Chương 23: Trơ Trẽn Giữa Đại Sảnh – Một Bước Vào Tàng Thư Các

Hắn quyết định.

Lần này, hắn sẽ không nhịn nữa.

Đợi đến khi Đại trưởng lão kết thúc bài phát biểu, và mọi người bắt đầu tản ra chúc mừng Tiêu Vô Cực, Tiêu Biệt Ly hắng giọng, rồi.

chen ngang.

"Đại trưởng lão, Nhị Trưởng Lão, phu nhân!"

Hắn bước lên phía trước, vẻ mặt đầy vẻ sốt sắng, còn không quên quẹt một vệt dầu mỡ từ đùi gà lên khóe miệng.

"Tiểu tử có một thỉnh cầu!

"Tiêu Thiên Hùng, Nhị Trưởng Lão Tiêu gia, người có vẻ mặt uy nghiêm, nhìn Tiêu Biệt Ly.

Ông ta khẽ cau mày, dường như không muốn để hắn phá hỏng bầu không khí vui vẻ.

"Biệt Ly, có chuyện gì?

Chuyện này đợi sau cũng được."

"Không được ạ!

Chuyện này rất quan trọng!"

Tiêu Biệt Ly kêu lên, giọng đầy vẻ oan ức.

"Tiểu tử cũng khai khiếu rồi, cũng là Bính đẳng tư chất!

Dù không bằng đệ đệ Tiêu Vô Cực, nhưng tiểu tử cũng muốn được đóng góp cho gia tộc!

"Tiêu Vô Cực đứng cạnh, khẽ cười khẩy.

"Ngươi đóng góp cái gì?

Một phế vật Bính đẳng như ngươi thì làm được gì?"

Tiêu Biệt Ly không thèm để ý đến Tiêu Vô Cực, hắn tiếp tục nhìn Tiêu Thiên Hùng và Đại trưởng lão.

"Tiểu tử biết mình tài hèn sức mọn, không dám mơ đến Tụ Linh Đan hay công pháp Huyền cấp.

Nhưng tiểu tử nghĩ, để không làm gánh nặng cho gia tộc, tiểu tử cần phải có một chút tài nguyên cơ bản để tu luyện a!

Nếu không, làm sao tiểu tử có thể xứng đáng là người của Tiêu gia?

Chẳng lẽ, Tiêu gia lại muốn để con cháu mình trở thành phế vật mãi mãi sao?"

Những lời này, vừa nghe thì thấy hợp lý, nhưng lại mang theo một chút

"lời lẽ uy hiếp"

trắng trợn.

Nếu Tiêu gia không cấp tài nguyên cho hắn, chẳng khác nào đang thừa nhận mình bỏ rơi con cháu, hoặc tệ hơn là thừa nhận Tiêu gia

"tạo ra"

phế vật.

Tiêu Thiên Hùng và Đại trưởng lão nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ khó xử.

Lời của Tiêu Biệt Ly tuy có phần trơ trẽn, nhưng lại đánh đúng vào thể diện của Tiêu gia.

Họ không thể nào để một đệ tử chính tông, dù là Bính đẳng, lại không có lấy một hạt linh đan cơ bản nào.

"Khụ khụ.

.."

Đại trưởng lão ho nhẹ.

"Biệt Ly nói cũng có lý.

Dù tư chất của con không bằng Tiêu Vô Cực, nhưng dù sao con cũng là đệ tử của Tiêu gia.

Không thể để con chịu thiệt thòi.

"Tiêu Biệt Ly lập tức mặt mày hớn hở, nhưng trong lòng lại cười thầm.

"Biết ngay mà!

Mặt dày không ăn được, nhưng mặt dày đúng lúc thì lại ăn được cả con trâu!"

"Vậy thì.

.."

Đại trưởng lão trầm ngâm một lát.

"Ta sẽ cho con một viên Tụ Linh Đan hạ phẩm mỗi tháng, và được phép vào Tàng Thư Các chọn một quyển bí tịch Hoàng cấp sơ phẩm.

Thế nào?"

Tụ Linh Đan hạ phẩm, bí tịch Hoàng cấp sơ phẩm.

Nghe có vẻ khiêm tốn, nhưng đối với một

"phế vật Bính đẳng"

như hắn, đây đã là một sự ban thưởng không tồi.

Quan trọng hơn, hắn đã thành công chen chân vào

"Tàng Thư Các"

Nơi đó, tuy chỉ chứa bí tịch Hoàng cấp, nhưng lại có rất nhiều sách ghi chép về linh thảo, trận pháp, và những kiến thức cơ bản mà kiếp trước hắn đã bỏ qua vì mải mê với công pháp cao cấp.

Và hơn hết, nó là một cái cớ hoàn hảo để hắn.

lén lút tìm kiếm thứ khác.

Tiêu Biệt Ly lập tức quỳ xuống, vẻ mặt cảm kích đến rớt nước mắt, như thể Đại trưởng lão vừa ban cho hắn cả giang sơn.

"Đa tạ Đại trưởng lão, đa tạ Nhị Trưởng Lão!

Tiểu tử tuyệt đối sẽ không phụ lòng tin của gia tộc!

Tiểu tử sẽ cố gắng tu luyện, dù không bằng đệ đệ Tiêu Vô Cực, nhưng cũng sẽ trở thành một người hữu dụng!

"Tiêu Thiên Hùng và Đại trưởng lão nhìn hắn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Tên này tuy tư chất tệ, nhưng dường như biết điều, biết an phận.

Dù sao thì cũng không đến nỗi quá tệ.

Chỉ có Tiêu Vô Cực, đứng cạnh, nhìn Tiêu Biệt Ly với ánh mắt khó chịu.

Hắn ta cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không thể nói ra.

Nụ cười

"ngây ngô"

của Tiêu Biệt Ly, cái cách hắn ta

"cảm kích"

đến mức lố bịch, tất cả đều khiến Tiêu Vô Cực cảm thấy như có một sợi dây gai đang quấn quanh tim.

Hắn có cảm giác Tiêu Biệt Ly đang chơi khăm hắn, nhưng lại không có bằng chứng.

"Được rồi, được rồi, đứng dậy đi."

Tiêu Thiên Hùng phất tay.

"Mọi người tiếp tục đi, hôm nay là ngày vui của Tiêu gia!

"Tiêu Biệt Ly đứng dậy, trên mặt vẫn còn vương vấn vẻ

"cảm kích"

"ngây thơ"

Hắn khẽ liếc nhìn Tiêu Vô Cực, khóe môi ẩn chứa một nụ cười nhạt.

"Tiêu Vô Cực, đệ cứ tưởng ta chỉ là một kẻ phế vật sao?

Những gì đệ thấy, chỉ là thứ ta muốn đệ thấy thôi.

"Hắn nhét nốt miếng bánh vào miệng, rồi lặng lẽ rút lui về phía phòng mình.

Viên gạch thứ hai đã được đặt.

Viên gạch này, được trát bằng vữa của sự trơ trẽn và nước mắt của sự giả dối.

Nhưng nó chắc chắn, vững chãi, và đang dẫn hắn từng bước, từng bước, đến con đường Ma Tôn vĩ đại.

Đêm nay, hắn sẽ không ngủ.

Đêm nay, hắn sẽ bắt đầu khai thác

"mỏ vàng"

linh khí của mình, với một viên Tụ Linh Đan hạ phẩm làm mồi nhử, và một bộ bí tịch Hoàng cấp làm vỏ bọc.

Con đường vô sỉ, mặt dày, giờ mới thực sự bắt đầu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập