Chương 9:
Ra Thị Trấn.
Phía trên bờ, Mây cùng hai đứa nhỏ ngồi canh hai cần câu.
Trong lúc Hào với Quốc lặn ngụp dưới sông mò ốc, thì mấy đứa trẻ đã câu được một hai con cá nhỏ.
Chuyện chẳng có gì to tát gì, nhưng lũ trẻ lại reo hò ẩm, vui sướng như bắt được vàng, thậm chí còn chạy ra mép bờ khoe ẩm lên với Hào.
một tiếng Hào ơi, một tiếng Hào à.
Rõ ràng trong mắt chúng, Hào chẳng khác nào anh cả, vừa xuất hiện đã được đám em nhao nhao vây quanh, quý mến vô cùng.
Mò thêm một lúc, xô ốc đã đầy, Hào vẫy Quốc bảo thôi, nhiều quá ăn chẳng xuể, sau này muốn thì cứ ra đây mò, ở sông.
chẳng bao giờ hết ốc.
Hai đứa bơi vào bờ, đứng dưới ánh nắng hong người.
Hào khổ nhất là chuyện quần áo ướt nhẹp, vừa khó chịu, vừa chẳng có ch nào thay.
Phía trên bờ, bọn nhỏ đã nhanh nhẹn nhóm sẵn một bếp lửa.
Hào lấy dao mổ cá, moi ruột, rửa qua nước sông rồi xiên vào que tre nướng.
Ốc thì xếp lên mấy hòn đá kê quanh bếp, đợi cá chín mới vùi thêm lớp than đỏ lên trên cho mấy con ốc nứt miệng, cháy xém một chút ăn mới ngon.
Khói trắng bốc lên cá nướng cháy xèo xèo làm ai nấy đều nuốt nước miếng ừng ực.
Trong lúc chờ, Quốc nhớ ra trong túi có ít kẹo mang theo, vốn định vừa câu vừa nhấm nháp.
Cậu bèn chia đều cho mỗi đứa nhỏ một viên, coi như quà gặp mặt.
Đám nhỏ cười tít mắt, nhét kẹo vào miệng như bắt được của.
Cũng nhờ vậy mà chúng biết rõ hơn về Quốc:
^À, thì ra chính là anh học trò giỏi của trường, học kỳ trước thi toán được giải ba đây mà!
” Mắt đứa nào đứa nấy sáng lên, vừa ngưỡng mộ vừa tò mò.
Quốc nghe mà chỉ cười nhạt, đúng là may mắn trọng sinh sau kỳ thi, chứ bây giờ cho làm lại chắc chắn cậu chẳng viết nổi công thức nào nữa.
Đồ ăn nhiều, mấy đứa lại rủ cả một ông lão chăn trâu gần đó tới chung vui.
Hào mang theo muối, lại hái thêm ít ớt dại quanh bờ rào.
Cả trẻ con lẫn người già ngồi quanh đống lửa, vừa ăn vừa xuýt xoa, cay đến chảy nước mắt.
Tiếng cười nói rộn vang khắp bãi cỏ.
Sau bữa, Hào cùng bọn nhỏ rủ nhau đi tìm tổ ong, để lại Quốc ngồi thong thả bên cần câu.
Mây chẳng đi theo, cứ lượn lờ quanh cậu, rõ ràng.
muốn bắt chuyện nhưng ngại.
Cuối cùng Quốc mở lời trước, lấy Hào ra làm có:
“Thằng Hào được bọn nhỏ quý thật.
Mây khẽ cười, tay xoay xoay cán ô:
“Nhà Thằng Hào ở gần đây, ngày nào cũng ra chơi, thế là thân lúc nào không hay.
Mà.
Quốc hôm nay không đi học à?
Quốc lắc đầu thay cho câu trả lời.
Mây lại thêm lời, ánh mắt có vẻ ngưỡng mộ:
“Quốc học giỏi thế thì chẳng có gì lo, chẳng bù cho mình học đốt lắm, chắc chỉ hợp chăn trâu thôi.
Quốc lặng nghe, trong lòng thấy như đang đối diện với tâm sự tuổi mới lớn, vừa ngây thơ vừa chân thật.
Với tâm thế một người từng trải, cậu đáp bình thản:
“Học hành quan trọng, nhưng không phải ai cũng.
cần học thật cao.
Nông dân hay trí thức cũng.
chẳng khác gì, miễn sao sống vui vẻ là được.
Mây phản bác ngay, giọng chắc nịch:
“Không đâu, học giỏi đi làm lương cao mới vui chứ!
Chăn trâu cày ruộng, nắng gió dãi dầu thì có gì mà vui.
Quốc cười, chỉ tay ra bãi cỏ nơi bọn trẻ đang nô đùa:
“Chăn trâu, nướng cá, tụ tập thế này, người ta gọi là dã ngoại.
Hôm nay chẳng phải rất vui sao?
Mây ngập ngừng, rồi thở dài:
⁄Ù thì.
cũng vui.
Nhưng sau này lớn đâu có chăn trâu mãi.
Người ta phải đi làm chứ.
Anh Quốc định sau này làm nghề gì?
Quốc đáp:
“Làm nông dân.
Mây sững lại, đôi mắt mở to kinh ngạc:
“Học sinh giỏi mà sao nói dóc vậy!
Quốc chỉ cười, không giải thích thêm.
Chiều muộn, cậu câu thêm được hai con cá.
Khi cả bọn dắt trâu ra về, Quốc tính đem cá biếu cho Mây và ông lão chăn trâu.
Nhưng họ đều lắc đầu, bảo ăn nhiều quá cũng ngán, ngày nàc Hào chả tặng.
Quốc nghe xong chọt thấm ra:
cái gì nhiều quá cũng thành nhàm, chẳng còn ngon miệng như lúc đầu.
Hôm nay đã ăn cá no nê, hai con cá câu thêm chắc để dành ngày mai.
Vừa khéo, mai là ngày nghỉ, Quốc còn dự định mang mấy bao đồng nát ra thị trấn bán.
Tính sơ cũng được ba bao rưỡi, cồng kểnh lắm, một mình khó xoay xở.
Khi Hào hỏi mai có đi câu nữa không, Quốc bèr lắc đầu, đổi lại nhờ cậu bạn sáng mai chở giúp đống đồ ra thị trấn.
Hào rất nhiệt tình mà đồng ý ngay.
“Đồng nát chứ gì?
Được, mai tao đi.
Sáng chủ nhật, trời còn chưa nắng gắt, làng đã lác đác tiếng gà gáy muộn và tiếng guốc gõ lộp cộp ngoài ngõ.
Mẹ Quốc đội nón lá đi làm từ sớm, Quốc dậy, thu xếp lại mấy bao đồng nát chất đầy góc sân, giấy vụn, chai nhựa, lon bia, thậm chí cả vài món kim loại linh kinh đây là thành quả của một tuần chịu khó nhặt nhạnh.
Đúng hẹn, Hào đạp xe sang.
Vừa thấy đống bao cồng kềnh, hắn tròn mắt:
“Cha chả, mày tha nhiều đồ thế này cơ à?
Hay là tao cũng đem đồ đi bán nhỉ.
“Cái gì không dùng nữa thì đem bán đi, sau này còn mua cái mới.
Hào đảo mắt suy nghĩ một lúc rồi, cũng quay về nhà lục lọi, ôm thêm mấy cái nồi méo, chảo thủng cho vào xe, tiện thể bán luôn.
Hai đứa loay hoay buộc dây, chằng chéo cho chặt, rồi thong dong đạp xe ra khỏi làng.
Hào vừa đạp vừa hỏi, giọng đầy tò mò:
“Này, nhà mày có thiếu thốn gì đâu.
Bố mẹ đi làm, muốn gì chả có.
Sao tự dưng lại đi nhặt v‹ chai?
Tao thì thấy phí công, ngồi nhà chơi còn sướng hơn.
Quốc cười nhẹ, không vội trả lời.
Một đoạn sau, cậu mới nói:
“Tiển đó là của bố mẹ, không phải của tao.
h.
Ngồi chơi thì sướng một mình, nhưng tự lo được cho bản thân, góp chút cho gia đình.
thì cả nhà đều vui.
Giống như ăn cá ấy, mày ăn một mình có vui bằng ăn cùng mọi người không?
Hào gật đầu:
“Tất nhiên là ăn với mọi người rồi.
“Đấy, nhà tao cũng khó khăn mà, không phiền cha mẹ là được.
Nhặt ve chai cũng đâu có nặng nhọc gì.
Rảnh thì làm, mệt thì nghỉ, chẳng ai ép buộc cả.
Nếu bán được còn có thể mua sách vở, mấy thứ linh tỉnh khác.
Hào vẫn bán tín bán nghĩ, cau mày:
“Nhưng mày tính cả đời cứ nhặt ve chai thế này à?
Quốc lắc đầu:
"Tao không coi đây là nghề sống cả đời.
Ở thành phố đông đúc còn may ra, chứ ở quê thì ít lắm.
Đây chỉ là việc tạm thời, vừa làm vừa nghĩ.
Tao đã có kế hoạch riêng.
“Kế hoạch gì thể?
Hào hóng hớt ngay.
Quốc mỉm cười, nheo mắt:
“Lát nữa mày sẽ biết.
Hai đứa vừa nói chuyện vừa đạp xe hơn tiếng rưỡi mới tới thị trấn.
Người đi lại tấp nập, xe cộ lách cách, chẳng nhộn nhịp bằng phố lớn nhưng so với làng quê thì đã đủ khiến Hào thấy choáng ngợp.
Dựa theo lời chỉ dẫn của bạn học, Quốc tìm tới điểm thu mua đồng nát.
Ông chủ liếc thấy hai thằng nhóc, mắt lập tức có ý định ép giá.
Nhưng Quốc tỉnh ý nhanh miệng nói:
“Cháu là bạn của Giang, nó khen bác nhiều lắm nên bọn cháu mới lặn lội ra tận đây”
Nghe đến tên Giang, ông chủ ngạc nhiên, rồi bật cười ha hả:
^À, hóa ra bạn cái thằng Giang con nhà ông giáo.
Vậy là thay vì bớt xén, ông ta còn vui vẻ cộng thêm trăm ngàn gọi là khích lệ.
Tổng cộng, hai đứa bỏ túi hơn ba trăm nghìn một số tiền không nhỏ với lũ học trò.
Quốc chia cho Hào một trăm, cả phần đồng nát của cậu ta lẫn công sức đi cùng.
Hào cầm tờ tiền mới tỉnh, mặt rạng rỡ hẳn ra.
“Tưởng ít, ai ngờ cũng được kha khá phết.
Đáng công đi chứ nhỉ.
Hai thằng dắt xe ra vỉa hè, ngồi ghế nhựa, gọi mỗi đứa một cốc chè đá.
Cốc chè đá mát lạnh như tan chảy trong miệng, vừa ngọt vừa thơm, uống vào một hơi đã thấy cổ họng dịu hẳn.
Quốc trả tiền, coi như đãi Hào một bữa.
Rẻ thôi, nhưng cái cảm giác được ngồi quán xá, uống chè có đá giữa ngày nắng gắt khiến cả hai thằng đều thấy sướng như đi hội.
Hào nhấp một ngụm rồi liếc sang, cười cợt:
“Thế rốt cuộc kế hoạch của mày là gì?
Chẳng lẽ bán đồng nát chỉ để lấy tiền ra thành phố ăn chè?
Quốc lắc đầu, đáp gọn:
“Tiển này tao định mua hạt giống.
Về nhà sẽ trồng rau.
Hào nghe xong liền trố mắt:
“Mày bị khùng à?
Ở quê rau cỏ thiếu gì.
Người lớn còn trồng chưa hết, đến lượt trẻ con như mày thì biết gì mà trồng?
Quốc không buồn tranh cãi, chỉ đáp ngắn gọn:
“Không biết thì phải hỏi.
Nói rồi, cậu quay sang hỏi ngay bà chủ quán chè:
“Cô ơi, cho cháu hỏi ở đâu bán hạt giống rau củ ạ?
Bà chủ chỉ hướng, dặn thêm:
“Mấy đứa đi qua trụ sở văn phòng vật tư nông nghiệp kia kìa, trong đó có bán.
Hào nghe mà lúng túng, còn Quốc thì tỉnh bơ dắt xe, men theo con đường lát gạch, hỏi thăm thêm vài người rồi cũng tìm được nơi.
Cửa hàng vật tư nông nghiệp khác hẳn chợ quê, gian nhà rộng, tường quét vôi vàng, kệ gỗ xếp ngay ngắn cuốc xẻng, bao phân, chai lọ thuốc trừ sâu.
Không khí vừa gọn gàng vừa thoang thoảng mùi đất bột và mùi phân hóa học .
Hạt giống rau củ chỉ chiếm một góc nhỏ, nhưng cũng đủ phong phú.
Chủ tiệm là một phụ nữ trung niên, ăn mặc gọn gàng, gương mặt nghiêm nghị.
Thấy hai thằng nhóc dắt xe vào, bà thoáng ngạc nhiên, cau mày:
“Tìm ai?
Lạc đường à?
Hào vốn hay mạnh miệng, lúc này lại rụt rè núp sau lưng Quốc.
Ngược lại, Quốc vẫn giữ thái độ điểm tĩnh, lễ phép hỏi:
“Bác cho cháu hỏi, ở đây có bán hạt giống rau củ không ạ?
Người phụ nữ hơi sững lại, rồi hỏi lại:
“Hai đứa nhỏ thế này thì mua rau củ gì?
Người lớn đâu, sao không tự đến mua?
Quốc bình thản trả lời:
“Cháu mua về tự trồng ”
Thấy cậu trả lời rành rọt, không giống kiểu đùa nghịch, bà chủ mới thôi cảnh giác, bắt đầu xem xét lại đối tượng khách hàng này.
Bà hỏi tiếp:
“Thế muốn trồng rau gì?
Củ gì?
Quốc gãi đầu, thật thà:
“Cháu chưa rành, mong bác tư vấn giúp, vào mùa này thì nên trồng loại nào thì hợp lý ạ?
Nghe vậy, người phụ nữ có vẻ mềm lòng, bèn chậm rãi liệt kê:
“Mùa này thì đễ trồng nhất là đậu đỗ, rau cải, dưa leo, mướp đắng, bầu bí.
Nếu trồng nhiều thì nên mua giống của sở nông nghiệp, hàng đóng bao bì, chất lượng đảm bảo nhưng giá cao.
Còn nếu chỉ trồng trong nhà ăn thôi thì mua hạt giống thường là được, rẻ mà cũng đễ trồng.
Hào đứng sau, khoanh tay, nhìn Quốc đầy nghi hoặc.
Còn Quốc thì lắng nghe chăm chú, như thể đây là chuyện hệ trọng chứ không phải trò đùa trẻ con.
Quốc suy nghĩ một lúc rồi quyết định:
hạt giống thường thì mua loại rẻ, giá chỉ bằng một nửa so với giống xịn.
Riêng cà chua thì khác, cậu cắn răng chọn loại tốt, mua hẳn hai túi.
Nết ươm thành công thì cũng được ngót trăm cây, đủ cho cả nhà ăn, thậm chí còn dư để bán.
Số tiền gom góp cả tuần, cuối cùng cũng chẳng đủ bao nhiêu so với nhu cầu thực sự.
Lần đầu tiên chỉ coi như thử nghiệm, nếu thành công thì những vụ sau mới tính tiếp.
Ngoài hạt giống, Quốc còn muốn mua thêm sách về nông nghiệp để học hỏi.
Nhưng bà chủ tiệm vốn tính ky bo, không cho nợ, cũng.
chẳng mặn mà bán sách cho bọn trẻ con.
Chỉ cho Quốc xem thử vài trang.
Cậu đứng ngay tại quầy, đọc lướt phần “gieo trồng cà chua” mắt liê nhanh, miệng lẩm bẩm ghi nhớ, rồi gật đầu trả sách lại, không sót một chữ nào trong đầu.
Hào thì chẳng mấy hứng thú, hai tay đút túi quần, ngó nghiêng quanh cửa hàng, cuối cùng chẳng mua gì.
Đến lúc ra về mới tròn mắt nhìn túi hạt giống trên tay bạn, chậc lưỡi:
“Tao không ngờ mày định làm nông dân thứ thiệt thật đấy.
Mua gì lắm thê?
Quốc chỉ mỉm cười,
“Mùa nhiều loại về chồng ăn cho đỡ chán, giống như mày ăn cá mãi ấy, cũng phải đổi món.
chứ.
“Hầy.
có cái ăn là được, lúc đói thì cái gì chẳng ngon.
Trên đường đạp xe về, nắng chiều loang trải khắp cánh đồng.
Tới đoạn ngã ba, Quốc bất chọ thấy bóng dáng quen thuộc, mẹ cậu, đầu đội nón lá, vai gánh vữa, lưng áo loang mồ hôi.
Ở quê chẳng có bao nhiêu việc ổn định, muốn kiếm tiền thì phải ra tận thị trấn phụ hồ cho một nhà nào đó đang xây, ngày mai lại đi bốc gạch.
Quốc nhận ra ngay, nhưng không tiến đến chào hỏi.
Cậu chỉ lặng lẽ đạp xe đi tiếp.
Mỗi ngườ đều có công việc riêng, có nỗổi khổ riêng.
tự nhiên thấy cậu ra tận thị trấn, bà lại suy nghĩ nhiều.
thay vì ra bắt chuyện làm gián đoạn công việc thì về nhà chuẩn bị một bữa ăn ngon là thiết thực hơn cả.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập