Chương 84: Tết!

Chương 84:

Tết!

Ba Quốc có hơi men trong người, về đến nhà là ông đi thẳng vào buồng, nằm xuống giường và ngủ khò khò, tiếng ngáy đều đều vang ra tận ngoài hiên.

Cảnh ấy cũng quen thuộc.

Ở thôn quê, chuyện đàn ông đi làm xa, về nhà uống chút rượu rồi giao hết việc nhà cho vợ con là quá đỗi bình thường.

Mẹ Quốc không phàn nàn, có lẽ vì đã quen từ nhiều năm trước.

Thịt lợn mang về phải xử lý ngay.

Ngày Tết không có tủ lạnh để bảo quản, thịt càng để lâu thì đễ ôi hỏng lắm.

Mẹ mang một cái chậu lớn ra, đặt thau thịt lớn xuống rồi bảo Quốc xách nước rửa dao thớt.

Hai cái chân giò to nhất được mẹ tách riêng, rửa sạch rồi để Quốc đem đi thui vàng ngoài bếp lửa.

Khi lớp da săn lại, mỡ chảy xuống tí tách, mùi thơm lan ra cả sân, mèo hàng xóm còn mon men tới ngó nghiêng.

Những phần xương thì được chặt nhỏ, đem xào qua với hành với Tỏi, sau đó nấu nồi nước dùng để tối ăn canh.

Chỗ thịt nạc vai và ba chỉ thì đem luộc chín tới, vớt ra để ráo rồi thái từng miếng to dai, bỏ vào chảo mỡ nóng mà rán.

Mỡ thịt chảy ra nhiều, chỉ trong một buổi đã đầy cả nồi.

Lớp thịt rán vàng được mẹ múc ra cho vào hũ đất, đổ ngập mỡ lên trên.

Thịt ngâm mỡ để được rất lâu, khỏi lo hư hỏng.

Mười cân thịt làm nguyên cả buổi chiều, đến lúc dọn dẹp xong cũng gần sáu giờ tối.

Cả người Quốc ám mùi dầu mỡ, chỉ cần ngửi là thấy ngấy.

Cậu rửa mặt mấy lần mà cảm giác nhót vẫn bám trên tay.

May mà trong nhà có sẵn mấy hũ củ cải muối chua từ mấy hôm trước giòn giòn, chua nhẹ, ăn vào cắt bót vị béo rõ rệt.

Mẹ nấu cơm tối, luộc rau với canh xương mới ninh, bày thêm đĩa thịt rán để cả ba ăn cùng nhau.

Ba Quốc vừa tỉnh dậy, mặt vẫn đỏ vì rượu nhưng vui vẻ hẳn.

Ông khen thịt rán ngon, vừa nói vừa gắp liên tục.

Quốc ăn được vài miếng là thấy nghẹn lại, chỉ tập trung vào củ cải muối.

Ăn xong, chưa kịp nghỉ ngơi thì đến công đoạn luộc bánh chưng.

Mẹ và gói và ngâm bánh c¿ buổi, giờ cái bếp mới rảnh để đun bánh chưng.

Năm nay gói 10 cái vừa đủ cho một nồi nhôn cỡ vừa, chất củi xung quanh rồi đậy vung lại.

Lửa đun đỏ rực, nước sôi ùng ục.

Do nồi hơi b‹ Tên nước cạn nhanh, cứ chốc chốc lại thêm nước.

Gần mười hai giờ, mẹ thêm mấy thanh củi to, bảo để cháy riu riu tới sáng.

Quốc ngồi canh một lúc, mắt díp lại.

Tiếng củi nổ lách tách trong đêm nghe rất Tết, mang theo cảm giác yên bình khó tả.

Sáng hôm sau, vớt bánh chưng ra, nước chưa cạn hết, lửa đã tàn nhưng bánh trong nồi còn hơi ấm, mấy cái ở trên khô ráo luôn, may mà không bị cháy khét.

Sang năm sẽ mua cái nổi to hơn để tránh gặp rủi ro mỗi khi luộc bánh chưng.

Mẹ Quốc dùng đòn tay gắp từng chiếc ra đặt lên mẹt tre cho ráo nước, bánh màu xanh lá dong, nhìn thôi đã thấy ngon.

Buổi sáng, cả nhà thưởng thức luôn cái bánh chưng đầu tiên, .

Lớp nếp mềm, hạt mẩy và thơm, nhân đỗ vàng nhuyễn, thịt mỡ trắng xen chút nạc.

Cắn một miếng, Quốc thấy vị Tết ù:

về, ngon đến mức không muốn nuốt vội.

Nhà gói mười cái thôi, số lượng vừa đủ.

Thường ngày cao lắm mỗi bữa ăn được ba cái, mà bánh chưng chỉ ngon nhất mấy cái đầu tiên.

Qua mùng hai, mùng ba là bắt đầu ngấy.

Năm nào cũng vậy, đến mùng bốn, mùng năm mới hết sạch.

Tối giao thừa, cả thôn như chìm trong một nhịp điệu riêng.

Ai cũng bận chuẩn bị cho gia đình mình, chẳng mấy ai sang chơi hay tụ tập như những ngày thường.

Dường như cả thế giới thu nhỏ lại vào từng nếp nhà, từng nén hương trên bàn thờ tổ tiên.

Không khí đúng nghĩa một ngày nghỉ lễ:

mặc áo mới, ăn uống xong rồi quây quần xem chương trình trêntivi.

Trong nhà Quốc, sau bữa cơm cuối cùng của năm, ba thắp nén hương cắm lên bát hương giữa bàn thờ, khói bay nhẹ trong ánh đèn vàng.

Mẹ chỉnh lại mâm hoa quả, tỉ mỉ vuốt lại tà áo mới.

Quốc ngồi ở bậc cửa, nghe tiếng văng vắng của làng xóm:

tiếng chổi quét sân, tiếng ai gọi trẻ con vào nhà, tiếng chó sủa lẫn trong gió đêm.

Buổi tối, cả nhà cùng xem Gặp nhau cuối năm trên VTV.

Ba mẹ vừa xem vừa cười thích thú với những màn tung hứng của các nghệ sĩ hài quen thuộc.

Còn Quốc thì lại thấy trong lòng man mác.

Mỗi gương mặt trên truyền hình đều là một phần ký ức của thời đại cậu đã từng sống qua.

Những người ấy, những chương trình ấy, sau này sẽ dần lùi vào quá khứ, có người còn rời xa sân khấu mãi mãi.

Cảm giác như đang sống lại một khoảnh khắc đã mất, khiến cậu thoáng bồi hồi.

Hết chương trình hài lại đến ca nhạc Tết.

Mẹ vừa xem vừa tranh thủ gấp mấy bộ quần áo mới cho vào tủ.

Ba nằm dựa lưng vào tường, chân duỗi thoải mái.

Quốc ngồi xếp bằng dưới chiếu, mắt nhìn tivi mà lòng lại hướng về những nghĩ suy rất riêng.

Cả nhà đang chờ đến màn bắn pháo hoa trên TV, ở quê không có sự kiện này nên chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.

Trong nhà toàn người lớn tuổi, không có con nít, nên khoảnh khắc giao thoa năm cũ năm mó nó bình lặng lắm.

Trên TV người ta tập trung đông đúc cùng nhau đếm ngược những giây cuối cùng.

Và rồi màn pháo hoa bùng lên với những sắc màu sặc sọ.

Ba mẹ Quốc chưa từng được xem pháo hoa tận mắt, nên cứ nhìn TV không ròi.

trên mặt thoáng hiện lên nụ cười.

Thấy người ta lì xỳ nhau, mẹ Quốc gọi con trai lại gần.

rút ra 20 ngàn mới tỉnh, cười mà có hơi ngượng.

“Quốc ơi, qua đây mẹ mừng tuổi nè.

Năm mới, ngoan và học giỏi nhà con.

Quốc cầm lấy tờ hai chục, không biết nên buồn hay vui.

Ba của cậu cũng không thua kém, lấy ra tờ 50 ngàn, thời điểm ấy, mệnh giá cao nhất là 100 ngàn, nên tờ 50 vẫn còn giá trị lắm.

“Biết là con kiếm ra tiền, nhưng đây là tiền mừng tuổi của ba mẹ, không nhiều nhưng không được chê nha.

Quốc nhận hai tờ tiền, thấy hơi nóng trong tay vì ba cầm hồi lâu.

“Dạ, con cảm ơn ba mẹ, con chúc hai người, luôn khỏe mạnh để năm nào con cũng được nhận lì xì.

Quốc nhận lấy, lòng ấm lên một cách kỳ lạ.

Mỗi đồng tiển ở thời điểm này đều mang ý nghĩa khác biệt.

Đây không phải là việc cho ~ nhận thông thường mà là một sợi dây gắn kết gia đình.

Có lẽ trong suốt quãng thời gian lưu lạc giữa hai thời đại, những khoảnh khắc như thế này mới chính là thứ giúp cậu cảm thấy mình đang sống đúng nơi mình thuộc về.

Đúng khoảnh khắc giao thừa, trên màn hình tivi bắt đầu phần bắn pháo hoa ở thành phố.

Ánh sáng đủ màu sắc tỏa ra rực rỡ, tiếng pháo nổ dồn đập.

Ngoài thôn cũng vang lên vài tiếng pháo nhỏ:

đùng đoàng, lách tách.

Tuy nhiên, chỉ có tiếng mà chẳng thấy ánh sáng nào xé ngang trời đêm.

Cả xóm tối om, mái nhà đen thẫm trong bóng tối, chỉ vài ánh đèn vàng leo lét từ những căn nhà nép mình giữa rặng tre.

Ba Quốc nói với cậu con trai.

“Hôm nọ sang nhà ông cậu bên An Nghĩa, ông ấy nói con là một đứa giỏi giang, nếu chỉ học ở trường làng thì lãng phí tài năng quá.

Thếnên, sang năm ba tính cho con đi học ở ngoài thị trấn, hoặc nếu con muốn ra thành phố ba cũng sẽ cố gắng giúp con.

Con thấy sao?

có muốn chuyển trường không?

Quốcim lặng một chút cậu thấy những việc làm của mình được như được ba xem trọng và đánh giá cao.

Nên mới đưa ra chủ ý muốn cậu chuyển trường để có môi trường phát triển.

Đối với sự việc quan trọng ảnh hưởng đến tương lai con cái, mẹ của cậu không can dự vào mọi chuyện đều do ba quyết định.

“Tình hình là hè tới đây, ba sẽ ở nhà cùng mẹ con trồng trọt và chăn nuôi, việc đồng áng con không cần phải nhúng tay vào nữa.

Cứ tập trung lo học cho tốt.

Nghe xong câu này Quốc cảm thấy như mình nhận trát sa thải vậy đó.

LÀm nông so với đi học mệt mỏi hơn, đừng thấy cầm cọc tiền bán rau mà nghĩ nó giàu, chỉ đều ra mỗi tháng luôi thấp hơn lương công chức nhà nước, phải chịu nắng gió, chân tay chai sần.

Gần một năm trả nghiệm cậu hiểu được công việc này không dễ.

Sắp tới là vụ ngô, rồi đến cấy lúa, lại tiếp tục trồng rau vụ đông.

Mọi thứ trong thôn quê xoa vòng như bánh xe, hết mùa này sang mùa khác, hết gieo lại gặt, hết gặt lại trồng.

Với đám thanh niên trẻ khỏe, cuộc đời như vậy chỉ toàn buồn tẻ, không có gì mới mẻ.

Nhưng với tâm thế của một người già từng trải, những nhịp điệu quen thuộc này lại khiến Quốc thấy bình yên, giống như đang sống trong một nhịp thở, không bon chen,

“Con thấy cuộc sống bây giờ đang rất tốt, đi học xa phải tự lo, còn ở nhà có mẹ lo, không phải lo tiền sinh hoạt, được ăn no mặc ấm tự vậy là vui rồi.

Chí hướng của con không nằm ở việc muốn làm ông này bà kia, con chỉ muốn ba mẹ, xóm giềng, mọi người sống với nhau vu vẻ là được rồi ạ.

Ba Quốc gật gù, ánh mắt dừng lại nơi vợ mình.

Ông thấy bà khẽ thở phào một hơi rất nhẹ, như thể từ lâu đã lo sợ con trai mai này lại bỏ quê lên thành phố, rồi ở mãi không về.

Ba Quốc quay lại, chậm rãi hỏi.

“Ba chỉ nói để xem con nghĩ thế nào thôi.

Ở hay đi là tùy con, chứ ba mẹ nào đuổi con được.

Có đầu óc, có sức khỏe, thì ở đâu làm gì cũng được cả.

Thế.

sắp tới có kế hoạch gì chưa?

Năm ngoái ba nhớ là trồng cà chua đúng không?

Mới đó mà đã sang năm mới rồi.

Mẹ Quốc chêm vào ngay, như đã chờ để nói hết những tính toán trong lòng.

“Năm nay con mình muốn trồng đỗ tương với trồng lạc.

Không trồng ngô nữa, ngô được ít quá.

Nuôi heo thì nhà mình chưa dựng được chuồng, nên tôi cũng không dám tính.

Con nó chọn đỗ tương cũng phải thôi, năm ngoái người ta bán bốn chục ngàn một ký, còn ngô có ba ngàn.

Làm cả vụ lời chẳng được bao nhiêu.

Ba Quốc nhướn mày ngạc nhiên, vẻ trầm trồ hiện rõ.

“Đỗ mà được giá vậy á?

Vậy thì trồng đỗ cũng đúng rồi.

Ba được nghỉ đến ngày mười lăm, trước khi đi sẽ qua chú Bách mượn trâu.

về cày ruộng lên cho hai mẹ con chuẩn bị.

Quốc vội giải thích.

“Ba cứ để từ từ cũng được ạ.

Giờ trời còn lạnh, cày sớm đất cũng chưa tơi.

Đến vụ ngô, trời ấm thêm chút nữa rồi cày cũng không muộn.

Với lại trong vườn còn mấy hàng bắp cải, ăn được thêm nhiểu bữa.

Nhổ sớm thì phí lắm.

Ba Quốc gật đầu, không tranh luận nữa.

⁄Ừ, vậy thì thong thả.

Khi nào đến vụ ngô, ba lại quay về phụ.

Mới đầu năm, câu chuyện trong nhà đã xoay sang chuyện vụ mùa, chuyện gieo trồng và kế hoạch làm ăn.

Điều đó báo hiệu một năm bận rộn đang chờ cả gia đình phía trước.

Trời về khuya mỗi lúc một lạnh, gió từ ngoài sân luồn qua những khe cửa khiến ai cũng muốn chui vào chăn thật nhanh.

Sáng mùng một, cả nhà dậy sớm, ba Quốc ăn sáng xong thì sang từng nhà trong xóm chúc tế.

Ở quê, một khi mình sang chúc người ta thì kiểu gì họ cũng qua lại chúc mình, cứ như vậy cả ngày trong xóm không lúc nào ngớt tiếng cười nói.

Mỗi nhà mời một chén rượu, thành thử mấy người đàn ông quanh năm lam lũ chỉ cần đến mùng một là đã lâng lâng, mặt đỏ bừng vì men rượu.

Qua mùng hai, Mẹ và Quốc sang bên An Nghĩa, qua nhà ông cậu thắp hương.

Trước đây đường xa, mẹ thường đi một mình, nhưng năm nay bà nhất quyết dẫn Quốc theo để con biết mặt mũi họ hàng bên ngoại.

Quốc không nói ra nhưng có chút hồi hộp;

từ khi “lưu lạc” về thời quá khứ này, quan hệ thân tộc của cậu trở nên lạ lẫm như mới.

Nhà ông cậu thuộc điện khá giả trong vùng.

Cổng sắt lớn, sân bê tông rộng rãi, nhà được sor màu sáng trông mới và sạch sẽ, khác hẳn kiểu quét vôi như nhiều nhà trong xóm.

Ông cậu làm cán bộ nhà nước, có hai người con:

một người đã ra thành phố làm việc, còn một đứa đang học lớp 11 ở thị trấn, tên là Dương.

Cậu bé này trắng trẻo, sáng sủa nhưng cận nặng, đôi mắt nhìn người lúc nào cũng hơi chậm và thiếu linh hoạt.

Dương học hành cũng.

ổn, nhưng nói sang chuyện ngoài sách vở thì lúng túng, ít chủ đề để bàn, tạo cảm giác hơi xa cách.

Bên ngoại có ba bốn anh chị em, năm nào cứ đến mùng hai là tập trung ở nhà ông cậu ăn bữ:

đầu năm.

Không khí vui vẻ, gọn gàng và có phần trang trọng hơn so với xóm nghèo nơi Quốc sống.

Người ta lì xì Quốc bao nhiêu thì mẹ lại mỉm cười đưa lại cho con cháu người ta từng ấy, lễ nghĩa hai bên giữ cho bằng nhau.

Ông cậu từ đầu đến cuối không quên nhắc đến hai đứa con của mình.

Hễ có người hỏi chuyện là ông lại kể về thằng lớn làm chỗ nào, con Dương học hành ra sao.

Mọi người cũng quen rổi, vì ông cậu là người thành đạt nhất bên họ ngoại.

Trước đây mẹ Quốc thường lặng im mỗi khi họ hàng tụ tập, phần vì lấy chồng nghèo, phần vì trong nhà còn khoản nợ với gia chủ nên không dám ho he.

Mỗi lần tết đến, bà phải cố gắng cười để không lộ vẻ tủi thân.

Năm nay mẹ Quốc mặc chiếc áo phao mới màu sáng, kiểu dáng trẻ trung do Quốc mua tặng trước tết.

Áo mới khiến bà tự tin hẳn lên, dáng người như nhẹ nhàng hơn, nét mặt cũng rạng rỡ.

Nợ nần trong nhà đã trả được một phần, lần sau tới là sòng phẳng với người ta không cầt phải cúi đầu nữa.

Khi ai đó khen chiếc áo, bà dung chỉ cười hiển và nói con trai mình mua cho với giọng đầy tụ hào.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập