Bóng chiều tà đổ dài trên những mái ngói cong vút của Tiêu Gia, nhuộm một màu vàng cam u tịch lên con đường đá cuội mà Tiêu Biệt Ly đang thong thả bước đi.
Gió khẽ lay động tà áo, cuốn theo những tiếng cười đùa tập luyện xa xăm, nhưng tâm trí hắn lại như một dòng sông ngầm cuộn chảy, dữ dội hơn bất kỳ cơn lũ nào.
Cái vẻ lười nhác, vô lo kia chỉ là bức màn che đậy cho một cỗ máy tính toán không ngừng nghỉ, một bộ óc đã từng nghiền nát hàng vạn kế sách trong suốt năm trăm năm sinh tử.
"Vận may à?
Ha!"
Tiêu Biệt Ly khẽ nhếch môi, tiếng cười khô khốc vụt tắt trong không gian tĩnh mịch.
"Đúng là vận may.
Nhưng vận may của ta, chính là vận rủi của kẻ khác.
"Hắn nhẩm lại câu nói cuối cùng mình đã buông ra, rồi tưởng tượng ra vẻ mặt ngơ ngác, bán tín bán nghi của đám thiếu niên vừa rời đi.
Đám nhóc đó, chúng còn quá non nớt để hiểu được rằng, sự khinh thường đôi khi lại là liều thuốc độc mạnh nhất.
Tiêu Biệt Ly không cần chúng tin, hắn chỉ cần chúng *nghi ngờ*.
Nghi ngờ về con đường tu luyện của hắn, nghi ngờ về thực lực của hắn, và quan trọng nhất, nghi ngờ về *chính bản thân chúng*.
Hắn lắc đầu, đoạn rẽ vào một con hẻm nhỏ hẹp, lọt thỏm giữa hai bức tường rêu phong của Tiêu Gia.
Đây là lối đi ít người biết đến, dẫn đến một góc vườn bỏ hoang, nơi có một giếng cổ đã cạn khô và một cây ngô đồng già cỗi, cành lá sum suê như muốn nuốt chửng cả một khoảng trời.
Nơi này, từ kiếp trước, chính là địa điểm bí mật hắn thường lén lút tu luyện, sau khi bị Tiêu Vô Cực ra mặt chèn ép, không còn được phép sử dụng các khu tập luyện công khai nữa.
Giờ đây, nó lại trở thành nơi ẩn mình lý tưởng cho một Ma Tôn đang 'chuyển mình' thành một tên mặt dày, vô sỉ.
"Đám ngu ngốc.
Cứ nghĩ ta sẽ cam chịu cái vận mệnh Bính đẳng rách nát đó sao?"
Hắn dừng bước bên miệng giếng, giơ tay chạm vào thành đá lạnh ngắt.
"Nếu ta mà cam chịu, thì đã không có Đại Năng Tiêu Biệt Ly của kiếp trước, cũng chẳng có thằng mặt dày này của kiếp này!
"Một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ lòng giếng, như một hơi thở từ cõi âm ti.
Tiêu Biệt Ly không hề cảm thấy ớn lạnh, ngược lại, hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái hương vị quen thuộc của sức mạnh nguyên thủy.
Đây không phải là khí tức linh khí dồi dào của thiên địa, mà là một loại năng lượng khác, ẩn chứa trong lòng đất, bị phong ấn bởi những trận pháp cổ xưa.
Một loại năng lượng mà chỉ có hắn, với ký ức của một Kẻ từng chạm tới tôn giả cánh cửa, mới biết cách khơi thông và sử dụng.
Hắn ngồi xuống, khoanh chân bên miệng giếng, đôi mắt nhắm hờ.
Bề ngoài, trông hắn như đang ngồi thiền, nhưng bên trong, một trận pháp vô hình đã được kích hoạt.
Không phải trận pháp bày ra bằng bùa chú, mà là trận pháp khắc sâu vào tâm trí, vào từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn.
Đây là 'Vạn Cổ Ma Luyện Quyết', một công pháp nghịch thiên mà hắn đã sáng tạo ra từ kiếp trước, sau khi bị Thiên đình vây giết, thất vọng với con đường chính đạo.
Nó cho phép hắn hấp thu mọi loại năng lượng, kể cả những thứ bị coi là 'tà ác' hay 'ô uế', biến chúng thành sức mạnh của riêng mình.
Đôi môi Tiêu Biệt Ly khẽ mấp máy, không phát ra âm thanh nào, nhưng một luồng năng lượng màu xám tro bắt đầu rịn ra từ lòng giếng, lượn lờ như những con rắn vô hình, rồi từ từ chui vào cơ thể hắn qua từng lỗ chân lông.
Cảm giác đau đớn như bị hàng vạn kim châm cùng lúc xuyên qua da thịt, nhưng ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lặng.
Đau đớn này, so với những gì hắn đã trải qua trong 500 năm kia, chỉ như gãi ngứa.
"Tiêu Vô Cực , Tiêu Vô Cực .
Ngươi có thể có tư chất Giáp đẳng, nhưng ngươi vĩnh viễn không thể có được sự kiên cường và thủ đoạn của ta."
Tiêu Biệt Ly thầm nhủ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh.
"Ngươi coi ta là phế vật, là thằng nhóc vô dụng chỉ biết dựa dẫm?
Tốt.
Cứ tiếp tục coi như vậy đi.
Cứ để ta lặng lẽ lớn mạnh dưới cái bóng của sự khinh thường đó.
"Hắn nhớ lại khuôn mặt Tiêu Vô Cực , ngày đại điển khai khiếu năm đó.
Đôi mắt long lanh đầy vẻ tự ti, rụt rè của thằng em trai yếu ớt đã biến mất, thay vào đó là sự ngạo mạn, khinh bỉ đến tột độ khi biết mình là Giáp đẳng, còn anh trai là Bính đẳng.
Cái khoảnh khắc ánh mắt chúng chạm nhau, Tiêu Biệt Ly đã thấy rõ, thứ tình cảm anh em máu mủ đã tan biến như bọt biển.
Ký ức về những lần hắn bảo vệ Tiêu Vô Cực khỏi lũ bắt nạt, những đêm thức trắng chăm sóc em khi em ốm, tất cả đều trở thành trò hề.
"Cái đồ bạch nhãn lang!"
Tiêu Biệt Ly nghiến răng, một luồng năng lượng xám đen đột ngột bùng lên mạnh mẽ hơn, khiến cỏ dại xung quanh giếng cổ cũng héo úa đi vài phần.
"Đời trước, ta nể tình máu mủ, nhẫn nhịn ngươi đến phút cuối.
Đời này, ta sẽ cho ngươi thấy, tự trọng không ăn được, nhưng mặt dày thì có thể lên làm Ma Tôn!"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập