Sáng thứ Hai, không khí tại trường Trung học Đế Cảnh dường như cô đặc lại.
Tin tức về điểm số tuyệt đối của Cố Tinh Trầm vẫn còn chưa hạ nhiệt, thì một tin chấn động khác lại nổ ra:
Bạch Tình –
"nữ thần thanh thuần"
của khối 11, phải công khai xin lỗi Cố Tinh Trầm trước toàn trường.
Hội trường lớn đầy ắp học sinh.
Lục Cảnh Thâm ngồi ở hàng ghế đầu dành cho hội học sinh, mặt mày âm trầm như sắp rỉ ra nước.
Hắn nhìn chằm chằm vào bóng dáng thanh mảnh đang thong dong bước lên khán đài của Cố Tinh Trầm, trong lòng là một hỗn hợp của sự nhục nhã, tức giận và một chút tò mò không thể kiểm soát.
Bạch Tình đứng trên bục, đôi mắt sưng mọng, bàn tay nắm chặt vạt áo đồng phục.
Dưới sự áp bức của Lục Chấn Uy và bằng chứng không thể chối cãi của Cố Tinh Trầm, cô ta buộc phải bước lên đây.
"Tôi.
tôi là Bạch Tình khối 11."
Giọng cô ta run rẩy, tiếng nức nở vang qua loa phóng thanh.
"Vì sự đố kỵ cá nhân, tôi đã có những hành vi không đúng mực, vu khống và gây hấn với Tinh Trầm tỷ tỷ.
Tôi xin lỗi.
"Dưới khán đài rộ lên tiếng xì xào:
"Trời đất, không ngờ Bạch Tình lại là loại người đó."
"Đúng là biết mặt không biết lòng, thường ngày cứ giả vờ thân thiết với Cố Tinh Trầm lắm mà.
"Cố Tinh Trầm đứng bên cạnh, đón lấy micro.
Cô không nhìn Bạch Tình một cái, mà đưa mắt bao quát toàn bộ hội trường, ánh mắt dừng lại ở những kẻ hôm trước còn hùa theo Kiều Nhã.
"Lời xin lỗi, tôi nhận."
Giọng Cố Tinh Trầm trong vắt, mang theo sự sắc bén lạnh lẽo.
"Nhưng tôi muốn nhắc nhở các vị ở đây:
Lục gia nhận nuôi tôi không phải là để tôi làm trò tiêu khiển cho các vị.
Từ hôm nay, kẻ nào còn muốn dùng những trò bẩn thỉu sau lưng, hãy chuẩn bị tinh thần để đứng ở vị trí của Bạch Tình hiện tại.
"Nói xong, cô thản nhiên bước xuống sân khấu.
Đi ngang qua Bạch Tình, cô chỉ để lại một câu nói cực nhỏ:
"Đây mới chỉ là lãi suất thôi, Bạch Tình.
Đừng để tôi tìm thấy tên cô trong danh sách của Hắc Ưng.
"Sắc mặt Bạch Tình lập tức trắng bệch như tờ giấy, đôi chân lảo đảo suýt ngã quỵ.
Tại sao.
tại sao cô ta lại biết về Hắc Ưng?
Đó là liên kết bí mật của mẹ cô ta!
________________________________________
Giờ giải lao, tại khu vườn phía sau thư viện.
Cố Tinh Trầm đang tựa lưng vào gốc cây ngô đồng, ngón tay lướt nhanh trên chiếc điện thoại mới.
Cô đang kiểm tra biểu đồ chứng khoán.
Nhờ vào thuật toán dự báo mà cô viết đêm qua, số vốn 50 vạn tệ đã nhảy vọt lên 200 vạn chỉ sau một phiên giao dịch buổi sáng.
"Tốc độ kiếm tiền này còn hơi chậm."
Cô lẩm bẩm.
"200 vạn tệ trong 4 tiếng mà còn gọi là chậm sao?"
Một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.
Tạ Ngôn Xuyên bước ra từ bóng râm, trên tay cầm hai chai nước khoáng.
Anh đưa một chai cho cô, ánh mắt mang theo sự tán thưởng không giấu diếm.
"Lục gia đang ráo riết tìm kẻ đã hack vào máy chủ của họ đêm qua.
Cô làm hơi lộ liễu rồi đấy.
"Cố Tinh Trầm nhận lấy chai nước, vặn nắp:
"Tôi cố tình để lại dấu vết.
Phải để Lục Chấn Uy cảm thấy bất an, lão ta mới nhanh chóng lật ngửa quân bài Hắc Ưng ra.
"Tạ Ngôn Xuyên nhìn cô, đột nhiên hỏi:
"Cô định làm gì với đống cổ phiếu lẻ đó?"
"Thu mua 5%, sau đó bán lại cho đối thủ của Lục gia vào đúng lúc dự án 'Thần Ưng' nổ tung."
Cố Tinh Trầm nhếch môi, nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh thấu xương.
"Tôi muốn thấy Lục Chấn Uy trắng tay nhìn đế chế mình xây dựng sụp đổ trong một đêm.
"Tạ Ngôn Xuyên khẽ cười, một nụ cười thực sự khiến cả khuôn mặt thanh lãnh của anh trở nên rạng rỡ:
"Cô đúng là một ác quỷ đội lốt thiên thần.
Nhưng tôi thích.
"Anh lấy ra một tập hồ sơ mỏng:
"Đây là danh sách các chuyên gia của Viện Nghiên cứu Chip quốc gia sẽ tham gia hội nghị tuần tới.
Có một người tên là Trần Vĩnh, ông ta là học trò cũ của ông nội cô, hiện đang bị Lục gia mua chuộc để ký tên vào bản quyền bản thảo bị đánh cắp.
Nếu cô muốn lấy lại công đạo, người này là mắt xích quan trọng nhất.
"Cố Tinh Trầm nhận lấy hồ sơ, ngón tay lướt qua cái tên Trần Vĩnh:
"Học trò cũ sao?
Phản đồ thì nên có kết cục của phản đồ.
"________________________________________
Chiều hôm đó, khi Cố Tinh Trầm định rời trường, cô bị Lục Cảnh Thâm chặn lại ở cổng.
Hắn nhìn cô, ánh mắt đầy phức tạp.
Sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự bối rối không nói nên lời.
"Cố Tinh Trầm, cô.
rốt cuộc cô muốn cái gì?"
Hắn gầm gừ.
"Từ khi tỉnh lại sau lần đó, cô như biến thành một người khác.
Cô muốn phá nát Lục gia sao?
Cô đừng quên, cô cũng đang mang danh nghĩa là người nhà họ Lục!
"Cố Tinh Trầm đứng lại, nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một kẻ thiểu năng:
"Lục Cảnh Thâm, anh vẫn chưa hiểu sao?
Danh nghĩa người nhà họ Lục là xiềng xích mà các người xích vào chân tôi.
Tôi không phá nát Lục gia, tôi chỉ đang thu dọn rác rưởi."
"Cô!"
Lục Cảnh Thâm định giơ tay túm lấy vai cô, nhưng một bàn tay khác đã chặn lại giữa chừng.
Tạ Ngôn Xuyên xuất hiện, lực tay của anh cực lớn khiến Lục Cảnh Thâm đau đến mức nhíu mày.
"Lục thiếu gia, ở đây là trường học, không phải sân chơi của Lục gia."
Tạ Ngôn Xuyên lạnh lùng nói.
"Muốn tìm cô ấy, trước tiên hãy hỏi xem tôi có đồng ý hay không."
"Tạ Ngôn Xuyên!
Mày định xen vào việc của Lục gia sao?"
"Tôi không xen vào việc của Lục gia, tôi chỉ bảo vệ đối tác của mình."
Tạ Ngôn Xuyên buông tay, quay sang Cố Tinh Trầm, giọng điệu dịu lại.
"Đi thôi, xe của tôi đang đợi.
"Cố Tinh Trầm nhướng mày, nhìn hai chàng trai đang đối đầu nhau, đột nhiên cảm thấy trò chơi này ngày càng thú vị.
Cô không nói gì, trực tiếp bước lên chiếc xe đen của Tạ Ngôn Xuyên, để lại Lục Cảnh Thâm đứng chôn chân trong sự nhục nhã tột cùng.
Trong xe, Cố Tinh Trầm mở máy tính xách tay, ngón tay bắt đầu gõ những dòng mã cuối cùng cho
"Virus Trojan"
phiên bản đặc biệt.
"Tạ Ngôn Xuyên."
Cô đột ngột lên tiếng.
"Hửm?"
"Ngày mai, hãy chuẩn bị cho tôi một phòng thí nghiệm có hệ thống làm mát bằng nitơ lỏng.
Tôi cần chế tạo thử nghiệm con chip lõi để vả mặt Lục gia tại hội nghị.
"Tạ Ngôn Xuyên nhìn vào màn hình máy tính của cô, nơi những cấu trúc mạch tích hợp phức tạp đang hiện ra.
Anh hít một hơi thật sâu:
"Cô định tự mình chế tạo sao?
Ở độ tuổi này?"
Cố Tinh Trầm không ngẩng đầu, đôi mắt phản chiếu ánh sáng xanh của những dòng code:
"Tuổi tác chỉ là con số.
Trí tuệ của ông nội tôi, không thể để lũ rác rưởi đó bôi nhọ.
"Đêm đó, một email khác được gửi đi từ địa chỉ ẩn danh của Cố Tinh Trầm, đích đến là hòm thư riêng của Trần Vĩnh – người phản đồ.
Tiêu đề chỉ có một dòng duy nhất:
[Thầy giáo Thẩm Hàng gửi lời chào từ phòng thí nghiệm số 9.
Cố Tinh Trầm biết, tối nay sẽ có một người không thể ngủ ngon.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập