Chương 77:
Thỏa Thuận.
Buổi chiểu hôm đó, dù mới từ thị trấn về, Quốc cũng không nghỉ ngơi.
Cậu khóa tạm cổng rồi đạp xe sang An Bình, muốn hỏi cô Thanh xem khi nào lứa rau đông có thể thu hoạch để chuẩn bị chuyển hàng qua biên giới.
Cũng ngót mấy tháng cậu chưa sang đây, con đường vốn nhộn nhịp ngày mùa giờ lại vắng tanh.
Trời lạnh khiến người ta co ro trong nhà, cửa chính chỉ khép hờ, khói bếp bay hững hờ giữa bầu trời xám xịt.
Kho nông sản của nhà cô Thanh thì vẫn ồn ào lắm, cuối năm việc mua bán diễn ra nhộn nhip có những hôm phải chạy thêm chuyến hàng buổi tối.
Cô Thanh hôm nay mặc cái áo khoác đ‹ dài đến tận đầu gối, bên trong mặc một bộ áo len màu đèn, ôm lấy cơ thể lồi lõm, khiến cô vẫn trông quyến rũ dù không hở chút da thịt nào, trên tay cầm quyển sổ ghi ghi chép chép, Vài người làm công đang còng lưng chuyển hàng thùng hoa quả lên xe tải.
Trong đó có cả thằng Hào.
với mỗi ngày làm việc như vậy cậu ta được trả 1 trăm ngàn, làm không ngơi tay.
Hào nhìn thấy Quốc chỉ kịp hú lên chào hỏi, tay vẫn làm, không dám chậm trễ.
Cô Thanh cũng vì tiếng hú của Hào mà nhìn qua, Thấy Quốc đứng ở đó, cậu giơ tay thay cho lời chào
[Dù không nói câu nào nhưng cả hai chỉ nhìn qua ánh mắt là hiểu đối phương đang có ý gì.
Cô Thanh bận bịu với việc ghi chép, ghi nhầm số thôi là tính nhầm lỗ mất một khoản.
Quốc chủ động tiến ra phía nhà ở, Cô Thanh quay lại công việc hoàn toàn không bị sự xuất hiện của Quốc làm phân tâm.
Bên trong nhà, cô chị cả Mai đang nằm trên ghế dài, đắp một tấm chăn phần thân dưới, mắt dõi theo bộ phim trên truyền hình.
Thoáng thấy người khác giới ở bên ngoài cửa, cô vội vàng ngồi dậy sửa soạn lại đầu tóc cho gọn gàng.
Cô biết đây là người quen của thằng Hào và Minh Nhật, đã đến vài lần nhưng quên không hỏi tên, nhưng qua lời kể của mẹ và em gái thì biết cậu em lớp 10 này được hai người kia coi trọng lắm, trời lạnh mà để khách đứng ở ngoài thì không hay, kiểu gì mẹ cũng chửi cho xem.
“Em tới tìm mẹ chị à?
vào trong nhà đi, ngoài đó trời lạnh lắm.
Nói xong cô ngồi dậy gấp tạm cái chăn rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi, chảy lại đầu tóc.
đợi cô khôi phục lại vẻ gọn gàng đi ra, mời thêm lần nữa, Quốc mới đi vào trong.
Chị rót cốc nước ấm rồi hỏi.
“Lâu quá mới thấy em ghé qua, chắc lại có việc quan trọng hả?
“Dạ vâng, em qua hỏi xem tình hình rau củ vụ đông thế nào đó chị, LẦn này phải nhờ cô Thanh giúp bán hàng qua bên đó.
Thanh Mai thở dài, trông vừa chán nản vừa tủi thân.
“Mấy đứa lớp mười như tụi em mà chăm ghê.
Em gái chị giờ cũng trông cửa hàng, còn thằng Hào thì làm bên kho suốt.
Chẳng bù cho chị, cả ngày nằm ườn ở nhà.
Sang năm nghỉ học, mẹ bắt đi làm rồi.
Nghĩ mà thấy chán.
“Sao chị không học lên cao nữa?
“Chị cũng tính vậy, nhưng mẹ bảo con gái học nhiều làm gì, ở nhà phụ mẹ còn quý hơn.
Mẹ chị muốn chị biết buôn bán như con em, rồi mở cửa hàng quần áo.
Nhưng nhỏ em lại làm mất rồi.
Chị thở dài thêm lần nữa.
“.
Mà tính chị không thích ghi chép, tính toán.
Mệt đầu lắm.
Chắc kiếm ông chồng nào khá khá, rồi ở nhà trông coi thôi, hì hì.
Ngồi thêm một lúc, Quốc nghe tiếng động cơ rần rần từ phía ngoài sân.
Chiếc xe tải chở hoa quả của kho nhà cô Thanh lùi ra khỏi cổng, lao chậm ra con đường chính rồi mất hút sau lớp bụi mỏng.
Khi tiếng máy đã xa dần, cô Thanh mới bước từ ngoài sân vào nhà.
Vừa vào đến cửa, bà đã nghe thấy tiếng than thở của Thanh Mai, giọng uể oải và đầy bất mãn.
Sắc mặt bà lập tức sa sầm lại.
“Mai.
Lên tầng thu quần áo vào đi, tối sương xuống ẩm hết bây giờ.
Thanh Mai cắn môi, đáp nhỏ như sợ mẹ nổi giận.
“Con biết rồi mà mẹ.
Cô lê từng bước nặng nề lên cầu thang, vẻ mặt chẳng khác nào bị ép đi làm việc khổ sai.
Nhìn theo bóng con gái khuất hẳn, cô Thanh khẽ thở dài, lắc đầu đầy bất lực.
“Lớn tồng ngồng rồi mà chẳng biết suy nghĩ gì cả.
Làm chị mà còn không bằng đứa em.
Cả ngày chỉ nằm dài coi TV, bảo ra Phụ mẹ thì ngáp lên ngáp xuống.
Cô chẳng thể yên tâm nổi.
Quốc nghe vậy, dè dặt lên tiếng.
“Chị ấy chắc chỉ chưa có định hướng rõ ràng thôi ạ.
Cháu thấy chị cũng chu đáo mà.
“Đừng bênh nó.
Cháu càng bênh là càng hại nó đấy.
Bà nói dứt khoát, nhưng giọng đã dịu hơn.
“Thôi, nói chuyện của cháu đi.
Hôm nay qua đây chắc vì chuyện rau củ phải không?
Nhà cháu tình hình sao rồi, năng suất tốt chứ?
“Dạ, cũng ổn cô ạ.
Quốc ngồi thẳng lưng.
“Gia đình cháu có ăn thử mấy bữa rồi đem bán ở ngoài thị trấn.
Cháu thấy vài người đã bắt đầu đưa bắp cải ra chợ, nên muốn qua hỏi cô xem bên mình thế nào, khi nào có thể thu hoạch được.
“Cả tuần nay cô bận kho hàng, chưa qua xem nông trại được.
Cô Thanh gật đầu, lấy tay phủi bụi ở mép áo khoác.
“Cháu đến đúng lúc đấy.
Hay là đi cùng cô qua đó coi luôn, biết rõ thì mới tính được chuyện chuyển hàng.
Đúng lúc ấy, Thanh Mai từ trên tầng đi xuống, tay ôm đống quần áo vừa gấp xong.
Cô đặt lên ghế thì bị mẹ gọi lại ngay.
“Mai, gấp xong quần áo thì xuống trông kho cho mẹ.
Mẹ với em ra nông trại một chút.
Thanh Mai chưa kịp than thở, chỉ kêu khẽ một tiếng rồi gật đầu, tiếp tục xếp đống áo quần sang một bên.
Quốc theo bước cô Thanh ra cửa.
Gió chiểu se lạnh thổi qua, khiến con đường dẫn ra nông trại như dài thêm.
Đã mấy tháng Quốc mới quay lại nông trại của nhà cô Thanh, nhưng tổng thể cảnh quan gầy như không đổi.
Hai bên lối đi, cỏ dại mọc um tùm như mọi khi, chỉ có điều do mấy đọt rét đậm vừa qua, chúng đã chuyển màu vàng úa, thân khô lại, không còn sức vươn ngang vươn dọc như trước.
Dưới các thửa ruộng, từng luống bắp cải trải dài ngay ngắn, nhìn từ xa giống như những đường kẻ được ai đó tỉ mỉ vạch sẵn.
Xen giữa luống là lớp cỏ bốn lá mọc dày đặc Phủ xanh cả mặt đất, khiến bắp cải trông càng nổi bật.
Quốc cúi xuống bứt vài cọng cỏ nhỏ, hơi phì cười.
Thằng Hào dạo gần đây toàn đi phụ xe tải mỗi chiều về chỉ kịp tranh thủ tưới nước, không còn thời gian làm cỏ nữa.
Lần cuối cùng đọr cỏ chắc phải từ tháng mười một năm ngoái, ngay sau khi nhà mở cửa hàng quần áo ở cổng trường.
Từ đó đến nay, cỏ cứ để mặc mọc tự nhiên.
Thực tế thì nó cũng chẳng ảnh hưởng nhiều đến sự phát triển của rau, nên Quốc cũng không để ý.
Cậu bước chậm từ đầu ruộng đến cuối ruộng.
Bắp cải ở đây vào khuôn đểu đặn, lá cuộn tròn, màu xanh sẫm khỏe khoắn.
Kích cỡ thì không lớn bằng giống hạt Trung Quốc mà cậu gieo ở ruộng nhà mình, nhưng điều đó cũng dễ hiểu.
Giống của Quốc là loại đắt nhất, còn giống của cô Thanh chỉ ngang với giống Việt thông thường mà Quốc từng trồng.
Tuy nhiên, trong điều kiện chăm sóc ổn định thì chất lượng từng cây lại không thua kém nhau là bao.
Cô Thanh cũng đi vòng quanh, mắt quan sát kỹ từng luống, càng xem càng hài lòng.
bà hỏi, giọng có phần tự tin.
“Thấy sao?
So với nhà cháu thì thế nào?
Quốc đáp.
“Dạ, không chênh lệch nhiều đâu cô.
Cháu nghĩ chắc thu hoạch được rồi.
Cô Thanh hít một hơi, thở ra một làn khói từ đôi môi đỏ mọng.
“Chắc phải đợi sang đầu tuần sau mới được.
Còn phải báo trước cho bên thương lái, rồi chuẩn bị kho chứa, bao tải, xe cộ.
Năm ngoái chỗ này của cô được ba tấn.
Mất tận sáu chuyết xe mới chuyển hết.
“Ba tấn cơ ạ?
Quốc ngạc nhiên thật sự.
Nhìn qua thì ruộng không lớn lắm nhưng sản lượng như thế đúng là đáng nể.
Cô Thanh có chút tự hào với thành quả này, nhưng với cô vẫn là chưa đủ.
“Không tính số lẻ thì đúng là vậy.
Thành phố bên kia biên giới, cháu cũng thấy rồi đấy, đất rộng người đông.
Chừng ấy nông sản chỉ đủ cung ứng cho một góc nhỏ dân cư trong một tuần thôi.
Cô còn tiếc đất nhà mình ít, gieo không được nhiều.
Gió bấc thổi qua những bẹ bắp cải, lạnh buốt nhưng vẫn thơm mùi rau mới.
Quốc khẽ gât đầu, trong lòng tính toán.
Theo lời cô Thanh, tuần sau sẽ thu hoạch ruộng của bà trước.
Khi gần xong, họ sẽ sang xem ruộng nhà Quốc.
Nếu thương lái bên Trung Quốc hài lòng, họ sẽ xem trực tiếp, định giá rồi nếu ổn thì cô Thanh sẽ cho người lái xe qua chỗ Quốc, thu hoạch luôn.
Quốc không lo về chất lượng.
Cậu tin chắc rau củ nhà mình đạt yêu cầu, thậm chí là trội hơn Nhưng điều khiến cậu băn khoăn chính là giá thu mua.
Đây là mùa đông đầu tiên gia đình cậu trồng theo hướng bán qua biên giới, nên mọi khâu đều phải hỏi lại cho chắc.
Đang đi, cậu ngập ngừng lên tiếng.
“Cô ơi.
giá bên họ thường trả bao nhiêu vậy?
Ngay khi câu hỏi cất lên, vẻ mặt cô Thanh hơi khựng lại.
Bà nhìn ra xa một lúc, như đang câ nhắc điều gì đó khó nói.
Mãi một lúc sau, bà mới trả lời chậm rãi.
“Cái đó.
cô không nói trước được, Mỗi mùa năm lại một khác.
Lời nói không hề vòng vo, nhưng rõ ràng có điều gì đó cô không tiện nói hết.
Quốc cảm nhật được sự do dự ấy, nhưng không tiện hỏi sâu.
Việc buôn bán qua biên giới vốn phức tạp, giá cả thay đổi theo từng thời điểm, thậm chí còn phụ thuộc vào quan hệ và tình hình cửa khẩu.
Gió thổi mạnh hơn.
Cô Thanh kéo cao cổ áo khoác, quay sang nói:
“Yên tâm đi, cháu trồng được như vậy là tốt lắm rồi.
Lúc thương lái qua xem, họ sẽ tự đánh giá.
Nếu chất lượng ổn thì giá cũng không đến nỗi đâu.
Quốc nhận ra sự khó xử trong ánh mắt láng tránh của cô Thanh.
cô thể hiện cảm xúc một cách không phòng bị bởi người bên cạnh là một đứa bằng tuổi con mình, chứ nếu biết đó là một người đàn ông cao niên thì hành xử sẽ giữ ý hơn.
Cái khó ở đây là về giá, cô Thanh làm trung gian nên phải được lợi thì cô mới làm chứ, ăn chênh lệch bao nhiêu để cả hai không thấy thiệt thòi, “Đớp” nhiều quá rồi đối phương bỏ không làm nữa.
Hiếm lắm cô Thanh mới tìm được cho mình một “Đồng Minh” chung chí hướng, nên cô cần thời gian suy nghĩ và tính toán lại.
Quốc im lặng một hồi lâu rồi sau khi tính toán xong xuôi, cậu nói với cô Thanh với giọng chậm rãi.
“Cháu không rõ giá cả là bao nhiêu, nhưng nếu thấp hơn giá ngoài chợ thì cháu không có lý do để bán sang bên nước bạn cả.
Cô Thanh nhìn Quốc.
“Tức là giá thấp nhất là giá ngoài chợ phải không?
Quốc khẳng định,
“Vâng chắc chắn là như vậy rồi, và cháu hài lòng với mức giá đó.
Cô Thanh không ngờ Quốc ngả bài nhanh như thế, là cậu ta còn trẻ quá ngây thơ, hay đẳng sau còn có ý đồ khác, chênh một hai giá, thoạt nhìn là ít, nhưng nếu tính bằng xe bằng tấn, thì số tiền đó không nhỏ đâu.
Nếu sản lượng bên Quốc là 1 tấn thì cô Thanh bỏ túi 1-2 triệu rồi, trừ đi chi phí xe cộ vận chuyển thì cũng gọi là có một chút lợi từ thành quả của Quốc.
Mà nếu thỏa thuận được giá tốt với thương lái, không chỉ 1-2 giá mà 3-4 thì càng tuyệt vời hơn.
“cô sẽ cố gắng giúp cháu bán hết số rau củ.
Dù chưa biết thương lái Trung Quốc mua giá nào, nhưng yên tâm, phần của cháu, cô sẽ mua lại, lỗ thì cô chịu, nhưng nếu nếu có lời thì phần đó thuộc về cô.
Cháu không có ý kiến gì chứ?
“Cô bán buôn nên cô ăn phần chênh lệch là đúng lẽ thường, các mối quan hệ, kết nối với thương lái mà cô tạo dựng bấy lâu, đâu phải tự nhiên mà có.
Còn cháu bán được hết nông sản với giá ngoài chợ thì coi như mùa vụ thành công rồi.
Cháu mong cô sẽ bán được cho thương lái Trung Quốc, với giá cao hơn trong nước, như vậy cô mới có lời, sau này cô và cháu mới có nhiều cơ hội việc với nhau chứ.
Cô Thanh đứng giữa luống rau, hai tay khoanh lại trước ngực, gật gù đầy ý vị.
Ánh mắt bà nheo lại như muốn quan sát Quốc kỹ hơn, giống như đang đánh giá cậu từ một góc độ mới.
Cuối cùng, bà bật cười nhẹ.
“Cháu có đúng là bằng tuổi cái Phương nhà cô không vậy?
Câu hỏi của cô nghe như trêu chọc, nhưng giọng điệu lại nghiêm túc đến lạ.
Quốc mỉm cười đáp.
“Hiện tại thì đúng là bằng tuổi con gái của cô đó ạ.
Cô Thanh vẫn nhìn cậu, ánh mắt như càng thêm tò mò.
Bà thở ra một hơi dài TỔi nói.
“Tự nhiên cô muốn đến nhà cháu gặp ba mẹ cháu quá.
Không biết hai người là kiểu người thế nào mà dạy được đứa con như vậy.
Quốc bật cười thành tiếng.
“Mấy chuyện này đều không phải do bố mẹ dạy đâu cô.
Cháu chỉ là đứa thích trải nghiệm, thích làm thử nhiều thứ hơn so với bạn bè cùng lứa thôi.
Còn bạn Phương nhà cô cũng giỏi lắm đó.
Lúc nãy cháu đi ngang qua cửa hàng, thấy duy trì rất tốt.
Về lâu dài chắc chắn giữ được chỗ đứng cạnh cổng trường.
Nhắc đến con gái, vẻ mặt cô Thanh lập tức thay đổi.
Từ sự tò mò chuyển sang tự hào, xen chút nhẹ nhõm.
“Được cái này thì mất cái kia thôi.
Con gái đầu thì chậm chạp, suốt ngày nằm đài xem phim, làm cái gì cũng lười.
Cũng may đứa thứ hai sáng dạ hơn, biết tính toán, biết mở cửa hàng.
Sau này chắc nó thay cô quản lý cơ nghiệp.
Quốc nghe vậy chỉ im lặng gật đầu.
Cậu cũng đã tiếp xúc với cả hai chị em, đúng là tính tình khác nhau.
Nhưng dù thế nào, mỗi người có một hướng đi riêng, chẳng thể so sánh ai hơn ai được.
Cô Thanh tiếp tục nói, giọng trầm lại như đang nghĩ xa xôi hơn.
“Nếu sau này cháu đi theo con đường hiện tại, cô mong hai đứa có thể giúp đỡ nhau.
Không phải cứ chung vốn chung việc gì, chỉ cần giữ quan hệ tốt, hỗ trợ đúng lúc là được.
Quốc hiểu ý.
Người lớn làm ăn bao giờ cũng nghĩ xa và rộng.
Trong mắt cô Thanh, cậu không chỉ là đứa trẻ lớp mười mà còn là người có đầu óc, có tương lai làm ăn, tương lai nếu không đi xa thì có thể hỗ trợ với con gái của mình.
Cậu đáp bằng giọng khiêm tốn.
“Bạn ấy cũng có con đường riêng cô ạ.
Ít nhất vài năm tới, cháu vẫn sẽ gắn bó với công việc mùa vụ cùng cô.
Mùa đông năm nay là khởi đầu tốt, mùa tới hy vọng còn tốt hơn.
Cô Thanh nhìn Quốc thêm một lúc, nụ cười dần nở ra, thoải mái và chân thành.
“Yên tâm.
Cô không phải dạng ức hiếp trẻ con đâu.
Làm việc với cô, chắc chắn cháu không chịu thiệt”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập