Tửu lâu Phong Trần Khách vẫn nhộn nhịp như mọi khi.
Tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va nhau, tiếng rao hàng từ ngoài phố vọng vào tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của chốn giang hồ.
Lăng Vô Địch và Huyết Thủ ngồi ở góc quen thuộc, lưng dựa tường, mặt hướng ra cửa – thói quen của những kẻ luôn phải đề cao cảnh giác.
Huyết Thủ vừa nhấp rượu vừa lẩm bẩm:
"Hắc Phong bang chắc cũng chỉ đến thế.
Một lũ chuột nhắt, không đáng lo.
"Lăng Vô Địch không đáp.
Hắn vận chuyển Huyết Ẩn Chân Kinh, che giấu hoàn hảo khí tức Tứ Phẩm, chỉ để lộ ra ngoài Ngũ Phẩm sơ kỳ tầm thường.
Với công pháp ẩn tức viên mãn, ngay cả cao thủ Tứ Phẩm cũng khó lòng nhận ra thực lực thật sự của hắn.
Bỗng nhiên, từ ngoài cửa, một bóng người bước vào.
Đó là một thanh niên mặc y phục của Ám Ảnh Các, mặt mày lém lỉnh.
Hắn tiến thẳng về phía Lăng Vô Địch, cúi đầu thì thầm:
"Ma Đao, có tin gấp từ tổng bộ.
Thiên Cơ Lâu vừa có động thái.
"Lăng Vô Địch nheo mắt:
"Nói.
"Thanh niên liếc nhìn Huyết Thủ, rồi nói nhỏ:
"Kiếm Tông đã đến Thiên Cơ Lâu, cầu kiến Thần Toán Tử.
Chúng dùng một bảo vật để đổi lấy một lần đoán thiên cơ.
"Huyết Thủ suýt làm rơi chén rượu:
"Thần Toán Tử?
Lão già đó mà còn sống?"
Thanh niên gật đầu:
"Còn sống.
Và lão đã nhận lời.
"Lăng Vô Địch vẫn bình thản:
"Đoán gì?"
Thanh niên nhìn hắn, mắt có chút sợ hãi:
"Đoán vị trí của ngươi.
Thiên Cơ Lâu đã vẽ ra một tinh đồ, chỉ rõ ngươi đang ở Vân Mộng Thành.
Kiếm Tông đã chính thức phát lệnh truy giết, treo thưởng 2.
000.
000 lượng cho đầu ngươi.
"Trong khoảnh khắc, không gian như ngừng lại.
Lăng Vô Địch vẫn ngồi im, mặt không biểu cảm, nhưng trong lòng hắn, một cơn sóng ngầm vừa dậy lên.
Thần Toán Tử?
Thiên cơ?
Thế giới này lại có thứ nghịch thiên như vậy sao?
Hắn cảm thấy một sự rung động lạ thường – không phải sợ hãi, mà là kinh ngạc trước một thế lực có thể nhìn thấu vị trí của mình chỉ bằng tính toán.
Hắn từng nghĩ, với Huyết Ẩn Chân Kinh viên mãn, hắn có thể ẩn mình hoàn hảo.
Nhưng Thiên Cơ Lâu đã phá vỡ niềm tin đó.
Nếu bọn chúng có thể tìm ra ta một lần, thì sẽ có lần thứ hai.
Nhưng rồi, trong cái kinh ngạc đó, một câu hỏi lớn hơn bắt đầu hình thành trong đầu hắn:
Tại sao?
Hai triệu lượng là một con số khổng lồ, đủ để nuôi sống cả một thành trì nhỏ trong nhiều năm.
Kiếm Tông không thiếu tiền, nhưng để trả giá bằng một bảo vật vô giá cho Thần Toán Tử, lại còn treo thưởng cao như vậy.
chuyện này không thể chỉ vì vài chục đệ tử ngoại môn.
Lăng gia.
Hắn nghĩ.
Nhã gia.
Vân Tiêu tông.
Những mảnh ghép bắt đầu hiện ra trong đầu.
Lý Thiên Cương từng nói:
"Lăng gia chúng mày đúng là lắm lũ ngoan cố.
Năm xưa, ta đã cho Lăng gia một bài học nhớ đời."
Có liên quan đến vụ án Lăng gia năm xưa.
Nhưng nếu chỉ là thù nhà, sao phải lớn chuyện đến mức này?
Hay là.
Kiếm Tông sợ điều gì đó?
Sợ hắn lớn mạnh?
Sợ hắn tìm ra sự thật?
Hồi lâu, hắn mới lên tiếng, giọng trầm đều:
"Thần Toán Tử là ai?"
Huyết Thủ nuốt nước bọt, kể:
"Là lão quái vật của Thiên Cơ Lâu, sống đã hơn trăm năm, tu vi thâm sâu khó lường.
Nghe đồn lão có thể nhìn thấu thiên cơ, suy tính vận mệnh.
Bất kỳ ai muốn lão mở một quẻ, đều phải trả giá bằng bảo vật vô giá.
Kiếm Tông chắc đã dùng thứ gì đó rất quý.
"Lăng Vô Địch gật đầu.
Hắn không hỏi thêm, nhưng trong lòng, những tính toán đang xoay chuyển.
2.
000 lượng.
chắc chắn sẽ có vô số kẻ nhắm vào ta.
Nhưng đó cũng là cơ hội.
Hắn đứng dậy, ném một túi bạc lên bàn:
"Đi.
"Huyết Thủ vội vàng đứng dậy theo, miệng lẩm bẩm:
"Trời ơi, 2.
cả giang hồ này sẽ đổ xô đi tìm ngươi mất.
"Lăng Vô Địch không trả lời, bước nhanh ra ngoài.
Bóng tối đã bao phủ, những ánh đèn leo lắt từ các tửu lâu quán trà soi sáng con đường.
Hắn biết, từ giờ phút này, mỗi bước chân của hắn đều có thể bị theo dõi.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn chỉ tò mò:
Kiếm Tông các ngươi rốt cuộc sợ điều gì?
Sợ ta đến mức phải liều mạng như vậy?
—
Cùng lúc đó, tại một mật thất sâu trong lòng núi của Thiên Cơ Lâu, một lão già tóc trắng xóa, râu dài quá ngực đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.
Trước mặt lão là một tấm bản đồ sao lấp lánh, những chấm sáng nhấp nháy như những vì tinh tú.
Lão chính là Thần Toán Tử – truyền nhân đời thứ ba của Thiên Cơ Lâu, người nắm giữ bí thuật suy tính thiên cơ thất truyền.
Bên cạnh lão, một trung niên mặc bạch y, trên ngực thêu hình thanh kiếm bạc – Kiếm Tông Tả sứ, cung kính cúi đầu:
"Tiền bối, đã có kết quả?"
Thần Toán Tử mở mắt, đôi mắt đục ngầu nhưng ẩn chứa một tia sáng kỳ lạ.
Lão nhìn vào tinh đồ, giọng khàn khàn:
"Hắn ở Vân Mộng Thành.
Phía tây thành, gần khu chợ.
"Tả sứ mừng rỡ:
"Đa tạ tiền bối!
Kiếm Tông sẽ không quên ơn này.
"Thần Toán Tử lắc đầu:
"Đừng vội mừng.
Ta chỉ thấy được vị trí hiện tại, không thấy được tương lai.
Kẻ này.
rất kỳ lạ.
Mệnh cách của hắn bị che phủ bởi một thứ gì đó, ta không nhìn thấu.
"Tả sứ ngạc nhiên:
"Tiền bối nói vậy là sao?"
Thần Toán Tử im lặng một lúc, rồi nói:
"Hắn không phải người thường.
Có thứ gì đó bảo vệ hắn, che giấu hắn khỏi thiên cơ.
Nếu các ngươi muốn giết hắn, phải nhanh.
Càng chậm, hắn càng mạnh.
"Tả sứ cúi đầu:
"Chúng tôi đã phát lệnh truy giết toàn bộ.
000 lượng sẽ khiến vô số cao thủ nhắm vào hắn.
"Thần Toán Tử cười nhạt, nụ cười đầy bí hiểm:
"2.
chưa chắc đã đủ mạng người.
Hãy cẩn thận.
"Nói rồi lão nhắm mắt, trở lại trạng thái tịnh tọa.
Tả sứ cung kính lui ra, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng.
Lời của Thần Toán Tử khiến hắn có dự cảm không lành.
Tin tức về lệnh truy giết lan nhanh như gió.
Chỉ trong vòng một ngày, khắp Vân Mộng Thành và các vùng lân cận đều biết:
Ma Đao Lăng Vô Địch, Ngũ Phẩm Viên Mãn, bị treo thưởng 2.
Những kẻ săn tiền thưởng bắt đầu đổ về.
Các thế lực ngầm cũng nhăm nhe.
Vân Mộng Thành trở nên hỗn loạn, người người xôn xao bàn tán.
Lăng Vô Địch và Huyết Thủ tìm được một căn nhà an toàn khác, nằm sâu trong khu dân cư nghèo, ít người lui tới.
Huyết Thủ lo lắng đi đi lại lại:
"Ma Đao, ngươi không lo sao?
Cả giang hồ đang tìm ngươi đấy!
000 lượng!
Bằng ta cũng muốn lấy đầu ngươi!
"Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng trên giường, mắt nhắm nghiền.
Hắn vận chuyển Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết, cảm nhận từng luồng chân khí đang lưu chuyển trong cơ thể.
Một lúc sau, hắn mới mở mắt, nhìn Huyết Thủ:
"Lão sợ thì có thể đi.
Ta không cầm chân.
"Huyết Thủ ngẩn người, rồi cười khổ:
"Đi đâu?
Với cái mạng này, đi đâu cũng chết.
Thôi, ở với ngươi, chết cũng có bạn.
"Lão ngồi xuống, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt phức tạp:
"Nhưng mà này, ngươi tính thế nào?
Ở lại Vân Mộng Thành chờ chết à?"
Lăng Vô Địch lắc đầu:
"Không.
Chờ chúng tới.
"Huyết Thủ ngạc nhiên:
"Chờ chúng tới?
Ý ngươi là.
"Lăng Vô Địch nhếch mép, nụ cười lạnh lùng:
000 lượng, không phải ai cũng dám lấy.
Kẻ nào dám tới, chắc chắn có thực lực.
Ta muốn xem, bọn chúng mạnh cỡ nào.
"Huyết Thủ rùng mình.
Lão hiểu ý Lăng Vô Địch.
Hắn không chạy, hắn ở lại để săn ngược lại những kẻ săn đầu.
Với thực lực Tứ Phẩm, đao ý, và Thiên cấp công pháp, hắn có thể biến những kẻ truy sát thành nguồn điểm sát phạt dồi dào.
Nhưng trong lòng Lăng Vô Địch, còn một câu hỏi lớn hơn đang day dứt:
Tại sao Kiếm Tông lại liều mạng đến vậy?
Chỉ vì thù hận?
Hay là sợ hãi?
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn leo lắt bắt đầu lên.
Màn đêm buông xuống, những bóng người lặng lẽ qua lại.
Trong bóng tối, có những ánh mắt đang dõi theo, nhưng Lăng Vô Địch không hề bận tâm.
Hắn chỉ chờ đợi.
Chờ đợi những kẻ dám đến, và chờ đợi câu trả lời cho câu hỏi lớn nhất:
Rốt cuộc, Kiếm Tông đang giấu điều gì?
Hết chương 102.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập