Chương 86: Du Xuân

Chương 86:

Du Xuân

An Bình vốn là vùng đông dân nhất trong các xã lân cận, lại có truyền thống gắn kết cộng đồng mạnh.

Người của đoàn thanh niên, cán bộ xã đứng ra tổ chức hẳn hỏi nên các hoạt động được diễn ra bài bản không hề lộn xôn, từ đóng cọc trang trí, giăng cờ, giấy màu bay phấp phới, cho đến các khu vực bày bán, tổ chức hoạt động thi đấu thể dục thể thao.

Sáng mùng Năm, khi Quốc và Hào vừa đặt chân đến, bãi đất trống rộng giữa trung tâm xã đã đông nghịt người.

Đó là một khoảng.

đất bằng phẳng, cỏ mọc lơ thơ, xung quanh được quây tạm bằng vài dãy lều bạt và sạp hàng dựng bằng tre nứa.

Không cần loa đài công phu hay sân khấu đồ sộ, chỉ cần tiếng người đã đủ để không khí nơi ấy trở nên náo nhiệt.

Các sạp hàng bày ra đủ loại món ăn quen thuộc của miền núi.

Ở một góc, mùi khoai nướng lan ra thơm phức, khói bốc lên quện vào nắng buổi sáng.

Gần đó, có người người của mang cả bánh chưng còn dư của Tết ra rán, từng miếng vàng giòn, mỡ sôi tí tách trong chảo khiến ai đi ngang cũng phải ngoái lại.

Cách đó vài sạp hàng, lại có Người bán rượu, bày ra chai ra can xếp thành hàng, thứ rượu.

ngô cay nồng mà người vùng cao vẫn tự nấu.

Khách đến chúc xuân, chạm chén, uống vài ngụm là mặt đã đỏ bừng.

Ngoài chuyện ăn uống, lễ hội còn có nhiều hoạt động khiến không gian trở nên sinh động hơn hẳn.

Từ sáng sớm, sân giữa bãi đã được dọn sạch để tổ chức thi kéo co, đẩy gậy, đấu vật và đá cầu.

Các thanh niên trai tráng mạnh ai nấy đăng ký tham gia, có khi là nam với nam, nữ với nữ, nam nữ kết hợp.

Mấy anh cán bộ xã đứng ra điều hành, chắp tay làm loa hô hào khàn cả tiếng.

Dưới bãi, tiếng reo hò rộn ràng, tiếng cổ vũ át cả tiếng gió thổi từ triển núi xuống.

Người trẻ ở An Bình hào hứng với sự kiện này.

Quốc với Hào cũng vậy, đã đến rồi thì ngại gì không chơi.

Hai đứa thử sức ở vài hoạt động, từ đá cầu đến kéo co.

Dĩ nhiên, đội của chúng không giật được giải gì.

Cả hai chỉ cười xòa, vừa thở hổn hến vừa đấm nhau vào vai như để cổ vũ.

Cái cảm giác được hòa vào đám đông, cùng hò reo, cùng thi thố đã đủ vui, chẳng cần chiến thắng.

Chơi mệt, cả bọn kéo nhau sang khu nhảy sạp.

Nhịp sạp gõ đều và nhanh, những đôi chân nhún nhảy theo tiết tấu, tạo thành âm thanh lách cách vang cả góc hội.

Mấy đứa con gái mặc váy thổ cẩm nhẹ nhàng bước vào, còn con trai thì rụt rè một chút rồi mới dám chen vào giữa những khung tre đang đập nhịp.

Tiếng cười vang lên liên tục, những cái vấp chân hay cú nhảy lệch nhịp đều biến thành trò vui.

Khi đã mệt rã người, họ lại kéo nhau đi tìm đồ ăn, nước uống.

Không chỉ học sinh mà rất nhiều thanh niên đã đi làm, đi rừng, đi nương cũng tụ tập ở đây.

Đa phần đều độc thân, nên chẳng ai ngại ngùng chuyện bắt chuyện với người lạ.

Ở hội xuân, ai cũng có thể trở nên thân thiện.

Gặp người hợp ý là có thể trò chuyện, chẳng ailo chuyện đránh g-hen hay hiểu lầm.

Người lớn trong vùng từ lâu đã xem hội đầu năm như dịp để trai gái tìm hiểu nhau, vì vậy những cuộc trò chuyện mở đầu rất tự nhiên.

Muốn thể hiện sự quan tâm thì chỉ cần mời người kia ăn một món gì đó.

Nếu người được mời đồng ý thì xem như mở ra cơ hội tìm hiểu.

Nếu họ từ chối thì đơn giản là rẽ hướng, tìm người phù hợp hơn.

Cách giao tiếp ấy khiến người bị từ chối không cảm thấy khó xử.

Có thể họ đang no hoặc không thích món ăn chứ không nhất định là không thích đối phương.

Giá đồ ăn trong hội thường đắt gấp đôi ngày thường.

Một phần vì người bán mang từ xa đến, một phần vì ai cũng chấp nhận trả thêm để giữ không khí vui vẻ.

Nhưng người ta nói đùa rằng ăn với người mình thương thì không có món nào đắt, nếu thấy đắt tức là không yêu.

Hào nghe câu đó là cười khoái chí.

Gặp cô nào vừa mắtlà lập tức mời đi ăn uống.

Quốc đi cùng mà cảm thấy độ mặt dày của bạn đã tăng lên rất nhiều.

Nghe từ chối nhiều quá mà chưa được đi ăn, thế là Quốc tự đi ăn một mình luôn.

Cậu thấy một loại bánh lạ mắt được cắt thành từng miếng vuông nhỏ, trông giống kẹo lạc nhưng màu nhạt hơn.

Tò mò, cậu tự mua một phần rồi đứng ăn ngay trước quầy.

Người bán nhìn Quốc với vẻ ngạc nhiên, có lẽ vì phần lớn người mua đểu đi theo cặp.

Quốc chỉ cười, nhai từng miếng một rồi hỏi bà chủ cách làm.

Bà vui vẻ giải thích rằng bánh được làm từ gạo rang rồi trộn với đường nóng, sau đó ép lại thành khuôn và cắtra từng miếng.

Cách làm giống kẹo lạc, chỉ khác là dùng gạo thay lạc.

Nghe xong, Quốc gật gù, thấy món ăn vừa dân dã vừa thú vị.

Cậu ăn hết phần bánh trong khi Hào vẫn còn đang chạy theo đuôi mấy cô gái.

Ngoài vui chơi thì khu vực này còn có một cái đền nhỏ, chẳng rõ là thờ thần thánh phương nào.

Người ta hay đến đây thắp hương cầu nguyện, cho gia đình và người thân, cầu tài lộc tình duyên.

Cái đền này dựng ở địa thế cao, bên cạnh có một cái cây lớn, che phủ bóng mát.

Dọc đường tới miếu có người bán hương, có người xem bói.

Quầy xem bói của một ông già, ông đeo kính đen nhưng không hề có dị tật gì với mắt, đeo vào cho ngầu mà thôi.

Quầy của ông có nhiều người xem, đa số là nữ, giá xem rẻ lắm, 10 ngàn tình duyên, 10 ngàn tài lộc.

20 ngàn quan lộ.

Xem hết thì 50 ngàn một lượt.

Quốc biết thừa đây là trò mê tín.

Thầy bói ngồi xếp bằng, râu lưa thưa, tay lần chuỗi hạt nhựa bóng loáng.

Lời phán của ông toàn những điều “ai nghe cũng được” nào là hậu vận có phúc báo, đường tình duyên rộng mở, sự nghiệp hanh thông.

Toàn thứ không ai kiếm chứng nổi.

Đến lúc hậu vận mà trái ngược, muốn tìm thầy đối chất có khi thầy đã nằm dưới đất từ đời nào.

Vậy mà người ta vẫn bỏ tiền ra xem.

Vui là chính, với lại cũng là nét văn hóa dân gian ở vùng này:

đầu năm phải thử vận, xem thêm lời chúc tốt đẹp mà lấy may.

Đến lượt Quốc, thầy bói nheo mắt nhìn một hồi rồi phán như thể vừa phát hiện vàng dưới chân:

“Con.

là vàng bọc trong bùn.

Tướng sau này làm quan to đấy, có người nâng đỡ, công danf mở rộng.

Hậu vận tươi sáng, con cháu đầy đàn.

Quốc thì biết mình quanh năm ruộng đồng nào có chí hướng làm quan, rõ ràng là ông thầy nói ba xạo.

Nhưng biết là xạo nhưng vẫn thích nghe, tâm lý con người là vậy.

Lời thầy bói nó suy cho cùng.

vẫn là nghe cho vui, Quốc sẽ không tin đó là thật.

Sau khi xem bói thì Quốc có lên thắp hương, cậu là người sống lại 1 kiếp nên, đối với phương diện tâm linh thần học, thì thà tin là có.

Thắp cho họ bó hương, tỏ lòng biết ơn vì chc cậu được sống lại, hoặc cho cậu một giấc mơ tiền kiếp mà hơn một năm qua nó vẫn còn in đậm trong trí nhớ.

Vào đền thắp hương xong, khi đi ra cảm thấy trống rỗng lạ thường.

Cảm thấy con người và cảnh vật xung quanh hư hư thực thực.

Đột nhiên một tiếng nói vang lên đánh thức cậu trở v thực tại.

“Quốc đấy à, đi đâu đây?

Quốc giật mình nhìn trái ngó phải thì phát hiện ra người gọi mình là cô Thanh, đi bên cạnh II hai cô con gái, cô Thanh mặc áo khoác dài màu đỏ, tóc búi cao trông sang và quý phái lắm.

Hai cô con gái đều biết cách ăn mặc nhưng thần thái thì không tươi như bà mẹ, rõ ràng là bị ép tới đây.

“Chào mọi người, cháu vừa vào đền thắp nén hương đầu năm.

“Cầu tài lộc hả, còn nhỏ mà biết nghĩ vậy là tốt rồi, giàu sang phú quý do trời, có thờ có thiêng, muốn một năm phát tài phải chăm đi lễ để ơn trên phù hộ.

Chả bù cho con của cô, làm ăn buôn bán mà không để ý đến mấy thứ này, sao mà khá được.

Cô Thanh nhắm đến con gái thứ là Kiều Phương, cô nàng lên tiếng phản biện

“ thế kỷ 21 rồi, người ta tin vào khoa học kỹ thuật, tin vào kế hoạch chứ thắp hương cầu khất mà mua may bán đắt mà giàu thì bao tiền lời đem đi mua hương hết rồi.

“Chỗ này linh thiêng, coi chừng vạ miệng, vào thắp hương đi có mất mát gì đâu.

Nhớ thành tâm vào đấy.

“Mẹ đừng có ép con vào đó, kẻo ông thần giận con mà phạt lây cả mẹ đấy.

Cô thanh chép miệng định chửi con nhưng sợ đầu năm vướng khẩu nghiệm nên nín nhịn mỉm cười.

“Không vào thì thôi ở đây đợi mẹ, hai đứa nói chuyện đi.

Nói xong cô Thanh dẫn con gái cả đi vào đền, Kiểu Phương xị mặt đứng ở dưới, lầm bầm.

“Mê tín, mình không ngờ cậu và mẹ mình là cùng một loại người đấy”

Quốc cười phì.

“Chỉ là thắp hương thôi mà, đâu cần phải phản kháng, bài xích mạnh mẽ vậy đâu.

Hay cậu đang giận mẹ vì một chuyện khác.

Kiểu Phương dĩ nhiên có lý do của riêng mình, nhưng không phải chuyện nào cũng có thể nói ra với người ngoài.

“bỏ đi, không liên quan tới cậu.

À cái chuyện lần trước ở cửa hàng, xin lỗi cậu vàem gái cậu nhá, mình không nghĩ bạn bè trong lớp lại đùa hơi quá như vậy.

Quốc cười nhạt.

“Cậu không có lỗi, không cần lên tiếng giúp bọn họ.

cũng do em gái mình chưa có nhiều trải nghiệm, chưa biết xử lý tình huống nên mới vậy.

Nhưng mà, hành động đó quả thực đã khiến nó có ấn tượng không tốt về cửa hàng, hi vọng sau này cậu có thể để ý kỹ hơn.

Nếu như gặp khó khăn, sao cậu không thử vào trong đền “Cầu on trên phù hộ”

Kiểu PHương chép miệng.

“Chuyện của mình on trên không quản đâu, mẹ mình quản thì có.

“Có vấn đề gì sao?

nếu không ngại thì có thể kể cho mình nghe.

Kiểu Phương chần chừ.

“Cũng không có gì, mẹ mình chỉ muốn mình qua bên Trung Quốc chúc tết vài người họ hàng và người quen thôi.

Trong đó có một nhà, mà mẹ mình và nhà đó cứ đưa đẩy gán ghép mình với con trai người ta.

Cảm giác mẹ coi mình như một món hàng trao đổi lấy quan hệ làm ăr vậy đó.

Cậu là con trai chắc không hiểu cảm giác này đâu.

Quốc ồ một tiếng.

“có thể cậu đang nghĩ quá xa rồi chăng, mình thấy mẹ cậu rất coi trọng cậu đó chứ.

Theo mình cảm nhận thì cậu là người sẽ kế thừa việc làm ăn của gia đình, mẹ cậu chỉ đang đưa cậu đi theo để cậu quan sát và học hỏi thêm mà thôi.

Sẽ không có chuyện bà ấy để cậu đi làm dâu bên Trung Quốc đâu.

Kiểu Phương chép miệng.

“Cậu không biết mẹ mình là người Trung Quốc hả.

Đôi khi mình cảm thấy quan hệ trong gia đình như bị đứt gãy vậy, cậu cũng ít khi thấy ba mình ở nhà phải không?

Nếu một ngày tổi tệ nào đó xảy ra, mẹ mình về Trung Quốc, đâu biết được bà ấy có thể làm gì?

Cậu đừng nhìn vẻ bề ngoài của bà ấy mà nghĩ bà ấy hiển, đến ba mình còn sợ mẹ mình thì cậu hiểu rồi đấy.

“Mình chưa gặp ba cậu nên không thể nhận xét gì về ông ấy, Nhưng theo những gì mình quan sát về việc làm của mẹ cậu thì bà ấy sẽ không quay về Trung Quốc một cách dễ dàng đâu, trừ khi xảy ra một biến cố nào đó quá lớn, khiến bà ấy từ bỏ hết công việc.

Chừng nào b ấy còn làm việc, thì ở bên này bà ấy có nhiều cơ hội và tiềm năng phát triển hơn.

Nói chắc cật không tin chứ mẹ cậu sẽ là nhân vật số 1 số 2 ở trong tỉnh này với lĩnh vực mà bà ấy đang làr đấy”

Kiểu Phương nhìn Quốc.

“Số 1, số 2.

Cậu cũng biết nịnh mẹ mình cơ à?

“Không phải hiện giờ mà là sau này.

Tất nhiên để đạt được điều đó không dễ, và cô ấy sẽ cần đến sự giúp đỡ của cậu, một ngày nào đó.

Việc cô ấy lại giao cho cậu mở cửa hàng quần áo ngoài cổng trường đã đủ để thấy cô ấy tin tưởng vào cậu như thế nào.

Sao có thể gà cậu cho một đối tác nào đó ở bên kia biên giới cơ chứ.

“Cậu nói cứ như thể cậu hiểu mẹ mình lắm ấy, số lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi, đừng nhìn mặt mà bắthình rong.

Quốc cười đáp.

“Đôi khi, người ngoài cuộc sẽ có cái nhìn sáng suốthơn người trong cuộc.

Trò chuyện xong thì Cô thanh từ trên Đền đi xuống, sắc mặt vui vẻ khi thấy con gái và Quốc đang nói chuyện với nhau.

Cô Tiến tới gặp Quốc và nói.

“Ngại quá cô còn phải sang bên Trung chúc tết vài người bạn, khi khác ta nói chuyện ha, chúc cháu năm mới vui vẻ, và hợp tác với cô nhiều vụ nữa nhé.

Quốc gật đầu lễ phép.

“Đầu xuân năm mới, chúc cô và gia đình nhiều sức khỏe, làm ăn phát đạt.

Nhìn theo bóng gia đình kia rời đi, Quốc cảm thấy gia đình giàu có này, nội tình không đơn giản.

Được cái này thì mất cái kia, có được tiền bạc nhưng tình cảm gia đình lại không trọn vẹn.

NGười ta nhìn thấy được sự giàu có bên ngoài, nhưng lại khó nhìn ra sự gồng mình của một người phụ nữ giữa công việc và gia đình.

Rờòi khỏi đền thờ, Quốc quay về sạp ăn uống, ngoài nhâm nhi bánh kẹo, quan s-át n hân tình thế thái thì cậu chẳng còn thú vui nào khác.

Thằng Hào loay hoay mãi cuối cùng mời được c gái đi ăn cùng mình, không phải một mà là 4 người liền, một nữ chính và bốn nữ phụ đi chung ăn ké.

Kết quả là Hào móc ra nhiều tiền chi cho đồ ăn, nhưng mà cậu ta có vẻ sung sướng khi chi tiền kiểu đó.

Nghe nói còn hẹn hôm sau qua An Nghĩa chơi hội, gặp tiếp.

Thấy Quốc, Hào chạy lại khoe.

“Mày đi đâu nãy giờ mà không thấy, tao gặp được 4 chị em, muốn chia cho mày một nửa mà không thấy.

Quốc cười đáp.

“A Tao thấy mày đang vui nên không qua làm phiền đó mà.

Sao, có mối nào ngon chưa?

Hào vuốt cằm cười thích thú.

“Vừa quen được một chị, hẹn mai qua An Nghĩa gặp lại.

Học lớp 11 nha.

Quốc trầm trồ.

“Ghê vậy?

thế không sợ cái Duyên lớp mình nó ghen à?

Hào thanh minh.

“Tao với cái Duyên có gì đâu, đừng có đồn bậy bạ.

Cái Duyên á, không vừa đâu, nó ngủ với trai rồi.

Cứ thấy thằng nào có tiền là quấn thôi.

sao mà so sánh được với chị lúc này, chị lớn, nên cái gì cũng lớn hết á.

Kể đến đây thì hai mắt Hào đê mê rõ rệt, trong đầu lại nghĩ bậy bạ rồi.

Lễ hội còn dài, gặp nhau nhiều, kết quả ra sao vài ngày là biết.

Hai đứa con gái là Liên và Mây, lượn lờ vài vòng, cũng có vài anh làm em và được mới đi ăn đó chứ.

Liên thì ai mời cũng ăn, cái Mây thì ngại hơn vì nghe đâu ăn của ai thì đồng ýtìm hiểu với người đó, nên từ chối nhiều lời mời.

Mà cô không.

chắc là họ mời mình, bởi vì đi với Liên, spotlight bị chiếm hết rồi, người ta mời Liên là chính Mây chỉ là phụ.

Nhiều khi tủi thân nên tách ra, cũng may trong xóm có vài chị học lớp 11, nên đi chung với họ, kiểu gái quê với nhau nên hợp tính hơn, toàn chọn mấy đứa có gu nhẹ nhàng để nói chuyện, có khi là cùng đá cầu, nhảy dây.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập