Chương 1:
Thức tỉnh Chi có nước chảy chỗ thấp,chứ không có nước chảy chỗ cao.
Cho tới cầm về sử dụng?
Chân tay lèo khèo Liễu Vô Trần làm sao có năng lực như vậy.
Thanh sơn lạc nhật.
Tra xét lại trí nhớ nguyên chủ, Liễu Vô Trần phát hiện một chỗ góc tường đang bị đào bói lên Cái này để cho hắn có chút thất vọng,nhưng rất nhanh liền hài lòng cầm ra thanh đao ra quan sát.
Tươi mát không khí cũng làm phân nào xoa dịu đi mệt nhọc của hắn.
Đừng nói,thứ này có thể làm như vậy cất giấu kĩ càng,cũng coi là một cái “bảo bối gia truyền” không sai.
Nhưng hắn càng kiểm chế ăn thịt sống chuột có khả năng, nhiễm bệnh cho nên ăn thịt sống l¿ không thể nào.
Dựa sơn ăn sơn cũng không phải duy nhất Liễu Vô Trần nghĩ đến,cho nên sơn dân đi lại mài mòn ra một cái lối đi là chuyện hiển nhiên.
Chít.
Không dám chần chờ, Liễu Vô Trần nhanh chóng kiểm kê chung quanh phải chăng có cạm bẫy không liền nhanh chân đi tháo con chuột ra.
Vỗ vỗ nhẹ bùn đất,nhanh chóng mở hộp gỗ Vì lâu năm mà trở nên mục nát.
Bụi bặm tung bay,thân ảnh cuồng vũ.
Mặc dù đã ngồi yên lặng tiêu hóa ký ức một thời gian rất dài sự thật,nhưng để cho hắn có chút lạ lẫm.
Đào được lên công cụ có khả năng giúp bản thân thoát khỏi hiểm cảnh hiện tại, Liễu Vô Trần đã mệt thở hồng hộc không ra hoi.
Kinh nghiệm không có,không ai dạy làm sao có khả năng biết,trừ khi là mày mò nghiên cứu.
Giấu kỹ trong người dao đi rừng, Liễu Vô Trần cầm một binh ống nước nhỏ buộc tại bên hông hít sâu một hơi mở ra cửa chính đại môn.
Tìm một điểm ăn là cái trước mắt quan trọng nhất,ngoài ra trang bức đánh mặt sự tình thì không ở điểm hắn quan tâm.
Cho tới nồi bồn,chén bát,công cụ .
gì đó?
Khi nguyên thân trở thành cô nhi một khắc này,bon chúng đã không còn thuộc về nguyên chủ nữa rồi.
Cũng không bởi vì hắn chiếm đoạt thân xác mà thân thể tình trạng đói reo rắt có chỗ chuyển biến.
Cái này cũng hiển nhiên,ai tuổi trẻ cuồng giã mà không khinh cuồng đâu?
Haha Đừng tưởng rằng những cái này sơn dân đều bộ mặt hòa ái thân thiết,nhưng thời cổ đại hoang sơn dã lĩnh thường nguy hiểm trọng trọng,dã thú ăn thịt cũng không phải số ít.
Liễu Vô Trần chỉ lắc đầu cũng không trả lời hắn,nhanh chân hướng núi mà đi.
Cho nên vấn để tói.
Nhưng cái này cũng có tiền để cần có năng lực mới làm được a.
nếu không lên núi đi săn sợ rằng sẽ thành bữa ăn cho kẻ khác chứ đừng nói mang con mồi về nhà.
Đốt trụi phần lông, Liễu Vô Trần lấy ra dài 30 m đại khảm đao nhanh chóng mổ ngực mổ.
bụng,loại bỏ đi nội tạng kể cả tìm gan đều không lấy,toàn bộ loại bỏ ném vào trong ngọn lửa.
“Chả lẽ là có con mồi tại bẫy thợ săn?
!
” ý thức được điểm này Liễu Vô Trần bắt đầu quan sát địa hình chi tiết.
Mục tiêu chuyến này của hắn chỉ là hái được chút ra dại lót bụng mà thôi,không hy vọng quí nhiều ở việc bắt được con mồi gì.
Dùng nước rửa sạch máu còn sót lại, Liễu Vô Trần đặt vào trong ba tầng rau dại xen lẫn thảo dược che giấu đi mùi tanh,nhanh chóng chạy về nhà.
Hắn Liễu Vô Trần đồng dạng là một tên mù chữ!
“Chắc chắn là bảo bối không giả.
” Chít.
Toàn thân rách rưới,miếng vá quần áo chằng chịt tẩy đến trắng bệch.
Hoặc giả thuyết là sống lại một đời,lấy thân phận khác sống tiếp mà thôi.
Vấn đề là nguyên chủ do thiếu ăn thiếu mặc lâu ngày,tại chỗ đánh rắm thành ra có hắn thức tỉnh túc tuệ hoặc lì xuyên qua chiếm tổ tu hú một dạng.
Loại bỏ lớp đá nhỏ che chắn, Liễu Vô Trần phát hiện một cái hộp gỗ.
Nhìn đến bẫy sập xuống, Liễu Vô Trần rất nhanh liền sờ đi qua,liền phát hiện một đầu chuột bự dài 30 cm yên lặng nằm nghẹo đầu lè lưỡi không khí tức ở đó.
Sự kiện này để cho hắn có chút hỏng bét a.
Lúc này Liễu Vô Trần mới kiểm tra lại toàn thân trên dưới,đi qua một cái kết luận để hắn càng thêm hỏng bét kết quả.
Đi ngang mỗ ta một đoạn lúc, Liễu Vô Trần nghe thấy một số âm thanh rất nhỏ rồi không có tiếng động.
“Ta mới 10 tuổi,lại là cô nhi không chỗ dựa,nhà chỉ có bốn bức tường,chân lưng tựa Phục ngưu sơn nhưng kiếm ăn lại là một chuyện không dễ dàng a.
” Dưới chân ngọn núi.
Giống như sắp trúng giải tựa như.
Dù sao hắn cũng là người từng trải hai đời,một thế c-hết già tại xã hội mới có hiện tại bây giờ,trải qua đủ loại sóng to mưa nhỏ gì khó khăn trắc trở,so sánh sắp c-hết đói chuyện này bình thường hơn rất nhiều.
Ở hoang đã cắm trại là vô cùng nguy hiểm hành vi,cho nên hắn không dám tìm đường chết a.
Dựa theo kinh nghiệm phán đoán, Liễu Vô Trần rất nhanh liền phát hiện ra bẫy thợ săn đặt tại một hốc tối trong lối đi nhỏ.
Liễu Vô Trần cưỡng ép hít sâu thỏ ra mấy ngụm trọc khí,nhanh chóng quyên đi những sự kiện khó nhọc sau này.
Người với người tại hoàn cảnh chưa ăn xã hội đánh đ-ập thời điểm vẫn cho là bản thân là trung tâm thế giới,người khác đểu thấp ngươi một đầu,cho nên cao ngạo không coi ai gia gì trừ bố mẹ,ông bà bản thân.
Cho nên Liễu Vô Trần mới lười để ý đối phương.
Tổng cộng thức tỉnh cho đến bây giờ đào được v-ũ k:
hí đã trôi qua nửa tiếng thời gian,trời sắc lại xuống thêm một điểm càng để tâm Liễu Vô Trần lo lắng.
Cái đồ chơi này cũng không ăn được,không dùng câu cá được cho nên vô dụng.
Lại tốn chín trâu hai hổ toàn thân sức lực kéo bẫy dập,yên lặng lắp đặt lại nguyên vị trí cũ.
Ni Đăng nhập x
Email
Iuuduclongldi36@gmail.
com.
Mật khẩu “Quên mật khẩu (Chưa có tài khoản?
Đăng ký ngay
rất nhanh liền sẽ theo gót nguyên chủ c:
hết đói.
Mãn tính tử vong!
Làm rõ ràng mạch suy nghĩ, Liễu Vô Trần rất nhanh kiểm kê lại gia sản bốn bức tường,xem còn bỏ sót cái gì không.
Không sai,hắn Liễu Vô Trần trùng sinh.
Càng không đề cập tới lên rừng làm bẫy săn bắn.
Liễu Vô Trần ánh mắt càng sáng,nhanh chóng lôi kéo hộp gỗ ra khỏi dưới nền đất.
Nhưng bởi vì không có khí lực nguyên nhân,nên nguyên chủ cũng bởi chưa đào xong mà trực tiếp đánh rắm không có sau đó.
Sau một thoáng ngọn Lửa brùng lên, Liễu Vô Trần nhanh chóng cho thêm củi vào,ngọn lừa bụng lên,hắn nhanh chóng đặt chuột bự lên trên lửa nướng đốt đi lông của nó.
Tầm nhìn cũng có chút lúc sáng lúc tối,do dinh dưỡng không đủ để duy trì cơ năng hoạt động tầm thường biểu hiện.
Tìm thấy một chỗ địa điểm không sai,mà ít người đến.
Làm cho hắn càng thêm ra sức khai quật dưới đất đồ vật.
Hiện tại bụng cũng réo lên ầm ĩ tru tréo không ngừng, để cho hắn không dám nghĩ ngợi lung tung dư thừa ý nghĩ.
Mười mấy phút đi qua làm cho nguyên bản đói méo Liễu Vô Trần mặt dần dần chạm tới xúc giác đồ vật, để hắn càng thêm tỉnh thần.
Thường có sơn dân bị dã thú vào thôn tập kích trẻ con mang đi,người lớn gặp phải hổ báo kết quả cũng khả năng tương tự khó mà thoát khỏi.
Qua một hồi,mùi thịt xông lên vào mũi càng kích thích dạ dạy của hắn.
Liễu Vô Trần đành ngồi xuống nghỉ ngơi một chút,nhưng lại cũng không có tiếp tục uống nước chống đói.
Dần lên cao tán cây bắt đầu phủ kín đường đi.
Càng không đề cập tới bọn này dã dân nguyên thủy.
Hiện tại nếu không có gì ăn,sợ rằng khó trụ nổi qua đêm nay,sáng mai càng là vô lựchoàn thiên.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản,thời đại xã hội phong kiến những loại dụng cụ bằng sắt này là vô cùng hiếm thấy,đặc biệt tại những nơi rừng xa núi thắm khu vực nghèo đói hiểm trở này.
Thanh ngưu thôn.
Liễu Vô Trần thấy trong đó nằm lắng lặng một thanh dao đi rừng dài 30 cm.
Nhìn thấy trên mặt đất dấu chân còn sót lại làm hắn có chút ám nhăm liền cầm lên nhánh cây bắt đầu khẽ lau dọn vết tích.
Mặc dù đã bị hoen gỉ do để nơi ẩm thấp lâu năm,nhưng khẽ gõ gõ liền vẫn thấy thâm thúy âm thanh nhẹ nhẹ vang lên,chứng tỏ chỉ bị ăn mòn bề ngoài,chi cần hơi hơi tân trang lại liền có thể sử dụng.
Làm xong điều này Liễu Vô Trần đã thở không ra hơi,đành ngồi xệp xuống trên vách đá nghỉ ngoi.
Cho nên tới bây giờ cô nhi Liễu Vô Trần cũng không có đồ đồng sử dụng,chớ nói chỉ là đồ sắ dùng.
Uống nhiều vô dụng,mà còn làm dạ dày xây ra vấn để đi vệ sinh số lần tăng thêm lại càng phiền.
Bỏ con chuột bự chí ít 4 kg chuột vào sau lưng giỏ tre, Liễu Vô Trần nhanh chóng rời đi.
Hiện tại rau dại còn không có ăn,nguyên thân cũng vì vậy mà chết đói mới có hắn tiếp quản cỗ thân thể này.
Nếu bị phát hiện nhà hắn còn có một thanh không sai công cụ còn bảo tồn hoàn hảo,thì mọi người đều nghĩ “khả năng còn giấu đồ vật gì tốt” ý nghĩ thì càng thêm hỏng bét.
Còn cho tới sẽ có khả năng sẽ có người khác lại chiếm nhục thân sống lại?
“Bình tĩnh!
Sự tình còn chưa tới mức tuyệt lộ như vậy luân luân có đường ra.
”
“Bẫy chuột.
“Nha,tiểu trần đây là muốn lên núi đi săn a?
có muốn hay không tới nhà ta mượn một điểm lương a?
một bên đứa trẻ nhìn thấy Liễu Vô Trần liền mở miệng hỏi,nhưng ánh mắt cười cợ không che giấu chút nào khinh bi.
Bắt đầu đào đất,nguyên nhân rất đơn giản nơi đó có duy nhất “gia sản” cha mẹ còn sót lại đề dành.
Cái vấn đề này hắn cũng sẽ không suy nghĩ,nếu hiện tại c-hết đói thì vấn để sau này có suy sét hay không thì cũng không còn là vấn để.
Nhanh chóng vổ lấy ống tre mở nắp ra quán trú lấy mấy ngụm nước lớn làm õng bụng,tránh cho ruột già réo lên tru tréo,làm bản thân có chút ít khí lực.
Liễu Vô Trần đang ngồi xuất trần ngẩn người,tĩnh lặng nhìn về phía trước.
Đóng lại cửa phòng, Liễu Vô Trần một đường hướng Phục ngưu sơn đi đến.
Phục ngưu sơn dưới chân.
Ánh mắt giao dung,môi trường bên ngoài sáng tỏ hơn bên trong nhà làm hắn có chút khó thích ứng,nhưng ở sinh tồn bản năng mãnh liệt phía dưới liền dễ dàng thích ứng.
Liễu Vô Trần buồn bực thở dài,chợt nghĩ đến càng thêm hỏng bét sự tình.
Cho nên hiện tại hắn nhất định phải hành động.
“Hiện tại nên lo lắng cái ăn,cái khác đều không quan trọng.
” Nhưng cũng là “tốt nhất” quần áo hiện tại hắn có thể mặc.
Đi mười mấy phút để cho Liễu Vô Trần thở hồng hộc không ra hơi,phải nghỉ ngơi một chút lại mới tiếp tục được.
Nhanh chóng kiểm tra cửa ra vào,cửa sổ,phát hiện không có vấn đề gì mới khiến lòng hắn nhẹ nhõm không ít.
Cả một cái thôn lớn như vậy mà lại không có một người biết chữ,một cái biết viết chính mìn!
tên cũng được coi là một thiên tài rồi.
Nhanh chân lên núi tìm rau dại,dựa vào kinh nghiệm hai đời, Liễu Vô Trần rất nhanh liền há được một nắm rau dại.
Cho nên cũng sẽ không đi quá xa,hắn cái tiểu thân bản này không có năng lực như vậy.
Gió mát đìu hiu,yên ắng bình yên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập