Chương 62: Chuyến Thăm.

Chương 62:

Chuyến Thăm.

Sang hôm sau, ba mẹ Quốc sang nhà chú thím để bàn chuyện mượn trâu cày ruộng.

Mối quan hệ giữa hai nhà, dạo gần đây lại càng gắn bó hơn vì thường qua lại giúp đỡ lẫn nhau.

Tất nhiên mỗi lần đi nhờ vả thì phải mang chút quà để lót đường, chủ yếu là rau củ trồng được trong vườn.

Nhà chú thím không thiếu đồ ăn, nhưng có người đem tặng thì vẫn nhận lấy.

Chú thím nghe xong chuyện mượn trâu về cày làm vườn rau thì đồng ý, chuyện nợ nần của nhà Quốc hai người cũng biết, chỉ khi nào trả xong nợ, có tiền mua trâu bò, khi đó mới thoát được cảnh đi mượn gia súc như thế:

này.

Không cho mượn thì mang.

tiếng với bà con trong.

xóm.

Thím có dặn rằng trâu đi làm phải cho ăn uống đầy đủ.

Nhà Quốc không nuôi gia súc nên rơm rạ vẫn chất đầy ngoài đồng.

Hai vợ chồng liền bàn nhau gom lại, cột thành từng bó gọn gàng, vừa tiện cho trâu ăn, vừa để dọn chỗ để sau này.

Rom mang về nhà chất thành một đống luôn.

ngay khu vực để làm chuồng lợn vì khả năng cao đợt nghỉ này chưa động chạm được gì với công trình này.

Cày xong mấy thửa ruộng ba Quốc lại lên đường đi làm công trình.

Trong khi ở nhà người lớn bận rộn chuyện đồng áng, ở trường, học sinh đã bắt đầu vào guồng quay của học tập.

Riêng lớp G của Quốc, không khí học hành trơ nên lỏng lẻo một cách rõ rệt.

Một vài học sinh nam đã bắt đầu bỏ tiết đối với các môn học nhàm chán, và giáo viên dễ tính.

Môn nào giáo viên hung dữ thì mới ở lại điểm danh.

Với nhiều người, việc học chẳng còn quan trọng;

bài tập về nhà, kiểm tra bài cũ chỉ là hình thức cho có.

Thầy cô mang ra áp dụng thì kết quả chỉ khiến cho họ thất vọng.

Trong một tập thể mà phần lớn đều học yếu, lớp phó học tập như Quốc chẳng khác nào “vật tế thần”.

HỄ có chuyện liên quan đến bài vở là giáo viên lại gọi tên cậu, tần suất còn nhiều hơn khi cậu học lớp A, vì ở đó sự chú ý của giáo viên đặt lên nhiều học sinh, còn lớp này thì tập trung lại trên người cậu.

Điển Hình là cô giáo dạy ngoại ngữ.

Cũng giống như hồi cấp hai, ngay từ buổi học đầu tiên, sau khi nghe Quốc đọc mẫu văn bản, cô lập tức chỉ định cậu làm “loa đài” của lớp.

Mỗi khi cần luyện phát âm là cô lại bảo cậu đọc mẫu một lần, rồi mấy bạn trong lớp cứ theo đó mà bắt chước.

Ngoại ngữ và thể dục là hai môn Quốc không phải lo, điểm số lúc nào cũng cao.

Chỉ có các môn tự nhiên là khó hơn đôi chút.

Cũng may, lớp G không có bài kiểm tra đánh đố, giáo viên chỉ hỏi những nội dung căn bản có trong sách vở, chỉ cần đọc qua sách giáo qua liền có thể trả lời được, Với khả năng chọn lọc thông tin thì chỉ nhìn lướt qua một lần là Quốc nắm được ngay phần trọng tâm, thậm chí còn biết giáo viên sẽ đưa ra câu hỏi gì so với tiết học hôm đó.

Liên tục thoát khỏi sự truy vấn của giáo viên, uy tín của cậu trong lớp lại tăng lên một chút.

Nhờ vậy, không chỉ bản thân Quốc mà cả tổ học của cậu, trong đó có Hào và mấy đứa bạn thân, cũng được hưởng chút hào quang, bài kiểm tra kết quả được kéo điểm lên không ít.

Nói ra thì buồn cười vì trong lớp này, học sinh có thể mở sách, chỉ cần biết mở sách và chép đáp án thôi, là thành công rồi chứ đừng bắt đóng sách vở rồi ép chúng học thuộc bài.

Điểm thi của cả lớp thấp quá thì giáo viên bộ môn cũng bị đ:

ánh giá, kỹ năng sư phạm hạn chế không truyền đạt được cho học sinh.

Đối với chuyện “đề mở” giáo viên cứ nhắm mắt cho qua, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.

Có Quốc làm đầu tàu chỉ dẫn, câu này lấy ở trang nào, chép từ dòng nào đến đòng nào.

Tín hiệu phát ra thì cả bọn cứ thế mà làm.

Ít ra họ vẫn chủ động mở sách và tìm vị trí đáp án chứ không ngồi một chỗ chờ chép y bài của Quốc.

Khi giáo viên trả bài, được 5-6 điểm thôi là cả lũ mừng lắm rồi, mỗi lần đến trường không.

còn áp lực mỗi khi có tiết kiểm tra nữa.

Khu vực chỗ ngồi của cậu lúc nào cũng có người láng vàng qua trò chuyện.

“Thằng Quốc học giỏi thế, qua đây làm gì?

“Ở nhà chắc phải học nhiều lắm phải không?

Mấy chuyện học hành thì mọi người hỏi cho có chứ chẳng thực lòng quan tâm, nên Quốc chỉ trả lời qua loa.

Riêng cái Vân biết chuyện Quốc và Hào có nuôi vịt nên lại lấy chuyện này ra hỏi.

“Mấy con vịt nuôi thế nào rồi Quốc.

Quốc đáp:

“Vịt nhà bác tùng nuôi tốt lắm, mình làm theo lời bác dặn nên đến giờ vẫn sống khỏe re.

“Mà vịt này là hai người tự nuôi, chứ không phải người lớn nuôi à?

“Thì bọn này là người lớn r Ồi mà.

Người trong nhà nên không phân biệt trẻ con người lớn làm gì, cái gì nằm trong khả năng thì mình cứ làm thôi.

Nhà thằng Hào gần sông, sắp tới để nó chăm luôn, đến tết thì mình và nó chia đôi thành quả.

“Chà, hai người chăm thế, chẳng bù cho mình, người nhà bảo đi mang cơm đổ ra cái máng cho gà vịt, mình còn lười, toàn sai thằng em đi làm thôi.

Thằng Trung ngồi bàn đưới than thở.

“nuôi vịt làm gì, muốn có tiền buổi tối ra biên giới bốc mấy chuyến hàng là xong.

Một tối được mấy chục, làm siêng còn được hơn trăm ngàn.

Mấy bữa nay hàng lên nhiều, tối nào cũng có có việc á.

“Đang tuổi đi học, tối bốc hàng thì hôm sau lấy sức đâu tới trường ”

“Nói vậy thôi chứ mấy đứa trong lớp nghỉ học là do tối đi làm việc đấy.

Hôm qua có mấy đứa rủ rồi mà tôi chưa có đi.

Tầm tuổi này đi làm việc kiếm tiển tính ra vẫn còn quá sớm, nhất là đối với công việc bào nhiều sức lực như “bốc hàng” lại còn làm đêm nữa.

Thanh thiếu niên cơ thể còn trẻ, tốc độ hồi phục nhanh, nên nghỉ một thời gian là không thấy mệt.

Đi một hai đêm, có vài trăm dắt trong người, đến trường tha hồ tiêu pha ngoài quán đồ ăn vặt.

Đối với lý tưởng của mấy.

đứa, Quốc không có ý can ngăn, khuyên họ làm điều gì.

Vì suy cho cùng, cậu không ở vào hoàn cảnh của họ, lời nói ra chỉ là dư thừa.

Tan học, Quốc không về nhà ngay mà rẽ qua hướng An Bình, định ghé chợ biên giới.

Dọc đường đi cùng đoàn học sinh của Xã An Bình luôn, đông vui và ồn ào lắm, thằng Trung và Ninh cũng ở trong đoàn.

Đám này đi chơi từ chiểu, đến tối thì đi làm vài chuyến hàng luôn.

Phụ huynh của họ chẳng để tâm con cái làm việc gì ngoài kia.

Thằng Hào thấy Quốc rẽ hướng liền bám theo, hào hứng hỏi.

“Ê Quốc, mày cũng đi làm vài chuyến hàng à, sao không rủ tao?

“Ai nói tao đi bốc hàng, tao qua đó có chút việc thôi.

“việc gì mà không nói cho tao thế”

Quốc cười đáp.

“Qua nhà người trong mộng của mày, sợ mày ghen nên tao không nói.

“Cái gì?

qua nhà của Phương á, thằng này được đám đánh lẻ một mình.

NGoài miệng nói ta‹ không nên tiếp xúc hóa ra là để mày cố ý xen vào.

Mày chơi kiểu này là không quân tử nha.

“Tao qua nhà nó chứ có phải qua cưa cẩm gì người yêu của mày đâu?

mày tự suy diễn linh tĩnh rồi.

Hào ngạc nhiên hỏi lại.

“Hả?

qua nhà nó mà không phải tìm nó.

thế mày tìm ai.

Chẳng lẽ là mẹ nó.

Có phải lại có vụ làm ăn gì mới phải không?

LÀm gì sao không rủ tao.

“Đã làm gì đâu, tao chỉ qua đó hỏi chuyện một chút thôi.

Hơn nữa đây là chuyện của gia đình, không phải một mình tao làm đâu.

Hào chán nản ra mặt.

Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng của xiếc xe đạp màu hồng, cùng người con gái ở phía trước.

Tâm trạng lập tức lại phấn chấn.

Hào cúi người gia tăng tốc độ, mới đó vượt qua vài hàng người đi ngang hàng với chiếc xe đạp màu hồng kia.

“Lâu quá không gặp.

Kiểu Phương, ngoảnh mặt nhìn thấy Hào đang cười khì khì.

“Hào đấy à?

nhà của cậu bên An Yên cơ mà, sao đi đường này.

đừng nói là lại qua nhà mình nữa nha.

Bữa trước mình nói rồi mà, Mẹ mình không thích cậu qua đó đâu.

Hào gãi đầu gãi tai.

ˆ^ không, hôm nay mình có việc khác, đi cùng.

thằng bạn mình có việc.

Mà nó đang đi tới nhà cậu đó.

“Bạn cậu á, ai vậy?

qua nhà mình làm gì?

Hào quay mặt ra sau huýt sáo.

Quốc vẫn dửng dưng, cậu có phải là cún đâu mà người khác huýt sáo là phải đi tới.

Kiểu Phương quay lại phía sau dường như cũng nhận diện được người bạn mà Hào nhắc tới, hai người đạp xe chậm lại, rồi Quốc bắt kịp bọn họ.

Hào khẽ trách.

“Làm gì mà lề mề thế mày.

“Lề mề gì đâu, nếu có thì là mày thấy gái nên hấp tấp đó chứ.

Hào nghe Quốc xỉa xói ghẹo mình trước mặt Kiều PHương, sắc mặt của gã thoáng hiện lên sắc đỏ.

Chưa kịp mở lời giải thích thì Kiểu PHương đã lên tiếng hỏi trước.

“Cậu bạn này của Hào nhìn quen nhỉ có phải đã gặp nhau ở đâu rồi đúng không?

Quốc đáp.

“Học sinh cùng khối, nên gặp nhau ở trường đó mà.

“Không phải ở trường, mình nhớ là gặp ở chỗ khác co.

Hào lên tiếng giải thích, mấy lần cậu có dịp gặp gỡ PHương thì thằng Quốc đều ở đó.

Lần đầu tiên là đi bán cà chua đó.

Phương nhớ lần đó có 3 người thiếu niên, một người là bạn củ:

chị Mai, một người là Hào.

Vậy người còn lại chính là cậu bạn này, cũng là người mà mẹ cô hiếm hoi cất lời khen.

Phương nhìn Quốc khá lâu, dường như cố gắng nhớ kỹ gương mặt này.

“Nghe Hào nói bạn qua nhà mình có việc, có phải tìm mẹ mình bàn chuyện làm ăn gì à?

Quốc thoáng ngạc nhiên trước sự nhạy bén của đối phương,

^À.

Đúng thế, sao cậu biết hay thế?

“Có gì khó đâu, mình không quen với bạn, mà bạn cũng không phải bạn của chị mình.

Tới nhà mình tìm mẹ mình thì chỉ có thể là bàn công chuyện thôi.

Nói đi, cậu gặp mẹ mình bàn chuyện gì thế?

Mẹ mình bận rộn lắm, không có thời gian nói chuyện phiếm đâu nha.

Nếu hợp lý thì mình sẽ bảo lại với mẹ mình”

“Mình nói chuyện làm ăn, nên nói trực tiếp với mẹ cậu sẽ tốt hơn.

Nếu phải mượn lời của cậu thì cô Thanh sẽ nói là mình tiếp xúc rồi lợi dụng quan hệ với cậu, cái kiểu đi cửa sau nhu vậy không phải cách làm việc của mình.

Kiểu PHương thoáng suy nghĩ một chút, vốn định nghe trước để lập công với mẹ ai dè đôi phương lại hoàn toàn phót lờ mình.

MÀ lý do của cậu ta đưa ra nghe thì hợp lý nhưng lại hàm chứa một sự xem thường vai trò của cô, điều này khiến PHương cảm thấy một chút khó chịu trong lòng.

“Cậu nghĩ nhiều quá, mình phụ mẹ đã lâu, nên cũng biết sơ sơ đó mà.

việc này đâu gọi là đi cửa sau gì đó như cậu nói.

Mình chỉ trao đổi và góp ý thôi.

Quốc nhoẻn miệng cười.

“Vậy à, nghe nói hè rồi nhà cậu có gom và bán chanh leo, lợi nhuận ra sao?

cậu có nắm được thông số cụ thể không?

“Chuyện bán chanh leo, hè năm nay nhà mình mới bán lần đầu, đi được hai chuyến xe rồi dừng.

Mẹ mình cầm tiền nên mình không nắm rõ lời bao nhiêu.

“Đó, cậu không nắm rõ nên mình không thể bàn với cậu chỉ tiết được.

Đằng nào mình cũng phải nói chuyện với cô Thanh, cậu có hứng thú thì lúc đó ngồi cùng nghe cũng được mà.

Đỡ mất công nói đi nói lại nhiều lần.

Kiểu Phương thoáng hiện lên vẻ giận giữ, cảm giác đối Phương đang xem nhẹ, coi mình như con nít.

Còn cậu ta là người lớn có thể ngang hàng nói chuyện với mẹ của mình.

Cái thái độ thượng đẳng này, PHương cảm thấy khó chịu vô cùng.

Hào đi bên cạnh nãy giờ, Đến khi nghe Quốc nói đi “bàn chuyện làm ăn” nó mới tròn mắt ngạc nhiên.

“Chuyện gì mà cứ giấu dấu diểm diếm thần bí vậy mày, đừng nói là đi b-uôn Lậu nha.

Quốc khẽ quát.

“Gì vậy, mày nghĩ tao là loại người đó à?

“Thì tại mày cứ úp mở, tao nghi vậy thôi.

Mày vào tù thì không sao chứ làm liên lụy con nhà người ta, tao phải ngăn cản chứ.

Quốc chỉ muốn giơ chân đạp cho thằng bạn của mình một cái.

Mồm miệng thốt ra toàn mấy.

điểm xui xẻo.

“Cái thằng này sao mày có thểnói mấy câu đó hả, cái gì mà bruôn lậu chứ.

Cô Thanh buôn nông sản thì tao tìm cô để hỏi chuyện đến rau củ thôi mà.

Qua cái mồm của mày lại bảo tao đi bruôn lậu, còn rủa tao vào tù nữa.

Bạn bè như thế đó hả.

Rồi hai đứa lại vờn nhau trên đường.

Bỏ dở câu chuyện đang nói.

Đi xe một hồi thì cả bọn rẽ vào nhà Kiểu PHương, lúc trên đường thì thi nhau vượt lên trước nhưng khi đến nơi thì vẫn chủ nhà vào trước rồi hai đứa mới đi theo sau.

PHương gặp mẹ chào hỏi đôi câu rồi giới thiệu hai người bạn học cùng trường với mình.

Nhìn hai nam sinh đi theo con gái, cô thanh nhận ra Hào, với cô thì Hào chẳng gây được thiện cảm nào;

thậm chí vừa trông thấy, cô đã chau mày, rõ ràng không.

muốn nói chuyện.

Người ở bên cạnh thì khá quen mắt, nên thái độ vẫn giữ chừng mực.

Quốc chào hỏi lễ phép,

“Cháu là Quốc bên xã An Yên, lần trước có bán cà chua ở chỗ mình đó cô, không biết cô còn nhớ không ạ?

cô Thanh ngờ ngợ ra trước đây vài tháng có một đứa nhỏ như vậy thật.

Không ngờ lên lớp 1( lại học cùng khối với con gái của mình.

“Nhớ tổi, lần này lại trồng ra cái gì muốn nhờ cô bán à?

Quốc gật đầu.

“Dạ chưa trồng, nhưng muốn qua hỏi ý kiến của cô trước, xem đầu ra có ổn định không rồi mới bắt đầu.

“Vậy sao?

vào nhà đi rồi nói.

Quốc và Hào bước chân vào nhà khách, Hào đến đây vài lần nhưng đây là lần đầu bước vào nhà của cô Thanh, nhà hai tầng, lát đá hoa.

bên trong có gian bếp rộng, có bếp ga và tủ lạnh luôn.

Hai thứ đồ phải nói là hiếm có nhà mua được với thời điểm ấy.

Bộ bàn gỗ tiếp khách cũng đồ sộ không kém, trạm trổ rồng phượng, sơn bóng.

Thằng Hào không dám ngồi vì sợ bẩn luôn mà.

Còn Quốc thì thấy bình thường thôi, trước khi sắm cái bộ bàn ghế tiếp khách, bàn gỗ, hay salon đắt tiền mấy trăm triệu đã nằm ngủ trên đó.

Cái bộ bàn ghế của nhà cô Thanh cùng lắm là chục triệu thôi, không có gì to tát.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập