Chương 68: Gieo mầm.

Chương 68:

Gieo mầm.

Trở về nhà, Quốc không nghỉ ngơi ngay mà bắt tay vào việc.

Khu vườn sau nhà vẫn còn mấy luống rau muống và rau cải đã ăn được hơn tháng.

Cậu lấy cuốc, phá bỏ từng luống một, rồi nhặt sạch r Ễ, xới đất cho tơi.

Rau đã dùng đủ lâu, bỏ đi để đổi vụ mới cũng không tiếc.

Đất được làm xong, cậu bón thêm ít tro bếp và phân gia súc ủ hoai, trộn đều cho đến khi nền đất tơi xốp, mịn, vừa tay.

Cứ để đó vài ngày chưa vội gieo hạt ngay.

Quốc đọc trên bao bì sản phẩm hạt giống, trên đó có ghi nguồn gốc xuất xứ đặc tính của cây, và cách ươm cũng như kỹ thuật gieo trồng.

Nhìn quanh, Quốc nhận ra diện tích này vẫn chưa đủ để ươm hết số hạt.

Cậu liền vào kho, lụcùìm mấy chiếc xô nhựa cũ, vài chậu sứt và cả những máng tre còn dùng được.

Sau đó, cậu đem tất cả ra rửa sạch, phơi dưới nắng để khử ẩm.

Cậu dự định dùng chúng làm khay ươm tạm.

Mỗi loại hạt sẽ được tách riêng, đặc biệt là giữ:

giống mua trong nước và giống mang từ bên Trung Quốc về.

Cậu muốn theo dõi từng loại, để sau này khi cây lớn có thể so sánh sự khác biệt rõ ràng.

Chiểu xuống dần, sân nhà rải rác những chậu đất, xô nước và gói hạt.

Quốc lại lên mảnh vườn ở chân núi, vét trong cái hố chút lá khô mục nát, cho vào bao tải mang về nhà trộn với đất vườn rồi bắt đầu san ra mấy cái “khay” tự chế.

Hai ngày sau, khi hạt bắt đầu tách vỏ, Quốc mới tiến hành xới lại đất thêm một lần nữa rồi gieo hạt xuống.

Trong các xô và chậu là hạt giống Trung Quốc, còn ngoài vườn là hạt giống nội đại, Mỗi nơi gieo một loại riêng, có đánh dấu rõ ràng để không nhầm lẫn.

Sau khi gieo xong, cậu phủ lên bề mặt đất một lớp rơm rạ mỏng, vừa để giữ ẩm vừa giúp hạt tránh bị nắng gắt làm khô mặt đất.

theo hướng dẫn thì phải mất nửa tháng mới có thể tách cây con để đem trồng ở ruộng.

Thành thử lại có một khoảng thời gian chờ, cái này cũng là do chưa có kinh nghiệm, lẽ ra từ lúc cày ruộng là nên gieo hạt mầm rồi, để đến khi xử lý đất và dựng hàng rào xong thì vừa kịp tách cây giống ra luôn.

Bốn đám ruộng kia mới xử lý xong một đám, giờ đan làm giở đám thứ 2, Quốc bảo với mẹ tình hình hiện tại, cứ làm thong thả và chuẩn bị thêm phân gia súc để ủ trước.

Mọi năm trồng thì toàn mua cây giống ươm sẵn, mua về là trồng luôn, nên Mẹ Quốc cũng không lường trước việc nhà mình tự ươm giống.

giảm nhịp độ làm việc xuống cũng tốt, có thời gian nghỉ ngơi, chứ vừa rồi lo làm hàng rào xong cả người đã mệt nhừ, nghỉ một chút để lấy lại sức.

Rảnh thì ra đập đất ngoài ruộng, rồi hót phân ngoài đường, vệ sinh môi trường luôn, coi như một công đôi việc.

Phía thằng Hào lúc này đang bận rộn không kém, hôm qua là rục rịch làm cỏ, xới đất để ươn hạt giống.

Máy cày thì đang sửa chữa, vài ngày sau thợ mới vào làm việc.

Cỏ dại từ vụ hè vẫn còn đang lộn xộn, còn chưa dọn xong, cô Thanh không đụng tay chân, toàn thuê người về làm rồi trả công mấy chục một ngày.

Ngoài Hào ra thì còn hai người phụ nữ khác được thuê, đâm ra cu cậu làm cỏ hơi buồn chán.

Đến trường mà mặt mũi ủ rũ như đưa đám.

Quốc khoác vai bạn rồi hỏi.

“Yo- tình hình công việc bên đó thế nào?

“Chán làm mày, tưởng nông trại thế nào mà toàn cỏ dại mọc tùm lum cứ như bỏ hoang mấy năm rồi, mấy cái cọc gỗ dọn đi rồi mấy giàn chanh leo nữa, nhìn nhà của bà ấy gọn gàng vậy chứ cái vườn còn không bằng của nhà mày luôn ấy.

Dọn mệt nghi, mà dọn xong mới cho máy cày vào làm việc.

“Trồng rau mà không chăm là vậy đó?

cố lên mày làm được mà.

“cố cái con khi, rảnh qua giúp tao một tay đi, Người ta bỏ tiền ra thuê mình rổi bỏ bê đấy luôn cả ngày chẳng thấy mặt đâu, một mình tao với hai bà thím chẳng biếtnói chuyện gì?

“Thế là bà cho tiền mày hả?

“Ù?

tính theo công luôn, xong đám cỏ thì thanh toán.

giờ nghĩ lại tao thấy hơi hối hận rồi đấy”

Quốc vỗ vai an ủi Hào.

“”Ù thế chiều tao qua với mày, Hạt giống phải ươm 15 ngày mới đem ra trồng được, Nhà tao vừa làm vừa chờ đây, biết vậy mua rồi ươm sớm thì có phải giờ trồng rồi không?

lại trễ mất nửa tháng”

Hào trừng mắt.

“Nhớ là phải qua đấy nhá, à tiện thể qua nhà tao lấy cho tao vài bộ quần áo.

nhà bà Thanh có cái phòng cho người làm, tao làm rồi nghỉ luôn ở đó đỡ đi đi lại lại.

Buổi chiểu Quốc mang theo túi bột ngô qua nhà của Hào, tiện thể xem đàn vịt ra sao.

Chúng nó lúc này hiếu động lắm, toàn lang thang ngoài ruộng gặm cỏ non với lượm thóc rơi vãi, mấy hạt mọc mầm là đổ ăn ưa thích của chúng.

“Thằng Hào đang làm thuê ở bên An Bình chắc hai ba hôm nữa xong việc mới về, con qua lấy nó vài bộ quần áo.

Bà Ly tò mò hỏi.

“Thế nó làm gì bên đấy, ”

“Dạ chủ yếu là cắt cỏ làm vườn bác ạ.

Bà mẹ của Hào hỏi vậy thôi, chứ con trai làm gì thì bà không quan tâm lắm.

Còn sống là được.

Vì có nói thì Hào có nghe lời bà đâu.

Nó đi làm tự kiếm tiền được, chuyện này tốt cho nó.

bà mừng còn không hết chứ không lo.

Lấy đồ cho Hào xong, Quốc lại đạp xe đi luôn, hướng thẳng về phía An Bình.

Đường đi lổn nhổn ổ gà, gió trưa hắt nóng hầm hập, bánh xe quay đều nhưng nhịp chân cậu ngày càng chậm.

Đến nơi thì kim đồng hồ đã chỉ hơn hai giờ chiều.

Cậu dựng xe trước cổng nhà cô Thanh, trong nhà im lìm, ngó nghiêng một lúc thì thấy cô đang cùng mấy người đàn ông chất hàng lên xe tải.

“Cô ơi, Hào có ở đây không ạ?

Cô Thanh quay qua thấy Quốc tới thì thoáng nở nụ cười, giọng mệt mỏi.

“Nó đang ở nông trại, giờ cô đang bận cháu tự qua đó nhé, phải đi thêm mấy trăm mét nữa.

Cứ theo con đường đất phía sau, đến cái cổng sắt sơn xanh là tới.

Quốc gật đầu cảm ơn, dắt xe đi tiếp.

Quả nhiên, đi chừng dăm phút, một khu đất rộng mở ra giữa triển đổi thoai thoải.

Cổng sắt xanh đã phai màu, bên trong là căn nhà gạch nhỏ, mái lợi tôn, cửa sổ mở hé để thoát hơi nóng.

Trước hiên, vài bao phân bón xếp gọn sát tường, cạnh đó là bộ ấm chén cũ đặt trên chiếc bàn nhựa, bên cạnh là thùng nước đầy.

Phía ngoài sân, một người đàn ông tầm tuổi năm mươi đang lom khom bên chiếc máy cày cầm tay, mồ hôi đổ ròng ròng trên lưng áo bạc màu.

Nghe tiếng xe đạp, ông ngẩng lên, chỉ gật đầu chào rồi lại tiếp tục công việc, đôi tay thoăn thoắt vặn chặt bu-lông.

Bên trong nông trại, Quốc thấy Hào và hai người phụ nữ đang làm việc.

Mảnh đất này không bằng phẳng mà nằm ở trên dốc, được chia thành từng bậc, cao thấp xen kẽ như ruộng bậc thang.

So với những thửa ruộng xung quanh, nơi đây rậm rạp hơn nhiều.

Cỏ dại mọc u Ầ tùm, xen giữa là những giàn cây quấn chằng chịt.

Cậu bước lại gần mới nhận ra đó là giàn chanh leo cũ.

Dây leo vẫn còn vắt trên giàn, có cây c:

hết khô có cây vẫn còn xanh.

Rõ ràng, sau mùa thu hoạch, chẳng mấy ai buồn chăm sóc.

Chỗ này từng được trồng các loại cây ngắn ngày, thay đổi theo mùa, nhưng mỗi lần thuê người làm lại tốn kém, nên từ sau khi thu hoạch vụ chanh leo, cô Thanh đành để hoang cho tới giờ.

Giữa không gian.

vắng, giọng Hào bỗng vang lên từ phía dưới, cậu ta hú lên như một con sói rồi nói vọng lên.

“Quốc ơi, dưới này nè!

Quốc rảo bước đi xuống đốc, tới chỗ của Hào, Nhìn cái nông trại “ bỏ hoang” này cảm thấy cậu bạn kêu thảm không oan, giằng xé mấy cây chanh leo đã đủ mệt rồi, mà khúc thửa nào cũng trồng mới ghê chứ.

Cô trồng thử một năm rổi lại phá đi trồng rau.

Tình hình này sang năm chắc không trồng loại cây này nữa đâu.

“Chỗ này chắc phải một tuần mới xong quá!

“Có khi còn hơn ấy chứ, đám dây rựa này mệt muốn c:

hết, còn có cỏ dại nữa.

Tao tưởng nó bằng phẳng dễ làm ai đè lại ở con đốc thế này.

Giờ cái đống dây leo này phải dọn ra ngoài, chứ không thể chất đống ở đây được.

Bà Thành rào lưới sắt hết rồi, lúc đi phải leo dốc, mệt bỏ xừ đi được.

Quốc gật gù đồng ý.

“Mày cứ chặt gốc cho nó héo trước đã, mấy cây xanh như vậy bám chắc lại còn nặng nữa.

Rồ thu cọc trước, thu dây sau, hiện giờ nó vướng cái cọc thôi.

thu xong cái gọc túm cái gốc cây lôi đi là được, vướng chỗ nào thì cắt chỗ đó.

Nói rồi Quốc hỏi Hào chỗ lấy nông cụ, liếm một con dao rựa ở trong kho rồi tiến hành chặt gốc, cậu làm từ đám trên, còn Hào chặt từ đám dưới, chặt hết một lượt rồi đi nghỉ ngơi uống nước luôn.

Mai thu cọc không phải vội vàng làm gì cả.

Thấy Quốc bình thản như vậy thì Hào lại càng nóng ruột.

“Có được không đó, chậm trễ mùa vụ, tao là người bị chửi.

Mày không làm cho bà ấy nên mày không 1o đó thôi.

Quốc tự tin đáp.

“cho hẳn hai tuần đi, bây giờ dọn xong dây leo, cày bừa xong mà chưa có cây giống thì cũng chịu.

chỗ này vừa làm vừa chơi dọn 1 tuần là xong, có máy cày cày hai ba buổi là có thể trồng rau r ỒIi.

Hào phủi tay.

“Thôi kệ đi, bà ấy sốt ruột chứ mình lo cái chóa gì.

Mày biết hai bà thím nói gì với tao lúc vàc làm không?

Bà bảo, làm chậm thôi, còn kéo dài thêm vài ngày công, làm nhanh quá lợi cho người thiệt cho mình.

Làm sạch quá thì sau này lấy đâu việc ra mà làm.

Quốc phì cười, cái tâm lý này nghe rất quen thuộc a.

Giữa chủ và người làm thuê luôn có lợi ích trái ngược.

Chủ thì muốn bỏ ít tiền nhưng năng suất và chất lượng phải cao.

Người làm thuê thì muốn việc nhẹ lương cao.

Bây giờ thằng Hào làm biếng, hai thím dưới kia có khi còn mừng ấy chứ.

Họ mừng thì cô Thanh lại tốn thêm tiển.

Bởi vì cô không trực tiếp làm nên sẽ không đánh giá được tình hình, người ta nói sao thì biết vậy.

Thế nên cô mới thích “Trẻ nhỏ dễ dạy” người lớn già đời có toar tính riêng.

trong lòng biết đấy nhưng đành chịu.

Dĩ nhiên mọi thứ đều có giới hạn, nếu không khả thị, thì cô Thanh không làm nữa, Hoặc là cô sẽ thuê người khác.

Mấy bà thím sẽ bót đi một cơ hội kiếm tiền.

Phụ nữ mà, hay tính toán chi li thiệt hơn lắm.

Mới đầu ta thấy biết ơn họ, lâu dần lại có cảm giác bản thân bị bóc lột, công bỏ ra không tương xứng với thu nhập.

Nhất là thấy nhà cô Thanh giàu như vậy, kiếm thêm vài chục cũng không ảnh hưởng gì.

Trong lúc nghỉ ngơi uống nước thì Quốc có hỏi ông bác sửa máy cày, hỏi giá của chiếc máy l bao nhiêu.

Ông bác nói mua mới phải trên 10 triệu, còn mua lại thì 6-7 triệu.

Ông bác vặn ra r Ồi vặn vào chẳng biết có sửa được hay không.

Nhưng chuyện người ta, Quốc không có hỏi nhiều.

Cậu hỏi Hào xem hạt giống ở đâu đem đi ươm trước.

Hào nói

“Hạt giống vẫn ở nhà cô Thanh, cô bảo qua đây làm cỏ và dọn dẹp trước.

Quốc gật gù.

“Đi lấy hạt giống trước đi, chuyện dọn dẹp cứ để hai thím 1o, khi nào hai thím giục thì hằng làm.

Mày cứ lo ươm hạt giống trước đã, rồi cứ lấy đi do chăm sóc rồi theo dõi gì đó, kiếm việc nhẹ mà làm, đằng nào dọn xong cũng có cây để trồng đâu.

Hào nở một nụ cười láu cá.

“Quốc ơi, Nhìn mày vậy chứ lươn lẹo quá nhỉ?

Quốclườm thằng bạn.

“Tao nói sự thật mày lại nói tao lươn lẹo, bêu xấu bạn bè quá đấy.

Hào cười tự mãn.

“Ha ha.

Mày mà nói sớm hôm qua tao đỡ nhọc công cả buổi rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập