Chương 93: Công Việc.

Chương 93:

Công Việc.

Cuộc trò chuyện kéo dài gần một giờ, từ những tính toán lợi nhuận cho đến việc chọn giống và bàn bạc nhân công.

Khi mọi thứ gần như đã chốt xong, tiếng cười nói từ phía ngoài sân vang lên.

Hai cô con gái nhà cô Thanh vừa đi học về, thấy nhà có khách cũng chào hỏi một câu rồi lại cười khúc khích đi chạy lên tầng.

Quốc đứng dậy, hiểu rằng cuộc trò chuyện đã đến hồi kết.

Cậu đưa lại cốc nước cho tiền vào cặp.

“Vậy cháu về trước, chiều cháu ghé xem nông trại rồi lên kế hoạch cụ thể.

“Ừ, cứ vậy đi.

Có gì cần thì gọi cô.

Cô Thanh gật đầu, vẻ hài lòng vẫn còn rõ rệt trên gương mặt.

Quốc bước ra hiên, vừa đúng lúc hai tiếng còi xe ngắn vang lên ngoài cổng.

Thằng Hào cùng một anh lái xe khác đang dừng chiếc tải nhỏ dưới bóng cây xoan.

Cửa xe mở ra, Hào nhảy xuống trước, mặt đỏ gay vì gió nóng, áo phông dính bụi đường.

Anh lái xe lớn tuổi hơn một chút, dáng người gầy da ngăm, mồm ngậm điếu thuốc, đang lôi từ trên thùng xuống vài bao hàng còn sót lại.

Thấy Quốc, Hào liền giơ tay chào, miệng nói to:

“Ơ, mày cũng ở đây à?

Đợi tí tao về cùng!

Nói rồi nó loay hoay phụ anh lái xe thêm một lúc rồi dắt xe cùng Quốc ra về.

Biết rằng bạn mình không tới chơi mà có việc mới qua đây, dọc đường cứ hỏi suốt.

Quốc nói ra chuyện vừ:

bàn với cô Thanh.

“Tình hình là vậy đó, sắp tới qua phụ tao cái nông trại nha.

Hào nghe xong một lượt thì lắc đầu.

“Thôi, bà ấy giao cho mày làm thì mày cứ làm.

Bà ấy chắc không tin tưởng tao nên mới kiếm mày.

Nhỡ tao làm hỏng cái gì, kiểu gì chả bị nói.

Quốc nhìn bạn mình, khó hiểu.

“Sao mày nghĩ vậy?

Hào bĩu môi.

“Thì rõ ràng quá còn gì.

Năm ngoái tao làm cho bả rồi.

Nếu bả thấy tao làm tốt, thì đã bàn với tao từ đầu.

Chứ đâu phải đợi mày mò qua rồi mới nói.

Quốc thở dài nhẹ.

“Vậy là bà ấy không thấy mày làm tốt.

hay thực ra mày làm chưa tốt?

Hào cãi ngay, không chịu thua.

“Nhưng mà vẫn thu hoạch được đấy thôi.

Có hỏng hóc, có mất mùa gì đâu.

Quốc nói chậm rãi.

“Đợi đến lúc hỏng hay mất mùa mới tìm cách khắc phục thì đã muộn.

Làm nông tốn thời gian, việc bà ấy giao là mày phải thường xuyên theo dõi có vấn đề gì thì báo lại còn biết cách giải quyết.

Đằng này theo tao nhớ thì mày chăm được có nửa vụ, nửa vụ sau bỏ bê đi làm phụ xe.

Hào im lặng vài giây.

Cả hai đạp xe đi trong sự im lặng.

Cuối cùng Quốc hỏi thẳng:

“Thế mày có định làm cùng tao không?

Hào nhăn mép.

Rõ ràng cậu ta đang phân vân.

Một bên là những chuyến đi khiến cậu thấy thoải mái, thoáng chân;

một bên là những thửa ruộng cần kỷ luật và sự đều đặn.

Hào vừa muốn bôn ba vừa không muốn bị buộc chân ở nông trại.

“Thôi mày cứ làm đi, tao phụ xe rồi kiếm hàng gì đó về buôn.

Làm ruộng chán lắm.

Quốc có hơi thất vọng.

“Mày quyết định vậy thì thôi.

Sau này đừng bảo là tao không rủ đấy nhá.

”Ờ biết rồi, mày làm được thì mừng cho mày thôi.

Giờ tao cũng có nhiều cách kiếm tiền mà” Cuộc trò chuyện tuy ngắn nhưng để Quốc hiểu được tình hình mối quan hệ giữa cậu và Hào Vốn dĩ còn định lôi kéo cậu ta làm chung nhưng, có lẽ thời gian qua tiếp xúc với nhiều người nên suy nghĩ của Hào không còn đơn giản như trước.

Đi chung con đường nhưng tâm trí lại rẽ theo hai hướng khác nhau.

Vụ làm nông trại nhà cô Thanh, Hào không tham gia, nhưng Quốc không hề đơn độc.

Cậu cé tiền trong tay, nên sẽ thuê vài người làm.

Và những người này không xa lạ với cậu, đó là những người trong xóm, thành viên trong hội thanh niên.

Những người đã từng giúp cậu thu hoạch đọt trước như Mây, Linh, Nga.

Đặc biệt là trường hợp của anh Lâm, Chị Ngọc, hai người có hoàn cảnh khó khăn nên Quốc muốn tạo điều kiện để họ kiếm thêm thu nhập.

Việc mình làm nông trại ở nhà cô Thanh, Quốc kể lại với mẹ.

“Sắp tới con sẽ qua làm ở chỗ nhà người ta, việc ở nhà mẹ sẽ phải làm nhiều hơn rồi.

“Con đang đi học sao lại ôm nhiều việc thế, có khó khăn gì đâu phải sang tận đó làm.

Quốc chép miệng.

“Đằng nào người ta cũng bỏ trống đất mấy tháng, không phải ai cũng cho người khác mượn đất trồng đâu mẹ.

Con thấy đây là cơ hội để mình và mọi người kiếm một chút.

Cô Thanh, lần trước mua bắp cải nhà mình đó, sau này mình còn nhờ người ta nhiều mẹ à.

“Nhưng mẹ sợ con làm quá sức, rồi ảnh hưởng đến việc học.

“Bên đó có nhiều nông cụ, có máy cày nữa nên không vất vả như nhà mình đâu, với lại con bỏ tiển thuê người làm chứ không tự mình làm hết, con cũng muốn sau này nhà mua máy cày, chứ mượn trâu nhà chú thím mãi đâu có được.

Năng suất gấp đôi luôn, không phụ thuô nhà chú thím.

Mẹ Quốc nghe vậy thì yên lòng

“Vậy cũng được, mà thuê ai, mẹ đi làm với được không?

Quốc cười đáp.

“Mẹ cứ ở nhà chăm ruộng vườn nhà mình, chuyện kiếm tiền cũng nên để người khác kiếm với chứ, trong xóm mình còn nhiều người khó khăn mà.

Sau bữa cơm chiểu, Quốc không nghỉ ngơi mà xỏ đôi dép tông đi thẳng một vòng quanh xóm.

Cậu ghé qua nhà vài thành viên thân thuộc trong hội thanh niên, mục đích là tuyển quân cho công việc làm cỏ và trồng đậu sắp tới ở nông trại An Bình.

Quốc biết chắc chắn Anh Lâm và Chị Ngọc sẽ tham gia.

Họ gần như không bỏ qua bất cứ cơ hội kiếm tiền chân chính nào và sẵn sàng làm việc cả ngày.

Công việc nhổ cỏ không quá nặng nhọc, rất phù hợp.

Thêm vào đó, Chị Linh và Mâycũng hào hứng tham gia, mặc dù họ chỉ có thể làm việc sau mỗi buổi chiều để kiếm thêm chút tiền tiêu vặt.

Tính cả Quốc, thì có tổng cộng năm người.

Quốc hẹn cả nhóm chiều hôm sau sẽ dẫn mọi người qua nông trại An Bình để nắm rõ địa điểm.

Công việc khởi đầu là nhổ sạch những gốc bắp cải còn sót lại và làm cỏ dại.

Riêng anh Lâm có nhiệm vụ quan trọng hơn:

học cách lái chiếc máy cày nông nghiệp loại nhỏ cầm tay.

Đây là lần đầu tiên hai anh em Quốc và Lâm tiếp xúc với loại máy móc này.

Cả hai đều khá bõ ngỡ.

Quốc đi mua dầu máy và gọi người ta tới kiểm tra tổng thể, đồng thời nhờ họ hướng dẫn các bước vận hành cơ bản.

May mắn thay, cấu tạo và cách vận hành của chiếc máy không quá phức tạp.

Tuy phần khởi động bằng tay hơi tốn sức, cần phải quay tay liên tục, nhưng một khi máy đã nổ thì nó chạy bon bon, âm thanh vang vọng khắp ruộng.

Anh Lâm, nhanh chóng làm quen với cảm giác cày bằng máy, khác hẳn với việc dùng trâu.

Tuy ban đầu còn chưa quen, anh làm hỏng vài luống đất nhưng không sao, anh em có thể cà:

lại.

Dự tính chỉ cần cày hết bảy đám ruộng này là anh Lâm có thể thành thạo được chiếc máy Anh Lâm cảm thấy tốc độ cày bằng máy nhanh hơn hẳn so với sức kéo của trâu.

Sau khi hoàn thành đám ruộng đầu tiên, Quốc cho người và máy nghỉ ngơi, coi như buổi chiều đầu tiên là thời gian làm quen với địa điểm và quy trình làm việc.

Công việc làm cỏ được tiến hành song song, không cần phải đợi máy cày xong mới làm.

Sáu đám ruộng còn lại được cày liên tục trong hai ngày tiếp theo.

Hai anh em Quốc và Lâm cứ thay phiên nhau làm, người này mệt thì người kia vào thay, đảm bảo công việc không bị gián đoạn.

May mắn là trong suốt quá trình làm việc, chiếc máy cày nhỏ không xảy ra bất kỳ hỏng hóc lớn nào.

Sau khi cày xong, họ dành thêm một ngày nữa để bừa qua một lần cuối, san phẳng mặt đất và làm cho đất tơi xốp hơn.

Sau đó, đất được phơi nắng trong một hai ngày để cỏ dại khô hét đi.

Lúc này, mọi người bắt đầu dọn dẹp, dồn cỏ khô, gốc bắp cải và rác thực vật thành từng đống ở bờ ruộng, rồi dùng sọt chuyển chúng về chất thành một đống lớn gần cổng ra vào nông trại.

Trong lúc mọi người nghỉ ngơi một hai ngày để “phơi đất” Quốc tranh thủ ra thị trấn.

ghé qua cửa hàng vật tư nông nghiệp để đặt hàng thêm hạt giống đậu nành

Quốc cũng cân nhắc trồng đỗ đen và đậu đỏ vì chúng có hiệu quả kinh tế cao hơn đậu nành, nhưng hai loại này đòi hỏi kỹ thuật chăm sóc phức tạp.

Quốc chưa đủ tự tin để canh tác chúng trên một điện tích lớn như vậy, nên cậu quyết định chọn đậu xanh và đậu tương vì sự an toàn và tính dễ thích nghi của chúng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập