Chương 80:
Thu Hoạch (tiếp)
Rau củ mà quốc thu hoạch được nhiều hơn cả dự tính ban đầu, củ cải chỉ thấy ngọn tưởng ít, nhổ lên chất đống mới thấy nhiều.
Quốc đứng nhìn thành quả của mình, vừa mừng vừa có chút choáng ngợp.
Cậu tính nhẩm một lượt, biết chắc vụ này tiền lời sẽ khá.
Ba buổi nhờ mọi người thu hoạch, không phải nhờ miễn phí mà có trả công hẳn hoi.
Sau người, mỗi người 150 ngàn cho 3 buổi, tổng cộng hết chín trăm ngàn chỉ trả cho riêng phần thu hoạch.
150 là ít hay nhiều tùy thuộc vào cảm nhận của mỗi người, đối với con nhà nông lại đa phần là học sinh thì kiếm ra tiền là một điều rất thú vị và ý nghĩa.
Việc thuê người trong xóm không chỉ để Quốc đỡ vất vả, mà còn là một phần trong dự định ban đầu:
chia sẻ thành quả, để mọi người thấy rằng trồng rau vụ đông vẫn có thể tạo ra thu nhập, dù không phải mùa vụ chính.
Xóm nhỏ này quanh năm gắn bó với ruộng đồng, ai cũng quen tay việc nhà nông, chỉ cần nói sơ qua là hiểu ngay, không cần hướng dẫn nhiều.
Buổi làm cuối cùng kết thúc.
Quốc mời mọi người qua nhà mình uống nước rồi chiêu đãi món Củ Cái muối chua, khi mệt thì ăn rất ngon, cắn một miếng mà chua chua ngọt ngọt, mỗi người hai ba miếng chấm thêm chút muối là hết luôn cái hũ.
“Củ cải làm kiểu này được nha.
“giống như làm rau dưa, nhưng ngon và cắn sướng hơn.
Quốc vào nhà lấy tiền ra phân chia cho mọi người, Mấy đứa trong hội thanh niên thì vui ra mặt.
“Cảm ơn anh chị và mọi người đã giúp đỡ nhà em nha.
Tiền công mỗi người trăm rưỡi, ngoài ra còn có thêm thêm một cây bắp cải, hai củ su hào, 3 củ cải trắng về nấu canh nhé.
Nga tròn mắt nhìn cây bắp cải to tròn Quốc đưa.
“Hội trưởng hội thanh niên có khác, cảm ơn Quốc nhiều nha.
Cái Mây ôm lấy cây bắp cải như ôm kho báu.
“Vừa có tiền lại còn có rau sạch mang về.
lần sau có vụ gì bảo mình với nha.
Linh gật đầu.
“Đúng đó, lần sau làm lớn hơn đi, có gì gọi chị qua giúp, có thù lao là được, he he.
Quốc gật gù.
“Nhất định rồi, chỉ sợ sau này chị đi làm xa có công việc nhiều tiền hơn, không thèm giúp en ấy chứ”
“Sau này hãy đểsau này nói.
Trước mắt cứ vậy nha.
Vợ chồng anh Lâm thì ngồi im lặng một lúc lâu.
Người chồng chép miệng, giọng pha chút nuối tiếc.
“Nói thật nha Quốc, anh thấy tiếc ghê.
Đất nhà cũng rộng, mà trước giờ chỉ trồng đủ ăn.
Không nghĩ được làm ra tiền như vậy.
Vợ anh tiếp lời.
“Nhìn nhà em làm mà thấy ham.
Chắc sang năm vợ chồng mình thử một vụ xem sao.
Trời mùa này tối nhanh sau khi nhận tiền và rau củ, mọi người vui vẻ ra về.
Mẹ Quốc ở biết tin con trai bỏ 900 ngàn ra thuê người thu hoạch, số tiền này quá lớn khiến bà cảm thấy hơi xót ruột, nhưng tiền của con trai nên bà không kịp ngăn lại.
Nhưng nhìn đám trẻ vui vẻ thì bà nhắm mắt cho qua, cảm thấy nhà mình nhiều rau củ như vậy, cho một chút cũng chẳng sao.
Không có họ giúp thì hai mẹ con không có cách nào thu hoạch rau củ để kịp người ta mang lên xe.
Sau ba buổi lao động, Quốc hoành thành được 2 xe hàng cho cô Thanh với tổng sản lượng là 1.
8 tấn rau củ, và vẫn còn sót lại hơn 2 tạ ở ngoài ruộng nữa.
Phần rau này cậu giữ lại cho gia đình và bán ở chợ địa phương.
Với số lượng rau củ đã bán đi, Quốc nhận được hơn 14 triệu tiền bắp cải, củ cải 4, 8 triệu, xu hào 3, 6 triệu.
Tổng là hơn 22 triệu có lẻ, theo giá ngoài chợ.
“Đây là số liệu mà con gái cô đã ghi chép, cháu xem qua và có thắc mắc gì không?"
Sống một đời người, giờ đây Quốc không còn tính toán chỉ li từng đồng, cậu cảm thấy sấp tiền dày và bản thân thỏa mãn với chúng.
“Dạ cháu hoàn toàn hài lòng với kết quả này.
Cô Thanh mỉm cười.
“Cô sẽ bù thêm cho cháu đủ 23 triệu chắn luôn nhé.
Kiểu Phương lúc này đang ngồi ở ngay kế bên mẹ, tay cầm xấp tiền đếm đi đếm lại vài lần.
nghe mẹ bảo bù thêm để thành chẵn thì thoáng khựng lại một chút.
Cô rất tự tin với cửa hàng quần áo trước cổng trường, nhưng chưa bao giờ nghĩ doanh thu c‹ thể đạt đến con số này, cửa hàng của cô có tháng kiếm được tiền triệu có tháng kiếm được và trăm 23 triệu có thể bằng cả năm của cô làm việc mất.
PHương đưa tiền cho Quốc rồi dặn.
“Đây nha, cậu đếm lại đi xem có thừa thiếu gì không?
Quốc không đếm lại mà cất vào trong người ngay.
“Mình tin cậu đếm chuẩn, cô thanh cho thêm thức là thừa rồi.
Mình không trả lại đâu.
Cô Thanh bật cười, cảm thấy làm việc với cậu nhóc này rất thú vị.
^À, giờ cô mới biết là cháu nói được tiếng Trung đấy, học khi nào mà bữa trước nói chuyện lưu loát vậy.
“Dạ cháu học được một chút thôi, biết sẽ làm việc với thương lái nên chuẩn bị vài câu giao tiếp đó mà.
Còn cô thì sao, vụ này thu hoạch được nhiều không cô?
Cô Thanh chỉ trồng bắp cải, thu hoạch được hơn 3 tấn.
Thu nhập không phải 36 triệu, giá của cô với thương lái khác với giá của cô với Quốc.
chênh bao nhiêu thì Quốc không rõ, nhưng chắc chắn là vào khoảng trên 40 triệu.
Nói chung mùa vụ của cô không tệ chút nào, sắc mặt của cô mấy bữa nay tươi tỉnh hơn hẳn, lúc nào cũng cười.
Hôm nay Quốc qua nhà thanh toán tiền nông sản, cô Thanh còn mời Quối ở lại dùng bữa.
Bình thường cậu hay từ chối vì sợ làm phiển, nhưng hôm nay cô cứ khăng khăng mời cho bằng được.
Quốc cũng nghĩ chẳng mấy khi có dịp ngồi trò chuyện thoải mái nên gật đầu đồng ý.
Chỉ đến khi ngồi vào bàn, cậu mới hiểu vì sao nhà này ít khi thấy ba của Kiểu Phương về ăn com.
Mâm com bày ra khá đẹp mắt nhưng hương vị thì.
khó khen cho được.
Chỉ có món chay thôi, Canh bí hơi nhạt, còn đĩa thịt xào lại quá hơi khô.
Quốc nếm thử một miếng, cố nén cười.
Kiểu Phương liếc cậu, giọng nhỏ như thì thầm.
“Cậu cười cái gì thế?
Quốc bật cười.
“ Không có gì, bình thường nhà cậu đều ăn uống như vậy à?
Cô Thanh nhìn cậu với ánh mắt ngờ vực.
“Sao vậy Quốc, thức ăn không vừa miệng sao.
chắc tại mấy đứa nó lâu không vào bếp.
Bình thường có bà cô lo bếp núc, nay cận tết bà bận việc nhà nên chạu chịu khó chút nhé, ăn không được thì mình ăn hoa quả.
Cô toàn ăn rau với hoa quả thôi, ăn dầu mỡ nhiều lại sợ béo.
Nghe mà Quốc vừa thương vừa buồn cười.
Com nước như thế này thì ba mẹ con họ sống chủ yếu bằng trái cây, bánh trái và đồ ăn nhanh là chính/
Trong lúc ăn, cô Thanh tha thiết bảo nếu rảnh thì cứ ghé nhà cô chơi, xem như người nhà.
Nghe giọng điệu thân mật, Quốc cảm thấy ấm áp lạ lùng.
Cậu biết rằng mối quan hệ này không còn là chuyện mua bán đơn thuần nữa, mà như giữa người thân thiết hơn đối tác làm ăn.
Mấy ngày sau, Quốc đem chuyện thu hoạch và buổi ăn cơm kể lại cho Hào nghe.
Lúc nghe Quốc nói vụ rau đông kiếm được hơn 20 triệu, mắt Hào trợn tròn, miệng há hốc như sắp nuốt luôn cả củ khoai.
“Gì cơ?
Hơn 20 triệu?
Quốc gật đầu.
“gì mà hoảng hốt thế, chia ra mỗi tháng được 5-6 triệu thôi mà, chẳng qua cầm một lúc thì thấy nhiều thôi.
Hào xém đánh rơi cái giỏ cá đang cầm.
“Trời đất ơi.
Thế này thì mày hơn tao bán cá cả năm trời đó.
Tao gom góp mãi mới được 5 triệu.
Tưới rau cho nhà bà Thanh thêm 2 triệu nữa, tết cô Thanh bảo thưởng tao 500 ngàn với mấy gói bánh, tính cả thảy mới 8 triệu.
Mày đi một mùa đồng mà bằng tao tích góp cả năm luôn.
“Mà mày đừng so kiểu đấy.
Đây là công của cả nhà tao, mỗi người gánh một phần.
Nếu chia theo công việc thì tao cũng chỉ giữ một phần khoảng tám triệu thôi.
Tính ra cũng bằng mày.
Hào nghe vậy thì thở phào, mặt giãn ra rõ rệt.
“Nghe vậy tao đỡ bị quê.
Chứ tưởng mày bỏ tao lại phía sau xa quá rồi.
Nếu làm nông mà giàu thế chắc tao chẳng đi làm chỗ bà Thanh đâu.
Mà.
mày với cô Thanh sao rồi?
Tao thấy bả quý mày dữ lắm.
Quốc suýt nghẹn.
“Quý là quý làm ăn.
hai bên cùng có lợi ấy mà.
Về đến nhà, số tiền bán Rau Quốc đưa cho mẹ giữ, lần đầu bà cầm nhiều tiền như vậy, nhớ lại con trai dám cầm tiền trong người mà đi một mình không sợ b:
ị cướp.
Đổi lại là bà có khi không nhích nổi chân nữa.
Nhớ lúc con đi thuê mấy đứa thanh niên xóm thu hoạch rau, rồi trả mỗi đứa trăm rưỡi, tổng là đi gần triệu bạc chỉ trong 2 ngày, bà xót lắm.
Nhưng giờ có một xấp tiền dày, thì chẳng còn tiếc gì nữa.
Bà thực sự phục con trai của mình, tưởng trồng rau chơi chơi thôi ai dè bằng bốn tháng làm việc của ba, và gấp cả năm bà đi bán bánh giò ngoài chợ.
Bà siết chặt xấp tiền vào ngực, giọng run run mà đầy thương yêu.
“Quốc ơi.
sao con trai của mẹ giỏi thế này hả con.
Quốc ngồi bên cạnh, nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của mẹ, tự nhiên cũng thấy lòng mình nhe bằng.
Cậu mim cười.
“Con chỉ đem chút kiến thức cơ bản trong sách ra áp dụng ngoài thực tế thôi mà mẹ.
Không có gì ghê góm đâu.
“Ghê chứ sao không.
Mẹ cậu khẽ đẩy vai Quốc, vừa trách yêu vừa xúc động.
“Ba con mà biết mẹ con mình kiếm được từng này tiền, chắc ông ấy choáng mất.
Cũng sắp đến Tết rồi.
Chắc tầm hai mươi bốn âm lịch là ba con về.
Không biết lại có kịp cúng ông Công ông Táo không nữa.
Cầm nhiều tiền trong nhà, mẹ của Quốc hơi lo, nhưng hai mẹ con suốt ngày ở nhà, nên không sợ trộm mò vào.
thôn xóm tuy nghèo nhưng chưa từng phát sinh ra sự việc trộm cắp nào.
Kiểu nhà nào cũng nghèo thì có gì đâu mà trộm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập