Chương 92: Hỗ trợ.

Chương 92:

Hỗ trọ.

Phía bên này, Quốc và mẹ đã cuốc đất và trồng xong mấy loại rau cho đám ruộng đầu tiên, hai hàng dưa leo, hai hàng cà chua, hai hàng cà pháo, 2 hàng hành tây, 4 hàng tỏi.

Làm giàn cho dưa leo và cà chua thì cứ thong thả, không cần quá vội vàng.

Mẹ Quốc buổi sáng vào rừng chặt mấy cây, hoặc tỉa vài cành tre cũng được luôn, không cần đẹp về mặt hình thức.

Quốc mong muốn sau này có một loại giàn cố định thay vì cứ mỗi vụ lại phải đi chặt cây về làm giàn, để làm được điểu đó thì phải có mảnh đất phù hợp, còn đám ruộng này đến thời kỳ vẫn phải phá đi để cấy lúa.

Nên trước mắt cứ làm đơn sơ vậy đã.

Làm xong vườn rau thì chuyển sang trồng đỗ tương luôn, dù cây bắp cải vẫn cho ra mồng, nhưng phá trước một đám vì đằng nào cũng.

chẳng ăn hết.

cứ Cuốc đất rồi trồng lần lượt, sau này thu hoạch có thời gian phơi trước khi thu hoạch đám mới, tránh tình trạng thu hoạch đồng loạt không xử lý kịp.

Giữ nguyên luống rau, nhổ bỏ phần gốc cải bắp rồi cuốc sơ, không cần sâu, sau đó dùng cào, cào qua một lượt cho đất vụn ra, Đỗ tương thì trồng theo luống chứ không rải đều như gieo mạ, tránh tình trạng chỗ thưa chỗ dày, sau này chăm sóc vun xới cũng dễ hơn.

Mỗi đám mất khoảng hai tuần vừa cuốc vừa gieo hạt.

Việc ra đồng coi như là việc thường ngày luôn, hai mẹ con thong thả làm việc khi nào làm đến đám ruộng cuối cùng cũng vừa bằng thời gian người ta bắt đầu mùa vụ ngô.

Tính ra cũng không muộn so với các nhà khác.

Năm nay không phải đi mượn trâu nhà chú thím để cày đất trồng ngô, Mẹ Quốc bớt hẳn mộ nỗi lo.

Những mùa trước, cứ đến vụ là phải sang nhà chú thím năn nỉ, rồi sau khi mượn trâu lại phải tranh thủ qua giúp họ vài ba buổi để trả công.

Không có chuyện mượn trâu thì hai bên cũng chẳng ai bắt ai, nhưng ở quê quen thói có qua có lại, hễ mượn gì của nhau là tự hiểu phải trả ơn bằng sức lao động.

Vì vậy mỗi năm vụ ngô đến, ba mẹ Quốc đều vất và hơn bình thường.

Thấy đã đến vụ mà nhà Quốc vẫn chưa động tĩnh gì, Thím mới chủ động đi qua hỏi vu vơ vài câu:

“Thế, ba thằng Quốc chưa về à, người ta trồng ngô hết cả rồi đấy?

Mẹ Quốc chỉ cười,

“năm nay nhà tôi không trồng ngô thím ạ, chỉ trồng đỗ tương thôi.

“Thím nghe xong giật mình, mặt biến sắc trong chốc lát.

Hóa ra lâu nay chú thím cứ đinh nir rằng ba Quốc bận việc đâu đó, chắc sẽ trồng muộn hơn mọi năm nên vẫn để trâu nghỉ.

Ai ngờ nhà người ta thay đổi kế hoạch.

“Trồng đỗ à, trồng khi nào sao không bảo tôi qua phụ một tiếng.

“Ra tết là trồng rồi đó thím, hai mẹ con làm túc tắc cũng mới xong được vài ngày thôi.

“Vậy mà tôi chỉ nghe là trồng rau thôi chứ, hóa ra là trồng đỗ xong rồi à, sao không qua mượn con trâu cày lên cho đỡ cực.

“Trồng đỗ nên em chỉ cuốc với cào sơ, với lại còn mấy cây bắp cải, cuốc đến đâu phá đến đấy chứ không nhổ hàng loạt thím ạ.

“Vậy mà tôi tưởng ba thằng Quốc có việc bận chưa về đó chứ, giờ tôi còn chưa động vào đán nào đây.

kỳ này chậm mất mấy ngày rồi.

Đợi hoài, cuối cùng người ta trồng xong hết rồi, chú thím mới vội vã chuẩn bị đi cày.

Thành ra năm nay họ bị “hớ” một đoạn, làm việc muộn hơn những nhà khác.

Mẹ Quốc nhìn vẻ mặt thím, tự nhiên thấy áy náy.

Nếu biết vậy, lẽ ra nên báo qua một tiếng.

để người ta khỏi chờ.

Nhưng nghĩ lại, chuyện trong nhà mình, trồng cây gì, làm gì, đâu có nghĩa vụ phải trình báo chú thím.

Không mượn trâu thì họ vẫn phải tự làm chứ đâu thể vì nhà Quốc im lặng mà họ ngưng trồng trọt.

Nghĩ tới nghĩ lui, mẹ Quốc thôi không dằn vặt nữa, nhưng vẫn quyết định hôm sau sang phụ một buổi, tránh để chú thím nghĩ rằng gia đình mình vì không mượn trâu mà làm ngơ.

Buổi đi giúp hôm ấy, mẹ Quốc thấy lòng nhẹ hẳn.

Không phải vì trách nhiệm hay nợ nần gì, chỉ đơn giản là để giữ hòa khí.

Mẹ làm việc thong thả, vừa làm vừa trò chuyện với thím, không còn cảm giác phải gồng gánh làm nhanh bên đó rồi làm nhà mình như mấy năm trước.

Mẹ kể lại chuyện đó cho Quốc nghe, cậu cũng suy nghĩ một lát rồi quyết định sang nhà chú thím giúp thêm một buổi nữa.

Dù sao qua lại lẫn nhau cũng chẳng mất mát gì.

Năm nay Minh Nhật ở nhà nhiều hơn, không rong chơi vào đúng mùa vụ như mọi năm, nên cả nhà chú thím cũng đỡ phần nào.

Minh Nhật năm nay học lớp 12, đứng trước ngưỡng cửa quan trọng nhất đời học sinh.

Sau năm nay, nếu bị gọi nghĩa vụ quân sự thì đi lính, còn nếu không thì sẽ theo đám bạn xuống thành phố học nghề.

Tâm trạng nó lúc nào cũng lửng lơ, chẳng biết nên mừng hay lo.

Cũng trong lần sang giúp đó, Quốc gặp cái Nguyệt.

Nó năm nay giống hệt Quốc năm ngoái, chuẩn bị thi lên lớp 10.

Nó thích ra thị trấn học, vì trường lớn, thầy cô giỏi hơn, bạn bè cũng năng động hơn.

Nhưng ra thị trấn thì xa nhà quá.

Còn vào thành phố thì nó biết sức học của mình không theo kịp, gia đình cũng không đủ điều kiện lo ăn ở.

Chưa kể anh trai học xong đ làm, ở nhà không có ai phụ ba mẹ.

Suy đi tính lại, cuối cùng nó vẫn chọn học trường THPT An Bình gần nhà.

Với học lực hiện giờ, Quốc không lo nó trượt.

Chỉ có điều dạo gần đây nó chăm chải chuốt bản thân, đi học th cột tóc gọn hơn, mặt mũi lúc nào cũng tươi tỉnh như có bí mật gì vui.

Quốc nhìn mà hơi lo.

Vào cấp ba, đủ thứ mới lạ, tầm tuổi này dễ bị ảnh hưởng, giống như thằng Hào, từ một đứa hiển khô mà biến đổi chóng mặt chỉ sau một năm.

Ít ra học ở trường làng thì Quốc còn để mắt được.

Chứ ra thị trấn, đông người, nhiều chuyện phức tạp, không ai kèm cặp thì khó lường lắm.

Lần trước cái Nguyệt bị quấy rối, may mà không có hậu quả gì nghiêm trọng, nhưng đó chỉ là bài học đầu tiên.

Quốc tự nhủ vẫn phải quan sát thêm, phải để ý nó nhiều hơn.

Sau Tết, việc trỏ lại trường của Quốc diễn ra khá rời rạc.

Cậu nghỉ học hơi nhiều vì vẫn còn phải lo việc làm vườn cho gia đình.

Nếu ai đó nói lớp phó học tập thì phải gương, mẫu, phải A, B, C theo quy định, Quốc chỉ biết cười.

Những điều đó chẳng bao giờ áp dụng cho lớp G.

Ở đây, chuyện học sinh nghỉ không phép là điều bình thường đến mức chẳng ai còn buồn thắc mắc.

Giáo viên chủ nhiệm mỗi lần điểm danh chỉ phê bình vài câu qua loa, mà cũng chỉ nhắc lớp trưởng với lớp phó cho có lệ.

Chứ thực ra, thiếu Quốc hay thiếu thêm vài đứa nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Đầu kỳ hai sau Tết Nguyên đán, sĩ số lớp giảm hẳn.

Vài học sinh nghỉ luôn, biệt tăm không trở lại.

Cả lớp chỉ còn khoảng mười lăm đứa, lưa thưa như tiết trời cuối xuân.

Kỳ nghỉ dài vừa rồi khiến nhiều đứa quen với cảm giác được tự do:

không phải đến trường, được theo người lớn đi làm, đi lễ hội, c'hạy vriệc này việc kia.

Ngạc nhiên thay, thằng Hào lại đi học đều đặn hơn Quốc.

Trông nó không còn hào hứng với công việc ở An Bình như trước nữa.

Có vẻ như nó đã chán cảnh bê hàng, xếp hàng, giao hàng, chạy ngược chạy xuôi dưới nắng.

Đi học đối với nó giờ giống như một cách để.

trốn việc.

Chỉ cần ngồi ở nhà là thể nào cũng có người gọi với theo:

“Hào, ra phụ chú cái này!

“Hào, đi giao hàng với anh tí!

Nó nhỏ tuổi nhất, thành thử bị coi như chân sai vặt.

Tiền kiếm được vẫn có, thậm chí nhiều hơn đám bạn cùng lớp, nhưng niềm vui thì không còn như những ngày đầu mới đi làm Quốc hỏi thăm bạn bè vài câu.

“Vụ nông trại của cô Thanh sao rồi?

Năm nay trồng cái gì?

“Trồng gì đâu, từ dạo thu bắp cải xong bỏ hoang đến giờ luôn.

Tao có hỏi qua thì bà ấy không mặn mà lắm.

Cô Thanh cứ nhắc mày mãi đó.

Cô bảo lâu quá không thấy mày ghé.

” Quốc im lặng một lát rồi nói:

“Đợt này tao cũng không có buôn hàng qua bên đó, không có lý do qua nhà cô ấy.

Thế bây giờ bên đấy không có việc, sao mày.

vẫn ở đó mãi thế, định bảo mày qua phụ trồng đỗ mà không thấy.

Hào bật cười, cái kiểu cười nửa chê nửa ngại:

“Thôi thôi.

Năm ngoái tao không biết gì, kiếm được vài chục là vui rồi.

Giờ tao cầm mấy triệu trong tay rồi, nhìn lại bán rau bán cá.

thấy không bõ.

Với lại làm nông cực mà chậm.

Người ta mở cửa hàng, buôn bán, kiếm nhanh hơn.

Tao cũng muốn vậy, nhưng giờ chưa biết buôn cái gì.

Chắc cứ làm phụ xe thêm thời gian nữa rồi tính.

Nghe bạn nói vậy, Quốc cũng chỉ gật đầu, không cố thuyết phục.

Làm nông là con đường két người.

Ai đã từng trải qua mới biết nó vừa cực vừa cô độc.

Người trẻ thì luôn hướng đến những nơi phồn hoa, muốn thoát ly khỏi đồng ruộng càng sớm càng tốt.

Trên con đường Quốc đang đi, bạn bè đồng hành sẽ ngày càng thưa thớt.

Không phải ai cũng có thể đi đến cuối cùng.

Nhìn quanh, hiện tại chỉ có anh Lâm là người thực sự muốn đi chung với cậu năm nay.

Và xa hơn, cô Thanh.

Giờ cậu mới hiểu vì sao cô Thanh lại quý mình đến vậy.

Hóa ra là vì trong ánh mắt cô, cậu là một trong số ít người có chung mục tiêu, có cùng hướng phấn đấu.

Giữa vô số đứa trẻ chỉ muốn rời khỏi ruộng đồng, cô nhìn thấy một đứa sẵn sàng quay lại, sẵn sàng gắn bó.

Sau buổi học, Quốc đạp xe sang An Bình.

Không phải hẹn trước, chỉ là cảm giác trong lòng thôi thúc, cậu đi xem cái nông trại có bỏ hoang như lời thằng bạn nói.

Cổng nông trại mở hé, ổ khóa nằm thống lơ bên cạnh như đã lâu không còn dùng đến.

Quốc bước vào nhìn xuống bên dưới, Mấy gốc bắp cải trơ trụi của vụ trước vẫn còn đó, lá ngoài đã mục, vài cây thì héo rũ như chưa từng được tưới giọt nước nào, vài cây lại mọc mầm non T ti Cỏ dại hai bên bờ đã lan vào đến giữa các luống, xanh um như thể đất này lâu lắm rồi không có bàn tay người.

Quốc đứng một lúc, nhìn quanh những thửa đất xung quanh.

Nhà nào cũng đã trồng ngô xong từ cuối tháng trước.

Chỉ riêng ruộng nhà cô Thanh vẫn nằm im, bỏ trống.

Cô không bac giờ để đất bỏ phí vô nghĩa.

Chuyện này rõ ràng có gì đó khác lạ.

Đi một vòng qua nông trại, Quốc mới ghé lại nhà cô.

Cô vừa xong việc ở cửa hàng, vừa nhìn cái xe hàng rời đi thì bắt gặp Quốc từ phía xa đi tới.

Cô vẫy tay, giọng vẫn nồng nhiệt và thoải mái như mọi lần.

“Quốc à, đi đâu đây?

Lâu quá không thấy ghé nhà cô, ”

“Dạ, cháu bận chút việc ở nhà, dạo này công việc vẫn tốt chứ ạ?

“Cũng bình thường, vào nhà uống miếng nước đã.

Cô Thanh mở cổng rộng hơn, ra hiệu mời Quốc vào nhà.

Cô không câu nệ chuyện Quốc nhỏ tuổi.

Lễ nghi vẫn đủ:

mời ngồi, mở tủ lạnh lấy lon nước ngọt, toàn đổ nhập từ bên tàu, loại mà cô hay nhập sẵn để gia đình sử dụng.

Hai cô con gái đang ở tiệm quần áo ngoài phố, tầm năm giờ mới về.

Nhà yên tĩnh một cách lạ lắm.

Quốc ngồi xuống thuận miệng nói.

“Lúc nãy có ghé xem nông trại, thấy cô vẫn để trống.

Năm nay cô không trồng gì sao?

Quốc ngồi xuống mới nhận ra cô Thanh trông có vẻ bận rộn hơn mọi khi.

Khuôn mặt vẫn tươi nhưng ánh mắt thì nhiều tính toán.

Cô rót thêm nước, tựa lưng vào ghế rồi nói:

“Đầu năm nhu cầu mua sắm hơi thấp, người ta có mấy cái chiến dịch ra quân đầu năm, kiểm soát hàng hóa chặt chẽ không thoáng như cuối năm.

Nên cô không trồng gì vào thời điểm này.

Với lại cô nhận được tin tuyến đường mới từ thành phố ra biên giới sắp khai thông.

Khu vực biên giới chắc chắn nhộn nhịp.

Cô muốn mở quán ăn trước, rồi lên nhà hàng.

Quốc gật gù.

“Thì ra là như vậy?

Nhưng mà cái nông trại để vậy quả thực là hơi lãng phí đó cô.

Cô nói đến đây thì dừng lại, nhìn Quốc như đưa ra một lời để nghị không cần vòng vo nữa.

“Để không thì phí phạm nhưng chọn không đúng vụ và con người thì có thể phí và lỗnữa kìa.

Có nhiều người sẵn sàng vào làm việc nhưng không ai có thể làm cô tin tưởng.

Cô muốn thuê con làm.

Sau vụ bắp cải hồi trước, cô càng tin năng lực của con.

Người ta làm kiểu gì, cô nhìn là biết ngay.

Cô không nói chứ ai làm qua loa, ai làm thật sự, cô thấy hết.

Rồi cô nhấn mạnh.

“Lương cô trả cho con cao hơn lương giáo viên luôn.

Đó là lời mời quá hấp dẫn đối với một đứa đang tuổi học sinh như Quốc.

cô Thanh lại là người biết giữ chữ tín, đã nói là làm được.

Một người khác chắc đã gật đầu cái rụp.

Nhưng Quốc chỉ im lặng một lúc rồi lắc đầu.

Cô Thanh nhìn Quốc hồi lâu, ánh mắt hơi đổi sắc, như hiểu thêm một phần tính cách của cậu thanh niên trước mặt.

“Vậy chúng ta nhìn vấn đề theo góc độ khác nhé, không phải làm thuê mà là hợp tác, cô sẽ cho cháu thuê đất, còn cháu sẽ quyết định trồng cây gì, và trồng như thế nào.

Giống và đầu ra cô sẽ hỗ trợ.

lợi nhuận chia 4-6.

Quốc trầm ngâm một lúc

“Vậy chẳng phải là cô chịu thiệt sao, cô hoàn toàn có thể thuê người gieo trồng và thu hoạch theo ý của cô mà.

Không phải phân chia nhiều lợi ích như vậy”

Cô Thanh hơi sững lại.

“Bình thường là cô bỏ trống tức là không sinh ra tiền, nếu hợp tác thì ít nhất là nó có sinh ra một ít.

Cô chưa phải là chưa từng thuê người làm, lời lãi ra sao cô hiểu rõ.

Vấn đề ở đây là một mình cô không thể lo chi tiết từng việc nhỏ nhặt được.

Cô cần một người giống như cháu vậy đó, nếu như cháu ngại việc làm thuê thì chuyển cách nhìn như ta đang hợp tác đi.

Quốc cười ngoài mặt, trong thâm tâm, cậu hiểu r trước mặt mình là một người phụ nữ trẻ, đầy tham vọng, đang loay hoay dựng nên một “đế chế” nơi vùng biên hẻo lánh.

Người ta đã nhượng bộ để mời chào, nếu còn không đưa ra phản hồi hợp lý thì mối quan hệ sẽ xấu đi.

Đây giống như một nước thăm dò của cô Thanh đối với Quốc, để xem có thể khai thác thêm gì từ đối phương hay không?

“Được, vậy cháu sẽ làm với cô một vụ nhé.

Nụ cười của cô Thanh lập tức nở rộng.

Càng tiếp xúc, cô càng thích cách thằng bé này

“Tốt.

vậy nói cô nghe thử, cháu định trồng gì?

“Cháu sẽ trồng ngũ cốc, rồi các loại đậu đỗ.

Chủ yếu là đỗ tương.

Cô Thanh hơi cau mày, không.

giấu được sự băn khoăn.

“Đỗ tương cô trồng rồi.

Lời ít, thu hoạch thì rườm rà.

Phơi cho khô, tách hạt.

cô thấy mấy công đoạn đó bất cập lắm.

Rau củ thì chỉ cần thu xong là cho lên xe đi được ngay.

Với lại bên kia biên giới đậu tương không thiếu, giá bán sang đó không cao đâu.

Quốc gật đầu đồng ý với quan điểm của cô, nhưng bản thân cậu cũng có những góc nhìn tíc cực khác.

“Ngũ cốc bảo quản được lâu nên cô có thể giữ lại, đợi thời điểm giá tốt rồi bán.

Không nhất định phải bán ngay.

Hơn nữa, mình có thể bán lẻ trong địa phương.

Chậm hơn nhưng chắc chắn tiêu thụ được.

Cô Thanh thở nhẹ, vẻ không mấy hứng thú.

“Cô thì không thích kiểu dầm dể nhỏ giọt.

Nhưng đây là quyết định của cháu.

Dẫu sao cũng tốt hơn để ruộng đất trống không.

Đất với giống, cô cung cấp.

Việc gieo trồng, chăm sóc, cháu lo.

Còn đầu ra.

khi thu hoạch tồi tính sau, xem tiêu thụ trong nước hay đưa sang biên giới”

Quốc không nói gì, chờ cô đưa ra phần quan trọng nhất.

Cô Thanh nhìn cậu, cân nhắc vài giây rồi nói tiếp:

“Xét tổng thể thì cô bỏ ra nhiều hơn.

Nên lợi nhuận ròng cô lấy sáu, cháu bốn.

Nếu có phát sinh gì, cô ứng tiền trước.

Khi thu hoạch sẽ trừ vào phần của cháu.

Quốc gật đầu ngay.

Tỷ lệ như vậy là hợp lý, hơn nữa còn thể hiện thiện chí của cô.

Cô Thanh cười một cách thoải mái hơn.

“Được tồi.

Từ giờ đến lúc thu hoạch, cháu sẽ là người quản lý trực tiếp nông trại.

Cô sẽ đưa một khoản tiền ứng trước để cháu vận hành.

Thuê ai, giữ ai.

là quyền của cháu.

Cháu cần khoảng bao nhiêu?

“Cho cháu năm triệu là đủ rồi.

Nếu thiếu cháu tự bổ sung.

À, cái máy cày ở nông trại.

cháu có thể dùng chứ?

“Máy đó của cô nên thì cháu dùng thoải mái.

Cần thì cô sẽ kêu người cày đất giúp.

Quốc trầm ngâm, trong đầu dường như có suy tính riêng.

“Cháu sẽ tìm người phù hợp, sau này cháu cũng sẽ mua lấy một cái nên cần người quen biết cách vận hành.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập