Chương 73: Lại Thi Học Kỳ Rồi Sao?

Chương 73:

Lại Thi Học Kỳ Rồi Sao?

Những ngày cuối năm, tiết trời càng thêm lạnh, sương mù giăng kín từ sáng sớm khiến cho việc đến trường trở thành một cuộc chiến giữa lý trí và chiếc chăn ấm.

Quốc, dù đã quen với nếp sinh hoạt kỷ luật, vẫn phải cố gắng lắm mới rời khỏi giường mỗi buổi sáng.

Cậu khoác áo dày, đạp xe qua con đường trơn sương, hơi thở phả ra khói trắng, tay tê buốt đến mức phải đi xe bằng một tay, tay kia đút túi áo.

Đến trường, cảnh tượng chẳng mấy sáng sủa hơn.

Mỗi buổi học, sĩ số lớp G chỉ đếm trên đầu ngón tay, Tiết đầu trời lạnh, bàn ghế trống trơn;

phải sang tiết ba, tiết bốn, khi nắng đã hong khô sân trường, mới thấy vài gương mặt lác đác bước vào, tay đút túi quần, miệng ngáp ngắt ngáp dài.

Giờ ra chơi, thay vì ôn bài, học sinh lớp G lại kéo nhau ra góc sân, xé giấy làm mồi, bẻ thanh gỗ hàng rào nhóm lửa hơ tay.

Cái lạnh làm người ta lười nhác, còn ý chí học hành thì dường như cũng nguội đi cùng ngọn khói mỏng tang bay trong gió.

Thằng Hào dạo này ít khi chịu ngồi yên.

Cứ đến giờ giải lao là chạy ra cổng trường, khi gần vào tiết mới lò dò quay lại.

Quốc biết tính bạn nên cũng chẳng nhắc nhở gì nhiều, chỉ nhân lúc vào tiết học mới nói qua chuyện liên hoan cuối năm, xem Hào có hứng thú không.

Nghe đến hai chữ “ăn lẩu” Hào lập tức sáng mắt lên, vỗ vai Quốc rồi hỏi.

“Lẩu vịt hả?

Nghe hấp dẫn đây!

Quốc gật đầu xác nhận

“Làm thịt một bữa trước đã, rồi còn tính chuyện phân chia nữa, nay vịt đủ tháng rồi mà.

Lúc trước nói là hợp tác với nhau mà tao toàn thấy tao với mẹ của mày chăm vịt thôi.

Hào gãi đầu gãi tai.

“Thì tao bận ở nông trại mà, Đọt đó tao bỏ luôn cho mẹ nuôi, không ngờ giờ đã có thể bán g8, min hệt”

Hào vốn là đứa phóng khoáng, chuyện tiền nong chẳng bao giờ tính toán.

Cậu bạn còn khoe dạo này đi theo xe chở hàng, phụ bốc dỡ hàng, mỗi chuyến có tiền tiêu vặt và được ăn uống ngon lành.

Cái dáng lam lũ thuở trước giờ đã phảng phất vẻ người lớn hơn, bụi bặm.

“Đi nhiều chỗ thấy thiên hạ có nhiều cái hay, tao học được khối thứ.

Cảm thấy việc học không quan trọng lắm.

chỉ cần có sức khỏe là có việc làm.

Bây giờ mà nghỉ là tao qua nhà bà Thanh hoặc đi theo mấy ông lái xe luôn.

Quốc nghe vậy chỉ cười nhẹ.

Cậu biết bạn mình không phải loại lười biếng, chỉ là hướng đi khác.

Đến cậu còn học hành cho qua, khuyên người khác kiên trì việc học chẳng phải nực cười sao.

“Đi làm cũng tốt, Không học ở trường thì học ngoài đời.

Tao thì vẫn cố học hết cho gia đình an tâm.

Ở nhà công việc cũng nhàn rỗi.

Hào không nói, chỉ gật đầu cho qua.

Dù tâm thế hiện tại của mình đã khác, không còn là một thằng nhóc chưa vào đời nữa, Hào có thể tự tin một mình đi kiếm ăn bằng đôi tay của mình, nhưng cậu vẫn nể Quốc, ít nhất cũng vì sự kiên định của bạn.

Nhờ vậy, dù chán học đến đâu, Hào vẫn còn đến lớp, chứ không bỏ học đi làm ngay như mấy đứa khác.

Kỳ thi học kỳ cận kể, không khí ôn tập thi cử bao trùm tiết học, mọi người đã rục rịch chuẩn bị tài liệu đem vào phòng thi rồi.

Đối với lớp G, học sinh chẳng buồn chuẩn bị luôn, Giáo viên cho đề cương, thậm chí cho làm thử để thi trước cả tuần.

Ấy thế mà đến lúc thi vẫn lo đám học trò không viết nổi vài dòng.

Giới hạn ôn thi bị bó hẹp đến mức không thể hẹp hơn, song với Quốc thì đó lại là lợi thế.

Là lớp phó học tập, cậu nắm rõ trọng tâm đề, kiến thức cô giáo cho chẳng khác nào đưa trước đáp án cho cậu.

Quốc làm bài được, đám bạn trong lớp cũng được thơm lây, chẳng ai bao ai, tự động di chuyển đến gần vị trí ngồi của cậu.

Khiên cho “đội hình” lệch hẳn về một dãy bàn trong lớp.

Ai cũng coi Quốc như cái “phao cứu sinh” của kỳ thi này.

Từ lâu rồi, việc nhờ cậu làm bài trở thành thói quen.

Ngoại trừ môn Ngữ văn, không ai dại gì mà chép nguyên bài văn của bạn cả.

Hầu hết các môn còn lại đều nằm trong “phạm vi ản!

hưởng” của cậu.

Toán, Lý, Hóa, thậm chí cả Sinh học.

chỉ cần Quốc cặm cụi viết xong, liền c tiếng lật vở loạt soạt vang lên phía sau.

Người nhanh thì chép gần trọn đề, kẻ chậm thì chỉ nửa bài, miễn sao đủ để qua được ngưỡng điểm trung bình.

Thậm chí, trong lớp có vài đứa còn sợ được.

điểm cao.

Bởi điểm cao thì giáo viên sẽ chú ý, goi lên hỏi, mà trả lòi lơ ngơ thì khác nào tự thú tội g:

ian Lận.

Có khi còn bị mắng thẳng mặt trước lớp.

Thế nên, dù biết đáp án của Quốc là đúng, nhưng không ai dám chép hết đôi khi còn lại cố tình chép sai vài câu cho giống “thật”.

Trong quá trình giảng dạy, Giáo viên bộ môn đểu biết rõ ai học được, ai không.

Lớp G là lớp yếu nhất khối, chẳng có gì để giấu giếm.

Đến cả thầy cô nhiều khi cũng ngán ngẩm, chỉ còn biết chọn cách dễ đãi:

“Miễn sao qua lớp là được.

Các môn khoa học tự nhiên vốn đã khó, mà nền tảng kiến thức của bọn học sinh lại hổng từ cấp hai.

Có cố giảng cũng chẳng khác nước đổ đầu vịt, nào có ai theo kịp.

Giáo viên có đầy đủ kỹ năng sư phạm còn ngó lơ, Quốc không cố gắng giải thích làm gì cho mệt người.

Cứ an phận làm việc của mình.

Học ở lớp G, môi trường học tập có phần tiêu cực nhưng cái lợi là để bài dễ.

Sau khi kết quả thi cuối kỳ được công bố, và đúng như dự đoán.

điểm số của cậu đương nhiên cao nhất lớp.

Môn Ngoại ngữ, như mọi khi, vẫn là thể mạnh tuyệt đối, điểm thi đạt mức cao nhất khối lớp 10.

Các Môn khoa học tự nhiên đạt mốc trung bình, còn văn hóa xã hội, ít học nhưng đều đạt mức khá do nền tảng kiến thức của cậu khá rộng so với một học sinh bình thường.

Lại thêm việc cô giáo chủ nhiệm, cộng thêm điểm cộng cho ban cán sự lớp, điểm tổng kết của Quốc vừa tròn mức học sinh khá.

Sau khi tổng hợp điểm cho học sinh lớp mình, cô Giang chủ nhiệm lớp G, vừa mừng vừa lo.

Mừng vì lớp vốn bị xem là yếu nhất khối cuối cùng cũng có học sinh đạt học lực khá, nhưng lo vì chuyện ấy có thể khiến người khác dị nghị.

Các lớp A, B, C, nơi tập trung toàn học sinh có nền tảng tốt, chỉ có vài em khá giỏi, trong khi các lóp D và E hoàn toàn không có ai nổi bật Ấy vậy mà lớp G, lớp “đội sổ” lại có một học sinh được xếp hạng khá, đó là một điều bất thường.

Cô Giang hiểu rõ chuyện này sẽ gây chú ý trong buổi họp tổ chuyên môn.

Nỗi lo của cô không phải không có lý, vì thành tích học tập của các lớp thường bị đem ra so sánh.

Cô sợ người ta nghĩ rằng mình nâng.

điểm cho học sinh để.

“chạy đua thành tích”.

Mà thật ra, cô cũng có nâng thật, nhưng chỉ chút ít, nằm trong phần điểm lẻ, như một cách động viên học trò.

Ngay cả khi không nâng, điểm trung bình của Quốc cũng đã đạt 7, 3.

Đủ cho một học sinh khá.

Trước sự nghi ngờ của hội đồng nhà trường, ngoài cô Giang chủ nhiệm thì Cô Hà giáo viên chủ nhiệm lớp A, là người giảng dạy môn ngữ văn, là người đầu tiên lên tiếng xácnhận rằng Quốc vốn chuyển từ lớp cô sang đầu năm học, nên thành tích ấy là hoàn toàn bình thường.

Ngay sau đó, giáo viên bộ môn Ngoại ngữ cũng đứng ra bảo vệ.

Cô khẳng định Quốc là một trong những học sinh giỏi trong bộ môn của mình giảng dạy, thậm chí điểm thi và kiểm tra còn cao hơn mặt bằng chung của lóp A.

Chính nhờ hai môn Ngoại ngữ và Ngữ văn có điểm tổng kết cao, Quốc mới kéo được điểm trung bình toàn học kỳ lên mức khá.

Sau phần trao đổi, tổ chuyên môn thống nhất không bàn luận thêm về trường hợp này.

Quốc được công nhận là học sinh khá chính thức của lớp G, một hiện tượng hiếm hoi trong nhiều năm.

Tuy nhiên, niềm vui ấy chẳng kéo đài lâu.

Khi cô Giang báo cáo tình hình học tập của lớp G.

Sau một học kỳ, lớp G chỉ còn 18 học sinh, giảm 7 người so với hồi đầu năm.

Vài đứa bỏ học để đi làm, có đơn giản là không muốn tiếp tục đến trường nữa.

Nếu tình hình này không cải thiện, sang năm học mới, lớp G sẽ bị giải thể, học sinh còn lại sẽ bị gộp vào các lớp khác, giống như thông lệ bao năm trước, chuyện này không lạ lầm gì nữa.

Các giáo viên không bàn luận chuyên sâu về vấn đề này.

Cô Giang nhìn danh sách rút ngắn dần, trong lòng vừa xót xa vừa bất lực.

Trẻ con dễ dạy còr học sinh cấp 3 đã bắt đầu đi làm kiếm tiền tự nuôi bản thân, phụ giúp gia đình.

Có khuyên đ học thì học trò và gia đỉnh chỉ nhoẻn miệng cười khẩy mà thôi.

Cô Giang vì vậy mà không ra sức níu kéo hay thuyết phục học trò, coi như đó là một hết sức hiển nhiên.

Sau khi thi xong, ngoại trừ ban cán sự của lớp thì đại đa số học sinh lớp G nghỉ học không lên lớp.

Sĩ số lớp quá ít nên việc chữa bài thi củng cố kiến thức là điều khá vô nghĩa, giáo viên không lên lớp, nên lớp G có nhiều tiết trống, đến lớp được 1 hai tiết là cho về nghỉ luôn.

Nhìn lớp G được nghỉ, mấy lớp khác trong khối nhìn mà ham.

Ở nhà thì muốn đến trường, đến trường xong lại muốn về nhà.

Và rồi như một cuộc “biểu tình”.

Lớp E ở sát lớp G thấy bên kia được nghỉ, nhiều đứa trong lớp cũng bỏ về giữa buổi.

tin đồn lan nhanh sang dãy nhà hai tầng bên kia, rồi giáo viên cũng cho học sinh nghỉ luôn, qua kỳ nghỉ dương lịch sẽ quay lại trường học.

Tính toán thời gian thì có được 5 ngày nghỉ, học sinh không phải đến trường, tha hồ dậy muộn ngủ nướng giữa trời đông giá rét.

Quốc thông báo cho mẹ vụ tổ chức một bữa lẩu vịt tại nhà mình vào dịp tết dương lịch.

Để khép lại một quãng thời gian lao động dài suốt thời gian qua.

Sau đó sẽ bán vịt, rồi chuẩn bị thu hoạch rau củ vụ đông.

Quốc đã lên danh sách những người tham gia, có 8 người trong đó có mẹ Hào, hai người em họ.

Bà Dung thấy con đã lên kế hoạch rồi nên không có cách nàc khác ngoài tán thành với chủ ý này của con trai.

Nói xong với mẹ Quốc có xin mẹ đi chợ mua chút gia vị và vài gói mì tôm, trên đường.

về đi qua nhà chú thím báo với anh em Nhật Nguyệt về sự kiện nhỏ này.

Cái Nguyệt nghe được ăn lẩu thì phấn khích lắm.

đang trong quãng nghỉ đông nên nó xin phép ba mẹ chạy qua nhà Quốc luôn, còn Minh Nhật thì lại hơi ngại, chú thím phải nói mãi cậu ta mới chịu đi.

Quốc có mời qua chú thím một cách xã giao, Quốc biết rõ họ sẽ không tham gia, trừ khi là ba của Quốc ở nhà và chính ông ấy mời.

Bởi suy cho cùng đây là sự kiện riêng của đám nhỏ, người lớn đi ăn chực, há chẳng buồn cười lắm ư.

Trên đường về, Quốc có qua nhà Liên rủ bạn tham gia.

cô bạn cùng xóm này không phải người hướng nội mà là là kiểu người “kiêu kỳ” thích cái mới lạ, cảm thấy bạn bè trong xóm “quê mùa lạc hậu” nói chuyện không có hợp nhau.

“Thôi, mình không muốn tham gia đâu.

Quốc cố gắng thuyết phục.

“ Sao lại không?

đểu học cùng khóa nên hòa đồng với nhau một chút.

Chỉ toàn người trẻ không cần phải ngại đâu.

Nếu không tới thì hôm đó cậu sẽ rủ thêm Hào và Mây quả rủ, không rủ được là không về đâu.

Liên nghe vậy thì không muốn phiền phức thêm, nghĩ đến cảnh mấy đứa kéo tới nhà mình làm ồn ào thì không thấy thoải mái.

Liền đồng ý cho qua chuyện.

“Thế mỗi người đóng góp bao nhiêu, để mình vào hỏi ý mẹ.

“Cái đấy tùy tâm thôi, vịt có rồi, rau thì đầy.

Cậu qua phụ nhặt rau một chút là được, việc làm thịt vịt và chế biến cứ để mình và thằng Hào lo.

Mẹ của Liên thấy Quốc nhiệt tình quá thì xúi con gái.

“Người ta quý mới sang mời, con cứ đồng ý đi.

Cả năm chẳng giao du với làng xóm gì cả, riết rồi gặp ngoài đường không biết con là gái của mẹ.

Sau khi rủ được Liên, Quốc để cho Nguyệt dẫn bạn về nhà mình trước để chuẩn bị, còn bản thân thì vòng qua nhà Hào để nhắc lại chuyện bữa lẩu và tiện bắt vịt.

Đến nơi, Hào đang ngồi ngoài sân xếp củi.

Nghe Quốc nói đến chuyện làm lẩu, cậu liền cười sảng khoái hào hứng đi vào lều bắt vịt.

Tuy nhiên, Hào không muốn mang tiếng ăn chực nên đề nghị bắt thêm một con vịt nữa tính vào phần nhà mình, coi như góp phần vào bữa ăn.

Theo cậu, đã là bạn bè thì mỗi người bỏ ra một chút, vừa vui vừa sòng phẳng.

Hơn nữa, mẹ Hào cũng được mời qua ăn, chẳng lẽ lại để nhà Quốc lo hết mọi thứ.

Mẹ Hào, bà Ly, nghe hai đứa nói chuyện rủ bà qua nhà Quốc ăn lẩu vịt.

Bà không phải dạng người hay ngại, bình thường thiếu ăn nay có người mời thì sao nỡ từ chối.

Nhất là ăn món vịt do chính tay mình nuôi, thì bà phải đi phải ăn thật nhiều mới bõ công.

“Làm hai con thì hai con, ăn cho đã cái miệng luôn.

Quốc quay sang Hào nói thêm:

“Nhà mày có rau cần với cải xoong, cắt một ít lát đem qua nhúng lẩu nhé.

Hào gật đầu cái rụp.

“Được rồi, cắt bao nhiêu thì cắt thôi, rồi nó lại mọc mà.

Cả hai nhanh chóng chuẩn bị.

Mẹ Hào đồng ý cho bắt vịt, rồi cùng hai đứa ra ruộng cắt rau.

Giữa cái lạnh cuối năm, sương còn bám trên lá, nước ruộng lạnh buốt làm tay chân tê cứng, nhưng cả hai vẫn cố lội xuống.

Hai đứa con trai khom người cắt rau, còn bà Ly thì đứng bên bờ cười, nhắc chừng đừng để trượt ngã.

Cắt xong, chúng mang rau ra suối rửa sạch, nước trong veo, lạnh đến mức chỉ chạm nhẹ cũng đủ buốt đến tận xương.

Trên đường về nhà Quốc, ba người tiện ghé qua nhà Mây để rủ cô bạn cùng đi.

Mây đã chuẩn bị tỉnh thần rồi, thấy phía nhà Hào ồn ào bắt vịt là biết thể nào cũng qua rủ mình.

Cô chạy vào vườn, nhanh tay vặt thêm ít rau diếp và rau mùi đem theo, miệng vừa nói vừa cười “Nhiêu rau thế này ăn hết không đó?

“Thế này chưa nhiều đâu, mình còn hái chút cải bắp non, thêm bí xanh nữa.

Lần đầu ăn phải ăn cho đã đời chứ.

Thế là cả nhóm kéo nhau về nhà Quốc.

Tiếng nói cười rộn ràng vang lên suốt dọc đường.

Người ta thấy Quốc và Hào thịt hẳn hai con vịt chỉ để ăn chơi thì không khỏi trầm trồ.

Trong mắt người ta đó là lãng phí, nhưng nếu có điều kiện họ cũng muốn được lãng phí như vậy một lần.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập