Chương 5: Vạch trần diễn viên, kế ly gián của Cố Tinh Trầm

Đêm Nam Tỉnh về khuya, không gian trong biệt thự Lục gia yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng gió xào xạc thổi qua những tán cây hồng Pháp.

Bên ngoài cửa phòng Cố Tinh Trầm, Bạch Tình sau khi bị một cú đạp vào bụng gấu bông thì gương mặt vặn vẹo vì tức giận.

Cô ta không dám làm loạn ở hành lang vì sợ Lục Chấn Uy thức giấc, chỉ đành ôm bụng hậm hực chạy về phòng mẹ mình là Lục Mạn.

"Mẹ!

Con nhỏ đó điên rồi!

Nó dám đánh con!"

Bạch Tình vừa vào phòng đã đóng sầm cửa lại, nước mắt ngắn dài uất ức.

Lục Mạn đang đắp mặt nạ, nghe vậy thì bật dậy:

"Cái gì?

Nó dám động vào con?

Con nhóc nhà quê đó lấy gan hùm ở đâu ra?"

"Nó không chỉ đánh con, nó còn nói nó biết hết những chuyện chúng ta làm.

Mẹ ơi, ánh mắt của nó.

đáng sợ lắm, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống con vậy."

Bạch Tình run rẩy kể lại.

Lục Mạn híp đôi mắt hẹp dài, đầy vẻ tính toán:

"Hừ, chắc chắn là nó ỷ vào việc có bằng sáng chế của lão già Thẩm Hàng nên mới dám lên mặt.

Để đó cho mẹ, sáng mai mẹ sẽ cho nó biết tay.

Cái nhà này họ Lục, không phải họ Cố!

"________________________________________

Sáng hôm sau, phòng ăn Lục gia.

Cố Tinh Trầm bước xuống cầu thang với bộ đồng phục phẳng phiu.

Cô liếc nhìn qua bàn ăn, thấy Lục Chấn Uy đang đọc báo, Lục Cảnh Thâm thì mặt mày xám xịt, còn mẹ con Lục Mạn – Bạch Tình thì đang xì xụp húp cháo với vẻ mặt

"nạn nhân"

Vừa thấy Cố Tinh Trầm ngồi xuống, Lục Mạn đã buông thìa, giọng nói lảnh lót vang lên:

"Anh cả, em có chuyện này phải nói.

Tinh Trầm dù sao cũng là người ngoài được nhà mình cưu mang, nhưng hình như dạo này con bé được chiều quá hóa hư.

Đêm qua nó không những vô lễ với em, mà còn ra tay đánh con Tình Tình đến mức con bé khóc cả đêm không ngủ được.

"Lục Chấn Uy hạ tờ báo xuống, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía Cố Tinh Trầm:

"Tinh Trầm, có chuyện này sao?"

Bạch Tình lập tức phối hợp, sụt sịt mũi, vén tay áo để lộ một vết đỏ nhẹ (thực chất là cô ta tự nhéo)

"Gia gia, Tinh Trầm tỷ tỷ chắc là do áp lực thi cử nên mới lỡ tay.

con không trách chị ấy đâu."

"Diễn hay lắm."

Cố Tinh Trầm thản nhiên gắp một miếng sủi cảo, chậm rãi nhai rồi mới ngẩng lên.

"Bạch Tình, nếu cô muốn đi theo con đường diễn xuất, tôi có thể tài trợ cho cô vào lớp đào tạo diễn viên quần chúng.

Chứ diễn cái vai 'bạch liên hoa' này ở nhà, tôi thấy hơi phí tài năng."

"Mày nói cái gì?"

Lục Mạn đập bàn đứng dậy.

"Ngồi xuống."

Cố Tinh Trầm nhẹ giọng, nhưng khí thế lạnh lẽo khiến Lục Mạn vô thức ngồi phịch lại ghế.

Cố Tinh Trầm lấy chiếc điện thoại mới ra, đặt lên bàn, bấm mở một đoạn ghi âm.

[Tiếng của Bạch Tình:

"Mẹ, con đã nói với Kiều Nhã rồi, cứ nhốt nó vào đó cho nó chừa cái thói bám lấy anh Cảnh Thâm.

Để xem ngày mai nó lấy cái mặt nào mà đi thi.

"]

Tiếp theo là tiếng của Lục Mạn cười đắc ý:

"Làm tốt lắm, con gái.

Cứ để nó thành kẻ thất bại, có thế ông nội mới thấy nó là vật hy sinh vô dụng, sau này quyền thừa kế mới đến tay mẹ con mình.

"]

Đoạn ghi âm kết thúc.

Phòng ăn rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.

Mặt Bạch Tình cắt không còn giọt máu, còn Lục Mạn thì chân tay run rẩy.

Bọn họ không ngờ Cố Tinh Trầm lại cài máy nghe lén từ lúc nào.

Thực chất, với kỹ thuật hack của đại lão thế kỷ 22, Cố Tinh Trầm chỉ cần dùng điện thoại quét sóng tín hiệu trong nhà là có thể thu thập được mọi cuộc hội thoại trong vòng bán kính 20 mét.

"Rầm!

"Lục Chấn Uy đập mạnh tay xuống bàn, khiến bát đĩa nẩy lên.

Lão ta không giận vì bọn họ hại Cố Tinh Trầm, mà lão giận vì hai mẹ con này dám mưu đồ quyền thừa kế của Lục gia ngay dưới mũi lão.

"Lục Mạn!

Cô giỏi lắm!

Dám bày trò sau lưng tôi?"

"Anh cả.

không phải.

đó là.

đó là giả!

Con nhóc đó cắt ghép!"

Lục Mạn lắp bắp giải thích.

"Giả hay thật, ông nội tự có phán xét."

Cố Tinh Trầm đứng dậy, cầm lấy cặp sách.

"Tiện đây cháu cũng nói luôn, tài khoản của Bạch Tình dạo này thường xuyên chuyển tiền cho một nhóm lưu manh bên ngoài để theo dõi cháu.

Gia gia, ông nuôi dưỡng cháu là để cháu cống hiến cho Lục thị, hay là để người nhà ông ám sát cháu?"

Lục Chấn Uy tức đến mức mặt đỏ tía tai.

Lão nhìn hai mẹ con Lục Mạn bằng ánh mắt ghê tởm:

"Cút lên phòng cho tôi!

Từ nay về sau, cắt toàn bộ tiền tiêu vặt của hai mẹ con cô trong vòng 3 tháng!

Bạch Tình, chiều nay đến trường xin lỗi Tinh Trầm trước mặt mọi người, nếu không thì cút ra khỏi Lục gia!

"Bạch Tình khóc thét lên, chạy khỏi phòng ăn.

Lục Mạn cũng lủi thủi đi theo, trong lòng đầy rẫy hận thù nhưng không dám phát tác.

________________________________________

8 giờ tối, tại khu nghiên cứu phía Tây trường học.

Đây là một khu nhà cũ đã bị bỏ hoang từ lâu, xung quanh bao phủ bởi những hàng cây rậm rạp.

Cố Tinh Trầm bước đi thong thả, đôi tai nhạy bén nghe ngóng mọi động tĩnh.

Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng dáng Tạ Ngôn Xuyên hiện ra bên cạnh một chiếc xe đạp địa hình.

Anh mặc một bộ đồ đen đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý khó cưỡng.

"Cô đến muộn 2 phút."

Tạ Ngôn Xuyên nhìn đồng hồ, giọng nói trầm ấm.

"Gặp chút rắc rối nhỏ ở nhà."

Cố Tinh Trầm tiến lại gần.

"Anh nói có thứ tôi cần?"

Tạ Ngôn Xuyên không nói gì, lấy từ trong cặp ra một chiếc ổ cứng di động ném cho cô.

Cố Tinh Trầm bắt lấy một cách gọn gàng.

"Bên trong là dữ liệu thô của dự án 'Chip Thần Ưng' mà Lục thị đã đánh cắp từ ông nội cô.

Nhưng có một phần mã nguồn đã bị mã hóa hai lớp mà Lục gia không thể giải được, đó là lý do dự án của bọn họ đang bị kẹt.

"Cố Tinh Trầm nhíu mày:

"Tại sao anh lại có thứ này?

Anh là ai?"

Tạ Ngôn Xuyên bước tới gần cô, cúi xuống, hơi thở mát lạnh phả lên trán cô:

"Tôi là người muốn giúp cô lật đổ Lục gia.

Hoặc nói cách khác, gia đình tôi và Lục gia có một món nợ máu cần tính toán.

Cô có trí tuệ, tôi có tài nguyên.

Hợp tác không?"

Cố Tinh Trầm nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của anh.

Cô thấy được sự cô độc và tham vọng giống hệt mình.

"Điều kiện của anh là gì?"

"Sau khi Lục gia sụp đổ, tôi muốn công nghệ lõi đó được trả về đúng vị trí của nó.

Và.

cô phải nợ tôi một yêu cầu.

"Cố Tinh Trầm khẽ nhếch môi, đưa tay ra:

"Chốt giao dịch.

"Hai bàn tay chạm vào nhau.

Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng Cố Tinh Trầm.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy có một người có thể nhìn thấu lớp vỏ bọc của mình.

"Tinh Trầm."

Tạ Ngôn Xuyên gọi tên cô, giọng nói có chút thâm ý.

"Cẩn thận với Lục Chấn Uy.

Lão ta đang bí mật liên hệ với tổ chức 'Hắc Ưng' ở nước ngoài để ép ông nội cô bàn giao phần mã nguồn cuối cùng đấy.

"Mắt Cố Tinh Trầm chợt lạnh ngắt.

Hắc Ưng?

Đó là tổ chức tội phạm công nghệ khét tiếng ở thế kỷ trước.

Lục Chấn Uy dám dính vào bọn chúng?"

Cảm ơn anh.

Tôi biết phải làm gì.

"Cô xoay người rời đi, nhưng Tạ Ngôn Xuyên đã nắm lấy cổ tay cô.

"Vết thương ở đầu gối.

bôi thuốc này đi."

Anh nhét vào tay cô một tuýp thuốc mỡ nhỏ.

"Đại lão thì cũng phải biết giữ gìn nhan sắc chứ.

"Cố Tinh Trầm hơi khựng lại, rồi không nói một lời, biến mất vào màn đêm.

________________________________________

Trở về phòng, Cố Tinh Trầm cắm ổ cứng vào máy tính.

Cô bắt đầu gõ lệnh, những dòng code chạy như điên dại trên màn hình xanh.

"Muốn dùng Hắc Ưng để ép ông nội tôi?"

Cô lẩm bẩm, đôi mắt phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính như một thợ săn đang giăng bẫy.

"Lục Chấn Uy, để tôi cho ông thấy, ai mới là kẻ đi săn thực sự.

"Cô bắt đầu tạo ra một

"Virus Trojan"

biến thái, đội lốt dưới dạng bản cập nhật thuật toán mà Lục gia đang thèm khát.

Chỉ cần Lục Chấn Uy đưa nó vào hệ thống lõi của tập đoàn, toàn bộ tài chính và bí mật của Lục thị sẽ nằm trong lòng bàn tay cô.

Cùng lúc đó, cô gửi một email ẩn danh cho Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chip quốc gia với nội dung:

[Tôi có bản giải mã hoàn chỉnh của thuật toán Thần Ưng.

Gặp nhau tại hội nghị khoa học tuần tới.

Quân cờ đã được đặt xuống.

Lục gia, ngày tàn của các người không còn xa nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập