Chương 12:
Thiếu thốn thời gian,thiết lập phàm nhân gia tộc
Hắn mặc một bộ quần áo bằng gấm vóc tốt nhất mà hắn có, trông như một vị công tử nhà giàu.
Hắn mang theo một túi tiền nặng (chứa bạc trắng, không phải linh thạch)
Hắn sẽ không mua nô lệ.
Hắn sẽ
"tuyển dụng nhân tài"!
Trần Phàm đứng giữa những thành quả của mình, ánh mắt rực sáng.
Hắn cảm thấy mình như một vị thần sáng thế, sắp sửa dùng những công cụ này để giải mã mọi bí ẩn của thế giới Một cuộc trao đổi công bằng.
Một mối quan hệ
"đôi bên cùng có lợi".
"Ta cần.
một đội ngũ hậu cần!
"
Trong căn nhà lá chật chội, Trần Phàm ngổi trên chiếc ghế duy nhất, ung dung uống trà.
Xung quanh hắn, là những người họ hàng với ánh mắt tò mò, hâm mộ, và cả một chút sợ sệt.
Đối mặt với một cơ hội ngàn năm có một để thoát khỏi cảnh nghèo đói, ai lại không đồng ý chứ?
"Mấy năm nay thời gian trôi qua tương đối nhanh"
hắn nói, giọng có chút cảm khái.
"Ta ở một mình trong thung lũng đó, tuy vật chất không thiếu thốn, nhưng lại vô cùng cô quạnh.
"Không đủ!
Hắn vò đầu bứt tai.
"Hoàn toàn không đủ!
Với trí tuệ tầm thường của ta,thì nghiên cứu thời gian mãi mãi là không đủ được.
"Ta không bao giờ nói dối.
Trần Phàm trả lời, giọng không cho phép sự nghi ngò.
Thần thái thượng vị giả của hắn, vào lúc này, đã hoàn toàn bộc lộ ra.
"Nhưng ta cũng nói rõ.
Đến đó, các người sẽ phải tuân theo quy củ của ta.
Các người sẽ không còn là những nông dân tự do nữa, mà là tộc nhân của Trần gia.
Mọi người có đồng ý không?
"Ta nhớ đến mọi người ở quê nhà.
Dù sao, chúng ta cũng đều mang dòng máu của Trần gia.
Tiếng bụng reo quen thuộc lại vang lên, phá vỡ bầu không khí học thuật trang nghiêm.
Tin tức
"thằng nhóc mồ côi Trần Phàm"
trở về, lại còn ăn mặc như một công tử ca giàu có điển trai, nhanh chóng lan đi khắp làng.
Cuộc tuyển dụng đã thành công một cách mỹ mãn.
Hắn dừng lại một chút, sau đó nói tiếp, giọng đầy sức cám dỗ.
Hắn đi thẳng đến nhà của
"Trần đại thúc"
người họ hàng xa theo thông tin của mình.
Thời gian tu luyện:
hai canh giờ.
Quan trọng nhất, là thần thái.
Khí chất của một kẻ thượng vị giả từ kiếp trước, sau nhiều năm làm
"chủ nhân"
của một ngọn núi, đã dần dần hồi phục lại.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn.
Mua nô lệ?
Không được.
Nô lệ không đáng tin, lại còn phả quản lý, rất phiền phức.
Hơn nữa, sau lần đi phường thị trước, hắn cảm thấy việc đó vẫn có chút.
không thoải mái.
Hắn sẽ ban cho họ một cuộc sống tốt hơn.
Đổi lại, họ sẽ giải phóng sức lao động cho hắn.
Nhưng.
Một kế hoạch táo bạo và hoàn hảo hình thành trong đầu hắn.
Hắn nhớ lại bà lão đã cho hắn bát cháo.
Hắn nhớ lại những người dân làng chất phác, nghèo khổ.
Đơn giản là có người sử dụng thì mới có giá trị,còn không có áp dụng giá trị thì nó gần như vô nghĩa.
Giọng nói của hắn trầm ổn, không còn là của một đứa trẻ.
Khí chất của hắn khiến cho người đàn ông trung niên chất phác kia bất giác cảm thấy có chút áp lực, không đám tùy tiện.
Thời gian ăn, ngủ, và những việc linh tỉnh khác:
Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua mọi người.
Một luồng tâm lực vô hình tỏa ra, khiến cho tất cả mọi người đều bất giác nín thở.
"Đây là chi phí để mọi người chuẩn bị.
Ta cho các người ba ngày.
Ba ngày sau, ta sẽ quay lại, đưa mọi người đến nhà mới.
Căn nhà gỗ trên đỉnh Thanh Linh Sơn đã hoàn toàn biến đổi.
gi đó, có đất đai màu mỡ quanh năm.
Có sông suối trong lành không bao giờ cạn.
Không có quan sai, không có thuế má, không có c:
hiến tranh, không có đạo tặc.
Hắn chỉ cần đứng im, không nói gì, cũng tỏa ra một loại uy áp vô hình, khiến cho người thường không dám nhìn thẳng.
Đó là tâm lực của một tu sĩ, dù chỉ là Luyện Khí kỳ, cũng đủ để áp đảo phàm nhân.
Khi hắn trở lại ngôi làng nhỏ sau vài năm, mọi thứ vẫn như cũ.
Nghèo nàn, xơ xác, thậm chí còn có phần tiêu điều hơn do một trận hạn hán vừa mới qua.
"Ta là một nhà khoa học!
Một nhà nghiên cứu!
Một hắc thủ tương lai!
Sao có thể lãng phí phần lớn thời gian vào những công việc lao động chân tay cấp thấp này được?
Sau đó, hắn rời khỏi Thanh Linh Sơn, đi về phía ngôi làng khác của mình.
Một ông lão râu tóc bạc trắng, là người lớn tuổi nhất trong họ, run run cất tiếng.
"Thiếu.
thiếu gia.
à không, Lão Tổ.
Lời ngài nói.
có thật không a?
Trên đời này lại có một nơi tốt đẹp như vậy sao?
"Ta cần phải tối ưu hóa việc phân bổ thời gian!
Trong ký ức của thân thể này, hình như hắn có một vài người họ hàng xa.
Những người anh em họ hàng, sống qua ngày bằng nghề nông, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, nhưng vẫn không đủ ăn.
Bọn họ vừa vui mừng hớn hở, lại vừa có chút lo nghĩ.
Đúng là phong cách của một nhà tư bản!
"Đến đó, các người sẽ không bao giờ phải lo lắng về chuyện đói rét nữa.
ta cái của các người sẽ được ăn no mặc ẩm, được học hành.
Sau khi đã lên kế hoạch chỉ tiết, Trần Phàm bắt đầu hành động.
Hắn dành ra vài ngày để chuẩn bị.
Thời gian làm ruộng (gánh nước, nhổ cỏ, diệt chuột)
:
bốn canh giờ.
Lời hứa của hắn, giống như một tiếng sấm, nổ vang trong lòng những người nông dân nghè‹ khổ.
"Nói trắng ra là.
ta cần người làm thuê'".
x(12)
Z
Khi cánh cửa gỗ 9P ep mở ra, Trần đại thúc nhìn thấy hắn, đầu tiên là ngơ ngác, sau đó là không thể tin được.
Hắn cẩn thận nhỏ một giọt linh địch vào ống nghiệm, bắt đầu thí nghiệm đầu tiên về việc tách chiết tỉnh thể linh khí.
Hắn không còn cần phải ngụy trang quá nhiều nữa.
Hắn chỉ cần một thân phận họp lý.
"Hôm nay ta trở về, là muốn đưa ra một lời mòi.
"Ngươi.
ngươi là.
Phàm nhi?
"Trời ạ!
Đúng là cháu rồi!
Lón nhanh quá!
Mau.
mau vào nhà!
Hắn thở dài, đặt ống nghiệm xuống.
"Thí nghiệm có thể đợi.
Cái bao tử thì không.
Duy chỉ có khuôn mặt là vẫn còn giữ lại vài nét non nớt, nhưng đôi mắt thì đã sâu thăm như biển cả.
Rèo rèo.
"Ta muốn mời tất cả mọi người, những người còn mang họ Trần, cùng ta đến nơi đó, cùng nhau xây dựng lại gia tộc của chúng ta.
"Chúng ta đồng ý!
Xin Lão Tổ thu nhận!
Hắn bắt đầu tính toán.
Một chiếc
"Linh Hỏa Đăng"
tự chế đang cháy với ngọn lửa ổn định.
Bên cạnh là chiếc kính hiển vi thô kệch nhưng vô giá.
Hắn cảm thấy, đã đến lúc phải đi
"tuyển dụng".
Vài năm trôi qua kể từ ngày hắn xuyên không đến đây.
Hắn bây giờ đã gần mười ba tuổi.
Mấy năm tu hành và lao động, cộng thêm việc ăn uống đầy đủ linh thực và thịt thú rừng, đã khiến cho thân thể hắn phát triển vượt bậc.
Trần Phàm gật đầu hài lòng.
Hắn lấy ra một túi bạc lớn, giao cho ông lão.
Hắn bắt đầu kể câu chuyện của mình, một phiên bản đã được nâng cấp.
Tiển bạc phàm nhân hay dùng hiện tại đối với hắn mà nói đã không có giá trị,trở thành tu sĩ dễ dàng dùng thủ đoạn nhỏ quang minh chính đại mượn các chủ tài mà không có phải lo lắng sauu này.
Hắn, với tư cách là huyết mạch duy nhất còn lại, đã kế thừa toàn bộ gia sản.
Vậy thì phải làm sao?
Trên bàn đá, những ống nghiệm, cốc đong, bình cầu bằng thủy tình thạch anh trong suốt được xếp ngay ngắn, lấp lánh đưới ánh nắng.
Hắn lại nhìn xuống hai bàn tay của mình.
Hắn chỉ có hai tay.
Nó không còn là nơi ở của một tu sĩ nông dân, mà đã trở thành một phòng thí nghiệm đúng nghĩa.
Toàn bộ mọi người đều quỳ xuống.
Hắn chọt nhớ lại nơi mà mình đã bắt đầu.
Ngôi làng nhỏ đưới chân núi.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cánh đồng linh gạo và lúa thường đang đến giai đoạn cần nhổ cỏ.
Thời gian đi săn:
Hắn kể rằng, gia tộc của hắn vốn là một đại gia tộc ẩn thế.
Cha hắn vì một vài lý do nên mói lưu lạc bên ngoài.
Sau khi tìm được hắn và đưa về
"thánh địa"
của gia tộc, cha hắn đã qua đời.
Sự xuất hiện của hắn, một
"thanh niên"
cao lớn, tuấn tú, ăn mặc sang trọng, lập tức thu hút sự chú ý của cả làng.
Có tiên tắc linh,mà không phải có sơn thì linh các loại hình.
Hắn không còn là một thằng nhóc gầy gÒ, xanh xao nữa.
Hắn đã cao lớn như một thanh niên mười sáu, mười bảy tuổi.
Cơ bắp rắn chắc, bờ vai rộng, dáng người thẳng tắp.
"Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một Trần Gia Trang mới, một nơi an cư lạc nghiệp, một thiên đường thực sự.
Trần Phàm mỉm cười, một nụ cười ôn hòa nhưng lại mang theo một sự xa cách không thể diễn tả.
Hắn chắp tay.
"Trần thúc, đã lâu không gặp.
Cháu là Trần Phàm đây.
Một ngày chỉ có hai bốn canh giờ.
Kết quả, thời gian hắn có thể thực sự tập trung vào nghiên cứu trong
"phòng thí nghiệm vĩ đại"
của mình, chỉ còn lại vỏn vẹn mười bốn canh giờ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập