Chương 7: Kiến tạo động phủ

Chương 7:

Tinh luyện linh gạo

Dù rằng điều này không cần thiết,ân tuyệt không phải là do hắn rảnh rỗi mang lại.

Từng giọt mồ hôi lăn dài trên vầng trán trẻ con, chảy xuống cằm, rồi nhỏ giọt xuống mảnh đất nâu màu mỡ, hòa cùng hương thơm ngai ngái của lúa non.

Một giọt lĩnh dịch, dược hiệu bằng mười bát cháo linh gạo.

Mùa thu gõ cửa ngọn núi Thanh Linh bằng những cơn gió se se lạnh.

Lần đầu tiên, hắn quá hấp tấp.

Ngọn Lửa b-ùng Lên.

"Một sợi pháp lực.

"

hắn thầm nói trong lòng.

"Chỉ là một bước chân đầu tiên trên con đường vạn dặm.

"

Đó là mùi của sự sống, mùi của hy vọng.

"Nóng quá!

Nóng quá!

"

"Há có thể vì một chút khó khăn mà bỏ cuộc?

"

Cánh đồng linh gạo mà Trần Phàm đã đổ mồ hôi vun trồng suốt mấy tháng qua giờ đây đã ngả sang một màu vàng óng ả.

Nghĩ đến đây, hắn lại cảm thấy tràn đầy động lực.

Hắn cần một thứ gì đó tỉnh khiết hơn.

Hắn đang

"quan sát".

Ánh mắt hắn trở nên kiên định.

Sự cô độc không thể đánh gục được hắn.

Nó chỉ làm cho ý chí của hắn thêm sắt đá.

Quả cầu lửa to bằng quả bóng rổ, gào thét bay đi.

và nổ tung cách con bọ đến ba mét, để lại một cái hố đen sì trên ruộng.

Không khí khô và trong vắt, mang theo hương thơm ngọt ngào của lúa chín.

Hắn nhớ lại một ghi chép trong một quyển sách tạp nham của Trần Nhị Cẩu:

có thể dùng lửa để tĩnh luyện linh thực, chắt lọc ra

"linh dịch".

Đối với một thằng nhóc mười tuổi, đây đã là một công việc kinh người.

Đây là dữ liệu.

Dữ liệu quý giá hơn cả vàng.

Sau vụ thu hoạch đầu tiên, Trần Phàm biết rằng, chỉ ăn linh gạo thôi là không đủ.

Tốc độ tu luyện vẫn quá chậm.

Hắn bắt đầu từ việc mở rộng mảnh ruộng hiện có lên khoảng năm mẫu (khoảng 1.

8 hecta)

Đây không chỉ là nguồn lương thực.

Đây là phòng thí nghiệm, là nhà máy sản xuất, là nền tảng kinh tế của cả một

"đế chế hắc thủ"

trong tương lai.

Con đường này, dù có khó khăn đến đâu, hắn cũng phải đi đến cùng.

"Ta.

mới có một.

Còn thiếu chín mươi chín sợi nữa.

Z „„ v'

Thành công rồi!

Trần Phàm nhìn đống than, mặt đen lại không khác gì chúng.

Z < –

"Mỗi một sợi, có lẽ đều khó khăn như leo một ngọn núi.

"

Hắn cẩn thận bỏ vào một ítlinh gao đã được xay nát, sau đó bắt đầu dẫn hỏa.

Phàm gạo quý giá của hắn đã biến thành carbon,do làm thí nghiệm cho nên hắn quyết định thử sức với phàm gạo trước.

"Nhưng ta vẫn phải đi tới.

"

Nhưng hắn không rời mắt khỏi

"đữ liệu"

của mình.

Hắn đang ghi nhớ, phân tích, tìm ra quy luật sinh trưởng của loại linh thực này.

Quần áo vải thô của hắn đã sòn cũ, rách vài chỗ, nhưng ánh mắt hắn lại sáng ngời một cách lạ thường.

Trần Phàm đứng hình.

"

X(5)

Z:

Dùng Hỏa Cầu Thuật như dùng dao mổ trâu để giết ruồi!

Hiệu quả quá thấp!

Lãng phí pháp lực!

"

Hắn bỏ ra một tuần, dùng đất sét tìm kiếm được, nặn thành một cái lò nhỏ, hình dáng trông khá.

trừu tượng.

Ban đêm, khi ánh trăng bạc treo cao trên đỉnh núi, hắn không ngủ.

Trần Phàm hét lên, tay vung ra một quả Hỏa Cầu Thuật.

"Kiếp này, ta mới mười tuổi.

Dù chỉ có ngũ linh căn hạ phẩm, dù khỏi đầu là một nông dân.

"

Cái lò đất nứt ra.

Bên trong là một đống than đen.

Với khí lực của một tu sĩ Luyện Khí tầng một, và sự trợ giúp của Hỏa Cầu Thuật dùng để đố cỏ dại, hắn bắt đầu một công trình khai hoang vĩ đại.

Trần Phàm đứng giữa cánh đồng của mình, ngẩng mặt lên, hít một hơi thật sâu.

Hắn không đặt mục tiêu 5 km2 ngay lập tức.

Đó là một mục tiêu phi thực tế.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sợi pháp lực mộc hệ duy nhất, mỏng manh như sợi tơ, đang yên tĩnh nằm trong đan điền.

Hắn dùng Hỏa Cầu Thuật đánh lửa đốt than nóng đỏ lên, nung cái lò đất cho đến khi nó cứng lại.

Hắn không uống ngay.

Hắn ngồi xuống, bắt đầu ghi chép lại toàn bộ quá trình, từ nhiệt độ, thời gian, cho đến cảm nhận của mình.

"Nhưng ta đã được sống lại.

Ta đã có được cơ hội chạm vào thế giới siêu phàm này.

"

"Luyện Khí Quyết nói, Luyện Khí một tầng sơ kỳ cần ngưng tụ ra mười sợi.

Trung kỳ cần ba mươi, hậu kỳ cần sáu mươi, đỉnh phong phải là một trăm sợi viên mãn.

"

Đây là một công việc đòi hỏi sự tình tế.

Hắn chỉ có một sợi pháp lực, phải chia nó ra thành những luồng cực nhỏ duy trì,cung cấp trong quá trình tỉnh luyện sẽ tiêu hao tỉnh lực rất nhiều.

Hắn quay vào nhà, cầm bát linh dịch lên.

Bởi vì hắn không còn con đường nào khác để đi.

Dưới ánh nắng chiểu, từng hạt lúa như chứa đựng một vì sao nhỏ, lấp lánh những hạt linh quang li ti.

Âm thanh côn trùng rả rích trong đêm.

Gió núi thối qua, mang theo hơi lạnh thẩm qua lớp át mỏng.

Còn ở đây, hắn chỉ có một mình.

Cả cánh đồng, trong mắt hắn, đã biến thành một phòng thí nghiệm sinh học khổng lồ.

"BÙM"' một tiếng.

"C-hết này!

"

Mùi thơm của lúa, mùi của đất, và cả linh khí tỉnh khiết từ lòng đất tỏa ra, tạo thành một thứ không khí khiến cho lòng người thư thái đến lạ.

"Bình tĩnh.

Thất bại là mẹ của thành công.

"

Hắn tự an ủi.

"Chỉ là.

cái này gạo ăn này hơi tốn kém.

"

Hắn quyết định thử.

Một mình trên ngọn núi hoang vu này.

Một mình đối mặt với tất cả.

Thỉnh thoảng, một con

"Phệ Linh bo"

đáng ghét lại xuất hiện, định găm lá lúa non.

Hắn nhổ.

từng cọng cỏ dại.

Đôi bàn tay, vốn thuộc về một đứa trẻ, giờ đây chai sần và dính đầy bùn đất.

Hắn cảm nhận được sự sống đang sinh sôi, nảy nở.

Một cảm giác hưng phấn xen lẫn với sự mệt mỏi tích tụ của những ngày tháng lao động, len lỏi dưới từng tấc da.

Đêm đó, hắn không ngủ.

Hắn ngồi trên mái nhà, nhìn lên bầu trời đầy sao.

Bên trong, không phải là than đen.

Đống bã gạo đã biên thành màu.

vàng sậm.

Và ở đáy lò, c‹ một lớp chất lỏng trong vắt, chỉ khoảng vài giọt.

Phương pháp luyện ra than từ củi đều có sách hướng dẫn làm,cái kiến thức này chỉ cần cơ bản thử nghiệm vài lần là sẽ hiểu.

Nhưng rồi, một ngọn lửa kiên định lại bùng lên trong mắt hắn.

Nhịp tim hắn đập đều và mạnh mẽ.

Hắn có thể cảm nhận được từng tia khí tức ấm áp đang vận chuyển trong kinh mạch.

Hắn đang dùng linh giác yếu ớt của mình, bao trùm lấy cả cánh đồng.

Thêm nữa,hoang sơn đã lĩnh,thứ không thiếu nhất chính là gỗ.

Hắn cẩn thận chắt vài giọt được địch đó ra một cái bát nhỏ.

Lần này hắn cẩn thận hon.

Hắn giữ cho ngọn lửa chỉ leo lét.

"Phải nắm rõ nhiệt độ.

không thể hấp tấp.

"

Hắn tự nhủ, bàn tay run lên vì mệt mỏi và hưng phấn.

Một cái

"lò luyện đan"

phiên bản nhà nông đã ra đời.

Gió thổi qua, cả cánh đồng xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng của mùa màng, xen lẫn với tiếng suối róc rách chảy từ một khe núi xa xa.

Sau một canh giờ, phàm gạo trong môi trường chân không dần dần hòa tan, một mùi thơm thanh ngọt lan tỏa ra.

Hắn ngồi xếp bằng bên bờ ruộng, nhắm mắt lại.

Nó trong như sương mai, tỏa ra một mùi hương khiến cho tỉnh thần hắn cũng phải rung động.

Đó là thành quả của gần nửa năm khổ luyện, là niềm hy vọng duy nhất của hắn.

Nhưng không phải để tu luyện.

Một cảm giác cô độc sâu sắc bất chọt trào dâng.

Hắn hồi hộp mở nắp lò.

Con bọ, không hề hấn gì, khinh bỉ liếc hắn một cái rồi bay đi mất.

Hắn nhớ lại kiếp trước.

Dù bận rộn, dù đầy âm mưu, nhưng xung quanh hắn luôn có người.

Có đối thủ, có đối tác, có cả gia đình.

Ban ngày, người ta (nếu có)

sẽ thấy một bóng dáng nhỏ bé, lom khom trên cánh đồng.

Để nuôi sống bản thân, và quan trọng hơn, để có tài nguyên tiếp tục cái sự nghiệp tu tiên

"tại gia"

này, Trần Phàm dồn toàn bộ tâm huyết vào mảnh ruộng linh gạo.

Hắn không nản lòng.

Hắn sửa lại cái lò, bắt đầu lần thứ hai.

Hắn quan sát sự biến đổi của linh khí trong từng cây lúa.

Hắn cảm nhận chúng hấp thụ linh khí từ trong đất, từ trong không khí, từ trong những giọt mưa

"nhân tạo"

mà hắn đã ban cho

"Kiếp trước, ta già nua trong thời đại mạt pháp, sống cả một đời tầm thường trong mắt những kẻ truy cầu siêu phàm.

"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập