Sáng hôm sau, Tiêu Biệt Ly ra khỏi phòng, vẻ mặt vẫn xanh xao như thường lệ, nhưng bước chân lại kiên định hơn đôi chút.
Hắn đi thẳng về phía Hắc Huyền Quật, nơi canh gác nghiêm ngặt nhất của Tiêu Gia, nhưng trong lòng lại đầy tự tin và… tính toán.
Khi đến gần lối vào Hắc Huyền Quật, một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ đang ngồi khoanh chân thủ hộ.
Đó là Tiêu Huyền, một lão già khó tính, nổi tiếng là nghiêm khắc và không hề nể nang ai, đặc biệt là những
"phế vật"
như Tiêu Biệt Ly.
Tiêu Biệt Ly lập tức thay đổi sắc mặt, từ vẻ suy yếu chuyển sang một bộ dạng đáng thương đến tột cùng, cúi gập người.
"Kính chào Tiêu Huyền trưởng lão!
Tiểu bối Tiêu Biệt Ly xin bái kiến!"
Hắn nói, giọng điệu run rẩy, như một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.
Tiêu Huyền mở mắt, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Tiêu Biệt Ly.
"Ngươi đến đây làm gì?
Nơi này không phải chỗ cho ngươi vãng lai."
Giọng nói ông ta lạnh lùng, đầy vẻ khó chịu.
"Thưa trưởng lão!"
Tiêu Biệt Ly tiến thêm một bước, vờ như sức lực cạn kiệt, suýt ngã quỵ.
"Tiểu bối đêm qua đột nhiên bị một cơn hàn khí xâm nhập, toàn thân đau nhức, không tài nào tu luyện được.
Nghe nói trong Hắc Huyền Quật có khí tức âm hàn, có thể… có thể giúp tiểu bối tìm một vài loại cỏ dại mọc quanh đó, để áp chế hàn khí trong người.
Tiểu bối biết mình vô dụng, nhưng cũng muốn thử một lần, xem có thể giúp gia tộc bớt đi một gánh nặng không ạ!
"Tiêu Biệt Ly nói một tràng, giọng điệu vô cùng thành khẩn, nhưng nội dung thì lại đầy rẫy sự vô lý.
Ai lại đi xin cỏ dại trong nơi cất giữ bảo vật để trị bệnh bao giờ?
Và ai lại dùng khí âm hàn để trị hàn khí?
Đây rõ ràng là lời nói dối trắng trợn, nhưng lại được hắn nói ra với một vẻ mặt quá đỗi chân thành, khiến người nghe dù biết là bịa đặt cũng không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng.
Tiêu Huyền nhìn chằm chằm vào Tiêu Biệt Ly, râu bạc khẽ giật giật.
Ông ta đã thấy nhiều kẻ vô sỉ, nhưng chưa thấy ai vô sỉ đến mức độ này.
Đến Hắc Huyền Quật xin
"cỏ dại"
Còn nói là để bớt gánh nặng cho gia tộc?
Rõ ràng là muốn tìm cớ lẻn vào.
"Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao?
Cỏ dại bên ngoài thiếu gì?
Lại còn đòi vào Hắc Huyền Quật?
Nơi này không phải chợ búa!"
Tiêu Huyền gầm gừ, đôi mắt híp lại, ẩn chứa sát khí.
"Ôi chao, trưởng lão hiểu lầm tiểu bối rồi!"
Tiêu Biệt Ly vội vàng xua tay, vẻ mặt hoảng sợ tột độ, nhưng trong lòng lại cười thầm.
"Tiểu bối chỉ là… chỉ là muốn tìm một loại cỏ đặc biệt, nó mọc ở nơi âm u, lạnh lẽo nhất.
Nghe nói chỉ nơi có khí âm hàn cực thịnh mới có.
Mà trong Tiêu Gia ta, nơi nào âm hàn hơn Hắc Huyền Quật chứ ạ?
Tiểu bối chỉ là muốn xin một ít cỏ dại không ai dùng đến, để thử xem có thể làm giảm bớt bệnh tật của mình không.
Dù sao, đó cũng chỉ là cỏ dại thôi mà, chẳng có giá trị gì, trưởng lão cũng sẽ không mất gì đâu ạ!
"Hắn nói xong, lại cúi gập người, vẻ mặt càng thêm đáng thương.
"Nếu trưởng lão không cho phép, tiểu bối cũng không dám làm càn.
Chỉ là… tiểu bối e rằng mình sẽ không sống được bao lâu nữa, cũng không thể giúp được Tiêu Vô Cực đệ đệ làm rạng danh gia tộc.
Thôi thì… tiểu bối đành chấp nhận số phận vậy."
Tiêu Biệt Ly nói, giọng điệu như thể đang viết di chúc, khiến Tiêu Huyền cứng họng.
Tiêu Huyền nhìn bộ dạng đáng thương của Tiêu Biệt Ly, lại nhìn vẻ mặt vô sỉ đến cực điểm của hắn, cuối cùng cũng chịu thua.
Cái loại cỏ dại mà hắn nói,
"U Minh Thảo"
, đúng là có mọc lác đác trong Hắc Huyền Quật, nhưng chúng chẳng có chút linh khí nào, còn mang theo hàn khí cực mạnh, thường bị quét dọn đi như rác rưởi.
Để hắn vào một chút, nhổ vài cọng cỏ rồi biến đi, còn hơn là để hắn đứng đây lải nhải, làm ô uế cả tai mình.
"Được rồi!
Ta cho phép ngươi vào!
Nhưng chỉ được nhổ ba cọng cỏ dại đó thôi!
Và tuyệt đối không được chạm vào bất kỳ vật phẩm nào khác!
Nếu không, ta sẽ đích thân phế bỏ tu vi của ngươi!"
Tiêu Huyền rít lên, trong mắt lộ ra vẻ cảnh cáo rõ rệt.
"Tuyệt vời quá!
Trưởng lão quả nhiên là người có tấm lòng quảng đại, có khí phách của một đại anh hùng!
Tiểu bối xin cảm tạ trưởng lão đã ban cho một cơ hội sống!"
Tiêu Biệt Ly lập tức thay đổi sắc mặt, từ vẻ ủ rũ sang vui mừng khôn xiết, vội vàng chắp tay vái lạy Tiêu Huyền như vái thần tài.
Hắn không quên nịnh nọt thêm vài câu, khiến Tiêu Huyền chỉ muốn đá hắn bay ra khỏi Hắc Huyền Quật ngay lập tức.
Với nụ cười đắc thắng ẩn sau vẻ mặt yếu ớt, Tiêu Biệt Ly chậm rãi bước vào Hắc Huyền Quật.
Mỗi bước chân của hắn, đều như đang đặt một viên gạch mới trên con đường hướng tới Ma Tôn.
Mấy cọng cỏ dại này, trong mắt người khác là vô giá trị, nhưng trong tay hắn, chúng sẽ trở thành chìa khóa để mở ra một thế giới hoàn toàn khác.
*Tiêu Vô Cực , ngươi cứ việc hưởng thụ ánh hào quang của Hỏa Linh Chi đi.
Còn ta, ta sẽ dùng thứ cỏ rác mà ngươi phỉ nhổ, để biến nó thành viên thuốc độc, từ từ ăn mòn ngai vàng của ngươi.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy tính toán nhưng cũng vô cùng hài hước, hiện rõ trên gương mặt Tiêu Biệt Ly khi hắn cúi xuống, nhổ lên một cọng
đen sạm, mang theo hơi thở u tối của địa ngục.
Kế hoạch của Ma Tôn tương lai, chỉ vừa mới bắt đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập