Chương 27: Cúi Đầu Giữa Sân Võ, Ngẩng Đầu Trong Đan Điền

"Hừm, lại ngủ nướng đến giờ này à?"

Tiêu Vô Cực đột nhiên lên tiếng, giọng điệu mang theo sự châm chọc khó chịu.

"Giờ đây, dù có ngủ bao nhiêu cũng không thể biến Bính đẳng thành Giáp đẳng được đâu, Tiêu Biệt Ly.

Chi bằng hãy chấp nhận số phận đi."

Hắn nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã nhưng lời nói lại đầy gai nhọn.

Tiêu Biệt Ly khẽ run rẩy, đôi vai hơi co lại.

Một sự run rẩy nhẹ nhàng, vừa đủ để Tiêu Vô Cực cảm thấy hả hê, vừa đủ để Tiêu Phụ và Tiêu Mẫu mặc định rằng hắn đang bị tổn thương.

Nhưng bên trong, một ngọn lửa cuồng nộ đang cháy âm ỉ.

Ngủ nướng?

Hắn đã thức trắng đêm để tu luyện, để vượt qua cái rào cản Bính đẳng mà cả đời Tiêu Vô Cực cũng không thể hiểu được!

Ngủ nướng cái quỷ!

"Ly nhi, đừng nói những lời đó!"

Tiêu Mẫu khẽ cau mày, nhưng giọng điệu lại không có chút trách cứ nào, chỉ là một lời nhắc nhở chiếu lệ.

Ngay cả sự

"bảo vệ"

này cũng chỉ là một màn kịch nhỏ để giữ thể diện.

Tiêu Phụ cuối cùng cũng ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Tiêu Biệt Ly.

"Đúng vậy, Chiến nhi.

Dù sao cũng là huynh đệ.

Chỉ là.

Biệt Ly à, con cũng nên biết vị trí của mình.

Nếu không có tư chất, thì hãy nỗ lực gấp mười, gấp trăm lần người khác.

Đừng để lỡ dở cả đời."

Ông nói, giọng điệu mang theo sự thất vọng và một chút

"chỉ bảo"

của một gia chủ.

Tiêu Biệt Ly cúi gằm mặt, bàn tay đang cầm đôi đũa khẽ siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén sự phẫn nộ đang trào dâng.

"Con.

con biết rồi, phụ thân.

Con sẽ cố gắng."

Giọng hắn lí nhí, đầy vẻ cam chịu, như một con chó nhỏ đang bị chủ mắng.

Trong khoảnh khắc đó, Tiêu Biệt Ly cảm thấy sự khinh miệt từ Tiêu Vô Cực , sự thờ ơ từ Tiêu Phụ, và sự khách sáo từ Tiêu Mẫu như những mũi kim châm vào da thịt.

Nhưng hắn không hề tức giận.

Không, sự tức giận chỉ là một cảm xúc phù phiếm.

Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo tột cùng, một quyết tâm sắt đá đang cuộn trào trong huyết quản.

"Các người cứ đợi đấy, "

hắn thầm nhủ,

"Màn kịch của ta mới chỉ bắt đầu.

Đến khi vở diễn kết thúc, ta sẽ cười vào mặt các ngươi, như cách các ngươi đang cười vào mặt ta bây giờ.

"Bữa ăn trôi qua trong bầu không khí ngột ngạt.

Tiêu Biệt Ly cố gắng ăn một cách từ tốn, không dám ngẩng đầu lên.

Hắn biết, mỗi hành động của hắn đều đang được quan sát, được đánh giá.

Hắn phải giữ vững hình tượng của một kẻ yếu đuối, kém cỏi, nhưng lại có chút

"tự trọng"

(mà thực ra là

"mặt dày"

không muốn làm phiền người khác.

Sau bữa ăn, Tiêu gia có một buổi tập luyện thường lệ tại sân võ.

Đây là nơi những thiên tài như Tiêu Vô Cực phô diễn sức mạnh, còn những người như Tiêu Biệt Ly thì.

bị bỏ lại phía sau.

Tiêu Biệt Ly đến sân võ muộn hơn một chút, vẫn với vẻ mệt mỏi thường thấy.

Hắn thấy Tiêu Vô Cực đang đứng giữa sân, chỉ đạo một đám đệ tử trẻ tuổi luyện tập.

Mỗi động tác của Tiêu Vô Cực đều dứt khoát, mạnh mẽ, khí lực cuồn cuộn tỏa ra.

Hắn đang trình diễn một bộ quyền pháp trung cấp,

"Tật Phong Quyền"

, mỗi cú đấm đều tạo ra tiếng xé gió, uy lực phi thường.

Các đệ tử xung quanh nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ và sùng bái.

"Vẫn còn lề mề thế à, phế vật?"

Tiêu Vô Cực liếc nhìn Tiêu Biệt Ly, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.

"Nếu không có tư chất, thì ít nhất cũng phải có sự cần mẫn chứ.

Ngươi nghĩ Tiêu gia nuôi ngươi chỉ để cho ngươi ăn không ngồi rồi sao?"

Lời nói của Tiêu Vô Cực vang vọng khắp sân võ, khiến các đệ tử khác không khỏi nhìn về phía Tiêu Biệt Ly với ánh mắt thương hại, hoặc khinh thường.

Tiêu Biệt Ly cảm thấy như mình đang đứng giữa một sân khấu lớn, và mọi ánh mắt đều đổ dồn vào vai diễn

"kẻ thua cuộc"

của hắn.

Hắn cúi đầu, vội vàng đi đến góc sân vắng vẻ nhất, nơi có vài bao cát cũ kỹ và những cây mộc nhân đã mục nát.

Đây là

"lãnh địa"

của hắn, nơi mà không ai muốn đặt chân đến.

"Ta.

ta xin lỗi, đệ đệ.

Ta sẽ cố gắng."

Hắn nói, giọng lí nhí.

Tiêu Vô Cực cười khẩy, lắc đầu.

"Thôi bỏ đi.

Đừng làm ta mất hứng.

Cứ luyện tập cái bộ Hoàng Cấp Luyện Khí Quyết rách nát của ngươi đi.

Đừng làm vướng mắt ta là được.

"Tiêu Biệt Ly không nói gì thêm.

Hắn ngồi xuống, bắt đầu thực hiện

"Hoàng Cấp Luyện Khí Quyết"

Hắn cố tình thực hiện các động tác một cách chậm chạp, gượng gạo, như thể mỗi lần vận khí đều phải vắt kiệt sức lực.

Hắn thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán, khuôn mặt nhăn nhó vì

"khó khăn"

Tuy nhiên, trong sâu thẳm, dòng khí lực trong kinh mạch hắn đang vận hành nhanh như vũ bão, mạnh mẽ và thông suốt.

Năng lượng trời đất không ngừng được hấp thụ, tinh luyện, rồi lại hòa vào đan điền.

Hắn đang dùng thân thể Bính đẳng để thực hiện Hoàng Cấp Luyện Khí Quyết một cách hoàn hảo nhất, nhanh gấp mười lần người bình thường, nhưng bề ngoài lại tỏ vẻ như đang vật lộn với từng chút khí lực mong manh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập