Mặt trời khuất dần sau dãy núi phía tây, những tia nắng cuối cùng nhuộm đỏ cả thung lũng trước khi tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm bao phủ.
Bóng tối bắt đầu trùm lên từng tán cây, từng vách đá, và nhanh chóng nuốt chửng toàn bộ khu vực trước cửa mộ.
Những đống lửa được nhóm lên từ nhiều phía, ánh lửa bập bùng soi sáng những khuôn mặt căng thẳng của hàng chục người đang tụ tập.
Tiếng lửa nổ lách tách hòa cùng tiếng gió thổi qua khe núi tạo nên một bầu không khí vừa tĩnh mịch vừa đầy sát khí, như báo hiệu một cuộc chiến sắp nổ ra.
Lăng Vô Địch ngồi dựa vào một tảng đá lớn, cách đám đông một khoảng khá xa.
Hắn chọn vị trí này có chủ ý, vừa đủ để quan sát tất cả mọi người, vừa đủ để không bị ai dễ dàng tiếp cận từ phía sau.
Mắt hắn vẫn không rời khỏi cánh cửa đá sừng sững dưới chân vách núi, thỉnh thoảng lại lia sang quan sát từng nhóm người một cách tỉ mỉ.
Bạch Vô Trần ngồi bên cạnh, năm tên hộ vệ canh gác xung quanh ở tư thế sẵn sàng, tay vẫn đặt trên chuôi đao dù trong lúc nghỉ ngơi.
Họ là những lão binh từng trải, hiểu rằng trong hoàn cảnh này, một khắc lơ là có thể trả giá bằng mạng sống.
"Tiền bối, chúng ta cứ ngồi đây chờ à?"
Bạch Vô Trần sốt ruột hỏi, hắn nhìn quanh với vẻ lo lắng không yên.
"Trời tối rồi, lỡ có ai đó bất ngờ ra tay thì sao?
Con thấy bọn Lưu gia cứ nhìn về phía chúng ta mãi.
"Lăng Vô Địch không trả lời ngay.
Hắn đưa mắt quan sát từng nhóm người một lượt nữa, như một con thú già đang đánh giá lãnh địa của mình.
Lưu gia với hơn ba mươi tên, đứng tụm lại một góc gần con suối nhỏ, thỉnh thoảng lại thì thầm to nhỏ với nhau.
Ánh mắt bọn chúng thỉnh thoảng lia về phía hắn, nhất là tên Lưu Bưu, hắn ta đang ngồi trên một tảng đá lớn, tay cầm bầu rượu, mắt lim dim nhưng thỉnh thoảng lại mở ra nhìn về phía Lăng Vô Địch với một nụ cười nhạt khó hiểu.
Lão già đó không phải hạng tầm thường, Lăng Vô Địch nghĩ, hắn ta chắc chắn đang có âm mưu gì đó.
Mấy nhóm tán tu, mỗi nhóm chừng năm bảy người, đứng rải rác xung quanh.
Họ không có tổ chức, không có trật tự, mặt mày đầy cảnh giác với tất cả mọi người, tay lúc nào cũng để gần vũ khí.
Có nhóm đang thổi lửa nấu đồ ăn, có nhóm thì ngồi im như tượng, chỉ có mắt là chuyển động liên tục theo dõi xung quanh.
Với những kẻ này, Lăng Vô Địch hiểu, họ là những con sói đơn độc, sẵn sàng cắn xé bất cứ ai nếu thấy có lợi.
Và lão già râu tóc bạc phơ, ngồi một mình dưới gốc cây cổ thụ cách đó không xa.
Lão ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền, hai tay đặt trên đầu gối, trông như một pho tượng đá giữa rừng.
Hơi thở của lão đều đặn, nhẹ nhàng đến mức nếu không nhìn kỹ, người ta có thể tưởng lão đã chết.
Nhưng Lăng Vô Địch biết, chính những người như thế mới đáng sợ nhất.
"Ngươi thấy lão già đó không?"
Lăng Vô Địch khẽ hỏi, giọng chỉ đủ để Bạch Vô Trần nghe thấy.
Bạch Vô Trần nhìn theo hướng mắt Lăng Vô Địch, gật đầu:
"Thấy.
Trông có vẻ là người hiểu biết, nhưng sao lại ở một mình giữa chốn này?
Chẳng lẽ lão không sợ bị cướp giết?"
"Ừ.
Lão ta biết về cánh cửa này.
Có lẽ còn biết nhiều hơn thế."
Lăng Vô Địch nhìn lão già với ánh mắt sâu xa.
"Một mình mà dám đến đây, lại còn thản nhiên ngồi thiền giữa bầy sói như thế, chứng tỏ lão có bản lĩnh, hoặc có thủ đoạn mà người khác không biết.
Ngươi thấy không, không ai dám lại gần lão, dù lão chỉ là một mình.
"Bạch Vô Trần quan sát kỹ, chợt nhận ra điều đó.
Dù lão già ngồi một mình dưới gốc cây, không ai canh gác, nhưng tất cả các nhóm đều tránh xa chỗ lão một khoảng nhất định.
Không phải vì tôn trọng, mà vì sợ.
Lăng Vô Địch đứng dậy, phủi đất trên người.
Hắn quyết định rồi, đã đến lúc phải hành động.
Ngồi chờ chỉ khiến tình thế thêm bất lợi, càng chờ lâu, Lưu Bưu càng có thời gian sắp xếp âm mưu.
Hắn chậm rãi bước về phía lão già, từng bước đi đều đặn, không nhanh không chậm.
Hắn cố tình đi qua trước mặt Lưu Bưu, để hắn ta thấy, để hắn ta biết.
Năm tên hộ vệ thấy vậy, toan đi theo, hắn giơ tay ra hiệu dừng lại:
"Các ngươi ở đây, bảo vệ thiếu chủ.
Ta đi một mình.
"Bạch Vô Trần lo lắng:
"Tiền bối, lỡ có chuyện gì.
.."
"Yên tâm.
Ta chỉ đi hỏi chuyện, không đánh nhau."
Lăng Vô Địch cười nhạt, rồi quay người bước tiếp, không hề ngoái lại.
Khi hắn đến gần, cách lão già chừng ba trượng, lão già vẫn nhắm mắt nhưng bỗng lên tiếng, giọng trầm ấm mà vang vọng:
"Lại đây ngồi đi, tiểu huynh đệ.
Già rồi, mắt kém nhưng tai còn thính, còn mũi còn thơm mùi người lạ.
"Lăng Vô Địch nghe vậy, trong lòng hơi giật mình, nhưng mặt vẫn tỉnh như băng.
Hắn cười nhạt, bước đến ngồi xuống bên cạnh lão già trên lớp lá khô, cách nhau chừng một trượng, vừa đủ để nói chuyện mà vẫn giữ khoảng cách an toàn, phòng khi có biến.
"Lão tiên sinh có vẻ không ngạc nhiên khi có người đến tìm?"
Lão già từ từ mở mắt, đôi mắt không hề đục như vẻ ngoài, trái lại rất sáng, rất sâu, như hai hố đen có thể hút người đối diện vào.
Lão nhìn Lăng Vô Địch từ đầu đến chân, rồi khẽ gật gù, ánh mắt lộ rõ sự đánh giá:
"Ở đây ai cũng muốn vào mộ, ai cũng muốn hỏi ta.
Nhưng ngươi là người đầu tiên dám đến gần.
Những kẻ khác chỉ dám nhìn từ xa, rồi thì thầm với nhau, chẳng ai dám bước lại."
Lão già hơi nhếch môi, để lộ hàm răng đã ngả vàng.
"Ngươi là người của Bạch gia?"
"Tôi chỉ là khách của Bạch gia, đi cùng cho vui."
Lăng Vô Địch khiêm tốn đáp, nhưng mắt vẫn nhìn thẳng vào lão.
Lão già gật gù, mắt vẫn dán vào Lăng Vô Địch:
"Khách mà được đi cùng thiếu chủ trong chuyến mạo hiểm thế này, lại còn dám bỏ lại thiếu chủ mà đến nói chuyện với lão già, chắc hẳn không phải hạng tầm thường.
Bạch gia không phải hạng ngu, họ không bao giờ mang theo kẻ vô dụng.
"Lăng Vô Địch cười, không đáp, chỉ nhìn lão già với ánh mắt bình thản, không tỏ ra gì.
Lão già nhìn hắn một lúc, rồi bỗng hỏi thẳng, không vòng vo:
"Ngươi đến hỏi về cánh cửa đó?"
"Vâng.
Lão tiên sinh có vẻ hiểu biết, tôi muốn thỉnh giáo."
Lăng Vô Địch chắp tay, tỏ ý kính trọng.
Lão già nhìn ra xa, ra ngoài ánh lửa, vào bóng tối mịt mùng, giọng trầm trầm, mang theo chút năm tháng và hoài niệm:
"Cánh cửa đó là lối vào mộ địa của một gia tộc cổ xưa, họ Từ, từng thịnh vượng mấy trăm năm trước ở vùng đất này.
Sau bị diệt vong vì một cuộc chiến tranh lớn, mộ địa bị phong ấn bởi cao thủ đời cuối của họ.
Nghe đồn trong đó có nhiều bảo vật và công pháp tuyệt thế mà họ Từ tích lũy qua nhiều đời, thậm chí có cả bí tịch võ công thất truyền."
"Và cần chìa khóa?"
Lăng Vô Địch hỏi, mắt vẫn nhìn vào lão già, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào.
"Đúng.
Chìa khóa là một miếng ngọc bội hình tròn, trên đó khắc hình con mắt, gọi là 'Thiên Nhãn Ngọc'.
Nó vừa là chìa khóa, vừa là tín vật của gia tộc họ Từ."
Lão già nhìn thẳng vào Lăng Vô Địch, đôi mắt sáng quắc trong bóng tối.
"Nghe nói miếng ngọc đó đã thất lạc từ lâu sau khi họ Từ diệt vong, không ai biết nó ở đâu.
Có kẻ đồn rằng nó bị chôn cùng trong mộ, có kẻ bảo nó được mang đi nơi khác.
"Tim Lăng Vô Địch đập mạnh một nhịp, nhưng mặt vẫn tỉnh bơ, không chút biểu cảm:
"Vậy nếu không có chìa khóa, không ai vào được mộ?"
Lão già lắc đầu, chòm râu bạc phe phẩy:
"Có hai cách.
Một là có chìa, hai là phá ấn bằng vũ lực.
Nhưng ấn này do cao thủ Ngũ Phẩm để lại, muốn phá phải có thực lực Lục Phẩm trở lên.
Ở đây, ai có thực lực đó?"
Lão già cười nhạt, chỉ tay quanh.
"Một đám Cửu phẩm, Bát phẩm cao nhất là Bát phẩm viên mãn gì đó.
Động vào ấn chỉ có chết, không ai dám thử.
"Lăng Vô Địch im lặng, trong đầu đang suy tính nhanh, đối chiếu thông tin với những gì hắn biết.
Lão già tiếp tục, mắt vẫn nhìn Lăng Vô Địch chăm chú như muốn xuyên thấu tâm can hắn:
"Nhưng ta thấy ngươi không giống người đến đây để xem cho vui.
Mắt ngươi có một thứ mà ta thường thấy ở những kẻ liều mạng, những kẻ có dã tâm lớn, những kẻ sẵn sàng đặt cược mạng sống cho một cơ hội.
Ngươi có điều gì muốn nói với ta thì nói thẳng đi, đừng vòng vo.
"Lăng Vô Địch nhìn lão già một lúc lâu, cân nhắc.
Rồi hắn quyết định nói thật, nhưng không phải toàn bộ sự thật:
"Nếu tôi có thể vào được, lão tiên sinh có muốn đi cùng không?"
Mắt lão già bỗng sáng lên như hai ngọn đèn trong đêm, nhưng rồi lại tối đi, ánh mắt trở nên sắc lẹm như dao:
"Ngươi có chìa khóa?"
Lăng Vô Địch không trả lời thẳng, chỉ nhìn lão già, mắt đối mắt:
"Tôi chỉ hỏi, nếu có thể vào, lão có muốn đi cùng không?"
Lão già nhìn hắn một lúc lâu, không khí như ngừng đọng.
Rồi bỗng lão cười nhạt, nụ cười của một kẻ từng trải, hiểu rõ mọi toan tính của nhân gian:
"Ngươi muốn dùng ta làm lá chắn?
Khi vào trong, nếu có cơ quan nguy hiểm, ta đi trước dò đường.
Nếu có tranh chấp với các thế lực khác, ta chống đỡ cho ngươi?
Ngươi tính toán hay lắm.
"Lăng Vô Địch cũng cười, lần này là thật lòng, không che giấu, không giả tạo:
"Lão tiên sinh quả là người thông minh.
Đúng vậy, tôi cần người hiểu biết đi cùng.
Một mình tôi, dù có chìa khóa cũng khó lòng sống sót trong mộ cổ.
Còn lão cần gì?
Bảo vật?
Công pháp?
Hay thứ gì khác?
Chúng ta hợp tác, đôi bên cùng có lợi.
"Lão già nhìn hắn với ánh mắt mới, vừa dò xét vừa thích thú.
Lão gật gù, chòm râu rung rinh:
"Ngươi thú vị đấy.
Dám nói thẳng, không giấu giếm, lại biết mình biết ta, biết đặt lợi ích lên trên hết.
Được, ta đồng ý.
Dù sao ta cũng già rồi, sống được bao lâu nữa, không vào thử vận may thì phí cả đời."
Lão già đưa tay vuốt râu.
"Ta họ Cổ, tên một chữ Minh.
Ngươi cứ gọi ta là Cổ lão.
Còn ngươi?"
Lăng Vô Địch chắp tay:
"Vãn bối Lăng Vô Địch.
"Cổ Minh gật đầu, rồi hỏi:
"Bao giờ vào?"
Lăng Vô Địch nhìn lên bầu trời đầy sao, rồi nhìn quanh đám đông đang nhốn nháo:
"Đợi tối.
Càng tối càng tốt.
Lúc đó ai cũng mỏi mệt, cảnh giác giảm sút, chúng ta dễ hành động hơn.
Nhưng trước hết, phải xử lý đám Lưu gia đã.
"Cổ Minh gật gù:
"Cũng được.
Nhưng ngươi tính sao với đám người kia?
Bọn chúng sẽ không để chúng ta vào một mình đâu.
Lưu Bưu là tay cáo già, hắn sẽ không bỏ qua cơ hội.
"Lăng Vô Địch cười nhạt, mắt ánh lên vẻ tinh quái:
"Tôi có cách.
Cổ lão cứ chờ xem.
Có lẽ chỉ một lát nữa thôi.
"Khi Lăng Vô Địch trở về chỗ Bạch Vô Trần, trời đã tối hẳn.
Những đống lửa cháy sáng hơn, bóng người đổ dài trên mặt đất, tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm.
Hắn ngồi xuống, kể lại đầu đuôi câu chuyện với Bạch Vô Trần, tất nhiên là có chọn lọc, chỉ nói rằng Cổ Minh đồng ý hợp tác, có thể giúp họ tránh được cơ quan trong mộ và đối phó với các thế lực khác.
Bạch Vô Trần nghe xong, vừa mừng vừa lo, mắt sáng lên:
"Tiền bối có chìa khóa thật ạ?
Miếng ngọc đó là chìa khóa?"
Lăng Vô Địch gật đầu, đưa tay sờ vào túi áo, nơi cất miếng ngọc bội mát lạnh.
Hắn chưa kịp nói gì thêm thì bỗng.
"Ha ha ha.
Hóa ra chìa khóa ở chỗ ngươi.
"Một giọng nói vang lên từ phía sau, đầy đắc ý và khinh bạc, phá tan bầu không khí yên tĩnh.
Lăng Vô Địch quay phắt lại.
Lưu Bưu đang đứng đó, cách chỗ họ chừng năm trượng, sau lưng hắn là hai chục tên tay cầm đao kiếm sáng loáng dưới ánh lửa.
Mặt hắn ta cười nhạt, đầy đắc ý, mắt nhìn Lăng Vô Địch như mèo vờn chuột, như đã chắc thắng.
Lăng Vô Địch lạnh người.
Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.
Hắn nhìn quanh, năm tên hộ vệ đã đứng chắn trước Bạch Vô Trần, tay cầm đao, mặt căng thẳng, mắt nhìn chằm chằm vào đám người Lưu gia, sẵn sàng chém giết.
Nhưng so với hai chục tên của Lưu gia, họ chỉ là thiểu số, yếu thế hơn hẳn cả về số lượng lẫn chất lượng.
Lưu Bưu bước tới, từng bước chậm rãi, giọng oang oang như sấm giữa đêm khuya, cố tình cho mọi người nghe thấy:
"Đưa chìa khóa đây, ta tha cho các ngươi một mạng.
Nếu không, đêm nay các ngươi sẽ thành xương trắng trong thung lũng này, không ai cứu được.
"Bạch Vô Trần run giọng, nhưng cố tỏ ra cứng cỏi, không muốn mất mặt trước kẻ thù:
"Lưu Bưu, ngươi dám động đến Bạch gia?
Bạch gia sẽ không tha cho ngươi đâu!
Cha ta sẽ băm vằm ngươi thành trăm mảnh!
"Lưu Bưu cười ha hả, tiếng cười vang vọng cả thung lũng, khiến nhiều người ở xa cũng quay lại nhìn:
"Bạch gia?
Ở đây, ta cho dù giết sạch các ngươi, vứt xác vào rừng cho thú dữ ăn, Bạch gia làm gì được ta?
Ai biết ta làm?
Ai dám làm chứng?"
Hắn đưa mắt nhìn quanh, nhìn các nhóm tán tu đang đứng xa xa.
"Có ai dám không?"
Không ai trả lời.
Các nhóm tán tu chỉ đứng nhìn, không ai dám xen vào chuyện của Lưu gia.
Lưu Bưu vung tay, hai chục tên ào lên, vây chặt lấy nhóm Lăng Vô Địch thành một vòng tròn chết chóc.
Tay chúng lăm le hung khí, mắt sáng quắc trong đêm, chỉ chờ lệnh là xông vào chém giết.
Bạch Vô Trần tái mặt, năm tên hộ vệ siết chặt đao, nhưng ai cũng hiểu, đánh nhau lúc này là đường chết.
Một chọi bốn, làm sao thắng?
Lăng Vô Địch đứng im, mặt không biểu cảm, nhưng trong đầu đang quay nhanh như máy.
Trán hắn rịn ra một tầng mồ hôi mịn.
*Chạy?
Không kịp, chạy được vài bước là bị đâm sau lưng.
Đánh?
Chết chắc, một chọi bốn đã khó, đây là một chọi mười.
Phải dùng mưu.
Phải dùng mưu ngay lập tức, không thì chết.
Hắn nhìn quanh, thấy các nhóm tán tu xa xa đang đứng dậy, nhìn về phía họ với ánh mắt tò mò và cảnh giác.
Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi hét to, giọng vang xa hơn cả tiếng Lưu Bưu, cố ý cho tất cả mọi người trong thung lũng nghe thấy:
"Dừng lại!
Ta có thể mở cửa cho tất cả cùng vào!
Tất cả mọi người, không chỉ riêng Lưu gia!
Ai muốn vào mộ, hãy lại đây!
"Giọng hắn vang vọng khắp thung lũng, khiến tất cả mọi người đều quay lại nhìn.
Không khí như ngừng đọng trong giây lát.
Lưu Bưu giơ tay ra hiệu cho thuộc hạ dừng lại, hắn nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt dò xét và ngạc nhiên, không ngờ tên này lại có chiêu này:
"Ngươi nói gì?"
Lăng Vô Địch bình tĩnh, giọng vang xa lần nữa, cố ý cho tất cả mọi người nghe thấy rõ ràng:
"Ta nói, ta có thể mở cánh cửa này cho tất cả cùng vào.
Không chỉ Lưu gia, mà tất cả mọi người ở đây, ai muốn vào thì vào.
Bảo vật trong mộ, ai có phúc thì được, không ai có thể độc chiếm.
"Hắn nói to, mắt lia qua các nhóm tán tu, thấy họ bắt đầu xôn xao, kéo lại gần hơn.
Một vài người đứng dậy, tay đặt trên vũ khí, nhưng không phải để đánh Lăng Vô Địch, mà để đề phòng Lưu gia.
Họ bắt đầu hiểu ra, cơ hội vào mộ đang đến.
Lưu Bưu biến sắc.
Hắn nhận ra Lăng Vô Địch đang dùng kế
"chia để trị"
, kéo các nhóm khác vào để gây áp lực lên hắn.
Một tên chỉ huy thông minh, không ngờ.
"Ngươi.
Hắn nghiến răng, mắt đầy sát khí, nhưng không dám hành động.
Lăng Vô Địch cười nhạt, giọng vẫn bình thản, không chút run sợ:
"Thế nào?
Lưu quản sự muốn độc chiếm, hay cùng vào?
Nếu muốn độc chiếm thì cứ việc giết ta, nhưng ta cam đoan, các ngươi sẽ không bao giờ mở được cửa.
Miếng ngọc này chỉ có ta biết cách dùng.
"Một tán tu đứng tuổi bước ra, mặt đầy râu, mắt sáng, giọng oang oang như sấm:
"Lưu Bưu, ngươi đừng hòng ăn một mình.
Bảo vật trong mộ, ai cũng có phần!
Muốn giết người lấy chìa khóa, hỏi xem anh em chúng ta có đồng ý không!
"Hắn vung tay, nhóm của hắn lập tức đứng dậy, rút đao kiếm ra, sẵn sàng chiến đấu.
Nhiều người hùa theo, tiếng ồn ào nổi lên.
Mấy chục tán tu kéo lại gần, tay cầm đao kiếh, mặt đầy sát khí nhìn về phía Lưu gia.
Họ tuy là tán tu, nhưng khi có lợi ích chung, họ cũng biết đoàn kết.
Lưu Bưu thấy thế, biết không thể làm gì được lúc này.
Hắn nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt đầy hận ý, nhưng cũng pha chút bội phục.
Hắn cười nhạt, nhưng mắt đầy sát khí:
"Được.
Cùng vào thì cùng vào.
Nhưng ta nói trước, nếu ngươi dở trò, ta sẽ giết ngươi trước, không ai cứu được ngươi đâu.
"Lăng Vô Địch thản nhiên, nhún vai:
"Tùy.
Chỉ cần vào được mộ, ai sống ai chết còn chưa biết.
Trong đó mới là cuộc chơi thực sự.
"Trong lòng, hắn thở phào nhẹ nhõm.
*Qua ải rồi.
Nhưng nguy hiểm vẫn còn nguyên.
Phải cẩn thận từng bước, từng hơi thở.
Lưu Bưu sẽ không bỏ qua đâu.
Hắn đưa mắt tìm Cổ Minh, thấy lão già vẫn đứng dưới gốc cây, tựa lưng vào thân cây, tay vuốt râu, khẽ gật đầu với hắn, ánh mắt đầy tán thưởng.
Lão đã chứng kiến toàn bộ sự việc.
Nhưng Cổ Minh đâu biết, từ đầu đến cuối Lăng Vô Địch đã cố ý dẫn dắt mọi chuyện.
Hắn chủ động tiếp cận Cổ Minh vì hắn biết Lưu Bưu sẽ sớm hành động, thà để Lưu Bưu lộ mặt sớm còn hơn để hắn ta lặng lẽ theo dõi, chờ cơ hội ám sát bất ngờ giữa đêm tối.
Hắn cố tình nói chuyện với Cổ Minh nơi đông người để Lưu Bưu có thể nghe lén, kích thích hắn ta hành động ngay, không kịp chuẩn bị kỹ.
Và khi Lưu Bưu ra tay, hắn dùng kế kéo các nhóm khác vào, biến nguy cơ thành cơ hội, biến mình từ con mồi thành người nắm quyền chủ động, thậm chí còn được lòng các nhóm tán tu.
*Cờ đã bày, quân đã sẵn.
Giờ chỉ cần vào mộ và sống sót.
* Lăng Vô Địch thầm nghĩ, tay vô thức sờ vào miếng ngọc trong túi.
Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua những tán cây, hàng chục người tụ tập trước cánh cửa đá.
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Ai cũng muốn vào trước, nhưng ai cũng sợ cơ quan, sợ bẫy rập, sợ chết.
Họ nhìn nhau, nhìn cánh cửa, nhìn Lăng Vô Địch.
Lăng Vô Địch bước lên, tay cầm miếng ngọc bội đã được lau sạch, từ từ đưa vào lỗ tròn trên cánh cửa.
Miếng ngọc vừa khít như đúc, như được làm riêng cho cánh cửa này.
Một tiếng
"rắc"
khô khốc vang lên từ sâu bên trong cánh cửa, rồi những đường vân kỳ lạ trên cánh cửa bắt đầu sáng lên một cách thần kỳ.
Một luồng sáng yếu ớt màu xanh lam lan tỏa từ miếng ngọc, chạy dọc theo những hình khắc cổ xưa, khiến chúng như sống dậy, như những dòng chữ đang chảy.
Rầm.
rầm.
Cánh cửa đá khổng lồ từ từ mở ra, từ khe hẹp đến rộng dần, để lộ một hành lang tối đen như mực, hun hút sâu thẳm, không thấy điểm cuối.
Một luồng khí lạnh buốt, ẩm mốc, hôi thối của không khí bị phong kín hàng trăm năm ùa ra, khiến nhiều người phải lùi lại, đưa tay che mũi, mặt tái mét.
Mọi người xôn xao, mắt sáng rực lên vì ham muốn.
Nhưng không ai dám bước vào trước.
Họ nhìn nhau, nhìn vào bóng tối với ánh mắt vừa thèm khát vừa sợ hãi, không ai dám là người đầu tiên.
Lăng Vô Địch rút miếng ngọc ra khỏi lỗ tròn, cất vào túi cẩn thận.
Hắn quay lại nhìn Cổ Minh, chắp tay cung kính:
"Cổ lão, mời lão đi trước.
Vãn bối xin đi sau, học hỏi kinh nghiệm.
"Cổ Minh cười nhạt, bước lên, không chút do dự.
Trước khi bước vào bóng tối, lão quay lại nói với mọi người, giọng trầm trầm mà vang xa, như lời cảnh báo cuối cùng:
"Trong mộ địa này có cơ quan, có độc khí, có cả những thứ còn đáng sợ hơn.
Ai muốn sống, hãy đi sau ta, đừng tự ý manh động, đừng chạm vào bất cứ thứ gì nếu không muốn chết.
Ta chỉ dẫn đường, không cứu ai.
Các ngươi tự lo cho mình.
"Nói rồi, lão quay người, bước vào bóng tối, khuất dần sau cánh cửa, chỉ còn lại tiếng bước chân vọng ra.
Lăng Vô Địch ra hiệu cho Bạch Vô Trần và năm hộ vệ đi theo sau.
Rồi hắn quay lại nhìn Lưu Bưu, người vẫn đang đứng với vẻ mặt đầy hận ý, cười nhạt, cố tình châm chọc:
"Mời Lưu quản sự.
Đi sau cùng để trông chừng phía sau nhé, lỡ có ma quỷ thì còn có người chống đỡ.
"Lưu Bưu hừ lạnh, mắt long lên sòng sọc, vung tay dẫn người vào theo, nhưng mắt vẫn không rời khỏi lưng Lăng Vô Địch, như một con thú đang rình mồi, chờ cơ hội ra tay.
Lăng Vô Địch bước vào bóng tối.
Trước mắt hắn là một hành lang dài hun hút, hai bên là tường đá lạnh lẽo, trên vách có những hình khắc cổ xưa mờ nhạt dưới ánh sáng le lói từ những ngọn đuốc mới được thắp lên.
Không khí ẩm thấp, nặng nề, mang theo mùi tử khí, mùi của thời gian, mùi của cái chết.
Hắn rùng mình, nhưng không phải vì lạnh.
Mà vì hắn biết, cuộc chơi thực sự chỉ mới bắt đầu.
Phía sau, tiếng bước chân lộp cộp của hàng chục người vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng bước chân của tử thần đang tiến lại gần.
Lăng Vô Địch hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại tâm thế, mắt bắt đầu thích nghi với bóng tối.
Hắn biết, phía trước còn vô vàn nguy hiểm, nhưng cũng đầy cơ hội.
Và hắn sẽ không bỏ lỡ.
—
**Hết chương 11.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập