"Huynh có cần phải nói dối muội làm gì?"
Tiêu Biệt Ly cười khổ, vẻ mặt đầy vẻ cam chịu và chân thành.
"Tư chất Bính đẳng của huynh đã định, còn gì để mất nữa đâu?
Huynh chỉ muốn chia sẻ cơ duyên này với người thân, đặc biệt là muội, Tiêu Mẫn.
Muội biết không, trong bí cảnh ấy, có khắc một vài chữ cổ xưa, nói rằng 'Băng Diễm Ngưng Lộ chỉ trao cho những kẻ có tâm thuần khiết, ý chí kiên định, và duyên phận huynh đệ, tỷ muội tương tàn.
ừm.
tương trợ'."
Hắn cố ý nói sai một chút rồi sửa lại, để câu chuyện nghe có vẻ tự nhiên hơn, đồng thời gián tiếp khen ngợi Tiêu Mẫn.
*Dù nội tâm các ngươi thối nát đến mấy, ta cứ khen là tâm thuần khiết, xem các ngươi có dám phản bác không.
Tiêu Mẫn nghe Tiêu Biệt Ly nói mình có
"tâm thuần khiết"
, lại còn
"ý chí kiên định"
, khuôn mặt nàng đỏ ửng lên một cách khó hiểu.
Nàng ta vốn là kẻ đanh đá, ích kỷ, nhưng lại rất thích được người khác khen ngợi, nhất là khi lời khen đó đến từ một kẻ bị coi là
"phế vật"
như Tiêu Biệt Ly.
Điều này khiến nàng cảm thấy mình cao hơn Tiêu Biệt Ly một bậc, và những lời hắn nói cũng trở nên đáng tin hơn.
"Ngươi.
ngươi có mang theo thứ đó không?"
Tiêu Mẫn hỏi, giọng đã không còn vẻ khinh thường mà thay vào đó là sự nôn nóng.
Tiêu Biệt Ly khẽ cười, nụ cười ẩn chứa đầy sự tính toán.
"Đương nhiên là có.
Nhưng.
chỉ có một chút thôi."
Hắn từ từ, rất chậm rãi, thò tay vào trong tay áo, động tác đầy vẻ thần bí và trân trọng.
Hắn rút ra một cái lọ thủy tinh nhỏ xíu, trong suốt, bên trong chứa đúng ba giọt chất lỏng lấp lánh như pha lê, toát ra một thứ khí lạnh nhè nhẹ, mơ hồ như sương khói.
Trong thực tế, đó là những viên tinh lộ hắn đã tỉ mỉ thu thập, pha thêm một chút nước suối sạch, rồi dùng Băng Diễm Linh Lực của mình bao bọc xung quanh, tạo nên hiệu ứng lạnh lẽo và lấp lánh ảo diệu.
"Đây chính là Băng Diễm Ngưng Lộ."
Hắn đưa cái lọ ra, để ánh nắng ban mai chiếu vào, khiến ba giọt sương trong lọ càng thêm lung linh, huyền ảo.
"Mỗi đêm trăng tròn chỉ có thể thu thập được một lượng nhỏ như vậy.
Để có được ba giọt này, huynh đã phải thức trắng ba đêm, chịu đựng cái lạnh buốt xương trong bí cảnh ấy."
Hắn lại thở dài một tiếng, vẻ mặt tiều tụy, như thể vừa trải qua một kiếp nạn.
Đám con cháu Tiêu gia tò mò xúm lại.
Khi Tiêu Biệt Ly đưa cái lọ ra gần hơn, họ đều cảm nhận được một luồng khí lạnh phả ra, khiến da gà nổi lên.
Cái lạnh này không phải là lạnh buốt bình thường, mà là một cảm giác thanh khiết, như thể luồng khí ấy đang len lỏi vào từng lỗ chân lông.
Tiêu Biệt Ly đã dùng Băng Diễm Linh Lực của mình để tạo ra cảm giác này.
Dù chỉ là một tia rất nhỏ, nhưng nó đủ để đánh lừa những võ giả cấp thấp chưa thể cảm nhận linh lực rõ ràng.
"Đúng là có hơi lạnh thật!"
Tiêu Lực thốt lên, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Hắn ta vội vàng đưa tay ra muốn chạm vào, nhưng Tiêu Biệt Ly đã nhanh chóng thu tay lại.
"Khoan đã!"
Tiêu Biệt Ly nói, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Thứ này quý giá vô cùng, không thể tùy tiện chạm vào.
Hơn nữa, nó chỉ có tác dụng khi được dùng đúng cách."
"Dùng đúng cách là sao?"
Tiêu Mẫn hỏi, giọng nàng ta đã hoàn toàn bị lôi cuốn.
"Đêm nay, khi trăng lên đỉnh đầu, muội hãy dùng một giọt này, nhỏ vào miệng, rồi ngồi thiền định.
Linh khí của Băng Diễm Ngưng Lộ sẽ theo kinh mạch của muội mà lưu chuyển, thanh tẩy tạp chất, khai mở tiềm năng.
Đặc biệt, nó sẽ giúp muội cảm nhận linh khí rõ ràng hơn, tăng cường khả năng hấp thu linh lực gấp đôi, thậm chí gấp ba lần!"
Tiêu Biệt Ly nói một cách rành mạch, rõ ràng, như một thầy lang đang rao bán thuốc tiên.
Hắn còn không quên thêm thắt một vài lời khoa trương, đánh mạnh vào tâm lý mong muốn đột phá của Tiêu Mẫn.
"Tăng cường khả năng hấp thu linh lực gấp ba lần?"
Tiêu Mẫn tròn mắt, trái tim đập thình thịch.
Đây chính là thứ mà nàng ta hằng mơ ước!
"Vậy.
vậy huynh có thể cho ta một giọt không?"
Tiêu Biệt Ly thở dài, vẻ mặt khó xử.
"Huynh cũng rất muốn.
Nhưng muội biết đấy, thứ này quý hiếm vô cùng.
Hơn nữa, huynh cũng cần tự mình tu luyện để mong có chút tiến bộ, không thể tùy tiện ban phát."
vậy phải làm sao?"
Tiêu Mẫn gần như cầu khẩn.
Đám con cháu Tiêu gia khác cũng nhìn Tiêu Biệt Ly với ánh mắt đầy thèm thuồng.
Lúc này, không ai còn nhớ đến cái mác
"phế vật Bính đẳng"
của hắn nữa, mà chỉ thấy một Tiêu Biệt Ly thần bí, nắm giữ trong tay một thứ bảo vật vô giá.
Tiêu Biệt Ly nhìn chằm chằm vào Tiêu Mẫn, rồi đột ngột hạ thấp giọng, một nụ cười bí hiểm nở trên môi.
"Nếu muội thực sự muốn, huynh có thể.
'nhượng' lại cho muội một giọt.
Nhưng muội phải thề, tuyệt đối không được tiết lộ bí mật này cho bất kỳ ai, kể cả Tiêu Vô Cực đệ đệ hay các trưởng lão trong gia tộc.
Bởi vì, nếu họ biết, họ sẽ đoạt lấy nó ngay lập tức, và huynh.
huynh sẽ gặp nguy hiểm."
Hắn nói, vẻ mặt tỏ ra sợ hãi, ánh mắt nhìn Tiêu Mẫn đầy sự tin tưởng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập