận dụng được thứ gì hay thứ đó, đỡ phải tốn tiền mua gạch.

Đến tối, căn nhà kho vốn tối tăm bỗng sáng rực lên.

Ánh đèn vàng từ trong hắt ra khiến cả sân nhà như ấm áp và sinh động hơn hắn.

Mẹ Quốc tò mò bước vào xem, thấy ở góc nhà có đặt một cái lồng vịt.

Bên trong, lũ vịt con nằm ngủ chen chúc, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng “pip Pip“ khe khẽ nghe rất vui tai.

Một lát sau, ba Quốc cũng ghé qua.

Thấy cảnh ấy, ông đứng lặng nhìn một lúc rồi khẽ gật đầu.

Tự đặt mình vào vị trí con trai, ông biết mình chắc gì đã làm được tốt hơn.

“Trước giờ chỉ nghe em kể nó làm cái này cái kia, nay tận mắt thấy mới tin.

Đúng là con mìn!

sinh ra, đáng đồng tiền bát gạo thật.

Ngày xưa bằng tuổi nó, ngoài chăn trâu và lấy củi thì chẳng biết làm gì ”

Mẹ Quốc cười tủm tìm

“Chứ sao nữa.

Nó làm nhiều thứ đến mức em chẳng còn ngạc nhiên nổi.

Có khi em mới nghĩ thôi thì nó đã làm xong rồi.

Không cho mình co hội góp ý luôn.

Trộm vía là nó không phá phách gì, ngược lại ở nhà em còn thấy nhàn hơn.

Như tối nay đấy, có phải làm gì đâu cơm nước nó lo hết cả.

Ba Quốc bật cười, lau vội giọt mồ hôi trên trán:

“Nghe em kể xong anh lại thấy mình chẳng còn chút giá trị nào trong nhà nữa.

Mình đã già đến mức để con trai phải hầu hạ rồi sao?

Mẹ Quốc khẽ lắc đầu, giọng vẫn vui vẻ:

“Càng tốt chứ sao.

Nhiều nhà con cái bằng tuổi nó còn nghịch ngợm, bướng bỉnh, nói chẳng nghe.

Con mình hiểu chuyện thế này là phúc lớn rồi.

Anh cứ để nó tự nhiên, đừng lo.

Lúc ấy, Quốc đang ở dưới bếp.

Cậu vừa thu thóc xong lại tranh thủ nấu cơm.

Thỉnh thoảng chỉ cần chạy xuống đảo lại nổi là ổn.

Đến khi thu hết thóc vào nhà thì cơm cũng vừa chín tới.

Quốc không hề biết rằng ba mẹ mình lúc này đang đứng trong nhà kho bàn tán về cậu với ve đầy tự hào.

Bữa tối hôm đó, ba Quốc ăn chậm hơn mọi khi.

Ông vừa gắp cơm vừa nhìn con trai thật kỹ.

Thằng bé đã khác trước nhiều, trầm hon, điềm tĩnh hơn và dường như hiểu chuyện hơn hẳn đám bạn cùng trang lứa.

Ông vừa thấy tự hào, vừa thoáng có chút lo lắng mơ hồ.

“Giờ nhà mình gặt xong rồi, ” Ông chậm rãi nói, “ngoài nuôi vịt, con còn định làm gì nữa không?

Quốc đang ăn, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn.

Ánh mắt của ba hôm nay khác lạ, vừa nghiêm vừa có phần dò xét.

“Ba đang nói đến chuyện gì ạ?

Ba Quốc hắng giọng:

“Ba thấy từ giờ đến khi trồng ngô còn nhiều thời gian.

Nhìn con dạo này, ba đoán chắc con không định ngổi yên đâu.

Vịt đã nuôi rồi, sắp tới con còn dự tính gì nữa?

Quốc khẽ cười trong lòng.

Quả thật, người lớn nhìn sự việc lúc nào cũng sâu sắc hơn.

Chỉ dựa vào mấy việc nhỏ trong thời gian qua mà ba đã đoán được cậu vẫn còn kế hoạch khác.

Mẹ Quốc cũng quay sang, tò mò chờ nghe câu trả lời của con.

Nuốt xong miếng cơm, Quốc hơi khựng lại, vẻ mặt lúng túng như một đứa trẻ b-ị bắt gặp khi đang giấu điểu gì đó.

Cậu chậm rãi đáp, giọng có phần đè dặt:

“Con thấy từ giờ đến lúc trồng ngô, nếu để ruộng trống thì phí quá.

Con muốn tận dụng thờ gian này, khoảng tháng mười một, trồng rau vụ đông, nhất là cải bắp.

Ba Quốc nhìn sang vợ, ánh mắt như muốn nói:

“Thấy chưa, y như mình đoán.

Rồi ông quay lại, giọng điểm đạm:

“Trồng rau thì cũng tốt, nhưng nếu trồng ngoài ruộng phải rào lại cẩn thận.

Mùa này người ta thả rông trâu bò, gà vịt nhiều lắm.

Sơ sẩy một chút là cả ruộng rau mất sạch.

Thế con định trồng ở đám nào?

“Dạ.

con tính trồng hết ruộng nhà mình luôn ạ.

Ba Quốc vừa nghe xong liền sặc cơm, ho khan mấy tiếng.

“Cái gì?

Trồng hết ruộng á?

Sao phải nhiều thể?

Vừa ăn vừa bán thì trồng một đám là được rồi.

Với lại, ruộng cũng phải có thời gian nghỉ, canh tác liên tục như vậy đất sẽ bạc màu đấy.

Quốc đặt chén cơm xuống, nói chậm rãi hơn, giọng có phần chắc chắn:

“Con thấy chỉ có vụ lúa là thật sự có năng suất, còn vụ ngô thì hiệu quả thấp quá.

Trồng mấy tháng trời, thu được vài tạ ngô, quy ra tiền chẳng đáng bao nhiêu.

Nếu mình chuyển sang trồng cây họ đậu hoặc rau cải, hiệu quả kinh tế có thể cao hơn.

Còn chuyện trồng ngô để nuôi heo, con nghĩ nên để sau, khi nào ba xây xong chuồng trại thì tính tiếp.

Ba Quốc im lặng một lúc rồi gật đầu:

⁄Ừ, nuôi heo thì phải có chuồng đàng hoàng.

Tình hình hiện tại chắc phải đến vụ ngô năm sau mới làm xong.

Thôi thì, ngoài vụ lúa ra, phần còn lại con muốn thử thế nào cũng được.

Có gì khó khăn thì nói ba mẹ.

Nghe vậy, Quốc đặt đũa xuống, giọng nghiêm túc hẳn:

“Nếu được, con muốn mượn trâu nhà chú thím để cày lại đất, làm thêm một vụ nữa.

Ba thấy có được không ạ?

Ba mẹ Quốc nhìn nhau.

Ba Quốc trầm ngâm giây lát rồi nói:

“Chuyện này hơi khó, nhưng chắc chú thím sẽ đồng ý thôi.

Ngày mai ba mẹ qua hỏi thử xem.

Nếu được, tranh thủ mấy ngày nghỉ còn lại, mình sẽ xới đất cấy hết mấy đám ruộng.

Mẹ Quốc bỗng xen vào, giọng có chút lo lắng:

“Nhưng mà trồng cải hết ba thửa ruộng thì có nhiều quá không con?

Rau nhiều vậy rồi bán cho ai?

Một đám thôi đã đủ ăn, giờ thêm mấy đám nữa, lỡ không bán được thì uổng lắm.

Quốc mim cười:

“Con mới chỉ dự tính thôi, chứ chưa làm ngay đâu.

Con nghĩ sẽ trồng một đám trước, vừa ăr vừa bán.

Nhưng thấy ba mẹ có vẻ hứng thú, nên con mới mạnh dạn để xuất trồng hết.

Còn chuyện tiêu thụ thì con có quen một nhà buôn nông sản ở biên giới.

Sắp tới con định qua đó hỏi xem họ có nhận rau vụ đông không.

Nếu họ đồng ý thì mình mới làm lớn.

Dù sao, để đấ trống cũng phí, ăn không hết thì tặng bà con hàng xóm.

Năm nay thất bại thì mình rút kinh nghiệm cho năm sau.

Nghe con nói, mẹ Quốc gật gù tán thành:

“Con nói đúng đấy.

Mình làm nông thì phải thử mới biết.

Cứ xem như tốn công một năm, đổi lại sẽ rút ra được hướng đi phù hợp.

Như hồi bán bánh giò ấy, ban đầu mẹ có dám nghĩ là mình bán hàng ngoài chợ đâu, vậy mà giờ cũng được nửa năm rồi.

Con trai mình dám nói trồng hết, chắc là đã có tính toán riêng.

Ba Quốc chép miệng, cười khẽ:

“Thôi thì ba không ở nhà nhiều, hai mẹ con muốn sao thì cứ làm vậy.

Miễn sao đừng tham công tiếc việc để ảnh hưởng đến sức khỏe.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập