Chương 67: Mua Hạt Giống.

Chương 67:

Mua Hạt Giống.

Buổi chiểu, sau khi hoàn tất chuyến đi sang bên kia biên giới, bốn người ra về, bước chân có phẩn nặng nề, uể oải.

Ánh nắng cuối ngày phủ vàng con đường rộng thênh tháng trước cửa khẩu, gió nhẹ mang theo mùi bụi và hương khói bếp từ những mái nhà xa xa.

đi bộ về tới nhà, Cô Thanh thở ra một hơi, thoải mái vươn vai cho giãn gân cốt.

“Đi cả ngày cuối cùng cũng về đất Việt.

Hạt giống đã có rồi, Cô Thanh sẽ cho người cày xới và làm đất rồi còn quây hàng rào lưới nữa.

Cô có thuê thợ và máy nên một vài ngày là chuẩn bị xong.

Chuyện cần làm là ươm hạt giống, chuẩn bị phân bón.

Sẽ có nhiểu việc nên cô Thanh quay sang Hào nửa đùa nửa thật nói:

“Hôm nay chắc mệt rồi, mai cô giao việc sau nhé.

Làm quen dần dần, nếu được việc sau này cô cho quản lý trang trại của cô.

Hào cười gượng, gãi đầu, không biết nên trả lời thế nào ngoài mấy tiếng

“dạ, con biết rồi”.

Nói thế chứ trong lòng Hào lo lắm.

Trời sẩm tối, hai đứa đạp xe về nhà.

Đường quê sau cơn gió chiều lặng yên, chỉ còn tiếng lốp xe lạo xạo trên mặt đường đá vụn.

Hào đạp một đoạn thì thở dài:

“Không biết mai cô Thanh cho làm gì nữa, nghe cô nói mà tao thấy hơi run.

Người ta tin tưởng mình thế, nếu không làm được thì áy náy lắm.

Quốc bật cười:

“Thì mày cứ làm hết sức đi, Cô Thanh tính kỹ thôi, mày nghĩ cô ấy ngốc đến mức giao hết việc cho mày chắc.

Giờ cô mới cho người cày xới, bảo mày qua làm quen thôi mà, đừng nghiêm trọng hóa vấn đề lên.

Hào vẫn chưa yên tâm, giọng nhỏ lại:

“Nhỡ đâu cô bắt làm một mình thì sao?

“Không đâu, cô ấy tự sắp xếp công việc phù hợp, nhà tao có mấy thửa ruộng mà làm mệt bở hơi tai một mình mày đảm đương hết ruộng nhà cô ấy chắc.

kiểu gì chẳng có thêm mấy cô dì chú bác, cô gọi mày đi, là để xem biểu hiện thế nào thôi, cố học hỏi nhiều vào.

Hào nghe vậy mới thấy nhẹ nhõm hơn.

cứ nghĩ đến cảnh làm như nhà của quốc, giờ cậu phả làm một mình với khối lượng công việc ấy chắc chịu thua.

Dù chưa biết mình sẽ làm gì, nhưng ý nghĩ được tham gia một việc lớn giúp gia đình cô ấy, cậu cảm thấy có nhiều động lực hơn hẳn.

Trong căn nhà của cô Thanh, không khí buổi chiều lắng xuống sau chuyến đi dài, ở nhà cô con gái cả của cô Thanh làm theo đúng lời mẹ dặn nên chuyện làm ăn không phát sinh ra vất đề gì.

Kiều Phương vừa giúp mẹ dọn dẹp xong đống túi hạt giống thì quay sang, giọng có chút rụt rè nhưng vẫn cố làm ra vẻ tự nhiên.

“Mẹ ơi, con xin mẹ ít tiền nữa được không?

Cô Thanh đang kiểm tra lại giấy tờ và sổ hàng, nghe con gái nói liền ngẩng đầu lên, nheo mắt:

“Lại xin tiền à?

Lần trước con nói bán quần áo lãi to lắm cơ mà, sao giờ vẫn chưa thấy đồng lời nào, lại đi xin mẹ tiếp rồi?

Phương cười trừ, khẽ lè lưỡi:

“Thì.

con mới chỉ nghỉ bán một thời gian ngắn thôi mà chứ đã bỏ cuộc đâu.

Giờ con thông suốt rồi, chắc chắn lần này sẽ khác.

“Thông suốt?

Cô Thanh nhướn mày, giọng nửa nghi ngờ nửa tò mò

“Con thông suốt kiểu gì nói mẹ nghe coi.

Kiểu Phương hơi đỏ mặt, nhưng rồi cũng mạnh dạn ngồi xuống đối diện mẹ, hai tay đan vàc nhau, nói liền một mạch:

“Lần trước con chỉ tập trung bán cho con gái.

Bán được vài món rồi ai cũng hết tiền, con có giảm giá mấy cũng không ăn thua.

Giờ con nghĩ ra rồi, không chỉ bán không chỉ quần áo nữ mà cả đồ nam, đổ mặc ở nhà, giày dép, rồi thêm cả đồ dùng học tập nữa.

Mặt hàng giá vừa túi tiền, lời ít nhưng bán xoay vòng nhanh.

Chừng nào ngôi trường, vẫn còn đó thì con vẫn bán được hàng.

Cô Thanh ngồi 1m lặng một lát, vừa nghe vừa ngẫm nghĩ.

Cách con gái nói chuyện hôm nay có gì đó khác hẳn mọi khi, nghe qua thì nó có tính toán rõ ràng chứ không tùy hứng như đợt trước.

Bà khoanh tay, khẽ cười:

“Nghe cũng có lý đấy.

Nhưng nói mẹ nghe, mấy cái này tự con nghĩ ra thật à?

Kiểu Phương cười ngượng, rồi nhỏ giọng thú nhận:

“Thật ra.

con nghe “bạn của mẹ góp ý.

Con ngẫm lại thấy cũng rất đúng, là do con chọn mặt hàng phù hợp với bản thân mình chứ chưa thực sự đáp ứng đúng nhu cầu của số đông.

Với lại tự thu hẹp phạm vi khách hàng nên ế ẩm.

giờ mở rộng thêm mặt hàng và đối tượng khách hàng là Nam nữa thì con nghĩ có thể duy trì được.

Cô Thanh nghe xong, trong lòng chợt hiểu ngay người “bạn” mà con gái nhắc đến là ai.

Bà bật cười, giọng vừa tự hào vừa pha chút thán phục:

“Ra là vậy, mẹ nói có ai đâu.

Con phải học hỏi thêm nhiều đấy.

Phương cười hì hì, tỏ ra hứng khởi:

“Vâng mắt nhìn người của mẹ đâu có sai, Vậy mẹ xem giúp con gái mẹ mở một cửa hàng nh‹ ở cổng trường thì thế nào?

có đủ tiềm năng không?

Cô Thanh nhìn con gái, thấy ánh mắt Phương sáng lên với sự quyết tâm thật sự, khác hẳn kiểu hứng lên làm cho vui như trước.

Bà gật đầu chậm rãi:

“ý tưởng này không tệ.

Trường học còn thì thị trường vẫn còn.

Lời ít cũng là lời, mà sau này đường mở rộng, có cửa hàng mặt tiền là đầu tư lâu dài.

Đất ở đó kiểu gì cũng lên giá.

Mẹ sẽ bảo bố mua một mảnh đất ở gần đó, rồi xây cho con một cái cửa hàng, nhưng lần này phải làm cho ra trò, không được nửa vời đâu đấy.

Không có lời là mẹ cho người khác thuê.

Kiểu Phương mừng rỡ, ôm lấy tay mẹ

“Con hứa mà!

Lần này con sẽ làm nghiêm túc, mẹ yêu cứ tin con.

Cô Thanh mỉm cười, nhìn con gái đang đầy nhiệt huyết mà lòng cũng thấy vui lây.

Bà biết, chuyến đi vừa rồi không chỉ mang về hạt giống rau, mà còn gieo được trong Phương một “hạt giống” khác.

Không lười biếng ham chơi như cô chị là mừng rồi.

Sau khi trở về nhà, Quốc vừa dựng chiếc xe đạp trước hiên thì mẹ đã từ trong bếp bước ra, thấy con trai bụi bặm, mặt còn hằn vệt nắng thì liền hỏi ngay:

“Cả ngày nay đi đâu mà lâu vậy con?

Chẳng thấy về ăn trưa gì cả.

Quốc đặt túi đồ xuống bàn, rót chén nước tổi đáp gọn:

“Con và thằng Hào cùng thương lái qua biên giới một chuyến.

Mẹ cậu tròn mắt, giọng cao hẳn lên:

“Qua.

qua biên giới?

Con nói cái gì cơ?

Trời ơi, sao con liều thế, hai đứa là trẻ con, nhỡ bị người ta lừa bán đi thì sao!

Quốc bật cười, trấn an:

“Không có đâu mẹ, con tin tưởng người ta nên mới đi cùng chứ, có đi qua cửa khẩu, làm thủ tục đàng hoàng nhé.

Với lại con đã về nhà an toàn rồi đây.

Mẹ cậu vẫn chưa hết run, mặt nhăn lại đầy lo lắng:

“Biết thế này mẹ cẩm con từ đầu rồi.

Đi kiểu đó nguy hiểm lắm, sau này không được tự ý làm vậy nữa nghe chưa.

Thấy mẹ thật sự hoảng, Quốc gật đầu ngoan ngoãn, Cậu mở túi, lấy ra vài gói hạt giống và một ít đồ ăn đóng gói mua bên đó, đặt lên bàn:

“Dạ tổi, con biết rồi.

Con mua được ít hạt giống, với có mua thêm ít đồ ăn bên ấy, mẹ nếm thử xem khác gì đồ mình không.

Mẹ cậu tò mò cầm lên xem, nhưng ánh mắt nhanh chóng dừng lại ở mấy gói hạt giống:

⁄Ủa, con sang tận bên đó để mua hạt giống à?

Quốc gật đầu:

“Dạ, lần này con tính trồng để bán qua bên đó, nên phải xem người ta trồng loại gì.

Thấy cũng không khác mấy so với giống bên mình, chỉ là trái to hơn, giá nhỉnh hơn một chút.

Mẹ Quốc nghe vậy liền dịu giọng, có phần tự hào xen lẫn1o lắng:

“Con tính xa thế cũng tốt, nhưng đừng liều quá.

Làm ăn thì phải chắc, đừng ham mới lạ mà mạo hiểm.

Quốc mỉm cười, giải thích thêm:

“Mấy gói này không đủ gieo, mai con tính ra thị trấn mua thêm giống nữa.

Với lại Con muốt ươm từ đầu cho biết quy trình, chứ mua cây người ta ươm sẵn ngoài chợ thì không biết đầu mà lần.

Tự làm cho chắc, tự đúc kết kinh nghiệm luôn.

Con chỉ sợ tiền không đủ, mẹ cho con ứng tạm một chút nhé.

Mẹ Quốc thở phào, vội đã quay vào trong, mở tủ lấy ra ít tiền, dúi vào tay con trai:

“Cầm lấy đi, thiếu thì bảo mẹ đưa thêm, thừa thì cầm lấy mà tiêu sài.

Lâu lắm rồi chưa thấy con xin tiền, mẹ hoi lo đấy.

Với lại chuyện này nên để mẹ chỉ tiền mới phải.

Lần sau cần gì cú bảo đừng có im im làm một mình.

Quốc nhận tiền, cười gật đầu, giọng tràn đầy quyết tâm:

“Dạ, con biết rồi.

Mai tan học con qua thị trấn luôn, hạt giống chắc mình sẽ ươm trong vườn, khả năng phải phá bớt vài luống rau.

“cứ phá thôi con, ăn được mấy tháng rồi mà, rau muốn mấy bữa nay mọc chậm, cũng không còn ngon như đầu mùa nữa.

Phá đi rồi còn trồng loại mới.

Được mẹ ủng hộ như vậy thì Quốc yên tâm hắn, nếu là vào thời gian nửa năm trước thì có khi bà sẽ cật lực ngăn cản vì mấy gốc rau còn có tác dụng.

Nhưng sống với Quốc an uống thoải mái dư giả quen rồi nên không còn tâm lý tiếc của nữa.

Sáng hôm sau, Quốc đến trường, dự tính tan học thì đạp xe qua thị trấn luôn.

Thằng Hào hôm qua đi đường dài, cộng thiếu ngủ đêm hôm trước nữa, nên tối qua ngủ say li bì luôn.

Hôm nay còn mang đồ ăn vặt đi trường, ăn cho đỡ buồn mồm miệng.

khi tiếng trống trường giải lao vừa vang lên.

Kiểu Phương lại chủ động tìm đến lớp G, không phải tiện đường đi vệ sinh mà ghé qua.

Mà tới tìm Quốc và Hào.

“Hào, tan học thì qua nhà mình luôn nhé, Mẹ mình bảo mình chuyển lời cho cậu như thế.

Có việc muốn giao cho đấy.

Cậu ngẩng lên, vẻ mặt ngơ ngác.

Một lúc sau mới bật cười gượng gạo.

“Việc gì thế?

Nói luôn được không, để tớ còn chuẩn bị tỉnh thần.

Kiểu Phương khẽ nhún vai, giọng bình thản như không:

“Tớ không biết.

Mẹ chỉ bảo tớ nhắn lại vậy thôi, nếu cậu bận thì báo lại để mẹ mình còn biết.

“Ấy mình có bận gì đâu, chiều mình qua.

Hào chống cằm thở dài.

Việc gì mà thần bí thế không biết.

Cậu quay sang nhìn Quốc, ánh mắt như cầu cứu.

Quốc thì chỉ cười nhẹ, nói nhỏ đủ để hai người nghe:

“Thôi, mày cứ đi đi.

Tao còn phải ra thị trấn, chiều còn có việc ở nhà nữa.

Hào hỏi với theo.

“Ra thị trấn làm gì thê?

“Mua thêm hạt giống, chứ hôm qua không có đủ để trồng”

“Trời, sao không bảo tao, hôm qua tao còn thừa tiền đấy.

giờ mày lại mất công đi chuyến nữa ra thị trấn.

thời gian đó chi bằng đi cùng tao qua nhà cô Thanh còn tốt hơn.

“Tao không đi, cơ hội tốt cho mày thể hiện tài năng chứ sao?

Cố lên.

Kiểu Phương vấn đứng ngoài cửa nghe hai người thì thầm to nhỏ, Cô gọi

“Quốc, ra đây mình có chuyện riêng muốn nói.

Quốc nhìn xung quanh rồi nghi hoặc.

“Chuyện gì không nói được ở đây sao?

Phương nghiêm mặt.

“Chuyện quan trọng, qua đây.

Được người ta gọi ra gặp riêng, mà Quốc thấy bất an quá, không biết Thằng Hào có nghĩ lung tung gì không nữa, cả mấy bạn trong lớp từ Lúc PHương bước vào đã không có ít ngưò theo dõi rồi.

Quốc bước tới, khoanh tay trước ngực, một tư thế phòng thủ, người dựa vào vách tường, Gií khoảng cách và hạn chế tiếp xúc quá thân mật để tránh bị hiểu lầm.

“Chuyện gì vậy?

Phương thì thầm,

“Chuyện bán quần áo đó, con trai mặc đồ gì, qua tư vấn giúp mình, lựa vài mẫu.

Quốc thở phào,

“tưởng chuyện gì, chuyện này mình không giúp được.

Phương ngạc nhiên.

“cái gì, thế cậu không phải con trai à?

Thấy đám đông lại nhìn mình bằng ánh mắt săm soi.

Quốc giơ tay chào thua.

“Không phải ý đó.

cậu phải tìm người có ảnh hưởng trong trường xin tư vấn chứ.

Tốt nhất là mấy học sinh lớp A, có điều kiện, cao ráo một chút.

Giống như người nổi tiếng mặc gì thì được đám đông chú ý hơn, một học sinh lớp G như mình thì quá bình thường rồi.

Cậu hiểu )

mình không?

Phương dò xét Quốc từ đầu đến chân, rồi lại ngẫm lại lời của cậu.

Cái này chẳng phải là tìm người mẫu sao, người nổi bật trước đám đông, cao ráo, nhà có điều kiện, học lớp A.

Cô đã hiểu vấn đề rồi, nhưng ánh mắt nhìn Quốc lại chẳng có thiện cảm vì cậu ta dám từ chối giúp mình.

“Được tồi, không muốn giúp thì thôi vậy, mình tìm người khác.

Trước khi về lớp Phương có nhắc Hào thêm một lần nữa cho nhó.

lịch hẹn chiểu nay.

Sau đó tung tăng rời đi, nhìn gương mặt vui vẻ của cô sau khi rời khỏi lớp G, mấy nam sinh lớp A, đang cố gắng tiếp cận PHương ghen đỏ mắt, hận chỉ không thể đập hai tên lớp G kia cho ra bã.

PHương biết ai đang theo đuổi mình, thậm chí có thể liệt kê ra một danh sách luôn.

Và cô rốt cuộc đã hiểu dụng ý của Quốc là gì.

PHương tìm tới cậu bạn cùng lớp, cái cậu bạn đầu têu dẫn người đi tát Hào để dẫn mặt ấy.

Tên cậu ta là Duy, nhà có điều kiện, có sức ảnh hưởng, đúng là người phù hợp.

“Duy à, mình có một việc muốn nhờ bạn có được không?

Giọng nói mềm mại của PHương khiến Duy hận không mọc được đuôi để ngoe nguấy, trong đầu đã lùng bùng viễn cảnh màu hồng rồi.

“Được chứ, chuyện gì cậu cứ nói.

“Mình đang định bán quần áo nam, chiều cậu rảnh đi cùng mình chọn vài mẫu nhé.

Lại một viễn cảnh màu hồng được thêu dệt nên, Duy đã tưởng tượng cảnh tay trong tay với người đẹp đi mua sắm, nước đãi suýt nữa ngậm tràn khoang miệng rồi.

Nhưng rồi câu nói tiếp theo khiến cậu ta bừng tình, vì PHương không rủ mỗi Duy còn rủ thêm mấy bạn nam trong lớp, cả mấy bạn nữ chơi thân với Phương nữa.

“Cậu.

cậu.

cậu nữa, chiều đi cùng mình nha, xong việc mình sẽ mời một trầu nước.

Cả đám đồng ý, người ta nói chọn bạn mà chơi, nhà của Phương giàu như vậy, ba năm cấp b:

theo cô chắc chắn là có không ít chỗ tốt.

Sau giờ học, Quốc thu dọn đồ rồi bước ra khỏi lớp, dáng đi vẫn ung dung như thường.

Thằng Hào hôm nay có hẹn với người đẹp rồi nên Quốc phải di chuyển một mình ra thị trấn Đích đến của cậu là cửa hàng vật tư nông nghiệp.

Đây là lần thứ hai cậu đến đây.

Không khí trong tiệm vẫn cũ kỹ và yên ắng như lần trước.

Những bao phân trồng lên nhau, mấy dãy kệ phủ một lớp bụi mỏng, còn bà chủ thì ngồi phe phẩy chiếc quạt giấy, mắt liếc lên theo đõi bộ Phim chiếu sau giờ trưa.

Trước đây Quốc qua mua hạt giống cà chua, thời gian qua đã lâu rồi nên bà chủ tiệm không có nhớ.

Thế là phải làm quen lại mấy câu tên tuổi con cái nhà ai, hỏi được một hổi thì có cảm giác dejavu.

Như thể chuyện này đã từng.

diễn ra.

“Khoan đã, cảnh này quen lắm, trước đây cháu từng đến đây mua hàng rồi phải không?

Quốc gật đầu.

“Dạ vâng lần trước cháu mua cà chua, cái vụ Xuân hè ấy, nhưng chắc lâu quá nên cô không nhớ.

bà chủ vỗ trán cái nhẹ, rồi than:

“Khổ già rồi trí nhớ kém thế đấy, giờ thì nhớ rồi, sao lần Lần trước mua cà chua đúng không:

kết quả thế nào.

Quốc đáp lễ phép:

“Giống tốt cô ạ, bán không xuể luôn, kết quả phải tuồn một chuyền qua biên giới, rồi làm tương cà.

Nói chung là dư thừa cô ạ.

Lần này cháu muốn mua bắp cải, củ cải và su hào.

Tiệm mình còn không cô.

Bà Chủ cười ha hả.

“Còn.

còn chứ, cháu mua mấy loại này là đúng rồi đấy, gần đây bán chạy lắm.

Lân này cháu mua bao nhiêu.

Quốc đắn đo một lúc rồi nói.

“Dạ, nhà cháu có mấy sào đất, diện tích vào khoảng xxx, theo cố cần khoảng bao nhiêu giống là đủ?

Bà chủ nghe xong liền đặt quạt xuống, nhíu mày tính toán một lát rồi hỏi lại:

“Chà nhiều đấy, Mỗi loại phải bốn túi, túi hạt giống gieo mầm, cũng có rủi ro không phải tất cả đều mọc mầm nên không thể ước tính chính xác được, cháu cứ mua 12 túi đi, thừa thiếu không đáng kể đâu”

Quốc gật đầu.

“Dạ ở nhà cháu có 3 túi rồi, cháu muốn trồng bắp cải nhiều hơn, cô bán cho cháu 6 túi hặt giống bắp cải, 1 túi xu hào và 2 túi hạt củ cải trắng.

Bà chủ gật gù, rồi lôi từ ngăn tủ ra mấy gói hạt, xếp ngay ngắn trên bàn:

“Đây nha cháu cứ mang về ươm trước chục ngày, thiếu thì mua ngoài chợ bù vào mà thừa th đem cây giống bán ra ngoài chợ, hoặc kiếm đại chỗ nào đó để trồng, người không ăn thì vật nuôi ăn, không có thiệt đâu.

của cháu hết hai trăm tám nhá.

Quốc gật đầu, vừa nghe vừa tính toán trong đầu.

Cậu kiểm tra số tiền mang theo, rồi chọn những gói hạt chất lượng cao nhất trong tiệm.

Khi nghe bà chủ báo giá, cậu thoáng khựng lại.

Giống tốt nhất ở đây mà giá chỉ bằng một nửa so với hạt bên Trung Quốc mà cô Thanh từng mua.

Điều đó khiến cậu suy nghĩ.

Hạt rẻ quá liệu có đảm bảo chất lượng không?

Cậu im lặng vài giây, rồi quyết định vẫn mua.

Dù sao, cậu cũng cần đối chiếu giữa hai nguồn giống để xem sự khác biệt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập