Chương 63: Chuyện làm ăn.

Chương 63:

Chuyện làm ăn.

Cô Thanh bảo Kiểu Phương mở tủ lạnh lấy ra chai nước ngọt cho hai đứa bạn rồi cũng ngồi xuống một bên, gọt hoa quả trong khi mẹ và đứa bạn kia nói chuyện.

Quốc bắt đầu câu chuyện bằng việc hỏi thăm về vụ chanh leo mùa hè vừa rồi.

Cậu nói bằng giọng tiếc nuối vì không cùng cô làm vụ đó.

Cô Thanh ngồi tựa lưng vào ghế, giọng điểm nhiên:

“Cái này cũng khó nói, chẳng biết là buồn hay vui nữa.

Đầu mùa thì bán được hai xe, có bao nhiêu cũng hết sạch.

Nhưng về sau thì ế, giá giảm mạnh.

Thời tiết bên đấy khá thất thường, nắng nóng chỉ tồn tại một thời gian ngắn, Nếu trồng từ hồi tháng 3 thì sẽ tận dụng triệt để hơn, còn lúc cô mới trồng thì hơi muộn rồi.

Coi như có kinh nghiệm năm sau sẽ trồng sớm hơn vài tháng.

Quốc gật đầu, ghi nhớ trong lòng.

Cậu lại hỏi tiếp:

“Sao tới vào vụ đông rồi, cháu tính trồng bắp cải, cô thấy loại này, đầu ra có ổn định không?

Cô Thanh đáp ngay.

“Ổn chứ, Bắp cải, su hào, củ cải.

Năm nào cô cũng cho người trồng mấy loại này.

Nếu cháu muốn cô có thể cấp hạt giống cho cháu, giống bên TRung Quốc nha.

Không phải cô chê gì hàng bên mình, nhưng giống bên tàu cho quả to và đều, cùng một điện tích gieo trồng nhưng năng suất hạt giống bên đó cho ra gấp rưỡi.

Họ mua với giá cao nữa, còn giống bên mình thì năng suất và giá đều thấp hơn một chút.

Quốc suy nghĩ chốc lát rồi nói.

“Nếu cô Thanh đã tự tin về đầu ra cho nông sản thì cháu sẽ gieo trồng, còn chuyện chọn giống thì cháu còn hơi đắn đo, cháu thì thiên về dùng hàng của bên mình hơn.

Nếu như mọi người đều mua hạt giống bên nước ngoài về trồng thì nông nghiệp của bên mình làm ra khó mà vươn lên được.

Cô Thanh cười ha hả, ánh mắt nhìn cậu thiếu niên trước mặt với vẻ thưởng thức.

“Không ngờ cháu còn có kiểu suy nghĩ này.

Theo cô thì tỉnh thần đó rất đáng quý, nhưng với tư cách của một người đi buôn thì lợi nhuận phải đặt lên hàng đầu.

Cháu muốn dùng hạt giống bên mình, không sao cả, cô vãn sẽ thu mua.

Nhưng cháu không nên bài xích hàng ngoại quá, bên Trung có nhiều cái để học hỏi, nếu như chắt lọc được những cái tốt, cái tỉnh túy rồi đem vào kết hợp với hạt giống bên mình.

Suy cho cùng, phải có cạnh tranh mới phát triển lên được.

“Cô nói cũng rất có lý, cháu sẽ tiếp thu ý kiến này.

chuyện hạt giống, cháu sẽ thử trồng cả hai loại rồi đem so sánh xem sao.

“Được đó, theo kinh nghiệm của cô thì tầm đấu tháng 11 là bắt đầu ươm mầm, như vậy mùa thu hoạch sẽ cận vào dịp tết, nhu cầu tiêu thụ tăng mạnh, giá tốt hơn một chút.

Khi nào có hạt giống cô sẽ bảo con gái cô đưa cho cháu.

Mấy đứa học cùng lớp phải không?

“Dạ không, cháu và thằng bạn, học lớp G, còn bạn PHương học lớp A, toàn học sinh ưu tú thôi ạ.

“Không sao học cùng trường là được rồi.

lớp nào với cô không quan trọng.

lắm.

Mà nếu cháu muốn thì bữa nào qua biên giới mua hàng, cô có thể dắt chau theo, qua bên đó nhìn tận mắt cách làm của người ta.

biết đâu lại học được điều gì đó.

Nhưng mà nếu cháu sợ cô đem cháu bán qua bên đó thì thôi, coi như cô chưa nói gì?

Cô Thanh mỉm cười, một nụ cười quyến rũ, nhưng đám trẻ hẳn sẽ không nhận ra.

Quốc gật đầu đáp.

“Tất nhiên là cháu tin tưởng vào cô rồi, nếu được qua bên đó thì tốt qua, cháu rất muốn được mở mang tầm mắt.

Cuộc trò chuyện diễn ra rất vui vẻ, Cô Thanh đối với Quốc càng nói càng thấy thuận mắt.

Dù chênh lệch tuổi tác nhưng dường như hai người lại có chung một chí hướng.

Cô Thanh mới hai đứa ăn miếng táo rồi nói với Quốc.

“Cháu có biết trang Trại Cường Thảo ở thành phố chưa?

Quốc gật đầu đáp.

“Cháu có nghe nói nhưng chưa được nhìn tận mắt, nghe nói có được sự hậu thuẫn nên quy mô trang trại rất rộng, gần như thầu hết lương thực thực phẩm cấp cho thành phố luôn.

Cô thanh nói với giọng nghiêm túc.

“Đúng rồi, người ta có chỗ dựa nên làm việc gì cũng dễ, nghe nói sang năm còn mở thêm một cơ sở nữa.

Sau đó có thể coi nông sản là độc quyền trong tay họ luôn, đối với người làm ăn nhỏ lẻ như cô thì cảm thấy bị đe dọa không ít.

Nếu họ có hai nông trại thì đường vào thị trường nội địa coi như bị cắt đứt luôn, vậy nên cô đang có kế hoạch làm một cơ sở cho riêng mình để có thể đứng vững được trước sự bành trướng của họ.

Nhưng do không có hậu thuẫn nên phải đi từng bước, hiện tại đã có được một chút diện tích đất gieo trồng, nhưng nhìn rộng ra vẫn còn quá ít, cả cở sở hạ tầng lẫn yếu tố con người đều đang thiếu.

“cô muốn để cháu tham gia ư?

cháu vẫn đang là học sinh a.

“Ha ha, tuổi tác không quan trọng, lúc cháu bán cà chua là cô thấy được ở cháu có một cách làm việc khác người, nếu cháu ngại chuyện việc học hành thì không sao cả, đó chỉ là một lời gợi ý từ phía của cô thôi.

học xong nếu có hứng thú, có thể hợp tác cùng với cô.

Quốc suy nghĩ một chút, cảm thấy đối phương không có ý xấu hay lợi dụng mà hoàn toàn.

xuất phát từ thật tâm.

Cô Thanh là người có Tham vọng và hoài bão của riêng mình.

Động cc đều xuất phát từ lợi ích, tất nhiên người tham gia đều có lợi, không ai bị thiệt cả.

nếu đồng ý, thì sau này dễ làm ăn hơn, còn từ chối, tự nhiên sẽ tạo ra khoảng cách nhất định.

Nhưng đồng ý, cũng sẽ bị ràng buộc trách nhiệm mà Quốc thì không muốn miếng ăn của mình bị ảnh hưởng nhiều bởi người khác.

“Chuyện hợp tác cháu sẽ suy nghĩ thêm, vì hiện tại cháu thấy mình chưa có thành tựu gì đáng kể cả.

Với lại ở nhà cháu có mấy đám ruộng nữa, khoảng cách khá xa nên hơi khó khăn trong việc đi lại.

Nếu cô thực sự cần một người có thể bồi dưỡng thì cháu tiến cử bạn của Cháu.

Quốc nói rồi chỉ tay sang Hào khiến nó c:

hết lặng, nuốt vội miếng táo đang nhai dở.

“Tao á?

Quốc gật đầu.

“Cậu bạn này nhà không có ruộng vườn, thời gian rảnh khá nhiều.

mà đối với mảng nông nghiệp cũng rất hứng thú.

tụi cháu vẫn thường trao đổi và giúp đỡ nhau nên những thứ cháu biết, nó cũng biết đó cô.

Với lại nó Đối với gia đình của cô lại vô cùng nhiệt tình.

Cô Thanh nhìn sang Hào rồi lại nhìn Quốc, rồi cười khẩy.

Cảm thấy cái chiêu né đòn của tên nhóc này không tệ.

Thằng Hào nhiệt tình vì có tình ý với con gái mình, cũng nhanh nhẹn và tháo vác, nhưng so với Quốc thì cô thanh vẫn thích Quốc làm việc cho mình hơn.

Nhưng nếu cô từ chối vậy thì khác nào chê Quốc và bạn của cậu.

kiểu gì cũng khiến cho hai đứa tổn thương sự tự tin.

Tuy là trẻ con nhưng sớm thôi chúng sẽ trưởng thành, với phẩm chất của Quốc, thì vẫn nên kết giao sẽ có lợi hơn.

“Hào, cháu nghĩ sao nếu làm việc cho cô.

“Làm việc cho cô á, nhưng cụ thể là làm gìa?

“Cô có vài miếng đất, nếu cô giao việc trồng trọt và chăm sóc cây trồng cho cháu cháu có làm được không?

Hào lưỡng lự một lúc, bảo cậu khuân vác chuyển đồ còn được chứ quản lý mấy vườn rau thì cảm thấy công việc hơi quá sức, đừng nói là hiện giờ vẫn còn trẻ, cho dù lớn thêm vài tuổi th vẫn không có niềm tin, sợ làm hỏng sẽ bị trách phạt.

Nhưng nếu từ chối thì khác nào thừa nhận mình yếu kém, không làm được việc thì lấy tư cách gì theo đuổi người ta.

Nghe trò chuyện thì Hào biết đây là chuyện quan trọng, là cơ hội để thể hiện mình.

Cậu nhìn Quốc rồi gật đầu cái rộp.

“Cháu làm được.

Nói xong câu này cậu thấy toàn thân run rẩy, trong lòng thầm kêu chuyện này tiêu rồi.

Hai hàm răng va vào nhau cầm cập, cả bàn tay không tự chủ mà run lên thấy rõ.

Cô Thanh thờ dài, bó tay với thằng nhỏ ham sĩ diện này.

“Được tồi, kế hoạch là vậy thôi khi nào bắt đầu cô sẽ nhờ con gái chuyển lời, Yên tâm là làm cho cô sẽ không chịu thiệt, có tiền công hàng tháng, có chỗ ngủ đàng hoàng cho cháu.

Nên đừng có lo lắng gì cả.

Quốc và Hào gật đầu, sau đó xin phép ra về.

Vì sắp đến giờ cơm của gia đình.

Cô Thanh có mở lời mời hai đứa ở lại dùng bữa nhưng thằng Hào, tim của nó sắp rơi ra ngoài rồi, đâu dám nán lại thêm nên tìm cách từ chối.

Hai đứa đi rồi, Kiều PHương nhìn theo với vẻ khó chịu, cô hỏi mẹ.

“Trời, hai đứa nó bằng tuổi con mà sao mẹ nói chuyện nghiêm túc dữ vậy, con ở gần mẹ mà chưa nghe mẹ nói muốn làm nông trại bao giờ luôn á.

Cô Thanh hừ một tiếng.

“Con ở gần cả chục năm mà mẹ nghĩ gì còn không biết, người ta nói vài câu là hiểu ý của mẹ rồi.

Con á, phải chăm học hỏi và quan sát nhiều vào.

Phương nhăn mũi.

“Nhưng mà, mẹ nói thật sao?

chuyện thuê thằng Hào chăm sóc vườn rau ấy.

Dù sao nó cũng là trẻ con thôi mà.

Để nó làm thà mẹ để con quản lý còn tốt hơn.

Cô Thanh lườm con gái.

giở giọng lên lớp.

“Khi nào con dám gánh phân thì hằng nói với mẹ chuyện đó.

Bằng không thì im lặng, bớt nó giúp mẹ.

Mình là con gái phải biết lựa lời mà nói, chuyện nặng nhọc cứ để đám đàn ông con trai làm, việc của mình là xinh đẹp và ninh họ thôi, hiểu chưa.

Phương nhoẻn miệng cười trước lý lẽ của mẹ.

Từ nhỏ đã theo mẹ học hỏi chuyện làm ăn, cầm nhiều tiền trong tay nên tiêu chuẩn nhìn người của cô khá cao.

Với người nghèo hơn mình thì lễ độ nhưng giữ khoảng cách, với người giàu và có gia thế thì phải niềm nở đón tiếp.

Vậy nên khi thấy thái độ của mẹ nói chuyện với hai người kia mới thấy làm lạ.

“Nhưng mà hai đứa tụi nó, có gì mà mẹ coi trọng vậy?

Thường gặp khách buôn mẹ mới nói chuyện nhẹ nhàng vậy thôi.

“Thằng Hào thì mẹ không nói nha, nhưng đứa còn lại, còn trẻ mà nó biết tính toán phết đấy.

Ít ra nó biết tự làm ra tiền rồi, không phải ngửa tay xin tiền như con gái mẹ.

“Người ta nghèo mới phải đi kiếm, chứ ai bảo mẹ của con vừa đẹp vừa giàu.

con không xin mẹ thì xin ai.

Với lại con cũng có thể kiếm tiền, nếu không tin mẹ thử đưa cho con ít vốn để con làm cho mẹ xem.

Cô Thanh ngạc nhiên.

“Ái chà, ghê quá nhở.

Nói được làm được nha, muốn bao nhiêu, buôn cái gì.

buôn hàng cấm thì ăn đòn nha.

Bố cho mẹ con mình ăn đòn đấy chứ đùa.

Kiểu Phương tự tin đáp.

“con bán chút quần áo thôi, mấy đứa trong lớp cứ hỏi con quần áo mua ở đâu, giờ con nhập về một lô bán lại cho bọn nó, là kiếm được một chút đấy.

Cô Thanh gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

Cô lấy túi tiền móc ra cho con gái hai triệu.

“Cầm lấy và chứng minh cho mẹ đi, nếu sau này con có thể tự làm ra tiền mà không cần xin mẹ thì muốn gì mẹ cũng cho.

Kiểu PHương đắc ý.

“Mẹnói chẳng ăn khớp với nhau gì cả, con tự làm ra tiền rồi thì cần gì xin mẹ nữa.

Mâu thân của con cứ yên tâm đi.

Con nhìn thấy vụ này có lời rồi, kiểu gì cũng mang tiền về cho người xem.

Rồi mẹ sẽ thấy đầu tư cho con lời hơn đầu tư thời gian cho hai tên ngốc kia nhiều.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập