Chương 30: Kẻ May Mắn Nhất Tiêu Gia

Từ ngày đó, Tiêu Biệt Ly cứ mỗi ngày lại

"vô tình"

tạo ra một

"kỳ tích"

nhỏ.

Lúc thì hắn

"vô tình"

đỡ được một đòn mạnh hơn dự kiến của một đệ tử khác trong lúc luyện tập.

Lúc thì hắn

"vô tình"

phá tan một khối đá lớn hơn bình thường.

Mỗi lần như vậy, hắn đều trưng ra vẻ mặt ngạc nhiên, thán phục chính mình, và sau đó là sự khiêm tốn thái quá khi được Tiêu Vô Cực

"chỉ giáo.

"Các đệ tử bắt đầu xì xào.

Một số người bắt đầu gọi Tiêu Biệt Ly là

"Kẻ may mắn nhất Tiêu gia."

Một số khác thì nửa tin nửa ngờ, cho rằng hắn có

"ý chí sắt đá"

nên mới có thể vượt qua giới hạn của tư chất Bính đẳng.

Chỉ có Tiêu Vô Cực là vẫn giữ thái độ khinh miệt không đổi.

Hắn tin rằng tất cả chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, là trò hề của một tên phế vật đang cố gắng gây chú ý.

Cho đến một ngày.

Sân luyện võ Tiêu gia lại chật kín người.

Hôm nay là ngày kiểm tra định kỳ sức mạnh của các đệ tử nội môn.

Mỗi đệ tử sẽ phải tung một cú đấm vào Khí Lực Thạch, một tảng đá đặc biệt có khả năng đo lường sức mạnh nội tại.

Kết quả sẽ được ghi lại, và những người có thành tích kém sẽ phải chịu phạt.

Tiêu Biệt Ly đứng xếp hàng, vẻ mặt đầy vẻ lo lắng, tay chân run rẩy nhẹ.

Hắn cố tình nheo mắt lại, ra vẻ như đang tính toán, đo lường mọi thứ một cách vô cùng phức tạp.

Hắn còn lẩm bẩm:

"Trời ơi, cái Khí Lực Thạch này trông đáng sợ quá.

Lỡ đâu ta đấm không ra hồn thì sao?

Vận may có thực sự đi theo ta mãi không?"

Tiêu Vô Cực đứng ở hàng đầu, ánh mắt sắc như dao cạo, nhìn thẳng vào Tiêu Biệt Ly.

Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi bước lên.

Một cú đấm dứt khoát, mang theo kình phong cuồn cuộn.

*Uỳnh!

Khí Lực Thạch rung chuyển dữ dội, một luồng ánh sáng chói mắt phụt lên, và con số

"1500"

hiện rõ mồn một trên bề mặt đá.

Các đệ tử ồ lên thán phục.

1500 cân lực, đây là một con số đáng nể đối với một đệ tử ở cảnh giới Luyện Khí Sơ Kỳ, cho thấy Tiêu Vô Cực đã đạt đến đỉnh cao của cảnh giới này.

Tiêu Vô Cực thu quyền, vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng trong mắt lại thoáng qua vẻ đắc ý.

Hắn liếc nhìn Tiêu Biệt Ly, như muốn nói:

"Phế vật, ngươi nhìn cho rõ đi.

Đây mới là sức mạnh thật sự.

"Đến lượt Tiêu Biệt Ly.

Hắn tiến lên, chân bước như giẫm phải than hồng, vẻ mặt căng thẳng đến mức mồ hôi lấm tấm trên trán.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nhìn chằm chằm vào Khí Lực Thạch, như thể đang cầu nguyện.

Hắn vung tay lên, chậm chạp, vụng về, rồi tung ra một cú đấm.

*Bốp!

Một tiếng động có phần yếu ớt hơn so với các đệ tử khác.

Các đệ tử bắt đầu cười khúc khích, Tiêu Vô Cực thì lắc đầu ngán ngẩm, vẻ mặt càng thêm khinh thường.

Chắc chắn chỉ là mấy chục cân lực mà thôi.

Nhưng rồi, một điều kỳ lạ xảy ra.

Khí Lực Thạch không hề rung chuyển dữ dội, nhưng một tia sáng màu đỏ nhạt bỗng nhiên lóe lên, rồi con số

"600"

từ từ hiện ra.

Các đệ tử đang cười bỗng khựng lại.

600 cân lực?

Đối với một người tư chất Bính đẳng, không có nguồn lực hỗ trợ đặc biệt, đây là một con số không thể chấp nhận được.

Hầu hết các đệ tử Bính đẳng khác, sau nhiều năm luyện tập, chỉ đạt được khoảng 200-300 cân lực.

600 cân lực là ngang ngửa với một số đệ tử tư chất Ất đẳng đã luyện tập chăm chỉ.

Tiêu Biệt Ly, với vẻ mặt kinh ngạc tột độ, hai mắt mở to hết cỡ, miệng há hốc đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng.

Hắn nhìn con số

"600"

, rồi lại nhìn bàn tay mình, lắp bắp:

"Trời.

trời ơi!

Ta.

ta lại ăn may sao?

Vận may của ta.

mạnh mẽ đến thế này ư?"

Hắn thậm chí còn run rẩy, làm bộ sợ hãi trước sức mạnh

"vô tình"

mà mình vừa tạo ra.

Tiêu Vô Cực , người đã quay lưng định bỏ đi, bỗng sững lại.

Hắn quay phắt lại, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.

600 cân lực?

Làm sao có thể?

Hắn tiến đến, nhìn chằm chằm vào Khí Lực Thạch, rồi nhìn Tiêu Biệt Ly.

Gân xanh trên trán hắn giật giật.

"Ngươi.

ngươi lại làm trò gì vậy?"

Giọng Tiêu Vô Cực trầm thấp, ẩn chứa sự tức giận.

"Ngươi chắc chắn đã dùng thủ đoạn gì đó!"

"Đệ đệ à, huynh trưởng nào dám chứ?"

Tiêu Biệt Ly vội vàng xua tay, vẻ mặt đầy vẻ oan ức.

"Huynh trưởng đây chỉ là.

chỉ là vô tình đấm trúng vào một điểm yếu nào đó của Khí Lực Thạch thôi.

Hoặc là.

là do ta đã quá cố gắng luyện tập, nên ý chí của ta đã chạm đến giới hạn của bản thân!"

Hắn nói đến đây, giọng còn hơi nghẹn lại, như thể đang kể một câu chuyện cảm động về ý chí kiên cường.

Các đệ tử xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.

"600 cân lực?

Quá kinh khủng!

Một Bính đẳng mà đạt được mức này sao?"

"Chắc là may mắn thật rồi.

Hắn ta được mệnh danh là Kẻ may mắn nhất Tiêu gia mà!"

"Không chừng hắn ta có ý chí kiên cường thực sự đấy.

Dù tư chất thấp kém, nhưng ý chí có thể tạo nên kỳ tích!

"Một số người đã bắt đầu nhìn Tiêu Biệt Ly với ánh mắt khác, không còn hoàn toàn khinh miệt nữa, mà xen lẫn sự tò mò và cả một chút.

ngưỡng mộ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập