Hắn vận hành
"Hoàng Cấp Luyện Khí Quyết"
đến chu thiên thứ ba, cơ thể đột nhiên khẽ rung lên.
Một luồng khí nóng ấm lan tỏa khắp người, báo hiệu một bước tiến nhỏ.
Đây là lúc!
Tiêu Biệt Ly đột nhiên
"ho khan"
vài tiếng, cơ thể lảo đảo như sắp ngã.
Hắn nhanh chóng đứng dậy, vung tay lên, cố gắng thực hiện một cú đấm vào bao cát.
Cú đấm trông có vẻ yếu ớt, nhưng lại mang theo một chút lực đạo bất ngờ, khiến bao cát khẽ lung lay.
Một tiếng
"À"
nhỏ phát ra từ một đệ tử trẻ tuổi đang đứng gần đó.
Hắn ta là Tiêu Minh, một người có tư chất Bính đẳng như Tiêu Biệt Ly, nhưng lại yếu hơn nhiều, và luôn bị Tiêu Vô Cực bắt nạt.
Tiêu Minh nhìn thấy cú đấm của Tiêu Biệt Ly, đôi mắt mở to.
"Biệt Ly ca.
huynh vừa.
vừa đấm vào bao cát đó!
"Tiêu Biệt Ly giả vờ giật mình, rồi nhìn bao cát với vẻ ngạc nhiên tột độ.
"Thật sao?
Ta.
ta cũng không biết nữa.
Ta chỉ nghĩ mình phải cố gắng hơn nữa.
.."
Hắn gãi đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ vừa mừng rỡ vừa khó tin, như thể vừa nhặt được một thỏi vàng giữa đường.
Tiêu Minh chạy đến, vỗ vai Tiêu Biệt Ly.
"Thật mà!
Huynh xem, nó lung lay kìa!
Mặc dù chỉ là một chút, nhưng rõ ràng là có lực hơn trước rồi!
"Tiếng ồn ào nhỏ này lập tức thu hút sự chú ý của Tiêu Vô Cực .
Hắn dừng động tác, cau mày nhìn về phía Tiêu Biệt Ly.
"Có chuyện gì mà ầm ĩ thế?"
Tiêu Minh, tuy sợ Tiêu Vô Cực , nhưng vẫn không nhịn được mà nói:
"Bẩm thiếu gia, Tiêu Biệt Ly ca vừa rồi.
vừa đấm vào bao cát, nó lung lay rồi ạ!
"Tiêu Vô Cực nghe vậy thì bật cười khẩy, tiếng cười mang theo sự chế giễu rõ rệt.
"Ồ?
Vậy sao?
Để ta xem nào."
Hắn bước đến, khuôn mặt đầy vẻ không tin tưởng.
Hắn nhìn bao cát, rồi nhìn Tiêu Biệt Ly, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can hắn.
"Huynh định nói rằng huynh đã có tiến bộ?"
Tiêu Vô Cực nhướng mày, giọng điệu đầy vẻ trêu ngươi.
"Một kẻ Bính đẳng rách nát như huynh mà lại có tiến bộ sao?
Hay là do bao cát đã mục nát rồi?"
Hắn dùng ngón tay thon dài, khẽ chạm vào bao cát.
Tiêu Biệt Ly vội vàng cúi đầu.
"Không.
không phải vậy đâu, đệ đệ.
ta chỉ là vận may mà thôi.
Có lẽ là do ta đã cố gắng hết sức, rồi vô tình.
Hắn lắp bắp, khuôn mặt đỏ bừng vì
"ngại ngùng"
, nhưng trong lòng lại đang cười như điên.
"Vận may!
Chính là thứ này!
Hắn sẽ tin vào vận may, chứ không bao giờ tin vào nỗ lực của ta.
"Tiêu Vô Cực nhìn vẻ mặt
của Tiêu Biệt Ly, rồi lại liếc nhìn bao cát.
Đúng là có chút lung lay thật, nhưng lực đạo yếu ớt đến đáng thương.
Hắn không khỏi lắc đầu, trong mắt tràn đầy sự khinh thường.
"Vận may à?
Hừm, đúng là phế vật thì chỉ biết bám víu vào vận may.
Một cú đấm yếu ớt thế này mà cũng coi là tiến bộ sao?
Các ngươi đúng là ếch ngồi đáy giếng."
Hắn phẩy tay, vẻ mặt đầy vẻ chán ghét.
"Đừng làm ta mất thời gian nữa.
Tiếp tục luyện tập đi.
"Tiêu Vô Cực quay lưng đi, tiếp tục chỉ đạo các đệ tử khác, vẻ mặt hờ hững như thể Tiêu Biệt Ly chỉ là một hạt bụi không đáng bận tâm.
Tiêu Biệt Ly nhìn bóng lưng Tiêu Vô Cực , khóe môi khẽ cong lên một cách vô hình.
Hắn thành công rồi!
Hắn đã gieo vào lòng Tiêu Vô Cực một hạt giống của sự coi thường, khiến hắn ta tin rằng mọi
"tiến bộ"
của Tiêu Biệt Ly chỉ là may mắn hoặc là trò hề.
Đây chính là mục tiêu của hắn:
tạo ra một
"mặt nạ"
vững chắc, che giấu đi tốc độ tu luyện khủng khiếp của bản thân.
"Vận may sao?"
Tiêu Biệt Ly lặp lại trong đầu, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên.
"Đúng vậy, vận may.
Vận may của kẻ trùng sinh, vận may của kẻ vô sỉ, mặt dày.
Các ngươi cứ cười đi.
Cứ khinh miệt đi.
Đến một ngày nào đó, vận may này sẽ nghiền nát tất cả các ngươi.
"Hắn nhắm mắt lại, lại tiếp tục vận hành Hoàng Cấp Luyện Khí Quyết, lần này là với tốc độ nhanh hơn, cường độ mạnh mẽ hơn.
Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và những màn kịch của hắn cũng chỉ mới bắt đầu.
Từ giờ trở đi, mỗi ngày, hắn sẽ
"vô tình"
để lộ ra một chút
nhờ
"vận may"
và
"ý chí kiên cường"
, từng bước, từng bước một, xây dựng lên một hình tượng
"thiên tài Bính đẳng"
khác biệt.
Hình tượng đó sẽ là vỏ bọc hoàn hảo cho Ma Tôn tương lai.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập