Chương 74: Phân chia Thành Quả.

Chương 74:

Phân chia Thành Quả.

Buổi sáng hôm ấy, cả nhà Quốc rộn ràng hơn hẳn thường lệ.

Từ sóm, khói bếp đã tỏa nghi ngút, hương thom của nếp, hành phi và thịt vịt hòa quyện trong không khí lành lạnh của mùa đông cuối năm.

Mẹ Quốc bận rộn trong góc bếp, vừa đun nước vừa chuẩn bị bột để gói bánh giò.

Công việc sơ chế vịt khá lâu nên bà phải sắp xếp thời gian thật khéo, tranh thủ đun một nổi nước lớn đí lát nữa làm thịt vịt.

Ở ngoài sân, Nguyệt và Liên đi ra ruộng hái thêm chút rau cải bắp, củ cải, su hào, I, thêm mộ nắm tỏi xanh nữa.

Lần Trước Nguyệt đi trồng ngô nhà Quốc biết rõ vị trí ruộng vườn nhà cậu, giờ đám nào cũng đều trồng rau khiến cô vô cùng ngạc nhiên.

“Ui trời nhà anh Quốc trồng nhiều rau thật đấy.

Kiểu này chắcanh ấy lại đem đi bán rồi, mình lựa bắp nào bé bé thôi chị nhỉ, bắp nào to thì để lại.

Liên chép miệng.

“Cứ lấy đại đi, nhiều thế này cơ mà, không thiệt hại gì đâu, Nhiều thế này thảo nào Quốc rủ cả chị qua ăn, chứ để như vậy.

sắp tới ăn không kịp, bỏ phí ấy chứ.

“Nhà chị gần nhà em, mà sao em ít được gặp chị thế nhỉ, trước trung thu một lần, đây mới là lần thứ hai đó.

Liên đắc ý đáp.

“Ủa thếem không biết nàng công chúa ít khi đi ra khỏi lâu đài à?

Nguyệt tròn mắt nhìn bà chị.

“Ôi trời, ra là như vậy, nhưng mà mình đẹp thì phải cho người ta ngắm chứ chị, chứ ở trong nhà chẳng phải lãng phí hay sao?

Hay là chị đang chờ Quàng tử đến đón.

Liên hất mái tóc ra sau.

“Chính xác đó em.

Mình là con gái phải có giá một chút chứ, có phải ai muốn nhìn cũng được đâu.

“Nguyệt hơi cau mày, dường như cũng.

hiểu được lý do vì sao bà chị này ít khi ra ngoài.

Hóa ra là đầu óc có đôi chút vấn để.

Chắc do ỏ nhà xem phim nhiều quá.

Nói chuyện với chị phải nhập vai mới được, mà thế quá nào, Nguyệt cảm thấy nói chuyện với chị rất hợp gu.

Nhất là mấy chuyện tình cảm học đường sến súa chị rành lắm.

Còn dạy mấy chiêu nắm thả tâm lý bọn con trai.

Đề tài này chỉ xuất hiện khi hai người ở gần nhau, chứ ra chỗ đông người thì Liên mặt lạnh tanh, khôi phục cái vẻ mặt “chảnh” khiến cho Nguyệt không khỏi cười thầm trong bụng, nể phục tài diễn xuất của bà chị này.

Trong ba cô gái, Mây là người khéo tay và tháo vát nhất.

Từ nhỏ đã quen làm việc nhà nên cổ biết cách xử lý rau củ gọn gàng, nhanh nhẹn.

Trái lại, Liên và Nguyệt thì có dáng vẻ tiểu thư hơn, được nuông chiều từ bé, từ làn da mịn màng đến cử chỉ đều toát lên vẻ “nhà trên phố”.

Vì vậy, khi người lớn giao việc, Mây không ngại nhận phần khó hơn cô đảm nhận việc gọt bí và làm món bí xanh cuộn thịt.

Hai người kia thì phụ nhặt rau, rửa rau cho sạch là được.

Trong khi đó, nhóm con trai lo phần vịt.

Minh Nhật xung phong cắt tiết, miệng còn cười nói rôm rả, đòi đánh tiết canh cho “ra chất” nhưng máu ít quá nên cuối cùng cũng thôi.

Hào và Quốc phụ nhau nhổ lông, công việc này giữa trời lạnh quả thật là cực hình, nước nhúng lông vừa ấm vừa bốc hơi nghi ngút, nhưng chỉ cần chậm tay là lạnh buốt ngay.

Mấy đứa cười nói cho quên cái rét, vừa làm vừa đùa, đến khi con vịt cuối cùng được làm sạch thì cũng gần trưa.

Vịt được chăm bẫm, vẫn còn hơi non, thịt mềm.

Mới lột bỏ lớp lông nhìn thân hình trần trụi của chúng, Quốc cảm thấy có chút tự hào.

Cậu đem vịt vào bếp, đích thân đảm nhận phần nấu nướng.

Công đoạn đầu tiên là chặt thịt.

Quốc chọn dao bén, chặt thành từng khúc vừa miệng, phần cổ, cánh, đùi để riêng nấu nước lẩu.

Phần còn lại cậu đem xào sơ với gừng, hành và sa tế cho thơm, rồi đổ măng khô đã luộc sẵn vào, thêm ít nước cho sôi đều.

Nổi lẩu đặt ngay bên cạnh nước dùng được ninh từ xương vịt, cho thêm ít giá đỗ, hành tươi, mùi tàu, một thìa tương gừng, vài lát ót đỏ.

Mẹ Quốc sắp thêm một cái kiểng cạnh bếp chính, đốt thêm vài khúc củi to để giữ lửa.

Căn bếp trở nên ấm áp hơn mọi ngày, ánh lửa hắtlên tường loang loáng, soi rõ gương mặt ai nấy đều hồng lên vì nóng.

Không có bếp gas hay nồi điện, cả nhóm chọn ăn ngay trong bếp, ngồi quanh nồi lẩu đang sôi ùng ục.

Mỗi người một đôi đũa, vừa nhúng rau vừa trò chuyện rôm rả.

Quốc và Minh Nhật ngồi gần nổi, vừa nấu vừa gắp thịt ra đĩa, mùi vị đậm đà lan tỏa khắp gian bếp.

Hai con vịt, tám người ăn, vừa đủ no nê, chẳng ai phải dè sẻn.

Người nấu như Quốc vì đã nếm nhiều nên không cảm thấy ngon bằng người khác, nhưng nhìn mọi người xuýt xoa kher ngon là đủ thấy ấm lòng.

Măng giòn, thịt mềm, nước lẩu đậm vị, rau xanh chín vừa tới, chan thêm tí nước béo là ấm bụng.

Cả bữa ăn kéo dài suốt buổi trưa, vừa ăn vừa thêm củi giữ lửa.

Nguyệt ngồi cạnh Mây, đôi mắt sáng rực lên, vừa gắp một miếng thịt vịt vừa reo thích thú:

“Thom quá, lần đầu được ăn lẩu kiểu này đó!

Quốc bật cười hiền hậu, đưa tay gắp cho em họ cái đùi, giọng nói lẫn trong tiếng lửa reo lách tách:

“Thế thì phải ăn nhiều vào nhé.

Cho cái đùi nè, ăn để tăng thêm chiều cao, ăn gì bổ nấy mà.

“Ăn gì bổ nấy à, thế anh Quốc cho em cái phao câu đi.

Cả bọn phì cười.

“Con gái mà ăn phao câu hả?

Nổi lẩu nghi ngút khói, thịt vịt nấu mềm, lớp da vàng sóng sánh mỡ, hương sa tế và gừng hòa vào nước dùng béo ngậy mà không ngán.

Thịt vịt non, mềm, lại lọc bỏ phần xương vụn nên rất dễ ăn.

Cứ vài phút lại có người thả một mẻ rau xuống, đợi sôi rồi vớt ra chia cho từng người.

Tiếng húp canh sì sụp vang lên đều đều, ai cũng xuýt xoa vì cay mà ấm cả người.

Hai bà mẹ ngồi một góc, vừa ăn vừa trò chuyện chuyện đồng áng, từ việc giá rau đầu vụ đến chuyện vật nuôi trong chuồng.

Còn bọn trẻ thì bàn tán chuyện trường lớp, học hành, bạn bè.

Chỉ có mỗi cái Nguyệt, em út trong nhóm, mới học cấp hai, vừa ăn vừa lắng nghe, thỉnh thoảng lại bật cười khi nghe mấy anh chị nói chuyện vui.

Nhóm con gái nhanh chóng tụm lại một góc, nói chuyện quần áo.

Liên có gu ăn mặc hiện đại áo khoác jean, khăn len sặc sỡ, nhìn vừa khác biệt vừa bắt mắt.

Nguyệt mê tít, cứ hỏi mãi:

“Chị Liên ơi, cái áo này chị mua ở đâu thê?

Liên mỉm cười đáp:

oi cổng trường cấp 3, có cửa hàng mới mở chuyên bán quần áo học sinh với đồ phụ kiện, có nhiều đồ đẹp lắm.

Nghe đến đó, Nguyệt tò mò hẳn lên, vừa gật gù vừa nói:

“Hết kỳ này, em phải xin mẹ cho lên đó xem mới được.

“Đâu cần đợi hết kỳ, ngày nào đi cũng được mà, cuối tuần rảnh rỗi chị dẫn em đi xem, không mua nhưng được mặc thử á.

“uầy, thích thế”

Phía bên con trai, Minh Nhật chống đũa, vừa gắp thịt vừa nói:

oi lớp anh, tụi nó đang tính làm liên hoan cuối cấp.

Có khi cũng làm lẩu vịt như này.

Mà nết mua vịt thì chắc phải nhờ hai đứa mày, bán rẻ chút coi như chỗ quen biết nha.

Câu chuyện xoay quanh nồi lẩu sôi ùng ục, lúc thì nói chuyện học, lúc lại bàn chuyện bán mua.

Thịt hết, rau cũng vơi dần, nhưng nồi nước lẩu vẫn còn nóng hổi.

Ai chưa no thì ăn thêm bánh giò hoặc làm gói mỳ tôm cho.

chắc bung.

Sau bữa ăn, mấy đứa con gái tự giác dọn dẹp, bê chén bát ra vòi nước rửa.

Tiếng nước chảy.

xen lẫn tiếng cười nói rúc rích.

Liên kể chuyện mấy cậu con trai trong trường, Nguyệt cứ tròr mắt nghe rồi cười khúc khích, còn Mây thì vừa rửa bát vừa lắc đầu:

“Hai đứa mày sao cứ nói mãi chuyện trai gái thế, còn đang học mà yêu đương gì.

Liên gắt nhẹ.

“Trời ơi giờ là thời buổi nào rồi, mình lớn rồi có phải trẻ con đâu.

Tình yêu học trò là đẹp nhất đó.

Lớp 11 có 1 anh đẹp trai cực như phim hàn luôn.

Nhưng mà nghe nói anh ta đang mê cô chủ nhỏ rồi.

Nguyệt tò mỏ hỏi.

“Cô chủ nhỏ là ai thế?

“Nhớ cửa hàng bán quần áo nãy chị kể không, chủ cửa hàng là học sinh trong trường luôn đó.

xinh đẹp nhà giàu, mới lớp 10 thôi mà có cửa hàng riêng.

rồi.

Nguyệt chắp tay.

“Uầy, ngưỡng mộ ghê, tự nhiên em muốn lên học lớp 10 quá.

“Muốn gặp thì khó gì, ở cổng trường cấp 3 ấy, cô ấy ở đó cả ngày luôn.

Cả đám bạn cùng lớp cũng thường xuyên qua đó chơi.

Hôm nào đi mua quần áo ở đó là gặp mà.

“Vậy à, để em xin tiền ba mẹ đã.

Nhưng mà em có nhiều quần áo rồi chắc bố mẹ không cho đâu.

Trong khi đó, Minh Nhật ăn xong thì đi về nhà trước, nói còn hẹn với bạn đi chơi chiểu này.

Bên trong nhà, mẹ con Quốc và mẹ con Hào ngồi lại uống nước, nói chuyện nghiêm túc hơn.

Chuyện chính là đàn vịt.

Giờ vịt đã lớn, đem bán được rồi, hai bên cũng nên tính tới việc phân chia lợi ích.

Không tính hai con vịt ngày hôm nay thì, đàn vịt hiện giờ còn lại vừa khéo 28 con, Quốc đề xuất chia mỗi nhà một nữa.

Phần của cậu sẽ đem bán lấy tiền, nếu bên nhà Hào muốn giữ lại thì phải bỏ tiền ra mua.

Hào thì muốn bán hết cho nhanh, có tiền trong tay là yên tâm nhất, nhưng mẹ cậu lại không đồng ý.

Bà đã chăm đàn vịt suốt mấy tháng, mỗi ngày nghe chúng kêu ríu rít trong sân thành quen, giờ mà bán hết thì nhà lại vắng quá.

Bà khẽ nói, giọng vừa đùa vừa thật:

“Ù thì chia đôi, phần của nhà thằng Quốc thì mẹ không quản, nhưng phần nhà mình thì mẹ muốn giữ lại, nuôi lấy trứng khi nào cần tiền thì đem bán sau.

Về việc mẹ muốn giữ lại vịt để nuôi, Hào không có phản đối kịch liệt.

Bản thân cậu đã có tiểr riêng trong người.

Cậu không còn là một “con ếch ở đáy giếng” chỉ quanh quẩn ở quê câu cá tám chuyện cùng bọn trẻ.

Giờ đây Hào là người có mối quen biết rộng rãi hơn vì thường.

xuyên đi lại giữa các vùng, đặc biệt là khu An Bình.

Cậu đã từng nhiều lần theo mấy người lái xe nhà cô Thanh đi giao hàng, quen biết tiểu thương và vài quán ăn nhỏ, nên khi có vịt cần bán, Hào chỉ cần gợi ý một tiếng là có người sẵn sàng mua ngay.

Nhờ vậy, đầu ra của đàn vịt bên nhà Hào coi như không phải lo.

Mà người ta không mua thì cứ để ở nhà, lâu lâu làm thịt ăn hoặc nuôi vịt để lấy trứng.

Hồi đầu năm học cậu bỏ ra có 250 ngàn mua vịt giống, về sau toàn để mẹ chăm, cậu ít khi động tay tó chúng, trong lòng đã sớm giao cho mẹ mình quyền tự quyết về lũ vịt.

Còn đối với nhà Quốc thì chuyện xử lý lũ vịt lại gặp nhiều khó khăn hơn, một khi đã phân chia thành quả thì cậu không muốn để vịt nhà mình ở nhà của Hào nữa.

Hào còn trẻ, mọi chuyện dễ giải quyết, nhưng thời gian qua thì Quốc gần như là làm việc với mẹ của cậu, một người có cách nhìn nhận vấn đề còn cứng nhắc, Phụ nữ mà, nhất là những người phụ nữ trong hoàn cảnh khó khăn, thường chi li tính toán thiệt hơn.

Để vịt ở đó càng lâu thì càng phát sinh ra những mâu thuẫn nhỏ nhặt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập