Chương 14: Sáng tạo công pháp

Chương 14:

Sáng tạo công pháp

Bình cảnh.

Hắn soi mình trong một tấm gương đồng.

Mười sợi pháp lực đã bão hòa, nhưng chúng không thể nào ngưng tụ lại, để có thể đột phá, sinh ra những sợi pháp lực mới.

Hắn đã

"nhìn thấy"

được sự tương sinh giữa Mộc và Hỏa, Mộc linh khí có thể làm dịu đi sự bá đạo của Hỏa linh khí.

Gia súc, gia cầm lớn nhanh như thổi, thịt của chúng cũng trở nên thơm ngon và ẩn chứa một chút linh khí, có tác dụng bồi bổ cơ thể rất tốt.

Và quan trọng nhất, là ta người.

Hắn có tri thức khoa học.

Hắn có Thần Thức sơ bộ.

Hắn có bộ dụng cụ thí nghiệm.

Thân hình hắn đã cao lớn hơn, các đường nét trên khuôn mặt cũng đã trở nên góc cạnh, rõ ràng.

Hắn đã mười ba tuổi, thân hình cao lớn, khí chất trầm ổn.

Dù vẫn ngụy trang thành một tán tu bình thường, nhưng trong đôi mắt hắn đã có một sự tự tin và phong mang không thể che giấu.

"Muốn phá vỡ bình cảnh, ta không thể chỉ tu luyện một hệ được nữa.

"

hắn nhận ra.

"Việc đó chỉ làm cho sự mất cần bằng trong cơ thể càng thêm nghiêm trọng.

"

"Ngũ Hành Cơ Bản Luận – Bản Chú Giải Của Cổ Tu":

một quyển sách dày cộp, phân tích sâu sắc về sự tương sinh, tương khắc, và các đặc tính của năm loại linh khí cơ bản.

Giá:

năm mươi viên linh thạch hạ phẩm.

Sự bế tắc trong tu luyện khiến hắn có thời gian để nhìn lại bản thân.

"Tiểu hữu, đã lâu không gặp.

Lần này muốn bán gì sao?

"

"Nếu giảm giá ưu đãi,ta có thể cân nhắc mua sắm.

"

Nhưng đôi mắt, lại hoàn toàn không phải là đôi mắt của một thiếu niên.

Hắn cuối cùng cũng đã hiểu ra, tại sao Ngũ Linh Căn của hắn lại khó tu luyện như vậy.

Hắn đọc ngấu nghiến.

Hắn phân tích.

Hắn hệ thống hóa lại tất cả.

"Không,"

Trần Phàm mỉm cười.

"Lần này ta đến để mua.

"

Duy chỉ có khuôn mặt vẫn còn giữ lại một chút non nớt.

Thức ăn cho gia súc (gà, lợn)

cũng được hắn trộn vào một ít bã linh gao sau khi đã tỉnh luyện.

Trần Phàm không hề chớp mắt.

"còn cái gì khác không?

"

Nhanh, gọn, không một dấu vết.

Đó là ánh mắt của một thượng vị giả.

Nhưng đối với Trần Phàm, hắn biết, đây là khoản đầu tư có lãi nhất.

Hắn không còn là thằng nhóc nhà nông phải lo lắng về bữa ăn từng ngày nữa.

Hắn cần một hệ điều hành tốt hơn.

Hắn cần tri thức.

Dù hắn có uống bao nhiêu linh dịch, hấp thu bao nhiêu linh khí, pháp lực trong đan điển cũng không hề có dấu hiệu gia tăng nữa.

Hắn không đào sâu vào quá trình này.

Đối với hắn, đây chỉ là một công đoạn chuẩn bị nguyên liệu cần thiết, không khác gì việc đi mua khoáng thạch.

Đó là công việc của những vị đại năng, những thiên tài kinh thiên động địa.

Sau đó, hắn bắt đầu

"thí nghiệm".

Hắn không griết c hết họ.

Hắn chỉ đưa họ vào trạng thái hôn mê sâu.

Hắn đứng trước một tấm da thú lớn, trên đó là một sơ đồ kinh mạch và ngũ hành chẳng chịt Nhưng rồi, hắn lại một lần nữa chạm phải bức tường.

"Ngươi có bán hay không đi?

"

Trần Phàm trả lời một cách bình tĩnh.

Linh địch pha loãng trong nước uống được tăng nồng độ lên một chút.

Hắn thậm chí còn dùng linh dịch để ngâm ủ hạt giống trước khi gieo trồng.

Một ý tưởng còn điên rồ hơn cả việc chế tạo kính hiển vi, đã nảy ra trong đầu hắn.

Cơ thể hắn giống như một cái nồi, bên trong có cả năm loại nguyên liệu kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.

"Cơ Sở Luyện Khí Quyết"

lại dạy hắn phải đốt lửa (hấp thu linh khí)

một cách hỗn loạn, khiến cho các nguyên liệu trong nồi đánh nhau, không thể nào nấu thành một món ăn ngon được.

Đây là những kiến thức mà không một quyển sách nào có thể dạy cho hắn.

Đây là những chân lý được xây dựng nên từ thực tiễn.

Hắn không thể để họ uống linh dịch trực tiếp, nhưng hắn có thể dùng nó để cải thiện cuộc sống của họ một cách toàn diện.

ta đường của một kẻ sáng tạo, một vị thần của lĩnh vực tu hành, đã chính thức bắt đầu từ đây.

Một ta đường được lát bằng những bí mật đen tối không thể để cho ai biết.

Hắn đã bị kẹt ở Luyện Khí tầng hai đỉnh phong suốt ba tháng nay.

Vấn đề không chỉ là sự

"tạp".

Vấn đề nằm ở sự

"xung khắc"

"thiếu cân bằng".

Hắn không còn là một thằng nhóc nhà quê rụt rè, khúm núm như những lần đầu nữa.

"Tu Tiên Bách Khoa Toàn Thư – Bản Đồ Và Thế Lực":

một quyển sách ghi lại địa lý, sự phân bố của các thế lực lớn nhỏ trong khu vực.

Giá:

hai mươi viên linh thạch hạ phẩm.

Hắn lại một lần nữa đối mặt với một vấn đề nan giải về mặt

"đạo đức".

Hắn không kiêu ngạo, cũng không tự ti.

Hắn hành động một cách ung dung, bình thản.

Hắn ngụy trang thành một thương nhân bình thường, đi đến những thành trấn phàm nhân hẻo lánh, loạn lạc.

"Lại là cái 'phần cứng' Ngũ Linh Căn chết tiệt này!

"

hắn bực bội.

(2 °Ä?

)

“—1—L

Hắn bắt đầu phác thảo ra những nét đầu tiên của bộ công pháp của riêng mình.

Hắn đã sóm ngưng tụ đủ mười sợi pháp lực, bước vào Luyện Khí tầng hai đỉnh phong.

Tâm cảnh của hắn đã lột xác.

Hắn đã chấp nhận quy tắc của thế giới này.

Đối với những tu sĩ khác, đây là một hành động điên rồ.

Có số tiền đó, họ có thể mua được một món pháp khí trung phẩm, hoặc rất nhiều đan dược.

Lần này, hắn không đi mua nguyên liệu luyện khí nữa.

Hắn có một mục tiêu rõ ràng hơn.

Các tộc nhân của Trần gia, sau một thời gian dài được nuôi dưỡng một cách tĩnh vi bằng linh khí, đã có sự thay đổi rõ rệt.

Hắn không mua những thứ cao siêu.

Hắn chỉ mua những thứ nền tảng nhất, nhưng cũng là những thứ đắt đỏ nhất vì chúng rất hiếm, ít người quan tâm.

"Ngũ Hành Hỗn Nguyên Quyết,"

hắn lẩm bẩm.

"Tên nghe cũng khá kêu.

"

Hắn một lần nữa ngụy trang, đi đến Tiên Duyên Phường Thị.

Lần này, thái độ của hắn đã hoàn toàn khác.

Nó lạnh giá.

Nó thâm trầm.

Nó giống như một mặt hồ không đáy, không một chút gọn sóng, ẩn giấu bên dưới là những suy tính và sự khôn ngoan không thuộc về lứa tuổi này.

Đặc biệt là quyển

"Ngũ Hành Cơ Bản Luận".

Nó đã mở ra cho hắn một cánh cửa hoàn toàn mới.

Hắn đang tiến hành một cuộc thí nghiệm vĩ đại.

Một cuộc thí nghiệm về việc cải tạo và tiến hóa một chủng loài, bắt đầu từ một quy mô nhỏ nhất.

Một bộ công pháp được thiết kế đặc biệt cho Ngũ Linh Căn.

Họ không còn là những người nông dân tị nạn nữa.

Họ là tộc nhân của Trần gia, và họ tự hà về điều đó.

"Ta phải tìm cách để cả năm hệ cùng nhau vận hành.

Không phải là xung đột, mà là tương sinh.

Không phải là hỗn loạn, mà là một vòng tuần hoàn hoàn hảo.

"

"

ta đường của khoa học, luôn phải có sự hy sinh.

"

Hắn tự nhủ một cách lạnh lùng.

"Ta muốn mua những điển tịch về tri thức cơ bản.

"

Hắn nói.

"Những thứ quý giá nhất của cá:

người.

"

"ỒÔ?

"

Mặc dù dùng mặc cả cò kè lẫn nhau nửa ngày,nhưng không giảm giá thành xuống được bao nhiêu.

"Cơ Sở Luyện Khí Quyết"

quá mức rác rưởi.

Nó giống như một hệ điểu hành đời cũ, không thể nào phát huy được hết tiềm năng của

"phần cứng"

dù cho phần cứng đó cũng cùi bắp không kém.

Một bộ công pháp được xây dựng trên nền tảng của sự cân bằng và tuần hoàn.

Một bộ công pháp sẽ biến thứ tư chất rác rưởi nhất, trở thành thứ tư chất mạnh mẽ và toàn diện nhất.

Hắn bắt đầu nghĩ đến việc

"nâng cao phúc lợi xã hội"

cho các tộc nhân của mình.

Và quan trọng nhất, hắn có thể tiến hành thực nghiệm.

Trở lại căn cứ bí mật của mình.

(hắn đã xây một phòng thí nghiệm dưới lòng đất, còn kiên cố hơn cả động phủ)

những cuộc thí nghiệm bị cấm ky nhất đã bắt đầu.

Quá trình bắt người được hắn thực hiện một cách sơ lược và hiệu quả.

Và đặc biệt, thế hệ trẻ em thứ hai được sinh ra trên Thanh Linh Son, đã bắt đầu bộc lộ những tư chất bất phàm.

Hắn cần.

vật thí nghiệm.

Sau nhiều năm sống trong một môi trường mà hắn là kẻ đứng đầu, là

"Lão Tổ"

là người nắm trong tay sinh mệnh và tương lai của cả một gia tộc, khí chất của một nhà lãnh đạo, một kẻ cầm quyển từ kiếp trước, đã dần dần hồi phục lại.

Ngôi làng nhỏ dưới chân núi, từ một nơi ở tạm bợ, đã dần dần hình thành nên một tộc quần cư thực sự.

Hắn đã tận mắt

"nhìn thấy"

được sự xung khắc kịch liệt giữa Thủy và Hỏa.

Hắn đã là chủ của một ngọn núi.

Lần này, hắn không còn sự giằng xé nội tâm như lần ở Tiên Duyên Phường Thị nữa.

Và kết quả ban đầu, vô cùng hứa hẹn.

Hắn biết, chỉ dựa vào việc khổ tu và uống linh dịch là không đủ.

Vấn đề của hắn nằm ở nền tảng.

Hắn biết, đây chính là sự hạn chế của tư chất.

Tốc độ tu luyện của hắn đã nhanh hơn người thường rất nhiều, nhưng khi gặp phải bình cảnh, sự yếu kém của linh căn lại bộc lộ ra.

Hắn dùng một khả năng cảm nhận mơ hồ mà hắn đã tự mình mày mò ra sau khi tu luyện, quan sát sự phản ứng của kinh mạch, của khiếu huyệt, của từng tế bào.

Trở lại Thanh Linh Sơn, hắn lại một lần nữa chìm đắm trong biển tri thức.

Hắn bắt đầu hành động.

Họ có văn hóa của riêng mình, có tín ngưỡng của riêng mình (thờ phụng Thanh Linh Lão Tổ và vị Lão Tổ trẻ tuổi bí ẩn)

Và kết quả đã vượt ra ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Lão bản ngạc nhiên.

"Tri thức cơ bản?

phần lớn mọi người đến đây đều tìm kiếm công pháp, pháp thuật.

Cậu mua mấy thứ đó làm gì?

"

Trong gương là một thiếu niên, không còn là một đứa trẻ nữa.

Nhưng nghiên cứu công pháp, không thể nào chỉ dựa vào lý thuyết suông được.

Hắn cần phải quan sát được sự vận hành của ngũ hành linh khí, bên trong một cơ thể sống thực sự.

Trần Phàm lúc này đã mười ba tuổi.

Bởi vì hắn có thứ mà những người khác không có.

Những năm này, hắn không chỉ tích lũy linh dịch.

Hắn cũng đã âm thầm luyện chế ra một sổ lượng không nhỏ

"Linh Nguyên Hoàn"

nhất giai hạ phẩm từ linh gạo, và bán chúng trong những chuyến đi bí mật đến Tiên Duyên Phường Thị.

Trần Phàm quan sát tất cả những sự thay đổi này với một sự hài lòng của một nhà xã hội học Nhưng Trần Phàm lại không hề cảm thấy đây là một việc không tưởng.

Lão bản vẫn là lão giả lần trước.

Lão nhìn thấy Trần Phàm, có chút ngạc nhiên trước sự thay đổi của hắn.

Hắn không ra tay với người vô tội.

Mục tiêu của hắn, là những tên trội phạm, những kẻ côn đổ, những tên lưu manh mà sự biến mất của chúng sẽ không gây ra bất kỳ sự chú ý nào, thậm chí còn khiến cho người dân địa phương vui mừng.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hai năm nữa lại trôi qua.

Hắn đã

"nhìn thấy"

được sự ổn định của Thổ linh khí, nó giống như một cái nền, có thể cân bằng lại tất cả.

Hắn đã tiêu gần hết số lĩnh thạch mà mình đã tích cóp trong hai năm, chỉ để đổi lấy một đống sách vở và ngọc giản.

Cây trồng trong Trần Gia Trang phát triển nhanh và tốt hơn.

Sản lượng lương thực tăng vọt.

Còn hắn, chỉ là một thiếu niên mười ba tuổi, tu vi Luyện Khí tầng hai, với tư chất Ngũ Linh Căn rác rưởi.

"Trận Pháp Nhập Môn – Từ Sơ Cấp Đến Tinh Thông":

một bộ ngọc giản, ghi lại chi tiết các nguyên lý cơ bản của trận pháp, cách bố trí các loại trận pháp nhất giai.

Giá:

tám mươi viên linh thạch hạ phẩm.

Hắn đã tích cóp được một khoản linh thạch kha khá.

Nhờ vào nguồn cung linh dịch dồi dào và không bị ngoại cảnh làm phiền, tu vi của hắn tiến triển vô cùng thuận lợi.

Hắn giống như một chiếc xe có động cơ yếu, có thể chạy nhanh trên đường bằng, nhưng khi gặp một ta dốc, nó sẽ bị ì lại, không thể nào leo lên được.

Chúng thông minh hơn, học hỏi nhanh hơn, và cơ thể cũng mạnh khỏe hơn những đứa trẻ bình thường rất nhiều.

Sau nhiều tháng trời nghiên cứu, tiêu hao không ít

"vật liệu"

hắn cuối cùng cũng đã có được một sự lý giải nhất định về sự vận hành của Ngũ hành trong cơ thể ta người.

Bọn họ không chỉ khỏe mạnh, ít bệnh tật.

Làn da của họ trở nên mịn màng hơn, tóc đen bóng hơn.

Tuổi thọ của những người già dường như được kéo dài ra.

"Ta phải.

tự mình sáng tạo ra một bộ công pháp mới!

"

Ánh mắt hắn rực sáng.

Hắn không thể đến các phường thị lớn, nơi dễ bị để ý.

Hắnđi thẳng đến tòa lầu lớn nhất, nơi được gọi là

"Vạn Quyển Lâu"

là hiệu sách lớn nhất củ:

phường thị.

Vô số dữ liệu quý giá được hắn ghi chép lại.

Hắn dùng những cây kim bạc, cẩn thận dẫn những luồng linh khí ngũ hành tỉnh khiết, với liểu lượng cực nhỏ, vào trong cơ thể của các vật thí nghiệm.

Ý tưởng tự sáng tạo công pháp, đối với bất kỳ một tu sĩ nào, cũng là một việc kinh thế hãi tục.

Hắn đã

"nhìn thấy"

được sự sắc bén của Kim linh khí, nó có thể tỉnh lọc đi những tạp chất.

Một đêm tại hẻm tối.

Một cú đánh vào gáy.

Một cái bao tải.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập