Chương 85:
Tết (2)
Do học khác xã, khác trường THCS nên cậu chẳng quen ai đồng trang lứa ở bên ngoại bên An Nghĩa.
Những anh chị lớn hơn thì đã lên học cấp ba ngoài thị trấn, cả năm cũng chỉ gặp được đôi lần, vừa xa lạ lại không có nhiều điểm chung nên khó bắt chuyện.
Thành ra Quốc cứ ngồi ở nhà trong nghe mấy người lớn nói chuyện.
Mây cô dì cậu mợ bên này nói chuyện xôm lắm, Quốc thỉnh thoảng nghe được đôi đoạn và cảm nhận rõ sự chênh lệch trong điểu kiện sống cũng như quan điểm giữa hai bên.
người nhiều tiền nói nhiều, người ít tiền nói ít.
Trọng tâm của buổi gặp hôm nay xoay quanh việc nhà của ông cậu.
Ông nhắc đến dự định mua đất xây nhà ngoài thành phố nhưng còn thiếu chút kinh phí, vì vậy muốn bán bớt vài mảnh ruộng vườn ở quê.
Ông ưu tiên bán cho người trong họ và cũng hạ giá để dễ bàn bạc, ruộng nhà mình nhưng không muốn bán cho người ngoài.
Nhà Quốc đang thiếu nợ nên mẹ Quốc không thể tham gia, cứ ngồi nhìn anh chị em trong nhà đưa đẩy qua lại.
Cô dì cậu mợ chú bác bên nay, ai cũng do dự.
Kinh tế của họ chỉ ở mức vừa đủ và phần lớn đều hướng đến việc ra thành phố lập nghiệp, không kỳ vọng con cháu tiếp tục bám lấy nghề nông, nên không mặn mà mua thêm đất Vì vậy, dù ông Cậu giá đã ưu tiên, cuối cùng vẫn không ai muốn mua.
“Nhà em cũng đang bận lắm, có cái đám bỏ trống, vụ vừa rồi cũng có trồng gì đâu.
“Thêm đất rồi thuê người làm, cũng chẳng lời lãi bao nhiêu.
“Sau này con đi học xa, còn hai cái thân già cày bừa gì nổi.
Thấy mọi người chê, lại sợ bản thân bị mất thể diện, ông cậu chuyển sang đò hỏi ý mẹ của Quốc.
“Còn cô Dung thì sao?
nhà cửa bên đấy thế nào có khó khăn gì không?
Sau này tôi và gia đình dọn ra thành phố, những mảnh ruộng này để không cũng phí, cô và chồng bàn bạc xem có muốn lấy về canh tác không?
Tuy hơi xa một chút nhưng bỏ công là có lời, thêm chục bao gao bao ngô.
C hồng cô đỡ phải đi công trình này nọ.
Mẹ Quốc cười gượng.
“Cậu đã nói vậy thì con vềnhà hỏi Ý xem sao?
Ông cậu cười xòa.
“Nói là nói vậy thôi, chứ tôi vẫn đợi thằng con tôi học xong rồi mới chuyển qua đó.
Xã hội văn minh, mình phải ra ngoài cho mở mang đầu óc mọi người ạ.
Bây giờ khoa học công nghị phát triển nhanh lắm, phải tiếp thu những cái mới mẻ như vậy mới đón đầu xu thế không bị lạc hậu.
“Anh nói phải lắm, cái gì mới mẻ là phải cập nhật ngay.
Tôi tính sắm cái điện thoại, ngồi ở nhà mà nói chuyện được với con cái ở ngoài thành phố được luôn.
“Cái đó em biết, nhưng nghe nói chi phí lắp đặt tốn kém lắm.
chỉ mấy cơ quan tổ chức mới hay dùng thôi, mình lắp ở nhà nghe nó uổng thế nào ấy.
“Uổng gì, đấy là xu thế chung rồi, mình chỉ là đi trước người ta thôi.
Rồi TV tủ lạnh.
tôi muốn mua lắm, nhưng lại ngại sau này đi thành phố lại chuyển ra thì vất vả.
Những để tài như vậy thì mẹ Quốc biết gì mà tham gia, ngồi im lặng nghe cho biết cái mới lạ mà thôi.
Quốc sang bên đấy được người ta lì xì mỗi người vài chục ngàn, nhưng người ta mừng bao nhiêu thì Mẹ Quốc lại mừng lại từng ấy thậm chí có nhà có hai ba đứa con, phải mừng cả ba, thành ra là không được gì, trái lại còn mất vài chục.
Dĩ nhiên bà cũng không còn tính toán mấy chục ngàn cho con nít bên đằng ngoại.
Ăntrưa xong, hai mẹ con Quốc thu dọn rồi xin phép ra về ngay trong ngày.
Mẹ sợ để ba ở nhà một mình lỡ say rượu không ai trông nom, mà mấy ngày Tết hàng xóm họ hàng đều bận rộn, khó nhờ cậy được ai.
Con đường từ bên ngoại về nhà chỉ hơn chục cây số nhưng vắng vẻ, gió đầu năm lạnh và khô, khiến bước chân trở nên nhanh hơn thường lệ.
Ngày mùng Ba ở nông thôn được xem như cái Tết cuối cùng.
Sang mùng Bốn là người ta bắt đầu trở lại với ruộng đồng, lo dọn dẹp chuồng trại, chuẩn bị cho vụ mới.
Tết dù ngắn ngủi nhưng cũng đủ để mọi nhà sum họp, thăm hỏi họ hàng theo đúng những lệ tục đã quen thuộc.
Mùng Một tết cha, mùng Hai tết mẹ, mùng Ba tết thầy.
Năm nay cô giáo chủ nhiệm của Quốc đã về quê dưới xuôi ăn Tết cùng gia đình, thành ra cật cũng qua nhà thầy cô nào khác ở trên trường chúc Tết.
Quốc cũng tự thấy bản thân không có mối quan hệ thật sự sâu sắc với giáo viên nào trong trường, nên cũng tự hạn chế mấy cái lễ tiết không cần thiết.
Buổi chiểu, Quốc sang nhà thằng Hào chơi.
Nhà Hào chỉ có hai mẹ con, lại ở khá tách biệt vớ thôn xóm.
Những ngày người ta sum vầy đông vui thì nhà nó lại càng vắng, càng buồn.
Trong nhà nó không trang trí gì so với thường ngày, chỉ có quét dọn qua thắp nến thắp hương trên bàn thờ.
Do hoàn cảnh mẹ góa con côi, ngại đi nhà người ta đầu năm nên Hào cứ lủi thủi ở nhà mong cho hết tế.
Hôm qua thì ba mẹ nhà cái Mây có sang nói vài câu chúc mừng năm mới đầu năm.
Hôm nay thì có Quốc sang chúc tết, có bạn qua thì Hào đỡ tủi hơn.
“Sẵn mày qua đây, mai đi đâu chơi đi chứ mấy ngày này ở nhà mãi chán quá.
“Thì mày cứ đi thôi, chứ có ai ép ở nhà đâu.
“Người như tao vào nhà người khác đầu năm xui lắm, nhưng có mày đi cùng thì chắc là được.
Hội trưởng hội Thanh niên, con ngoan trò giỏi.
Có mày đi chúc tết thì ai chẳng mùng.
Nói rồi, Hào rủ sang nhà Mây trước, trong nhà có dán giấy xanh đỏ sặc sỡ lắm, có thêm cả một cành đào treo mấy quả bóng bay, mùi hương phản phất trong nhà đúng là có không khí Tết hơn nhà của Hào.
Chúc mừng năm mới người lớn trong nhà rồi cái Mây cũng rửa chân tay lọ mọ đi ra tiếp bạn cùng lứa.
Mây giờ đã lớn, không còn cái vẻ “hoang dã” của thời học lớp 9, nay biết chải chuốt đầu tóc gọn gàng, ăn nói nhẹ nhàng.
Không còn kiểu chạy nhảy tung tăng như năm trước nữa.
Mây thường chỉ quanh quẩn giúp mẹ làm việc, nào có được làm biếng rong choi.
Nay bạn qua nhà mới có dịp ngồi ở bàn ăn mứt tết, ngồi tán dóc.
“Nghe cái Liên kể mùng 5 có lễ hội ở An Bình á, qua đó chơi không?
“Đi chứ sao không, ỏ nhà mấy hôm chán quá rồi.
Được mấy hôm tết trời nắng ấm, không đi thì hơi phí.
Biết bạn đến rủ đi chơi, Mây vui ra mặt nhưng vẫn phải hỏi qua mẹ.
May sao mẹ cô cho phép, bảo đi cùng hai thằng bạn trong xóm thì cũng yên tâm.
Đầu năm thường có nhiều hội lắm, kéo dài cả nửa tháng.
Vừa có trò chơi dân gian, vừa có ăn uống, lại thêm những hoạt động dành cho thanh niên trai gái tìm hiểu nhau.
Ở vùng quê này thanh niên lấy vợ khá sớm.
Học xong cấp ba một hai năm là nhiều người đã yên bề gia thất.
Có người lấy vợ từ năm 16 tuổi, rồi vẫn đi học tiếp.
Có khí hai vợ chồng chung lớp mà bạn b:
không biết ấy.
Bởi vậy, hội xuân với họ không chỉ là vui chơi mà còn là dịp mở rộng mối quan hệ, biết đâu tìm được ý hợp tâm đầu.
Nghe đến chợ tình, đến chuyện gặp gỡ đầu năm với các cô gái xinh đẹp, Hào hưng phấn thấy rõ.
Nó tưởng tượng ra những cô gái xinh xắn từ các bản, các xã khác tụ về đông đúc.
Lễ hội diễn ra luân phiên ở nhiều địa điểm, nay ở xã này, mai ở xã khác, không trùng nhau, nên ai muốn thì có thể đi hết, không bỏ lỡ hội nào.
Đối với những đứa trẻ lớn lên giữa đổi núi, quanh năm chỉ thấy vài nóc nhà quen thuộc, thì mấy dịp như vậy thực sự hấp dẫn vô cùng.
Ba ngày Tết trôi qua nhanh, hôm sau đã có vài người đã dắt trâu ra đồng, cắt cỏ, dọn vườn.
Có người đi làm xa đã rục rịch mang theo đồ đạc lên đường từ sớm để kịp chuyến xe khách.
Ba mẹ Quốc bắt tay vào dựng một cái chuồng heo.
Đây là công việc mà hai vợ chồng ấp ủ từ lâu, xây chuồng nuôi heo, nuôi bò nhưng đến dịp Tết năm nay mới sắp xếp được thời gian.
Sẽ xây chuồng heo trước rồi chuồng bò phải từ từ tính sau.
Ba Quốc còn hơn chục ngày nữa mới hết kỳ nghỉ, ông muốn tranh thủ hoàn thiện phần móng trước, lần nghỉ sau này chỉ cần lát thêm vài hàng gạch, kiểu gì rồi đến cuối năm cũng làm mái là hoàn thiện xong cái chuồng.
Với diện tích hiện tại thì cái chuồng dự tính có thể nuôi 5.
6 con thì thoáng, 7-8 con thì chật.
Đối với công trình này, Quốc cảm thấy làm nhà kho hoặc nhà cho người ở sẽ tốt hơn là làm chuồng lợn, do mặt tiền của nó gần đường đi, chăn nuôi ở đó khó tránh khỏi mùi chuồng trạ ám vào nhà chính, hiện tại chỉ làm móng nên sau này vẫn có thể thay đổi mục đích sử dụng, không ai quy định phải nuôi lợn ở đó cả.
dần dần cậu sẽ đem chuyện xây chuồng bàn lại với họ sau.
Hôm nay đang cùng gia đình đào đấtlàm móng thì Mây và Hào qua rủ đi chơi hội.
“Quốc ơi, đi thôi.
Hôm nọ hẹn mà quên à?
Quốc nhìn ba mẹ lom khom đo đạc đất rồi bày từng viên đá, lòng có chút áy náy.
“Hai người đi đi, nay nhà mình bận việc rồi.
Mẹ Quốc đùn đấy.
“Bạn qua rủ kìa, đi đi con, năm có mấy cái hội đâu, cái chuồng này đâu phải làm một hai ngày là xong.
Ba Quốc gật gù.
“Mẹ con bảo đúng đấy, Ba mẹ lớn tuổi, ở nhà chán thì làm việc thôi.
Con con trẻ đang tuổi rong chơi, cứ ở nhà làm gì.
Đi đi, rồi biết đâu kiếm được cô nào hợp ý, chừng vài năm nữa còn có vợ.
ngày xưa ba cũng đi hội, rồi tình cờ gặp mẹ rồi mới đẻ ra con đấy chứ.
Ba Quốc cười khà khà, còn mẹ cậu thì im lặng ngượng ngùng không nói gì.
Quốc biết rằng mình không thể không đi, ở nhà là bị đuổi.
Thế là cậu vào nhà thay bộ đồ mó rồi đắt xe đi cùng với hai người bạn.
Đi chơi để ba mẹ có không gian riêng nói chuyện với nhau.
Ở quê, với những người độc thân, Tết dường như kéo dài hơn người lớn có gia đình.
Người ta tin ngày đầu năm mà gặp được những người hợp tính, hợp tuổi thì cả năm đều may.
mắn.
Đặc biệt với thanh niên, hội xuân vẫn luôn là dịp để gặp gỡ, làm quen, mở rộng quan hệ.
Mùng Năm, Hội thanh niên gần như chẳng ai chịu ở nhà.
Trước giờ hội bắt đầu, trai gái tụ tập theo từng tốp, người dắt xe đạp, người chống xe máy cũ, rầm rập kéo ra đường.
Ai cũng.
mặc áo mới, tóc chải gọn gàng.
Những bộ quần áo mới mua hoặc mới may từ cuối năm, đến nay mới có dịp diện ra ngoài.
Mấy đứa nhỏ mới bước chân vào hàng ngũ thanh niên thì háo hức ra mặt.
Cái Mây chủ động qua nhà của Liên rủ bạn đi chơi, dù cô không rủ thì Liên cũng sẽ đi một mình.
Quốc không có ấn tượng tốt với cô bạn này.
Quá dễ đãi để bị sa ngã vào những lạc thú tuổi trẻ.
Hôm nay cô nàng diện một bộ đồ sặc sỡ, áo khoác sáng màu, bên trong là ao len mỏng ôm sát thân hình, vòng 1 còn độn thêm cho to hơn.
mặt thoa thêm son và chút phấn.
trông cô già dặn hơn tuổi 15-16, xinh đẹp thì tùy người, trong bốn đứa thì có hai đứa khen một đứa không nói gì.
“Uầy, hôm nay đẹp thế”
“Đẹp thật không?
ngồi từ sáng mới nặn ra được cái vẻ này đấy.
Hôm nay đi kiếm xem anh nào đẹp trai hay không?
Hào ở ngay đó vỗ ngực đáp.
“Zai đẹp đây chứ đâu, lên xe đi tao đèo cho.
Liên Bĩu môi tự ngồi lên cái xe đạp màu hường của mình.
“Thôi ngồi sau lỡ người ta tưởng tao là người yêu của mày, ai dám tán nữa.
“Không ngổi thì thôi, ra ngoài đó.
đầy, đây tha hồ lựa nhé.
Nói Xong Hào quay ngoắt xe, đạp đi ngay.
Quốc cũng bám theo rồi hòa vào dòng người ấy.
Hai đứa con gái đi phía sau dọc đường cứ thì thầm to nhỏ chuyện ngoại hình.
Trên đường, tiếng cười nói vang lên không ngớt.
Dù trong lòng vẫn lo lắng việc nhà còn dang dở, Quốc hiểu rằng ba mẹ không muốn cậu chỉ quanh quẩn với góc vườn, khóc cỏ, đào đất.
Những chuyến đi như thế này, đối với họ, cũng là một phần quan trọng của tuổi trẻ.
Người lớn luôn bảo tuổi trẻ qua nhanh, nếu không đi th sẽ tiếc.
Và trên hết, họ tin rằng những trải nghiệm như thế sẽ giúp Quốc trưởng thành, hiểu lòng người và biết thêm nhiều điều ngoài việc làm đồng.
Xe mỗi lúc một xa dần nhà, Quốc ngoái lại nhìn, thấy bóng ba mẹ vẫn lúi húi bên nền móng chuồng heo.
Cậu khẽ hít một hơi dài, tự hứa rằng khi hội xuân kết thúc, cậu sẽ về phụ giúp thật nhiều để sớm hoàn thiện công việc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập