Chương 72: Mùa Đông Tới Rồi.

Chương 72:

Mùa Đông Tới Rồi.

Sau ngày Nhà giáo Việt Nam, tiết trời dần chuyển sang cuối năm.

Sáng sớm và chiều tối, cái lạnh len lỏi qua từng lớp áo, còn ban ngày thì trời quang, ánh nắng yếu ớt mà dịu nhẹ.

Độ ẩm hạ thấp khiến da người khô ráp, nứt nẻ, nhất là ở những ngón tay và da mặt.

Quốc và mẹ tranh thủ lên núi chặt củi để dự trữ cho mùa đông.

Hai mẹ con chọn những khúc cây to, chắc gỗ, để khi nhóm lửa có thể cháy suốt cả ngày.

Vùng quê miền núi lạnh hơn đồng bằng, ban ngày đã phải mặc hai áo, đến tối lại khoác thêm áo rét.

Mỗi khi thở ra, khói trắng bốc lên mờ mịt trong không khí, như hơi lạnh đang tràn ngập khắp nơi.

Cái lạnh khiến người ta ngại ra khỏi nhà, chỉ muốn ngổi co ro bên bếp lửa.

Nhưng với Quốc thì không được phép lười.

Cậu làm bốn vườn rau, phải chăm nom tưới tiêu mỗi ngày.

Gánh nước còn đỡ, chứ nhổ cỏ thì đúng là cực hình.

Ngón tay lạnh cứng, chỉ cần cỏ cứa nhẹ một chút thôi là buốt xót cả ngày.

Rồi cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên tràn về.

Cả khu rừng sau nhà xào xạc, cây cối nghiêng ngả như đang run lên vì rét.

Đêm đến, người trong thôn đều đóng chặt cửa, cài then, ai nấy quây quần quanh bếp lửa.

Quốc và mẹ ngồi với nhau ăn no mặc ấm lại thương người cha, người chồng đang làm đường ở ngoài trời, ngủ trong những chiếc lểu bạt, chịu làm sao nổi với gió sương, nhưng vì đồng tiền nuôi gia đình, nên người đàn ông phải cam chịu.

Không chỉ ba Quốc mà còn nhiều người nữa.

Người ta cố học để mong có được công việc an nhàn, chí ít là làm việc trong nhà, không phải dầm mưa đãi nắng, chịu nóng chịu rét.

Nhưng nếu ai cũng học vậy thì ai ra ngoài làm công trình đây.

Xã hội phân công cho mỗi người có một vai trò riêng, có kỹ sư bác sĩ, có nông dân, công.

nhân.

Dù cao quý hay không, tất cả đểu góp sức vào một hệ thống để vận hành xã hội.

Sức người có hạn, và ba của Quốc không có ý định làm công nhân ngoài trời cả đời.

Đó là một Phương án mà ông lựa chọn để giải quyết vấn đề nợ nần.

Trong lúc tâm sự, Quốc lần đầu tiên hỏi về chuyện nợ nần của gia đình.

Mẹ Quốc ngạc nhiên vì hai vợ chồng chưa bao giờ nói chuyện tiền bạc trước mặt con.

Giờ con đã biết thì bà cũng chẳng giấu, Ngày xưa vì chữa bệnh cho ông cụ mà ba Quốcđi vay mượn, đi làm trả nợ được vài chỗ, hiện giờ còn nợ hơn 40 triệu nữa

Đi làm công trình thì lương 200 ngàn/ ngày nuôi ăn ở.

Chi phí sinh hoạt hết 1 triệu, còn 5 triệu mang về.

Cứ cái đà này thì chỉ tầm 1 năm nữa, không phát sinh biến cố gì thì trả xong nợ.

Mẹ Quốc ở nhà lo sinh hoạt gia đình, để dành được thì cũng để làm vốn cho sau này.

Nào là làm chuồng nuôi heo, rồi sửa lại căn nhà, xây tường rào.

Còn nhiều kế hoạch mà ba Quốc muốn làm nhưng phải trả nợ xong đã.

Mẹ nói ra vì Quốc đã lớn không còn trẻ con nữa, hiểu được tình hình gia đình mà không.

trách ba đi làm xa bỏ bê nhà cửa.

cũng không vì chuyện nợ nần mà làm lỡ đở việc học hành.

Vì bà cậu là đàn ông có sự tự trọng của riêng mình, tuyệt đối không để vợ con nai lưng đi làm trả nợ.

Khoản tiền này thì vay bên đẳng ngoại, ông cậu của Quốc bên An Nghĩa, chỗ người quen nêi thong thả, không có đòi gấp.

Nên không cần quá lo lắng.

Nghe xong chuyện mẹ kể, Quốc đã hiểu rõ tình hình.

40 triệu, thời điểm này cũng to đấy, với lại ở nông thôn không dễ kiếm được việc làm ra tiền.

Bán rau bán cá thì chẳng biết bao lâu mới gom đủ.

Chuyện trả nợ ba không cho mẹ con can thiệp, nhưng sửa nhà, làm chuồng thì có thể.

Không phải chuyện nào cũng dựa dẫm chờ có ba mới làm.

Hiện giờ công việc chính của hai mẹ con là chăm vườn rau, do trời lạnh nên cứ hai ba ngày mới đi tưới nước một lần, theo tính toán thì phải đến giữa tháng 1 năm sau mới có thể thu hoạch, không thể nóng vội được.

Quốc vẫn ra đồng thường xuyên, hái lá non về làm thức ăn cho người hoặc mang đi chăn vịt.

Cứ hai ngày lại mang một bao lá bắp cải đi tới nhà thằng Hào chăn vịt.

Không cần băm nhỏ mà cứ rải ở trước chuồng vịt là bọn nó tự mổ lấy.

Vịt lúc này đã thay lông hoàn toàn.

cả ngày lang thang ngoài ruộng có khi lại xuống sông bơi lội.

Nhờ cho ăn thường xuyên nên hình thành thói quen, đến tối là tự biết mò về nhà.

sợ trời lạnh nên Mẹ Hào cho thêm vài bó rơm cho vào trong lều để lót cho đàn vịt.

Quốc có nói với bà thi thoảng quét dọn qua loa tránh để phân vịt nằm rải rác xung quanh.

Nuôi nhiều vịt chẳng may, một con bị bệnh thì lây ra cả đàn.

Mẹ của Hào không phải mẫu người chú ý đến tiểu tiết.

cho dù Hào có ở nhà thì cũng y vậy thôi.

Quốc nhắc qua một lần, bà mới để tâm hơn tới khoản vệ sinh chuồng trại.

Thời gian này, Quốc ít gặp Hào hơn trước.

Từ khi nhận việc ở nông trại của cô Thanh, Hào gần như bận rộn suốt ngày.

Ngoài giờ tưới tiêu, chăm luống, cậu ta thường theo xe chở hàng đi khắp nơi, phụ việc bốc dõ.

Được đi đây đó, tiếp xúc nhiều người, Hào có vẻ hứng khỏi hơ hẳn so với cảnh quanh quẩn trong nhà, vùi mình trong xó bếp như trước.

Công việc tuy vất vả nhưng mang lại cho Hào chút tiền công đều đặn.

Nhờ đó, cậu sắm sửa thêm quần áo, ăn mặc gọn gàng, có phần “điệu” hơn xưa.

Cách nói năng cũng khác, hay đùa giỡn, pha trò như mấy ông lái xe lớn tuổi.

Đôi lúc, Quốc bắt gặp cậu cầm điếu thuốc, phì Phèo cho có vẻ sành điệu.

Hỏi ra mới biết, Hào không mua, chỉ khi ai cho thì hút.

Không gặp Hào, Quốc đôi khi lại ghé qua ruộng, chỗ giáp bờ bên kia có nhà Mây.

Mây là cô bạn cùng xóm, gia đình thuần nông, quanh năm gắn bó với ruộng vườn.

Mùa đông đến, bố mẹ Mây vẫn giữ thói quen xới một khoảnh đất để trồng rau, không chỉ phục vụ bữa ăn trong nhà mà còn làm thức ăn cho đàn lọn.

Diện tích trồng chỉ thua mỗi nhà Quốc, mà rau thì xanh tốt không kém.

Trong vườn nhà Mây, mấy luống cải bắp, cải xanh, củ cải, tỏi và rau diếp đã lên đều.

Thấy luống rau diếp non mướt, Quốc bỗng nghĩ ngay đến món lẩu, món ăn đặc biệt mà cậu luôn thích vào mùa lạnh.

Nghĩ đến cuối năm có nổi lẩu vịt nghi ngút khói, thêm ít cải cúc, cải xoong và rau diếp, chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ thấy ấm bụng.

Mây đang lom khom vặt lá cải bắp, gom lại một đống to bên cạnh để băm nấu cám cho lợn.

Thấy Quốc đứng ngoài hàng rào nhìn vào, cô ngẩng lên, cất tiếng hỏi:

“Quốc ơi?

đi đâu đó?

Quốc chống tay lên ghi-đông, đáp:

“Ừm, mình qua nhà Hào chăn lũ vịt”

Mây gật gù, tay vẫn thoăn thoắt bứt lá:

“Ui, vịt to lắm rồi đó.

Sau này chắc bán được khối tiền.

Quốc bật cười:

“Ăn trước đã, bán sau.

Tớ đang tính cuối năm rủ Mây mọi người làm một bữa lẩu vịt, trời lạnh ăn lẩu là thích nhất đó.

Nghe tới món lẩu, Mây tròn mắt, ngạc nhiên hỏi:

“Lẩu á?

Mình chỉ nghe nói chứ chưa được ăn bao giờ.

Món đó chắc tốn kém lắm hả?

Quốc lắc đầu, giọng dứt khoát:

“Đều là của nhà chưa không mua gì tốn kém đâu.

Nhà cậu có nhiều rau diếp, Hôm đó góp một ít nhé.

Mây bật cười, giọng đầy hứng khởi:

⁄Ừ, được luôn!

mà cụ thể là khi nào và làm ở đâu vậy?

Quốc ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

“Tết Dương lịch đi.

Cho có không khí.

Làm ở nhà mình nhé, nhà mình ít người, rộng rãi.

Quốc thông báo với Mây ý định làm một bữa lẩu vịt liên hoan cuối năm.

Ý định này mới lóe khi đi ngang qua vườn rau nhà Mây, không phải do cậu thèm mấy loại rau trong vườn nhà của bạn mà bày ra trò này.

Nói về rau thì nhà Quốc không thiếu, chỉ là cậu quên mất không trồng mấy loại rau ngắn ngày mà thôi, bây giờ về gieo vẫn còn kịp cho dịp cuối năm.

Riêng rau cải xoong và rau cần thì phải lấy ở nhà Hào.

Vịt nuôi đến lúc đó cũng đủ ngày để đem đi làm thịt rồi.

Cậu dự định sẽ mời ít người đến nhà mình dùng bữa, ngoài mấy người bạn cùng lứa là Hào Mây và Liên, cậu sẽ mời thêm hai em họ Nhật Nguyệt nữa được 5 người thêm mẹ Hào là 6, cùng với chủ nhà là 8 người, vừa đủ một mâm luôn.

Trên đường về, cậu vừa đạp xe vừa tính toán trong đầu.

Rau thì sẵn, vịt có rồi, chỉ cần chuẩn bị thêm ít nấm, đậu phụ, ít bún nữa là đủ.

Rồi sẽ lấy đậu tương đi làm giá đỗ, đợi đến ngày, mang ra ăn là vừa đẹp.

Cậu mường tượng cảnh mọi người ngồi quanh nổi lẩu nghi ngút khói, gió lạnh ngoài kia thổ mấy cũng không thấy rét.

Chỉ nghĩ đến thôi, lòng Quốc đã thấy ấm lên lạ thường.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập