Chương 17:
Rời đi.
Người nhà cũng không còn,thân nhân không có thì cũng không có ràng buộc tình cảm có thê nói.
Ánh mắt Trần Phàm lộ ra đúng xoắn xuýt,hy vọng,lo lắng chi sắc,diễn dịch đúng cách mà một thiếu niên mới mười một tuổi chưa trải sự đời.
Chỉ riêng cảm tình bài làm không đủ mua chuộc nhân tâm, hắn lập tức liền mở miệng làm gián đoạn Trần Phàm suy nghĩ quá trình, Chất nhi cũng là sống một mình không người thân,sống một mình quá mức gian khổ không người thân.
Chỉ đáng tiếc là đối tượng mục tiêu lần này lại là Trần Phàm,có kiến thức hai đời cộng thêm hiện tại đã là tu sĩ, Trần Phàm có dư thừa sức mạnh thoát khỏi phàm tục gò bó khuân phép.
Cho nên Trần Phàm dứt khoát cự tuyệt,nhưng ý đồ vẫn phải là giả vờ một điểm đóng
vai hợp cách!
với một phàm nhân.
thiếu niên mới lớn đúng nghĩa, Cậu nói tới con nuôi quá mức lớn vấn đề với ta,mà ta cũng có bản thân cha mẹ của mình,cho nên hiện tại ta còn chưa có quyết định với ý định của cậu.
Mong cậu có thể cho ta ít thời gian suy nghĩ rồi mới trả lời cho cậu một cái câu trả lời rõ ràng
Mà những kẻ nghèo hèn,xuất thân thấp bé lại chỉ có thể trong góc cống ngầm sinh tồn dựa vào nhặt rác ăn thịt thối mà sinh sống qua ngày.
Đến nỗi lợi ích mà đối phương nói ra ý đồ “trao đổi lợi ích để ràng buộc Trần Phàm thì hắn chỉ có thể nói nhầm người.
Mặc kệ còn đang bị ghim chặt rõ ràng xít sao, Trần Phàm vẫn có thể cảm giác dễ dàng hất văng hai người ra chạy trốn mà thay vì lập tức phản kháng.
Quả thực là đầu có chút ngứa,muốn dài đầu óc a.
Nếu đổi lại là thiếu niên mười một tuổi khác,thì khi nghe đến hậu đãi hậu hĩnh như vậy chắc chắn lập tức gật đầu đồng ý mà không chút do dự.
Cho nên chúng ta nhận ngươi làm con nuôi đồng thời cung cấp nhà ở sinh hoạt điều kiện tốt hon,để ngươi có cuộc sống hạnh phúc hơn mỗi ngày gian khổ sinh hoạt.
Đồng thời Nguyễn Xuân lấy ra từ dưới bàn một tấm giấy chẳng chịt chữ viết cùng một cái hộp son, Trần Phàm dựa vào thị lực kinh người chú ý tới phía tới nội dung phía trên đại khái là Hắn Trần Phàm đồng ý làm con nuôi,đồng thời ký tên cùng vân tay đã ấn xuống,đại khái!
Đồng thời sắp tới ta dự định tìm cho ngươi một cô vợ sớm để lưu hậu đại nối dõi tông.
đường nhà ngươi,khi đó ta còn cho ngươi thêm một mẫu ruộng.
để khởi nghiệp làm ăn Nghĩ tới đây Trần Phàm không khỏi thầm mắng quả thực là trong thời đại nào cũng thế,/người có tiền có quyền mãi mãi là người thắng,vinh quang ánh sáng chiếu khắp nhà,ai ai cũng kính nể ước mơ ghen tị mà vô pháp đạt tới thành tựu đó.
Dù rằng diễn kỹ của Trần Phàm rất tốt,nhưng khi xong nghe thấy Trần Phàm cự tuyệt mà không chính xác nói đồng ý với quyết định của mình,cậu lập tức cười mị mị nói,/dù có đáp ứng hay không đáp ứng thì hôm nay ngươi cũng đừng hòng đi ra khỏi cái nhà này.
Trần Phàm rất nhanh liền chạy tới nhà của bản thân,móc ra v-ũ k:
hí đi săn tùy thân mang lên trên người.
“Cậu không thể làm thế với ta nha,dầu gì chúng ta cũng là hàng xóm nhiều năm,vì cái gì cậu lại muốn ta làm con nuôi tới như vậy?
Cho nên không ai nợ ai,chưa kể một số người còn thèm hắn thân thể đâu,bây giờ không đi còn chờ đợi khi nào?
Không có gì lợi ích xung đột chỉ có thể là cậu thèm cái thân xác này của hắn,muốn dùng vào mục đích gì đó.
Trong lúc nói chuyện một anh cao to phía sau đã nhấc bàn tay Trần Phàm nhúng ngón cái vào hộp son phía trên chuẩn b:
ị đánh xuống vân tay ấn kí lên tờ khai ký nhận con nuôi phía trên.
Nếu không phải là tu sĩ mang tới sức mạnh cho hắn niềm tin,thì giống như một thiếu niên Phàm nhân khác sợ rằng sẽ nuốt hận mà đi theo kịch bản mà đối phương đã vẽ đi tới đen.
“Nguyên lai là cái này,không phải chỉ là tham gia đi lính thôi sao,giống như đi lính có gì đó nguy hiểm một dạng khiến cho cậu phải ra cách này bảo toàn con trai ngươi một dạng.
Trần Phàm nở nụ cưỡi khẽ,đối phương quả nhiên thèm hắn nhục thân.
“Ai.
nếu chắt nhi có thể đồng ý với điều kiện của chúng ta làm con nuôi thì tốt gì,hà cớ tới mức như thế này là a Cậu khẽ thở dài mệt mỏi nói,dường như đáp ứng làm con nuôi của hắn mới là đúng nghĩa sự tình.
Mang tới hết gia hỏa,một đường chạy nhanh chóng tới cửa hàng bán muối mà đi,đầu cũng không ngoảnh lại ngoái nhìn căn nhà đã lâm vào bốc c-háy biển lửa.
Tả hữu cũng chỉ là mất vài năm mà thôi,đợi ngươi hoàn thành nghĩa vụ trở về thời điểm chúng ta sẽ bồi thường giúp ngươi tìm kiếm cô vợ cộng thêm vài mẫu mẫu đất tốt sinh sôi.
đáng tiếc ngươi ép ta phải bất đắc dĩ làm sự tình này a“ Nguyễn Xuân bất đắc dĩ thở dài,ánh mắt u oán giống như Trần Phàm đã làm gì có lỗi sự tình với hắn một dạng.
“Hừ,làm con nuôi của chúng ta thì không muốn,lại khiến ta làm tới thủ đoạn mạnh,đã như thế đừng trách ta không để ý tình hàng nghĩa xóm láng giềng Nguyễn Xuân một dáng trách trời thương tâm bộ dáng,để người rất nhanh liền nghĩ tới tiền bối trưởng già đối với vãn bối rèn sắt không thành thép bộ dáng.
Dù sao Trần Phàm hắn cũng chưa nhận rõ ràng hạ độc hay công kích gì rảnh rỗi tả hữu hỏi han vấn đề mà bản thân mong muốn rõ ràng,vì sao vô duyên vô cớ cậu lại làm thế với bản.
thân mình.
Sớm muộn đều phải đi tới vùng đất giàu có linh khí hơn mới là sân khấu đang chờ đợi hắn.
Nếu mà cậu tới lập tức tổ hợp quyền cưỡng chế tháo bỏ khớp tứ chỉ rồi cho ăn thuốc độc khống chế thì Trần Phàm sẽ ngay lập tức phản kháng điều này đối với tu sĩ tới nói quá mức đơn giản.
Đồng thời trong quá trình đó có mang lại giá trị lợi ích cá nhân hay không mà thôi,dù sao đố với một đứa trẻ mười một tuổi mà nói,đang sống nhờ ăn trăm nhà lớn lên tất nhiên tâm lí cũng có cảm kích suy nghĩ các loại tình cảm.
Cho tới anh em hàng xóm thường giúp đỡ Trần Phàm đã từng ăn trăm nhà lớn lên?
Tình cản đã sớm trả hết từ lâu,hơn một năm qua con mồi đi săn phần lớn là tặng quà cho những ngưò đã từng giúp đỡ hắn.
Vì đều là phàm nhân,cho nên Trần Phàm cũng không lo lắng cậu có thể dùng thủ đoạn gì tới gim hắn đi vào khuôn khổ nề nếp.
Còn dùng tu sĩ thủ đoạn tới uy hiếp phàm nhân?
Trần Phàm mới không rảnh rối như vậy,trang bức với phàm nhân rảnh rỗi mà vô bổ,cũng không có mang lại giá trị lợi ích nào cho Trần Phàm,tội gì đâu?
Cho tới cảm xúc giá trị thỏa mãn?
Trần Phàm biểu thị làm người hai đời,sống lại một thế đã quá hạnh phúc,còn có thể được trường sinh,gân gà cảm xúc thỏa mãn thì có thể làm được cái gì?
Lần này đi,có lẽ sẽ không trở về nữa,cho nên đốt đi không lưu lại tưởng niệm gì,đến cửa hàng mua chút muối bổ sung cơ thể cần thiết liền rời đi,đạp vào con đường trường sinh không lối về.
“Truy,nhanh đuổi tới bắt tiểu tử đó lại a.
“Cũng không phải là sự tình gì lón,sắp tới phía trên chính quyền có trưng binh mộ lính,ngươ thay thế nhà chúng ta đi lính chính là.
Dù sao khi đi trở vềngoài trừ một chút da lông con mổi thì trên thân Trần Phàm chỉ có tấm cung.
sắt cùng hơn chục mũi tên cùng dao găm tùy thân nhét bên hông.
Nếu đổi lại phàm nhân thiếu niên khác có lẽ sẽ động tâm,nhưng Trần Phàm lại chí không ở một chỗ này.
Làm Trần Phàm do dự giây lát mà không đáp ứng đồng ýhay không,Nguyễn Xuân đã ngay lập tức biết chuyện này sẽ có khó khăn.
Thị lực,thính giác,cảm giác,lực phản ứng đều gấp vài lần người thường,trong măt Trần Phàn động tác của mọi người rõ ràng chậm như rùa,giống như tua chậm một bộ phim một dạng,để Trần Phàm cảm giác giống supper man một dạng có thể làm đủ loại mà người thường không thể phát giác sự việc diển ra.
“Súc sinh a
Nếu cứ theo một cái khuân phép phàm tục đi cân nhắc,thì cần gì tu cái gì sĩ.
Nói xong liền liếm mắt hai vị trung niên khủng vũ hữu lực đằng sau Trần Phàm một cái ánh mắt lập tức hai người hiểu ý tả hữu tiến lên giữ chặt gim hắn xuống.
“Cậu cũng không thể làm ta không rõ ràng sự tình đi,nếu có cái gì có thể để ta giúp đỡ,cậu cú nói ra chính là.
anh em hàng xóm láng giềng còn giúp đỡ nhau,hà cớ gì tới mức tương tàn cưỡng ép này.
Trần Phàm buồn bã nói.
Một đám thùng cơm,phế vật vô dụng.
Còn chờ ở đó ngây ngốc làm gì,mười phút sau còn không bắt lại được hắn thì ngươi sẽ bị thay thế chờ sung quân danh ngạch thay tiểu tử đó!
Lo lắng vấn đề chung quy bắt nguồn từ không biết đối phương đánh chủ ý gì,đang chờ đợi bản thân gì sự tình không rõ ràng.
Nhưng ngay lúc này, Trần Phàm bộc phát lực lượng thân thể như hổ báo đã nằm im chờ sức phát động một dạng nháy.
mắt bùng lên sức mạnh tránh thoát hai người trung niên gò bó,bật nhảy giây lát tiền tông cửa xổ mà tránh thoát ra ngoài.
Mặc kệ phía sau âm thanh gào thét phía sau đủ loại âm thanh.
Dù rằng không có mâu thuẫn cá nhân gì nha,làm sao lại vô duyên vô có tới như vậy đâu a?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập