Chương 91:
Vợ Chồng Trẻ tìm đến.
Anh Lâm vốn đã tính theo mấy người đàn ông trong xóm đi làm công trình xa nhà.
Nghe đâu công trình lớn, lương khá, chỉ cần chăm chỉ là mỗi tháng cũng gửi được vài triệu về phụ giúp gia đình.
Nhà đông miệng ăn, bố mẹ sức yếu, hai đứa em còn bé.
anh Lâm biết chỉ ở nhà làm ruộng thì chẳng bao giờ khá lên được.
Nghĩ đến chuyện đi xa, lòng anh cũng hào hứng, xem như mở ra cơ hội giúp gia đình bót thiếu thốn.
Nhưng đời đâu phải lúc nào cũng theo ý người.
Vợ chồng son mới cưới, tình cảm còn đang mặn nồng, chẳng kiêng khem gì.
Thành ra, chưa kịp khăn gói theo đội đi công trình thì chị Ngọc đã báo có tin vui.
Tin vui là thật, mà nổi lo cũng theo đó mà kéo về.
Nhà thì chật chội, gao thì đong từng bữa.
Nay thêm một đứa nhỏ.
biết để nó nằm đâu, rồi lớn lên biết cho nó ăn cái gì?
Ông bà an ủi:
“Trời sinh voi, trời sinh cỏ, đừng lo.
Sinh ra rồi tự nhiên sẽ nuôi được.
9o với ngày xưa thì hiện tại không thiếu cái kiếm ăn.
Anh Lâm là con cả trong nhà, mọi chuyện nặng nhọc trước giờ đều đến tay.
Giờ vợ mang bầu, ở nhà có bao việc:
từ bếp núc, giặt giũ, đến việc ruộng nương, cắt cỏ cho bò.
Anh mà đ làm xa thì ai gánh thay?
Mẹ thì đau lưng, bố thì yếu, hai đứa em còn đang học.
Không trông cậy ai được.
Thế là anh Lâm thôi.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là phải ở nhà phụ vợ cho đến lúc sinh nở xong xuôi.
Lúc đấy đi thì bớt được một cái lo trong lòng.
Cứ thế Bao nhiêu dự định làm công trình gom góp tiền nong đành gác lại.
Mấy bữa nay, anh Lâm dồn sức gánh củi, vợ mới bầu mấy tháng còn tranh thủ làm việc được, chứ để bụng to thì chỉ ở nhà làm chuyện nhẹ nhàng thôi.
Đống củi ngày một cao, phơi đầy sân, Anh đóng thêm một cái lán ngay sát vách nhà rồi chất củi vào đó, dự tính dùng đến tết năm sau luôn, coi như bót phải lo một phần việc.
Về nhà, Anh Lâm thi thoảng lại ra sông kiếm vài con cá về cho gia đình, cũng để có cái bồi dưỡng cho vợ đang mang thai.
Đi nhiều lần, thành ra cũng có hôm gặp Quốc đang ngồi câu ở bãi đất quen thuộc.
Quốc vốn ăn thịt suốt từ Tết đến giờ nên cũng ngán, ra sông đổi bữa “hải sản” cho nhẹ bụng.
Tính ra năm rồi Quốc đi câu nhiều lần lắm, hầu như tháng nào cũng đi 5-6 buổi.
Bởi vậy khi thấy xuất hiện một gương mặt mới đứng ở bãi câu, Quốc cũng có chút hứng thú, giống như cảm giác thằng Hào năm ngoái khi bắt gặp Quốc lần đầu ôm cần ngồi ở khúc sông này
Thời gian thay đổi nhanh quá.
Giờ thằng Hào chẳng mấy khi ở nhà nữa.
Toàn đi An Bình, có bữa ngủ luôn bên đó, cả tuần mới về một lần.
Căn nhà vắng tanh, ngoài bà Ly với đàn vịt quẩn quanh sân thì chẳng có ai.
Ao cá hồi trước hai thằng tát để làm đám cưới cho người ta, từ đạo đó bỏ trống luôn, dây bí dây mướp khô quắt mà chẳng ai dọn.
Thành ra mấy tháng nay Quốc toàn đi câu một mình, chiếc cần câu dựng lẻ loi cạnh bờ sông.
Có người đi câu chung tự nhiên thấy vui hơn, ít ra có người để nói dăm ba câu chuyện.
Lâm kiếm chỗ ngồi cách Quốc vài mét, thỉnh thoảng liếc mắt sang.
Người đi câu để giải trí, câu được là vui.
Còn câu để kiếm sống thì dù cá to thì mặt vẫn như nặng đeo chì.
Qua ánh mắt ấy, Quốc đoán ngay được Lâm có tâm sự.
Không khó để nhận ra:
trong từng câu nói rời rạc của anh đều thấp thoáng chuyện tiền nong, chi phí, thiếu thốn.
kiểu người đang lo nghĩ chuyện gia đình mà không biết bấu víu vào đâu.
Anh lớn hơn Quốc năm sáu tuổi, cái khoảng cách ấy vốn không lớn, nhưng chỉ cần một người đã có vợ, một người còn độc thân thì tự nhiên khoảng cách lại xa thêm một đoạn.
Lâm kiệm lời, không muốn kể khổ trước mặt “đàn em” chuyện nhà người ta đâu dễ mở miệng.
Có khi lời nói chỉ nửa câu rồi tự nuốt xuống, như thể sợ người khác biết mình đang chật vật.
Anh Lâm lái câu chuyện sang chủ đề khác.
“Dạo gần đây không thấy thằng Hào nhỉ, trước thấy hai đứa thân nhau lắm mà.
Đi đâu cũng thấy có nhau.
Quốc cười đáp
“Giờ nó đi suốt anh ơi.
Lúc thì bốc hàng ở biên giới, lúc thì ngủ lại bên An Bình coi nông trại cho người ta.
Anh Lâm khựng lại một chút.
“ Hai đứa nhỏ mà lanh thật.
mới học cấp 3 đã Biết mở rộng quan hệ, biết tìm đường kiếm ra tiền.
Chẳng bù cho anh.
Anh thở dài, ngồi xổm xuống rửa tay qua nước sông, giọng chậm rãi:
“ Trước Tết nhiều hàng anh cũng hay đi làm bên đó.
Bốc dỡ hàng cả đêm, có hôm được trăm.
Anh cũng bốc mấy đọt mới đủ tiền cưới.
Nhưng sau Tết thì vơi bớt rồi, hàng thì ít mà người thì đồng, đi đêm chẳng bõ công nữa.
Anh Lâm nhìn mặt nước loang ánh chiều, rồi nói:
“Đợt rồi bán bắp cải được nhiều tiền không Quốc.
Nhiều thì sang năm anh làm với.
Quốc thật thà đáp.
“Cũng được một ít để trả nợ và tiêu tết”
“Ngày đó bán 2 xe chắc chắn kiếm không ít, lúc đầu ai cũng chê cười, sau đó thì ai cũng kher là biết làm ăn.
Vụ tới nhà em trồng gì mách nước cho anh nghe thử.
Quốc cười, không để tâm:
“Lần trước mẹ em nói suốt còn gì.
Năm nay em trồng đậu tương anh ạ.
Giá đỗ tương tốt hơn ngô nên trồng để bán kiếm ít tiền.
Anh Lâm gật gật, ánh mắt vẫn đầy suy nghĩ:
“Chắc Nhà anh trồng xen với ngô, kiếm thêm chút ít, Mà đỗ tương thì.
chưa biết xin ai hay phải đi mua.
Trong xóm có mấy nhà trồng, mà họ giữ giống, khó xin quá, chắc phải ra chợ mua thôi.
Quốc rít một hơi rồi nói thật tình:
“Nếu trồng để bán thì nên mua giống tốt, còn để ăn trong nhà thì mua loại thường cũng, được anh ạ.
Em mới mua 20 ký ở ngoài cửa hàng vật tư ngoài thị trấn, hết tầm 1 triệu”
Anh Lâm giật mình quay sang nhìn Quốc:
“Một.
một triệu?
Trời đất, cả vụ ngô nhà anh mua giống hết có hai trăm ngàn, mày trồng đi mất một triệu?
Quốc cười khẽ, kiểu cười hiểu rõ sự choáng của người chưa quen đầu tư:
“Cả rau nữa là hết triệu rưỡi tiền giống, Không đáng bao nhiêu đâu anh.
Mình bỏ ra trước đề thu lại sau.
Đỗ tương mà trúng mùa thì lời hơn trồng ngô nhiều.
Trung bình 1 ký giống thu lại được 15 ký.
10 ký được 150 ký.
Bán ra cũng phải được 4 đến 6 triệu.
Mà vụ đậu tầm ba tháng là thu, chia ra thì mỗi tháng được 1-2 triệu, ở quê, nếu không phát sinh sự cố gì, khoản đó cũng đủ sinh hoạt đó anh.
Anh Lâm lại im lặng.
Anh quen kiểu tính toán lời ít nhưng an toàn.
Mà giờ đang thiếu trước hụt sau, nghe “một triệu tiền giống” tự nhiên thấy sợ.
Người nhà nông mà, cái gì lạ là dè chừng.
Anh Lâm thở mạnh một hơi do dự:
“Nhưng.
bỏ ngô đi trồng đậu, anh chưa dám đâu.
Sợ lỡ hư mùa thì toi.
Nhà em không có.
nhiều vướng bận chứ nhà anh làm liều như vậy, xảy ra sai sót gì là cả nhà nhịn đói đấy.
Quốc nhìn anh, giọng bình thản:
“Anh trồng xen canh với ngô vẫn được mà, năng suất vừa thấp hơn một chút nhưng mình vừa làm vừa lấy kinh nghiệm.
Chủ yếu là bỏ công ra làm chứ không mất mát gì nhiều.
” Anh Lâm cúi đầu.
“Ờ.
để anh về tính lại.
Hai người im lặng một lúc.
Trên sông, chiếc phao câu của anh Lâm chao nhẹ, nhưng anh không buồn giật.
Trong đầu anh đang tính toán chuyện trồng đỗ.
Anh Lâm thấy Quốc dám bỏ ngô trồng đỗ và rau, dùng cả triệu tiền giống, còn trẻ mà dám táo bạo như vậy, chẳng lẽ bản thân mình lại sợ.
Tối hôm đó, trong bữa com, anh gác đôi đũa xuống, nói với gia đình.
“Chắc năm nay con không đi làm xa nữa, Ởnhà trồng đỗ với ít rau, câu cá kiếm lắt nhắt vài đồng sinh hoạt, đợi vợ con đẻ xong rồi con mới đi.
Mẹ anh Lâm gật gù.
“Vậy cũng tốt, sắp tới vụ trồng ngô, con ở nhà thì ai làm.
Trồng đỗ xen với ngô, giống như nhà bà Dung ấy, nhà đó bỏ ngô, nhưng nhà mình không bỏ được.
Còn nuôi heo nữa mà, cố gắng tính toán sao cho đến khi con Ngọc nó sinh đẻ thì bán đi, có tiền sinh hoạt.
Chị Ngọc ngẩng lên, đôi mày cau lại đầy lo lắng.
“Anh định làm giống nhà cô Dung thật à?
Anh Lâm gượng cười.
“Anh thấy cũng được mà, không có thịt nhưng rau và cá thì nhất định em sẽ được ăn thường xuyên, cứ yên tâm, đừng lo.
Một tuần sau, Anh Lâm đêm nào cũng đi đêm để bốc dõ hàng, bình thường mỗi đêm làm được hơn trăm, nhưng mấy bữa nay ít việc mà đông người, nên chia ra được ít hơn.
Phải mã một tuần mới gom được một ít tiền.
Hàng nhẹ thì người ta dành hết, còn mấy chuyến nặng như đá, đứng suốt trong cái lạnh ngấm qua lớp áo mỏng.
Mỗi khi kết ca, anh chui vào nơi khuất gió cùng mấy người nữa dựa lưng vào nhau đốt một đống lửa nhỏ cho ấm, trong lúc chờ chuyến khác.
Về đến nhà thì trời vừa hửng sáng;
anh lê vào giường, người rã rời như sắp vỡ, nằm xuống l chìm vào giấc ngủ.
Cả ngày uể oải không thiết tha làm việc gì luôn.
Học sinh đi bốc vài chuyến kiếm tiền tiêu vặt thì vui, nhưng với người kiếm sống, cảm thấy thức đêm kiếm tiền nó vất vả ra sao, nhất lại là những việc nặng nhọc.
Nếu không phải hoàn cảnh ép buộc thì chẳng ai muốn làm.
Sau một tuần thì anh Lâm tích được một ít tiền, ra hẳn thị trấn mua hạt giống của đỗ tương thay vì mua ngoài chọ.
Cái này thuộc vềtâm lý con người, cái gì rẻ miễn phí thì ta không coi trọng, cùng là cái đó nhưng đắt hơn thì ta lại dành nhiều thời gian hơn.
Bỏ tiển vốn ra nhiều, thì càng phải lo cho nó thật kỹ, làm đến nơi đến chốn, không bỏ ngang.
anh mua được 5 túi hạt, do trồng xen canh nên không ước lượng được số lượng cụ thể là bao nhiêu cho từng đám, một phần là hạt giống khá đắt, Anh còn mua thêm ít hạt giống rau củ và đồ dùng sinh hoạt.
Về đến nhà là bắt đầu làm vườn luôn.
Vườn sau nhà có trồng cải bắp trước tết nhưng cây còi cọc và đã vặt mầm từ khi chúng còn non tồi, giữ lại cũng chẳng ăn được bao nhiêu nên phá đi trồng rau mới.
Nói đến mồng bắp cải thì nhà Quốc năm ngoái còn dư thừa hắn ba đám, người trong xóm, ai không ngại còn xin về ăn vài bữa.
Nhà đó cũng không kiệt sỉ mà ham hô dữ lại, trồng đến đâu thì mới nhổ bỏ đến đó, tranh thủ ăn được cho đến hết tháng giêng luôn.
Cái ruộng nhà bà Dung truyền cảm hứng cho nhiều người lắm, Anh Lâm, làm vườn có hàng có lối, cũng làm đất thật kỹ thêm phân chuồng, đào thêm một cái hố để trữ nước mưa, nước thải sinh hoạt ngay góc vườn.
Thấy chồng vất vả chị Ngọc cũng vác cuốc ra lọ mọc cuốc đất, Nay có bao nhiêu đất trống th cố gắng tận dụng hết để trồng rau, rau muống rau cải thìa.
những loại rau ngắn ngày.
Bà Mẹ thì giữ được vài hạt giống cà chua từ vụ trước nên không cần mua thêm, nay đem ra trồng vào một góc.
Khi chưa lấy vợ, anh LÂm vẫn còn lông bông lắm, chỉ làm ruộng chứ không làm vườn, mản!
vườn để hai ông bà tự trồng lấy.
Vốn theo lối tư duy đơn giản, đến mùa nào thì trồng cây đấy, có để ăn là được chứ không làm một cách bài bản, chăm sóc kỹ càng.
Thủng đâu thì vá đấy.
Thành ra khu vườn chỉ sử dụng được 60-70 %.
Góc vườn cạnh hàng rào toàn để cỏ mọc, thì nay trồng thêm mấy cây rau.
Thậm chí Anh Lân vác cuốc ra sân.
Chỗ nào còn đất thì xới lên trống thêm vài gốc bí để sau này nó mọc lan ra hàng rào.
Không ra quả thì cũng có ngọn có hoa để ăn.
Anh Dùng mấy cây nan tre đan lại tạc thành hàng rào nhỏ xung quanh chỗ trồng bí, dặn mấy đứa trong nhà không được quậy phá.
Chị Ngọc đứng tựa cửa, nhìn chồng lom khom giữa sân nắng mà không biết nên cười hay nên thương.
Thấy gia đình nghèo khổ nhưng được cái chồng chăm chỉ.
Loay hoay mấy ngày liển, xong cái hốc trồng bí thì anh Lâm có thể thở phào một hơi.
“Xong rồi đó, giờ thì yên tâm, mấy tháng nữa không lo thiếu cái ăn.
Ở nhà nhớ thường xuyêt tưới nước nhé, không được lười đâu đấy.
Chị Ngọc cười đáp.
“Góm, định làm ăn lớn hay sao mà trồng nhiều thế?
“Nhà mình đông người phải trồng nhiều chứ.
Người ta còn trồng rau bán kiếm tiền được cơ mà, họ làm được thì mình cũng làm được.
Giọng anh trầm, khiến chị Ngọc bất giác im lặng.
Đây là lần đầu tiên chị thấy anh nói về việc làm nông nghiêm túc như nói về tương lai của hai vợ chồng.
Trên gương mặt không còn sự u sầu lo lắng, giờ đã tươi hơn giống như tìm được một giải pháp nào đó giải quyết khó khăn trong nhà.
Nếu trước đây anh chỉ đi làm thuê, về nhà ăn cơm rồi ngủ, thì nay, sáng hay chiểu đều xem qua khu vườn một lần.
Chồng gieo hạt thì vợ ở nhà chăm, là một “công trình” nhỏ đầu tiên mà hai vợ chồng cùng nhau làm.
Và từ dạo đó, thỉnh thoảng anh lại chạy sang ruộng nhà Quốc.
Đứng ở rìa đường, hai tay chống nạnh, mắt nheo nheo quan sát vườn nhà người ta như đang dò tìm bí mật nào đó.
“Mày làm kiểu gì mà vườn rau mọc tốt thế?
Quốc bật cười, phủi tay vào quần đất:
“Có gì đâu anh, mua giống tốt và chịu khó chăm sóc hon mọi người một chút thôi.
“Nhà có bón phân gì đó không?
“Phân hữu cơ á, toàn cây cỏ, lá khô đem đi ủ, rồi phân trâu bò ở ngoài đường.
Chứ nhà em không mua thêm phân hóa học về bón, hiện giờ đất vẫn còn tốt chưa đến mức khô cằn, cây vẫn có chất dinh dưỡng ”
Anh Lâm nghe mà thấy hơihụt hằng, anh đã trông đợi một bí kíp ghê góm nào đó.
Nhưng rồi ngay sau đó lại thấy nhẹ lòng.
sự khác biệt chỉ nằm ở chỗ Quốc dám nghĩ dám làm và làn việc chăm chỉ hơn mọi người.
Nhà anh Lâm đông thành viên, việc chăm sóc làm cỏ không có khăn gì, người khác không nói nhưng riêng vợ mới cưới, nhất định là tin tưởng tuyệt đối.
Thấy anh chăm chỉ như vậy, nhiều người trong bảo anh bắt chước nhà của Quốc.
Người nhà nghi ngờ anh, nhưng đồng thời họ cũng hi vọng sẽ thành công một phần nào đó, ít nhất nhìn vào vườn rau đang lớn lên từng ngày, họ biết rằng không sợ thiếu thức ăn trong mấy tháng tới.
Và mấy gốc bí ngoài bờ rào kia, biết đâu sẽ đậu trái, đem ra chợ bán được mộ chút.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập