Chương 94:
Hoàn Thành.
Quốc chọn ngày Chủ Nhật để mọi người cùng nhau đi gieo hạt.
Với năm người làm, anh hy vọng công việc sẽ hoàn thành gọn ghẽ chỉ trong một ngày.
Từ sáng sớm tỉnh mơ, cả nhóm đã bắt đầu khởi hành.
Anh Lâm và chị Ngọc còn cẩn thận mang theo cơm nắm để ăn trưa ngay tại nông trại, tiết kiệm thời gian đi lại và tranh thủ nghỉ ngơi tại chỗ.
Đến nơi, Quốc bảo mọi người lấy nông cụ có sẵn trong nhà kho của nông trại, bao gồm cuốc, xẻéng và bồ cào.
Công việc được phân chia rõ ràng:
chị Ngọc và Mây phụ trách căng dây cho thẳng hàng trên mặt ruộng đã được cày xới;
anh Lâm cầm cuốc rạch một rãnh nhỏ, không.
cần quá sâu, theo đường dây đã căng;
Quốc theo sát gieo hạt giống đậu nành và đậu xanh;
còn chị Linh là người đi cuối cùng, dùng cuốc vun đất lấp hạt lại.
Cả nhóm làm việc theo mộ quy trình liên tục, làm xong luống nào thì hoàn thành luống đó, và họ cũng luân phiên thay nhau các vị trí để đỡ mệt.
Trong lúc làm, chị Linh thắc mắc:
"Sao không rải hạt giống cho nhanh mà phải mất công phân luống như thế này, Quốc?"
Quốc vừa gieo hạt vừa giải thích:
"Trồng theo luống có lợi hơn nhiều, dễ chăm sóc, vun trồng và bón phân sau này.
Quan trọng nhất là tránh được tình trạng chỗ thừa chỗ thiếu hạt giống, đảm bảo mật độ cây trồng đồng đều."
Chị Linh cười nói.
"Chà, em kỹ tính thật đấy.
Nông trại lớn nào cũng làm việc như vậy hả?
Nhà chị toàn rải như rải thóc cho gà ăn ấy, "
Quốc đáp:
"Ở nhà thì trồng sao cũng được nhưng Người ta làm lớn nên phải tính toán khá cẩn thận, tối ưu hóa hạt giống và đất gieo trồng, mà vẫn phải đảm bảo năng suất cao nhất.
tiết kiệm đầu vào tối đa đầu ra, đó là cách người ta kiếm tiền đó chị."
Chị Linh hớn hở.
"trồng nhiều như này, khi nào Thu hoạch nhớ để phần chị với nhé."
Đông người làm nên câu chuyện cũng rôm rả, tạo không khí vui vẻ.
Mọi người quay sang.
hỏi Quốc về mối quan hệ của cậu với chủ nông trại này, tò mò vì sao một người ngoài lại được giao phó công việc quan trọng như vậy.
Quốc cũng không giấu giếm, kể luôn:
"Đây là cô Thanh, người buôn nông sản qua biên giới, lần trước cô ấy có tới mua bắp cải nhà cháu.
Sau này mọi người trong xóm mình mà trồng nhiều rau củ quả cần bán, cứ tìm tới cô ấy mà hỏi mua."
Đến cuối ngày, khi công việc gieo hạt đã hoàn tất, cô Thanh chủ nông trại cũng chạy xe qua xem tình hình.
Cô thấy bảy đám ruộng đã được gieo hạt xong xuôi, hàng lối thẳng tắp, đâu ra đó.
Cỏ dại được gom thành từng.
đống lớn chờ xử lý.
Cô Thanh rấthài lòng và dành lời khen ngợi đặc biệt cho sự làm việc hiệu quả của Quốc và đội ngũ thanh niên mà cậu gọi tới.
Cô nhận xét:
"Các cháu làm nhanh thật đấy, cô nghĩ phải sang tuần mới xong cơ.
Người trẻ, nhiệt tình, hăng hái, không giống mấy bà cô trước đây cô hay thuê.
"Dạ, mọi người vừa mới làm xong cô ạ, '
Quốc đáp lời, rồi chỉ tay giới thiệu từng người:
Đây là người quen ở cùng xóm với cháu.
Đồng thời, cậu cũng giới thiệu cô Thanh với cả nhóm:
Đây là cô Thanh, bà chủ buôn nông sản lớn ở An Bình, lú nãy mình kể.
Cô Thanh mim cười xã giao:
Các cháu vất vả rồi.
Sau này thu hoạch còn phải làm phiển mọi người nữa.
Anh Lâm đại diện nhóm đáp lời:
Không phiển đâu cô ạ, thời buổi này có việc kiếm tiền là tốt lắm rồi.
Sau này bên xóm cháu trồng được nhiều rau, nếu cần thì cô cứ ghé qua nhé.
Cô Thanh vui vẻ nói:
Nhất định rồi, cô chỉ sợ bên đó không có đủ hàng để bán chứ không lo không bán được.
Cô Thanh dặn đò thêm một chút rồi an tâm rời đi.
Nhóm của Quốc cũng bắt đầu thu dọn nông cụ chuẩn bị ra về.
Đi tới đi lui mấy ngày làm việc, Mây cuối cùng cũng biết được chỗmà thằng Hào đang làm việc là ở nhà cô Thanh, và cô cũng.
hiểu được nó đang làm công việc gì.
Mấy hôm qua, cô có gặp Hào ở nông trại, nhưng không kịp nói chuyện vì Hào phải theo người ta đi giao hàng.
Cô cũng biết được đây là nhà của cô bạn mở cửa hàng bán quần áo ở cổng trường học.
Về đến nhà, Quốc gọi mọi người tập trung lại để thanh toán tiền công.
Mây và Linh, do còn đi học, làm được sáu buổi, mỗi người nhận được 300 ngàn đồng.
Anh Lâm và chị Ngọc làm chín buổi.
Chị Ngọc nhận được 450 ngàn, còn anh Lâm do đi cày bằng máy, công việc nặng hơn nên được trả 600 ngàn.
Tổng chi phí nhân công hết 1 triệu 650 ngàn 50 ngàn đồng còn lại, Quốc dùng để mua thêm chai nước ngọt giải khát cho mỗi người sau chuỗi ngày làm việc mệt nhọc.
Chị Linh cầm số tiền công 300 ngàn đồng trên tay, cười giòn"
Lần trước chị làm được trăm rưỡi, lần này được hẳn 300 ngàn luôn.
Cảm ơn Quốc nhiều nha!
Quốc đáp lại với vẻ chân thành:
Mọi người đểu vất vả mà, đây chỉ là một phần nhỏ.
Mọi người xứng đáng với công sức mình đã bỏ ra.
Anh Lâm và chị Ngọc cũng lộ rõ vẻ vui mừng trên khuôn mặt.
Bao mệt nhọc sau mấy ngày làm việc dường như tan biến đi rất nhiều sau khi nhận được tiền công.
Có tiền sinh hoạt trong tay, cuộc sống cảm thấy nhẹ nhàng đi không ít, và niềm tin vào công việc làm nông nghiệp cũng tăng lên.
Tuy nhiên, đối với anh Lâm, ngoài tiền bạc, anh còn có được một thứ quý giá hơn.
Cày cái máy thích thật đấy"
anh Lâm hào hứng nói.
Nhanh hơn dùng trâu cày nhiều.
Giờ biết lái rồi, sau này có điều kiện anh phải mua một cái mới được.
Chị Ngọc, đứng bên cạnh khẽ nhắc khéo:
Lo ăn trước đi đã, ăn còn thiếu nói gì mua máy cày.
anh Lâm chống chế.
Ấy là anh nói vậy thôi, nhưng mà cái máy chắc không đắt lắm đâu nhị, "
Quốc trả lời thắc mắc của anh Lâm:
Em có hỏi người ta thì biết được rằng, Mua mới giá khoảng 12 triệu, còn mua cũ thì khoảng 7-8 triệu.
Sớm muộn gì thì cày bằng máy cũng sẽ phổ biến thôi.
Chẳng qua là nhiều nhà còn khó khăn chưa có điều kiện để sắm ấy.
Anh Lâm suy nghĩ một lát rồi nói:
Xóm mình cũng có máy cày, nhưng so với cái máy ở nông trại mình dùng thì bé hơn thì phải.
Lúc cày nó rất chắc, không bị rung lắc nghiêng ngả như cái của xóm mình.
mua loại đó mới tốt."
Nhóm người ngồi trò chuyện thêm vài câu chuyện vui vẻ nữa rồi chào nhau ra về để kịp bữa cơm tối.
Họ đi rồi, Quốc mới lấy số tiền còn lại ra đếm lại lần nữa.
Tiền giống hết 1 triệu 800 ngàn đồng.
Tính tổng cả chi phí nhân công và giống, khâu chuẩn bị ban đầu này hết 3 triệu 450 ngàn đồng.
Quốc nhẩm tính, số tiền cô Thanh đưa cho cậu đã tiêu đi phân nửa và cậu quyết định tạm thời cất giữ cẩn thận nửa còn lại, vì sau này sẽ còn cần dùng để thuê mọi người chăm sóc và thu hoạch vụ mùa.
Vừa gieo hạt xong, công việc sẽ nhẹ nhàng hơn đôi chút chủ yếu là theo dõi cây trồng, Quốc sẽ có nhiều thời gian đến trường hơn.
Mấy ngày qua cậu nghỉ học liên tục vì không để anh Lâm chị Ngọc làm việc một mình.
Bài vở hơi thiếu, và quan trọng hơn là bị lỡ mất vài bài kiểm tra 15p và kiểm tra 1 tiết.
Cô Giang, giáo viên chủ nhiệm phải gọi cậu ra gặp riêng để nhắc nhỏ vì thái độ học tập chểếnh mảng.
Vì dẫu sao cậu cũng là lớp phó học tập.
“Dạo này giáo viên bộ môn phản ảnh với cô thực trạng nghỉ học của lớp ta hơi nhiều.
Đối vó lớp mình, cô không kỳ vọng gì nhiều vì dù sao chúng ta cũng chỉ làm việc với nhau thêm vài tháng nữa thôi.
Cô mong em có thể đến lớp thường xuyên vì, ít ra khi em đến cái lớp vẫn có chút gì đó giống lớp học, hiểu ý của cô không?
“Thời gian qua em có chút việc cá nhân, sắp tới em sẽ cố gắng đi học đầy đủ ạ”
Cô Giang thở đài.
“Sang tháng có hoạt động 26-3, cô phải nhắc trước để em và mọi người biết, đây là một sự kiện mang tính bắt buộc, bởi vì nếu lớp không tham gia hoạt động này, rất có thể sẽ ảnh hưởng xấu đến việc đánh giá hạnh kiểm học sinh, mà hạnh kiểm yếu thì cho dù em có học lực tốt đi nữa việc lên lớp sẽ gặp nhiều khó khăn.
Không phải làm khó em và mọi người, nhưng nếu hạnh kiểm thấp quá mức cho phép, thì em và mọi người phải tìm một ngôi trường khác, mà trong các trường ở địa phương thì không còn trường nào xếp dưới trường mình đầu.
“Thế nên, nếu em và các bạn còn muốn sang năm học tiếp thì cần nhắc điều mà cô nói.
Chuyện này ảnh hưởng đến các em nhiều hơn là ảnh hưởng công việc của cô.
Quốc gật đầu.
“Em đã nắm được thông tin, cảm ơn cô đã nhắc nhở.
cô Giang nói xong liền rảo bước rời đi, dường như cũng chán ghét không muốn bước vào lóy học mà mình làm chủ nhiệm.
Tình hình này tổi tệ hon Quốc dự đoán.
Khoan nói tới việc học, chỉ riêng việc đến lớp thôi cũng ảnh hưởng đến cả một tập thể rệu rã.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập