Chương 78: Việc Làng xóm.

Chương 78:

Việc Làng xóm.

Các thương lái khi sang thu mua nông sản đều chủ động nâng giá cao hơn thị trường trong nước.

Đó là cách duy nhất để thu hút nguồn hàng, nhất là vào mùa đông khan hiếm.

Quốc hiểu điều này rất rõ.

Nếu cậu muốn, chỉ cần mặc cả thêm chút ít hoặc đợi thương lái tới, dùng vốn tiếng Trung của mình để trao đổi trực tiếp, chắc chắn sẽ chốt được mức giá cao hơn.

Khi ấy, cô Thanh dù có muốn ăn chênh lệch cũng chẳng được bao nhiêu.

Làm vậy có thể chứng minh được bản thân tuy ít tuổi nhưng “ không phải dạng vừa”.

Chỉ cé điều, hành xử theo cách đó thì cô Thanh đứng giữa hoàn toàn mất lợi ích, mối quan hệ sẽ chẳng còn êm đẹp.

Người làm ăn ai cũng muốn có phần, dù ít dù nhiều.

Nếu hôm nay cậu giành hết phần tốt về mình ăn thua từng chút, lần sau cô Thanh có mối ngon cũng chưa chắc báo lại.

Không khéo còn thành đối đầu nhau, mất cả đường lui.

Nghĩ tới đó, Quốc thấy không đáng.

Thay vì để tâm đến chuyện người khác “ăn” trên công sức của mình, cậu chọn cách nhìn vào mặt tích cực:

rau củ nhà cậu đã tiêu thụ nhanh chóng, gọn gàng, không phải mang ra chợ rac từng bó, cũng không lo bị ế Chỉ vậy thôi đã là một sự giải thoát lớn cho mùa đông bận rộn này.

Cậu hiểu rằng làm ăn không chỉ có tính toán trong một ngày, cô Thanh là một người có thể hợp tác, ngoài một chút tiền lời thì cô còn có thể cho cậu được nhiều thứ khác.

Quốc nhận ra ánh mắt cô Thanh nhìn mình không hề giống với kiểu người lớn đối xử với đám trẻ con chưa hiểu sự đời.

Ánh mắt ấy giống như khi tìm thấy một người bạn đáng trân quý dù hai bên có khoảng cách về thế hệ.

Nhưng thực tế ai nhiều tuổi hơn ai còn chưa biết đâu.

Bán xong phần vịt nhà mình, Quốc thấy nhẹ nhõm hẳn hiện giờ cậu chỉ còn chờ đợi Cô Thanh dẫn Thương lái qua lấy hàng mà thôi.

Cậu không còn phải lo mang rau cải bắp sang nhà Hào nữa.

Nếu bên đó cần thì chỉ việc qua vườn nhà cậu tự hái rồi mang về.

Lúc đầu, mẹ của Hào vẫn thường lên nhà Quốc lấy ít rau mang cho vịt.

Nhưng chỉ ít lâu sau, tình hình thay đổi.

Hào bán được vài con vịt cho người quen ở An Bình, lại thêm Minh Nhật mua bốn con để tổ chức liên hoan cùng với cả lớp, nên số vịt trong chuồng vơi đi nhanh chóng.

Khi đàn vịt chỉ còn lại 6-7 con, mẹ Hào không chạy qua nhà Quốc lấy rau để chăn vịt nữa.

Sân nhà vắng tiếng vịt kêu, nhưng ít ra vẫn có con chạy ra chạy vào.

Thi thoảng lại cho ra một hai quả trứng, cải thiện được vài bữa ăn, nên Bà Ly bót tủi thân.

Ruộng rau nhà Quốc vẫn tốt tươi.

Trời cuối đông, lá non mọc nhanh, không nở ra mà co lại thành bắp, cũng là phần sẽ đem đi bán, phần lá ở ngoài không phát triển thêm để lâu thì già rồi mục.

Quốc tranh thủ buổi sáng ta lá, bó lại thành từng mớ nhỏ mang sang cho chú thím bên ngoại, vừa làm thức ăn cho gà, cho lọn, vừa coi như quà cảm ơn vì hồi đầu vụ thím đã cho mượn trâu để cày đất.

Thỉnh thoảng, thím lại chủ động qua nhà Quốc lấy rau, khi thì mang giỏ, khi thì sai con Nguyệt đi sang hái rau.

Nguyệt lần nào sang nhà Quốc cũng nói chuyện không dứt.

Hôm ấy, trong lúc ngồi trên bậc cửa chờ Quốc bó rau, con bé cười tươi, khoe giọng rõ ràng như thể sợ ai không nghe thấy.

N‹ bảo học kỳ vừa rồi được danh hiệu học sinh giỏi, còn được cô giáo chọn đi thi học sinh giỏi cấp huyện Môn ngữ văn nữa.

Nói đến đây, giọng nó nhỏ dần, rồi lí nhí bảo rằng “nhưng không được giải gì hết”.

Quốc đang ngồi nhặt mớ rau điếp, ngẩng đầu lên nhìn con bé, thấy mặt nó vừa ngượng vừa tiếc.

Cậu động viên.

“Không sao đâu, được đi thi là giỏi rồi.

Nhất là môn văn cần nhiều kiến thức và trải nghiệm hơn những điều trong sách vở.

Nguyệt nghe vậy thì cười ngượng.

Dù không có giải, cô giáo chủ nhiệm vẫn tuyên dương trước lớp, bảo rằng “dám đi thi đã là đáng khen rồi”.

Giờ nghĩ lại có lẽ cô nên chọn thi môn khác khả năng còn có giải.

Nghe con bé kể, Quốc nhớ lại hồi học kỳ 1 năm lớp 9, bản thân cũng từng đi thi học sinh giỏi môn Toán cấp huyện, được giải ba đủ để bản thân tự hào.

Mỗi lần đại diện cho trường để tham gia kỳ thi, học sinh sẽ nhận được tiền bồi dưỡng, số tiền vài trăm ngàn.

Cái Nguyệt có chút tiền riêng sau đọt thi học sinh giỏi, liền muốn qua nhà chị Liên rủ chị đi mua quần áo trước dịp tết.

Bắt đầu chăm chút ngoại hình cho bản thân.

Chuyện con gái, Quê không ngăn cấm người ta xinh đẹp được.

Việc cậu có thể làm là để ý xem các mối quan hệ độc hại mà em họ có thể bị vướng vào.

Nhìn Nguyệt có vẻ thân thiết với Liên, Quốc hiểu ra sóng gió tình trường của con bé khả năng cao sẽ bắt nguồn từ cô bạn đồng lứa này.

Thời gian trôi nhanh như gió, mới đó mà đã tròn một tuần kể từ chuyến lên thị trấn.

Trong xóm rộn ràng hẳn lên vì một sự kiện quan trọng:

đám cưới của anh Lâm, cựu hội trưởng hội thanh niên.

Nhà anh Lâm vốn rộng rãi, lại nằm gần giữa xóm nên thuận tiện cho việc dựng lán, dựng bếp nấu cổ.

Sát ngày cưới, chủ nhà đi một vòng mời những người họ hàng trong xóm qua phụ một tay.

Đến phiên Quốc, cậu là tân hội trưởng hội thanh niên, mới sáng đã chạy qua mấy nhà để hô hào những người trong hội.

Thanh niên trong xóm đông đủ tụ họp tại sân nhà anh Lâm, Thằng Hào cũng buộc phải nghỉ làm ở nhà cô Thanh để về phụ, không thể vắng mặt trong một dịp lớn như vậy.

Các chú các bác bên nhà trai phân công nhiệm vụ, đội nam chia nhau mỗi người một việc.

Người vào rừng chặt tre, người lấy nứa, người thì cắt dây chão để giăng bạt.

Đội nữ thì tất bật chuẩn bị bát đũa, rửa nổi niêu xoong chảo, phân loại từng đống rau củ, thịt cá.

Cá thì lấy luôn trong ao nhà thằng Hào.

Cậu ta vài thanh niên lại kéo nhau sang đó tát ao từ sớm.

Nước lạnh buốt nhưng không thể không xuống, chỉ một lát đã vớt được mấy chục con cá trắm, cá chép nuôi được nửa năm rồi, kích cỡ khá ổn.

Cứ ở đó đến gần trưa thì mang vài xô cá về nhà anh Lâm.

Quốc và vài người dựng lán trước nhà.

Mỗi người một tay nên làm việc nhanh gọn lắm.

Dựng lên trước rồi sẽ căn chỉnh sau.

Bàn bạc và tranh cãi thì cả sáng cũng chưa làm được nữa.

Trong nhà, mấy chú lớn tuổi mổ heo.

Ngày đầu chỉ mổ một con để làm lễ nhỏ, còn hai con nữa để dành cho ngày chính hôm sau.

Cái lán thành hình thì con lợn đã mổ xong, một số lại bị điều đi làm lòng lợn, một số khác thì chặt thịt heo, cái thủ lợn đem đi bày trước còn mấy.

bộ phận khác thì chia năm sẻ bảy chuẩn bị nấu cơm trưa.

Rau củ phần nhiều nhà anh Lâm tự trồng, nhưng chất lượng thấp hơn so với dự kiến, thành ra là thiếu nguyên liệu.

Mẹ anh Lâm đã nhắn trước là khi thiếu thì qua nhà Quốc lấy thêm.

Chục cây bắp cải to, chục cân củ cải trắng, mấy cân su hào, rồi ba quả bí xanh, quả nào quả nấy to vừa dài, phải mang lên vai chứ không xách nổi.

Nhìn mấy quả bí chuyển vào bếp, các cô chú nấu cỗ ai cũng xuýt xoa.

Bí to thì nấu canh móng giò, bắp cải và dùng để cuộn thịt, muối xổi, hoặc xào cho đủ món.

Dựng lán xong, hội trưởng hội thanh niên lại phải đi ra chợ mượn bàn ghế đem lên xe thổ về nhà.

Đám cưới dự kiến 20 mâm.

Năm mâm đặt trong nhà để ngồi chiếu, còn lại 15 mâm thì đặt ngoài sân nhà và sân hàng xóm sát vách.

Ngày lạnh nhưng chạy tới chạy lui liên tục, ai cũng nóng bừng mặt, áo khoác mở tung.

Cả buổi làm việc không ngơi tay.

Đói lúc nào ăn lúc đó.

Mấy nổi thịt luộc vừa chín tới, mùi thơm lan tỏa, đám thanh niên xúm lại mỗi người vớ vài miếng, thế là qua cơn đói.

Ăn Vụng nhiều nên đến bữa chính thì lại chẳng ai còn bụng để ăn nữa.

Buổi chiểu gia chủ kiểm kê lại đồ đạc hiếu gì thì sai người đi mua ngay, rượu là không được thiếu.

rau củ, bát đũa đồ làm lễ.

rồi trang trí phòng đón đâu.

Loay hoay cho đến hết ngày.

Tối hôm đó, nhà trai làm năm mâm cỗ nhỏ, toàn người trong xóm.

Người già, người trẻ, trai gái ngồi chen nhau trên chiếu, hôm nay đã thẩm mệt, ngày mai là lễ chính nên ăn xong thì về nghỉ ngơi chứ không nán lại quá lâu.

Sang ngày hôm sau, mọi thứ bận rộn gấp mấy lần.

Từ sáng sớm, ba bếp lò đã đỏ lửa, khói bếp bốc lên nghi ngút giữa trời đông.

Hai con lợn được mổ sạch sẽ.

Người cạo lông, người moi lòng, người đánh tiết canh.

Một nhóm khác nhồi đậu và thịt vào đậu, nhóm khác làm bí cuộn thịt.

Lạc thì rang sẵn cả thúng.

Từ phía bếp hầm vang lên mùi xương đang sôi lục bục.

Mỗi mâm ít nhất tám món, vì đông khách nên phải chuẩn bị đồng loạt.

Cả sân nhà anh Lâm sáng rực lên bởi hàng chục kiểng bếp đặt sát nhau, lửa cháy đỏ hồng.

Người ra người vào tất nập, ai cũng tất bật nhưng trong lòng lại rất vui.

vui vì ngày cưới người ta, vui vì được ăn ngon có nhiều thịt.

Người lớn vò cho bọn trẻ nắm xôi, một tay cầm xoi một tay cầm miếng thịt, miệng nở nụ cười đầy dầu mỡ.

Nhìn bọn nhóc cười, Quốc cũng thấy vui lây, hạnh phúc đơn giản chỉ là như thế.

Mọi sự chú ý ngoài sân đều đồn về phía cô dâu chú rể đang tiếp khách, còn đội làm bếp thì âm thầm ở “hậu trường” thiếu gì lấy đó, xoay như chong chóng.

Mỗi khi một mâm khách ngồi xuống, người bếp liền bưng bê đồ ăn ra, hết cơm canh lại tới thịt cá, món này vừa đặt xuống đã phải chuẩn bị món khác.

Quốc và Hào vốn có kinh nghiệm đi bê cỗ, nhưng lần này bị điều về đội phụ bếp nên phải tụ tay luộc rau, đảo chảo thịt, xào xáo hết món này đến món kia.

Mùi thức ăn thơm lừng tới mức chưa ăn đã cảm thấy no bằng mắt với mũi.

Khi khách bắt đầu dùng bữa, đội thanh niên mới có chút thời gian thở.

Một vài người ngồi cạnh nồi cơm, chú ý xem bàn nào xin thêm thì chạy ngay.

Mấy đứa con gái thì háo hức kéo nhau ra ngó xem mặt cô dâu, có đứa còn lén chạy vào tận phòng tân hôn đểxem trang trí thê nào.

Thời đó thông tin liên lạc còn nghèo nàn, các cặp đôi chỉ quen nhau quanh vài thôn xóm, cùng lắm khác huyện.

Cô dâu lần này cũng cùng xã, cách xóm chỉ vài con đường đất nên nhề trai rước dâu bằng cách đi bộ, vừa gần vừa vui.

Một số thanh niên trong xóm có mặt trong đoàn rước dâu, còn Quốc và Hào bận phụ bếp, mãi đến gần trưa mới ló mặt ra ngoài được.

Xung quanh sân, tiếng bàn tán của đám con gái rộn ràng.

“Cô dâu mặc áo cưới đẹp quá trời luôn.

“Mai mốt mình cưới vài lần.

“Chị này ở xóm bên cạnh, gần nhà ông chú mình đó.

Tiếng cười nói cứ thế vang lên, thi thoảng bị chen ngang bởi tiếng khách mời yêu cầu thêm cơm hoặc thêm đồ ăn.

Đội phục vụ bàn gồm mấy thanh niên và vài bà thím đi đứng liên tục, chỉ khi khách dùng xong, họ mới bắt đầu dọn lại đổ, bày mâm mới, rồi mới đến lượt mình ăn.

Bọn họ luôn là những người dùng bữa sau cùng, vừa ăn vừa tranh thủ nghỉ.

Buổi trưa là bữa chính, khách đông nên sân nhà anh Lâm chật kín.

Khi khách khứa lục tục ra về, công việc mới nhẹ bót.

Một nhóm phụ nữ ở lại rửa bát đũa, còn cái lán dựng ngoài sân th giữ nguyên vì buổi tối còn một bữa nữa dành cho họ hàng và đội phục vụ.

Đây vừa là lời cảm ơn bà con trong xóm đã giúp đỡ, vừa để “tiêu thụ” bớt thức ăn còn lại từ bữa chính, tránh lãng phí.

Gom góp lại cũng đủ làm năm mâm, trong đó có một mâm toàn thanh niên ngồi với nhau, thoải mái hơn ban trưa nhiều.

Suốt cả ngày tiếp xúc với thịt cá, ai nấy đều ngán ngẩm.

Khi ngồi xuống mâm tối, họ hầu như chỉ chọn rau cho đỡ ngấy.

Cô dâu chú rể cùng gia chủ đi từng bàn mời rượu, cảm ơn cả đội thanh niên đã giúp đỡ nhiệt tình sức.

Đây là nếp sống bao đời:

hỗ trong xóm có việc thì thanh niên phải góp mặt.

Sau vài chén rượu mừng, mặt mũi ai cũng ửng hồng, câu chuyện trên bàn trở nên rôm rả hơn hẳn.

Liên vốn ít nói, uống chút rượu vào lại trở thành cái loa phát thanh.

Giọng cô nàng vang to, khiến cả bàn phải bật cười.

“Thằng Hào dạo này hay sang An Bình nha, làm gì bên đó mà thấy mặc đồ mới suốt thế?

Nghe vậy Quốc mới để ý Hào hôm nay ăn mặc khác hẳn mọi khi.

Áo sơ mi trắng xắn tay, quần bò xanh, còn đeo cả vòng bạc.

Nhìn gọn gàng, bảnh bao thấy rõ.

Hào cười, gãi đầu.

“Đồ đâu, toàn mượn mấy ông lái xe chứ mua gì.

Mặc vậy ổn không?

Liên chống cằm, cười tỉnh nghịch.

“Nhìn cũng ngon zai phết chứ đùa.

Hào nghe câu đó thì hai cánh mũi phập phồng như đắc ý

“Cuối cùng cũng có người có mắt.

Nguyên ngày hôm nay mặc bộ này mà giờ mới có người khen.

Mời người đẹp một chén nha.

Liên đưa chén lên.

“Ô kê, tới luôn!

Cô nàng nốc một hơi hết sạch khiến mấy bạn nữ hoảng hốt can ngăn.

“Uống ít thôi, tí say lăn quay ra đây người ta cười c-hết.

Liên vỗ ngực.

“Yên tâm đi, có chén rượu thôi mà say gì.

Yo, vô nữa đi Hào.

Hào thuộc dạng uống được, vài chén cũng.

chẳng hề hấn gì vì trước đó thường nhậu xã giao với đám lái xe.

Còn Liên thì bắt đầu đỏ mặt, mắt long lanh, bước đi xiêu vẹo.

Đến lúc đứng dậy suýt ngã, Mây phải gọi thêm một chị lớp mười một dìu cô về tận nhà.

Về đến nơi, khỏi phải nói, cô nàng bị phụ huynh mắng một trận ra trò vì tội con gái còn nhỏ đã uống rượu rổi say xin.

May mà ở trong xóm, chứ ra ngoài dễ bị người xấu lợi dụng.

Ngoài chuyện đó ra, đám cưới của anh Lâm diễn ra suôn sẻ từ đầu đến cuối.

Sang hôm sau, gia đình tự tháo dỡ lán trại.

Riêng Quốc, vì là người đi mượn bàn ghế, nên sáng sớm đã phải cùng anh Lâm chất bàn lên xe, rồi chạy ra chợ trả cho từng chỗ một.

Loanh quanh hết nửa buổi sáng mới xong, anh Lâm cảm ơn hội thanh niên nhiều lắm.

Thực ra trước đây anh cũng hay đi phụ người trong xóm, chỉ là lần này đám cưới của chính mình, cảm thấy nặng lòng hơn mà thôi.

Có gia đình riêng, phải lo thêm nhiều thứ.

Và ở nông thôn thì đời sống không dễ dàng gì.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập