Chương 4: Thu lưới bước đầu, đại lão giới khoa học chú ý

Trong căn phòng làm việc của Hiệu trưởng trường Đế Cảnh, bầu không khí trang trọng đến mức nghẹt thở.

Hiệu trưởng Trương nhìn cô gái nhỏ nhắn đang ngồi đối diện mình, bàn tay ông hơi run rẩy khi cầm bản thảo giải đề thi của cô.

Phía sau ông, ba vị giáo sư đầu ngành của tổ Toán – Lý – Hóa đang chụm đầu vào nhau, liên tục thốt lên những tiếng kinh ngạc.

"Thiên tài.

đây thực sự là tư duy của một học sinh trung học sao?"

Giáo sư Lý, một người nổi tiếng khó tính, run giọng hỏi.

"Cách dùng lý thuyết dây để giải quyết bài toán hình học không gian này.

ngay cả sinh viên đại học chính quy cũng chưa chắc làm được!

"Cố Tinh Trầm khẽ tựa lưng vào ghế, vẻ mặt không chút gợn sóng:

"Kiến thức là vô hạn, chỉ là mọi người tự giới hạn mình trong sách giáo khoa thôi.

"Hiệu trưởng Trương hắng giọng, ánh mắt nhìn Cố Tinh Trầm giờ đây không còn là nhìn một

"đứa trẻ hào môn"

mà là nhìn một

"bảo vật quốc gia"

"Tinh Trầm em này, kết quả kiểm tra lần này của em đã chấn động cả Sở Giáo dục.

Thậm chí, Viện Nghiên cứu Chip quốc gia đã đánh tiếng muốn xem bài làm của em.

Em có biết điều này có nghĩa là gì không?"

"Em biết."

Cố Tinh Trầm bình thản đáp.

"Nhưng em có một yêu cầu.

Em muốn toàn quyền quản lý phòng thí nghiệm của trường vào mỗi tối, và không ai được phép làm phiền.

"Hiệu trưởng Trương ngẩn ra, rồi gật đầu cái rụp:

"Được!

Chỉ cần em duy trì phong độ này, em muốn gì trường cũng đáp ứng!

"________________________________________

Bước ra khỏi văn phòng, Cố Tinh Trầm nhìn thấy Tạ Ngôn Xuyên đang đứng dựa lưng vào bức tường hành lang, đôi mắt thâm trầm như biển sâu nhìn xoáy vào cô.

"Cô giấu nghề sâu thật."

Giọng Tạ Ngôn Xuyên trầm thấp, mang theo một chút hứng thú mà chính anh cũng không nhận ra.

Cố Tinh Trầm nhướng mày:

"Học thần Tạ cũng quan tâm đến chuyện của người khác sao?"

"Tôi không quan tâm người khác, tôi chỉ quan tâm đến đối thủ xứng tầm."

Tạ Ngôn Xuyên bước tới gần, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh khiết từ người anh.

"Bài kiểm tra hôm nay, cô cố ý bỏ qua bước trung gian để thách thức tư duy của giám khảo phải không?"

Cố Tinh Trầm không né tránh, ánh mắt chạm thẳng vào anh:

"Thông minh đấy.

Vậy nên, nếu anh muốn lấy lại vị trí số 1, thì phải nỗ lực hơn nhiều.

"Nói xong, cô thản nhiên lách qua người anh.

Tạ Ngôn Xuyên nhìn theo bóng lưng cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên.

Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy việc đi học không còn nhàm chán như trước.

________________________________________

Buổi tối tại Lục gia.

Không khí bữa tối hôm nay im ắng đến lạ thường.

Lục Chấn Uy ngồi ở ghế chủ tọa, sắc mặt âm trầm.

Lục Cảnh Thâm thì cúi đầu ăn cơm, mỗi lần nhìn thấy Cố Tinh Trầm bước xuống, hắn lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Bạch Tình ngồi cạnh mẹ là Lục Mạn, hai mẹ con liên tục ra hiệu cho nhau.

Cuối cùng, Lục Mạn không nhịn được, chua ngoa lên tiếng:

"Anh cả, em nghe nói hôm nay Tinh Trầm được điểm tuyệt đối trong kỳ thi chất lượng?

Chuyện này lạ thật đấy, bình thường con bé toàn đứng bét lớp mà.

Không biết là.

có 'bí quyết' gì không?"

Lục Chấn Uy đặt đũa xuống, ánh mắt sắc lẹm nhìn Cố Tinh Trầm:

"Tinh Trầm, em họ cháu nói đúng.

Cháu giải thích thế nào về việc này?"

Cố Tinh Trầm không thèm ngẩng đầu, thong thả cắt miếng bít tết:

"Bí quyết à?

Có lẽ là do dạo này bị nhốt trong nhà vệ sinh nhiều quá nên não bộ đột nhiên khai sáng chăng?

Hay là cô muốn tôi nói rằng, vì sợ ông nội tôi rút lại bằng sáng chế nên tôi phải đột ngột 'thông minh' lên để giữ giá trị cho Lục gia?"

"Mày!"

Lục Mạn đập bàn.

"Câm miệng!"

Lục Chấn Uy quát lớn, nhưng là quát Lục Mạn.

Lão ta quay sang Cố Tinh Trầm, nặn ra một nụ cười:

"Tinh Trầm nói đùa rồi.

Cháu thông minh là chuyện tốt, gia gia mừng còn không kịp.

Có điều, Hiệu trưởng nói với ta là Viện nghiên cứu muốn gặp cháu.

chuyện này cháu tính sao?"

"Cháu sẽ gặp."

Cố Tinh Trầm đặt khăn ăn xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Chấn Uy.

"Nhưng trước đó, cháu muốn hỏi gia gia một chuyện.

Dự án 'Chip Thần Ưng' mà Lục thị đang triển khai dựa trên bản thảo của ông nội cháu, hình như đang gặp sự cố về thuật toán ổn định phải không?"

Lục Chấn Uy giật mình, chiếc đũa trên tay suýt rơi xuống.

Đây là bí mật tuyệt mật của phòng kỹ thuật Lục thị, ngay cả cổ đông cũng chưa biết!

Tại sao một con nhóc mười bảy tuổi lại biết?"

Cháu.

sao cháu biết?"

"Cháu là cháu gái của Thẩm Hàng, trong máu cháu chảy dòng máu nghiên cứu."

Cố Tinh Trầm đứng dậy, giọng nói mang theo sự áp bức tuyệt đối.

"Cháu có thể giúp Lục thị sửa lỗi đó, nhưng đổi lại, cháu muốn 5% cổ phần lẻ của Lục thị đang trôi nổi trên thị trường.

Gia gia, ông thấy cái giá này thế nào?"

Lục Cảnh Thâm không nhịn được hét lên:

"Cô điên rồi!

5% cổ phần Lục thị trị giá hàng tỷ tệ, cô lấy cái gì mà đòi?"

"Tôi lấy tương lai của Lục thị ra đòi!"

Cố Tinh Trầm lạnh lùng nhìn hắn.

"Nếu không có thuật toán của tôi, dự án này sẽ nổ tung trong vòng ba tháng nữa khi chạy thử nghiệm.

Lúc đó, Lục thị không chỉ mất tiền, mà còn phải phá sản vì bồi thường hợp đồng quốc tế.

"Lục Chấn Uy mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.

Lão ta là cáo già, lão biết cô không nói chơi.

Sự tự tin và khí chất này không thể giả tạo được.

"Được.

ta sẽ suy nghĩ.

"________________________________________

Sau bữa tối, Cố Tinh Trầm trở về phòng.

Cô mở chiếc điện thoại mới mua, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím ảo.

Một giao diện mã hóa hiện ra.

Cô không cần 5% cổ phần của Lục Chấn Uy

"ban phát"

Cô đã dùng 50 vạn tệ lúc sáng, thông qua các tài khoản ảo ở nước ngoài, bắt đầu bán khống một số mã cổ phiếu của đối thủ Lục thị để nhân vốn, đồng thời âm thầm thu mua lại cổ phiếu của Lục thị khi giá đang có dấu hiệu chững lại do tin đồn kỹ thuật.

Với trí tuệ của một đại lão tài chính, việc biến 50 vạn thành 500 vạn, rồi 5000 vạn đối với cô chỉ là vấn đề thời gian.

"Lục gia, các người nghĩ mình đang nuôi một con chim sẻ?"

Cố Tinh Trầm nhìn vào biểu đồ chứng khoán đang nhảy số liên tục, đôi mắt hiện lên tia sáng lạnh lẽo.

"Sai rồi.

Các người đang nuôi một con phượng hoàng, và khi nó tung cánh, tàn lửa của nó sẽ thiêu rụi toàn bộ cơ nghiệp bẩn thỉu này.

"Đúng lúc này, điện thoại cô rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ:

[Ngày mai 8 giờ tối, tại khu nghiên cứu phía Tây trường học.

Có thứ cô cần.

Ký tên:

T.

N.

Cố Tinh Trầm khẽ mỉm cười.

Tạ Ngôn Xuyên.

xem ra anh cũng không đơn giản chỉ là một học thần bình thường.

Bên ngoài cửa sổ, gió đêm thổi mạnh, báo hiệu một cơn bão sắp đổ bộ vào Nam Tỉnh.

Và Cố Tinh Trầm chính là người đứng ở tâm bão, chuẩn bị quét sạch mọi thứ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập