Chương 534:
Giằng co, vẫn có cao thủ!
“Boss.
” Nhìn Luxray đang cúi đầu trước mặt mình, Bell hài lòng nở nụ cười, khẽ gật đầu.
“Tứ chi tàn phế của ngươi còn có khả năng cứu vãn.
Trong khoảng thời gian này, ngươi hãy điều chỉnh trạng thái cho thật tốt đi.
” Nghe được lời này, Luxray run.
rẩy trong khoảnh khắc, tâm trạng kích động lộ rõ trên mặt.
Nếu nói điều gì đã khiến một Pokemon trưởng thành đến cấp bậc Chuẩn Thiên Vương như nó cam tâm thần phục Bell, thì đó nhất định là khả năng trị liệu có thể xưng là thần kỹ của đối phương.
Bởi vì từ lúc luồng sinh mệnh lực kia tràn vào cơ thể, tứ chi vô tri giác của nó đã bắt đầu cảm nhận được một chút tê dại.
Đây là biểu hiện của sự phục hồi.
Suy nghĩ kỹ, không khó để nhận ra, Bell— nguồn gốc của luồng sinh mệnh khí tức này – nhất định nắm giữ năng lực chữa trị hoàn toàn cho nó!
Cho nên, thần phục Bell chính là lựa chọn tốt nhất.
Huống chi, thần phục đối phương cũng không nhất định là chuyện xấu.
Dù sao, với thực lực của người ta mà xem, hoàn toàn có thể chiếm giữ một phương Lãnh địa trên Thảo nguyên này!
Lãnh địa tối thiểu cũng phải tính bằng mấy chục km trở lên!
Lãnh địa rộng lớn đồng nghĩa với tài nguyên phong phú.
Điều này có thể giúp nó tăng cao thực lực nhanh hơn.
Hơn nữa, nếu gia nhập ngay bây giờ, có lẽ nó có thể sớm giành được một chỗ đứng trong lòng Bell, chuẩn bị nền tảng sớm cho con đường Thiên Vương sau này!
Có thể có một vị Thiên Vương nâng đỡ, tỷ lệ nó đột phá cảnh giới tự nhiên không cần phải nói nhiều.
Trong lòng Luxray đang mặc sức tưởng tượng về tương lai của mình, mà Bell thông qua Telepathy (tâm linh cảm ứng)
cũng có thể cảm nhận được suy nghĩ của đối phương.
“Tốc độ tăng độ trung thành này, không.
biết còn tưởng rằng mình mở hack đâu.
” Bell không khỏi thầm cười, khóe miệng khẽ nhếch.
Bây giờ là Luxray đang cần cầu cạnh hắn.
Hơn nữa, tâm tư Pokemon thường rất trực tiếp:
ngươi đối tốt với nó, nó liền sẽ phản hồi lại.
“Vậy xin hỏi Boss, tứ chi của ta bao lâu có thể khôi phục?
Luxray trong lòng có chút vội vàng, nhịn không được hỏi.
Đối với một Pokemon trời sinh am hiểu tốc độ như nó, khoảng thời gian này quả thực là thời gian gian nan nhất trong đời sống Pokemon.
Cho nên, nó hy vọng có thể chữa trị càng nhanh càng tốt.
Bell thấy vậy, cũng kiên nhẫn khuyên giải:
“Thương thế của ngươi tin rằng ngươi cũng biết, không dễ chữa trị như vậy.
Muốn hoàn toàn chữa khỏi, phải tốn một chút công phu.
Bất quá ta có thể bảo đảm, trong vòng một tháng thương thế của ngươi sẽ hoàn toàn khôi phục.
” Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng kỳ thật Bell biết, với năng lực nghịch thiên của 1 Thánh tuyển ]
chỉ cần dùng lượng thuốc một ngày, kết hợp cả uống bên trong và bôi bên ngoài, là có thể hoàn toàn khôi phục.
Thế nhưng, thứ dễ dàng có được thì làm sao trân quý, lâu ngày sinh tình càng không phải là một câu nói suông.
Luxray dù sao cũng là một Pokemon trưởng thành từ nhỏ đến lớn.
Bell không dám phá đi cá sự dã tính đã thành công của đối phương.
Không phải sợ đối phương phản Nước, mà là sợ đối phương lén lút bỏ trốn.
Đến lúc đó hắn là còn nên đuổi theo hay không?
Cho nên, để tránh xảy ra chuyện như vậy, hắn phải nói dối nho nhỏ.
“Đa tạ Boss ân tái tạo.
Về sau ta nhất định sẽ báo đáp ngài thật tốt.
” Nghe được chính mình chỉ cần một tháng liền có thể hoàn toàn khôi phục, Luxray tự nhiên càng thêm cao hứng.
Nó còn tưởng rằng với thương thế kia, ít nhất phải tính bằng năm mới có thể hoàn toàn khôi phục co.
Quả nhiên, sức mạnh của Boss không phải thứ nó có thể tưởng tượng.
Nếu bây giờ kiểm tra độ trung thành của Luxray thì sẽ phát hiện, độ trung thành của nó đã đạt đến 70% cách mức xông pha khói lửa không còn xa.
Tiếp đó, Bell bắt đầu đọt trị liệu lần thứ nhất.
Vẫn là nhổ “Nước bọt” bất quá trong đó pha tạp nước suối chiếm phần lớn.
Về điều này, Luxray lại cảm thấy không có gì.
Dù sao nó là một Pokemon trưởng thành, nếu Boss tự thân lên liếm láp nó, nó ngược lại còn có chút không thích ứng.
Chỉ cần có thể khôi phục là được!
Nhìn thấy Luxray bị nhổ “Nước bọt” mà còn biểu hiện ra vẻ thoải mái, cho dù là biết tình hình thực tế, Bell trong lòng cũng không khỏi thấy lúng túng.
“Khụ khụ, nói trở lại chính sự.
Liên quan đến bảo vật lần này, ngươi biết bao nhiêu nội tình?
Nghe vậy, Luxray nghiêm túc suy tư một phen, lông mày nhíu lại nói:
“Bảo vật lần này là một đóa hoa sen.
Chắc hắn Boss cũng đã biết rồi?
Bell gật đầu, điểm này Dugtrio đã nói qua với hắn.
“Nhưng sở dĩ bây giờ vẫn chưa có Pokemon nào đắc thủ, chủ yếu có hai nguyên nhân.
” Nói đến đây, trong mắt Luxray lóe lên một tia kiêng ky nồng đậm, sau đó tiếp tục nói.
“Nguyên nhân đầu tiên chính là có liên quan đến phương thức cướp đoạt bảo vật.
Đóa hoa sen nằm ở trung tâm hồ nước kia thực ra không phải lơ lửng trên mặt nước, mà là lơ lửng giữa không trung.
“ “Trong khoảng thời gian hồ nước tồn tại, bất kỳ Pokemon nào chỉ cần bước vào phạm vi bao phủ của hồ, đều sẽ biến mất trong nháy mắt mà không có bất kỳ triệu chứng nào.
Hơn nữa không có Pokemon nào biết đối phương đi đâu.
Đây chính là điểm khiến nhiều cường giả không dám hành động thiếu suy nghĩ!
” Nghe lời này, đôi mắt Bell sáng lên, nghi ngờ trong lòng coi như đã có đáp án.
Chẳng trách mấy ngày nay không thấy động tĩnh lớn gì, hóa ra là có hạn chế a.
Bell cẩn thận suy ngẫm một lát, đột nhiên chú ý tới một điểm mấu chốt, sau đó hỏi:
“Ngươi vừa mới nói là trong khoảng thời gian hồ nước tồn tại, chẳng lẽ cái hồ này còn có thể biến mất sao?
Nghe được Bell đoán ra điểm này, trong mắt Luxray lóe lên vẻ bội phục, lập tức gật đầu nói:
“Không sai.
Khi toàn bộ nước trong hồ biến mất, liền sẽ tạo thành một cái hố to hình tròn tự nhiên.
Và hoa sen cũng sẽ ở thời điểm này, lơ lửng giữa không trung.
“ “Cho nên nói.
Muốn hái hoa sen, cũng chính là lúc này động thủ sao?
Bell tiếp lời đối phương, tiếp tục nói.
Luxray gật đầu, nhưng lông mày lại nhíu thành một đoàn.
“Nhưng cho dù bảo vật hoàn toàn hiển lộ ra, hiện tại lại khác.
Vẫn không có người nào có thế tiếp cận bảo vật trong phạm vi mười mét.
“À?
Đây là vì sao?
Bell có chút hiếu kỳ hỏi.
Chẳng lẽ đóa hoa sen này còn có hạn chế gì mà hắn không biết?
Nhưng mà không cần Bell suy nghĩ nhiều, Luxray rất nhanh liền đưa ra đáp án.
“Ngược lại cũng không phải là hạn chế gì, chỉ là chúng ta đều muốn bảo vật mà thôi.
Dưới sự kiềm chế và đề phòng lẫn nhau, căn bản liền không có một Pokemon nào có thể tiếp cận bảo vật trong phạm vi mười mét.
Bởi vì quần thể chúng ta đã tạo thành một loại ăn ý:
Pokemon càng tiếp cận bảo vật thì càng sẽ phải gánh chịu sự vây công của các Pokemon khác!
” Nghe lời này, Bell bừng tỉnh đại ngộ, cũng coi như là biết vì sao đến nay không có Pokemon nào có thể tiếp cận bảo vật.
Vậy xem ra, nếu muốn tranh đoạt bảo vật, hắn phải nghiêm túc mưu đ:
ồ một phen.
“Những Pokemon tham gia tranh đoạt kia thực lực như thếnào?
Bell suy tư một phen, hỏi điểm mấu chốt.
Và Luxray cũng sắc mặt nghiêm túc nói:
“Trước mắt mà xem, hơn một nửa cường giả tham gia tranh đoạt đều không yếu hơn ta.
Nhưng nếu nói về ai cho ta cảm giác mạnh mẽ nhất, thì đó là 3 con Pokemon cùng cấp độ với Boss ngươi.
” Nghe được lời này, Bell nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ.
“Có ba vị Thiên Vương Cấp bậc chiến lực sao.
” Đây đối với hắn mà nói không phải là tin tức tốt.
Mặc dù đến lúc đó không nhất định phải đối đầu toàn bộ, nhưng vạn sự cũng nên cân nhắc theo Phương hướng xấu nhất.
Để tránh khi sự việc thật sự phát triển thành như thế, đến lúc đó lại thúc thủ vô sách (bó tay không có cách giải quyết)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập