Chương 82: Chọn Bạn mà chill (tiếp)

Chương 82:

Chọn Bạn mà chill (tiếp)

Quốc bước tới, tiếng bước chân chan chát giữa nền nhà lát gạch, khiến đám bạn lớp 10 A phả quay đầu lại.

Chỉ cần nhìn thấy Quốc tiến gần, ánh mắt nghiêm lại, mấy người đã im bặt tiếng cười.

Không ai hiểu Quốc định làm gì, nhưng rõ ràng không khí đã khác hắn.

“Đứng gọn vào cho người ta đi lại với chứ.

“Đi lối khác đi, không thấy chỗ này đang kẹt à?

“Tôi thấy mấy ông cố ý chặn đường.

Đứng dịch qua một bên để người ta đi.

Một trong đám con trai lập tức gằn giọng:

“Mày là thằng nào?

Tao đến đây mua hàng, thích đứng đâu thì đứng.

Cửa hàng này của mày chắc?

Quốc không nhịn được, đáp lại ngay:

“Đây cũng không phải cửa hàng của mày.

Mày có quyền gì chặn đường người ta?

Không khí trong cửa tiệm lập tức trở nên căng hơn.

Nguyệt đứng nép sau lưng Quốc, tay khi run vì sợ, còn mấy đứa con trai đứng chắn lối thì mặt mày khó chịu ra mặt.

Thấy hai ben to tieng, Kiều Phương vội vàng bước tới giữa hai bên, cố gắng giảng hòa.

“Mọi người có chuyện gì mà ồn ào thế?

Quốc quay sang, nhấn mạnh từng chữ:

“Bạn cùng lớp của cậu chặn đường em gái của mình không cho ra.

“Tào lao!

Một đứa bên kia cãi lại ngay.

“Ai chặn đường chứ, đừng có bịa đặt!

Nói thì nói vậy, nhưng ngay khi thấy Phương nhìn sang, cả đám liền tự động xoay người, nép gọn sang hai bên.

Nhìn là biết có tật.

Nguyệt nhân cơ hội đó vội bước ra ngoài, sắc mặt mới giãn ra đôi chút.

Một tên lớp A chống chế:

“Bọn tao có làm gì đâu.

Chỉ mời hai chị em ra quán.

cổng trường uống nước ăn quà vặt thôi mà.

Liên vẫn còn ngượng, nhưng nghe thế thì gật đầu xác nhận:

“Ù.

đúng đó.

Chỉ rủ đi uống nước thôi, làm gì phải căng thẳng the.

Quốc quay sang hỏi Nguyệt:

“Người ta mời thì cũng phải xem em có muốn hay không?

Nguyệt khẽ lắc đầu, hiển nhiên là không muốn đi cùng.

Ngay lập tức, chuyện ai đúng ai sai bày ra rõ ràng.

Nhưng phía bên kia vẫn cố cãi:

“Không muốn thì nói một câu.

Cứ im re vậy ai biết!

Quốc hừ lạnh:

“Sự việc ra sao Tao đứng ngoài nhìn nấy giờ, tao biết rõ bọn mày làm trò gì.

Còn tao còn học ở đây, đừng hòng giở thói đó với em gái tao.

Một tên định bật lại nhưng thấy ánh mắt Quốc lạnh tanh thì khựng lại, rụt cổ không nói nữa.

Chuyện đã rõ, đám đó chẳng dám gây thêm.

Quốc quay sang Nguyệt:

“Đi về thôi.

Không cần mua hàng ở đây nữa.

Nguyệt gật đầu ngay, chân bước nhanh như sợ bị gọi lại.

Liên ngập ngừng một giây, nhìn mấy cậu trai đẹp mặt hơi quê, nhưng vẫn rủ bọn họ ra ngoài quán nước cổng trường để hạ hỏa.

Không khí trong cửa hàng vừa ồn ào phút trước, nay bỗng trầm xuống.

Phương nhìn theo ba người rời đi, thoáng ngạc nhiên.

Cô đã quen thấy một Quốc hiển lành, ít nói, vậy mà hôm nay lại đứng ra dẹp chuyện nhanh gọn.

đến vậy.

Dù không nói ra, nhưng trong mắt cô ánh lên một tỉa nhìn khác lạ.

Quốc dắt em gái ra khỏi cửa hàng, bước đi nhanh đến mức thằng Hào vừa ló đầu từ gian ngoài vào còn chưa kịp mở miệng hỏi han.

Hai bóng người một lớn một nhỏ đã khuất hẳn qua cánh cửa kính, không để lại lấy một câu chào.

Không khí trong tiệm vốn đã ồn ã, phút chốc trở nên nặng nề như có gì đổ sập xuống.

Ở một góc khác, Phương đứng khoanh tay, sắc mặt không còn chút tươi tắn nào.

Cô đang chất vấn mấy người bạn cùng lớp.

Ban đầu cô nghĩ họ chỉ trêu đùa, cùng lắm là hơi vô duyêr một chút.

Nhưng nhìn cảnh Quốc kéo em gái ra về, Phương biết mọi chuyện đã đi quá xa.

Họ không chỉ làm mất lòng khách, mà mất hẳn hai vị khách tiềm năng trước mặt cô.

Một đứa trong nhóm cười xòa rồi nói như để gỡ gạc.

“Thôi mà, bỏ qua đi Phương.

Nhìn hai đứa nó nghèo rớt mồng tơi, có tiền đâu mà mua quần áo.

Chắc vào thử cho biết rồi bỏ đi thôi.

Phương cau mày.

“Tên lớp bọn mình là bạn bè, nhưng chuyện nào ra chuyện nấy.

Đừng lấy danh nghĩa bạn cùng lớp để tới gây rối trong cửa hàng của mình.

Câu nói dứt khoát khiến cả nhóm im bặt.

Một vài người nhăn mặt khó chịu, nhưng cũng không dám cãi thêm.

Đúng lúc đó, Hào bước tới, đặt tay lên mặt quầy, giọng vừa thắc mắc vừa quan tâm.

“Quốc làm sao mà hầm hầm vậy?

Vừa thấy nó đã lôi em gái đi thẳng.

Phương lắc đầu, nói ngắn gọn.

“Hiểu lầm thôi, không có gì đâu.

Nhìn thấy Hào, ba đứa con trai lớp A lập tức biến sắc.

Dù không thân quen, chúng biết rất rõ hắn là ai.

Hào học lớp G, nổi tiếng là có đàn anh lớp 12 chống lưng.

Đầu năm còn gây sự với thằng Duy lớp A khiến nửa khối xôn xao.

Chưa kể Hào hay làm thuê ở cửa hàng nhà Phương, chuyện đó nhiều đứa lớp A đều biết.

Vừa nãy nghe cách Phương nói chuyện, lại thấy cô có vẻ lịch sự với Hào, bọn nó càng tin chắc rằng Quốc và Hào quen biết nhau không ít, mà còn khá thân thiết.

Không khí trong cửa hàng vì vậy mà chùng xuống.

Mấy đứa con trai né ánh mắt của Hào, đứng thẳng người như sợ đụng chạm phiền phức.

Trong lúc đó, cái Duyên vẫn đang loay hoay bên giá áo khoác, hoàn toàn không hay biết cửa hàng vừa xảy ra chuyện ầm ĩ.

Hào phải goi mấy lần cô nàng mới chịu quyết định chọn một cái áo khoác dài, màu xám tro, dáng khá đẹp.

Tới khi tính tiền, Hào đứng cứng người.

Không phải vì giá gần ba trăm nghìn, chuyện đó vớ hắn không lớn, mà vì thái độ làm nũng của Duyên.

Cô nàng nghiêng người tựa vào vai hắn, cười tươi như mật ong, vừa chỉ vừa hỏi xem cái này hợp không, cái kia đẹp không.

Hào đỏ mặt còn Phương thì đứng sau quầy, chứng kiến hết từ đầu đến cuối.

Kiểu Phương khẽ liếc sang, khóe môi nhếch nhẹ, không phải giễu cọt, mà là vẻ tò mò lẫn thích thú.

Giống như cô vừa phát hiện một bí mật nhỏ giữa Hào và cô bạn kia.

Thà rằng cô ghen thì Hào còn thấy đỡ chứ người ta cười thế kia, xem ra không có chút cảm tình nào với mình.

Ra khỏi cửa hàng, Hào lập tức giãy nảy, mặt đỏ bừng.

“Ê, nói trước nha.

Mua đồ xong rổi là hết.

Theo thỏa thuận ban đầu, từ giờ không được vòi vĩnh gì nữa đó.

Duyên ôm túi đổ, chu môi.

“Mình mượn tiền thôi mà.

Mượn thì trả lại.

Không trả tiền.

thì dùng thân báo đáp.

Nói xong câu đó, cô nàng nghiêng người, nhanh như chớp hôn chụt một cái lên má Hào.

Tiếng hôn vang nhẹ nhưng đủ khiến Hào đứng như trời trồng.

Tai hắn nóng bừng, đỏ đến tận cổ.

Còn Duyên thì cười khúc khích, đôi mắt cong lên như vầng trăng non.

Phía sau cửa kính, Phương tình cờ nhìn theo.

Cô bắt gặp khoảnh khắc ấy rõ rành rành, và nụ cười trên môi càng sâu hơn.

Với cô, chỉ cần nhìn hành động đó thôi cũng đủ hiểu rằng hai người kia chắc chắn không phải quan hệ bình thường.

Dọc đường đạp xe về, gió chiều đã dịu lại nhưng tâm trạng của Quốc vẫn không nhẹ đi.

Cậu chạy chậm hơn thường ngày, để em họ có thể theo kịp và cũng để cô bé có thời gian lấy lại bình tĩnh.

Nguyệt vẫn còn hơi run, đôi lúc quay đầu nhìn về phía sau như sợ đám con trai kia đuổi theo.

Đến khi qua khỏi khu phố cổng trường gần trăm mét, cô mới thở hắt một hơi thật dài.

Quốc nhìn thấy rõ điều đó, bèn hỏi nhỏ

“ Em có còn sợ không?

Nguyệt gượng cười,

“Cũng hơi hơi, có ba bốn anh chặn lối đi, tưởng không ra được chứ, may mà có anh ở đó.

“Sau này thấy bất an thì cứ nói thẳng, nói to ra cho mọi người thấy, chứ im lặng để người ta làm gì rồi mới nói thì đã muộn rồi.

Nguyệt im lặng nghe, không dám cãi.

Sự việc vừa rồi, dù chưa xảy ra điểu gì xấu, cũng đủ khiến cô hiểu thế nào là nguy hiểm.

Cô nhớ rõ biểu cảm của mấy anh lớp 10:

cười cợt, khoanh tay đứng giữa lối đi, cố tình nói chuyện để giữ cô lại, thậm chí còn lách qua lách lại chắn ngang mỗi khi cô muốn đi ra.

Lúc đó chỉ Liên chỉ chú ý chuyện được trai đẹp mời đi uống nước, hoàn toàn không để ý rằng Nguyệt đang sợ và không biết phải làm gì.

Chỉ một sự cố nhỏ, nhưng đã khiến lần đầu tiên Nguyệt bước vào cửa hàng quần áo cổng trường trở thành một ký ức tệ hại.

Cô thậm chí còn mất thiện cảm với cả cô chủ nhỏ mà trước giờ chỉ nghe qua lời đồn là xinh đẹp và dễ thương.

Thấy em trầm ngâm, Quốc tiếp tục nói.

“Em còn nhỏ, mới học lớp 9, không nên giao du nhiều với những người lớn hơn.

Bạn bè bằng tuổi còn chưa hiểu nhau hết, huống gì những người lớp 10, lớp 11.

Hơn nữa thời gian này con gái đang tuổi lớn, chuyện gì cũng phải cẩn thận.

Đi đâu cũng nên rủ một hai đứa bạn thân đi cùng, đừng tự ý theo người ta, càng không nên một mình đạp xe từ trường.

cấp 2 sang tận trường cấp 3.

Con đường ấy lúc tan học đông người hỗn tạp, nhiều thành phần lạ mặt, nguy hiểm lắm.

Quốc hắc đến cái Liên, người chị cùng xóm mà Nguyệt vẫn hay đi chung và có trò chuyện thân thiết.

Cậu bảo

“Liên là người thân quen thì đúng, nhưng bản thân cô nàng còn không.

biết tự bảo vệ mình, thì làm sao lo được cho người khác.

Còn nhớ hồi đám cưới anh Lâm không, Liên uống say bí tỉ, phải nhờ bạn đưa về tận nhà.

Đi cùng người sống buông thả như vậy, ra ngoài chỉ khiến Nguyệt gặp thêm rắc rối”

Nguyệt không trả lời, nhưng cô hiểu những lời đó không phải nói cho có.

Từ trước đến nay cô vẫn nghĩ Liên có gu ăn mặc đẹp, tính cách hơi mơ mộng một chút, phần nào đó giống mình.

Nhưng.

đến hôm nay cô mới thấy r Õ, sự ngây thơ của cô chị này vượt xa khả năng tượng của mình, Liên chẳng thể hiểu nổi nỗi sợ và sự lúng túng của cô.

Ngay trong cửa hàng khi Liên đồng ý lời mời đi uống nước, Nguyệt có cảm giác như mình bị đẩy ra ngoài rìa, không ai đứng về phía mình.

Quốc bảo thêm rằng Nguyệt là con gái, mà lại là một đứa xinh xắn, dễ thương, nên càng phả cẩn thận hơn.

Bất cứ gã con trai nào chủ động tiếp cận đều vì vẻ ngoài của cô trước tiên.

Chẳng ai biết người ta tốt thật lòng hay chỉ là chơi bời tán tỉnh.

Càng ngày càng nhiều chuyện xấu xảy ra, con gái mà nhẹ dạ thì chịu thiệt đầu tiên.

Nguyệt cúi đầu, hai tay nắm chặt ghi-đông xe.

“Dạ.

em biết rồi.

Anh Quốc đừng kể chuyện này cho ba mẹ em nha.

“Yên tâm, em cũng lớn TỔi mà, có một số chuyện riêng tư anh không làm lớn chuyện lên đâu Sau này cẩn thận một chút là được.

Quốc dừng xe trước đầu ngõ, quay sang dặn thêm vài câu.

Không phải cậu muốn cấm đoán, chỉ muốn em gái biết giữ mình.

Nguyệt khẽ gật đầu, lần đầu tiên trong ngày cô nói với anh một câu trọn vẹn rằng cô hiểu rồ và sẽ cẩn thận hơn.

Quốc nhìn thấy vẻ nghiêm túc trong mắt cô, cuối cùng cũng thở phào nh nhõm.

Coi như đây là một bài học nhỏ để cô em cảnh giác hơn trước sự hấp dẫn tò mò về giới tính.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập